• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoàng hậu Cam Tử Đồng đầu đội mũ phượng, người mặc phượng bào, đôi lông mày mảnh dài được kẻ đậm, trông có vẻ hơi sắc bén, đôi môi đỏ của bà ta khẽ mở, hỏi Đoàn Hồng Thụy đứng ở đối diện: "Sao ta có thể tin lời ngươi nói, lấy Thiên Cơ Huyền Hoàng Đan ra? Đây là bảo vật trấn quốc của Đại Tĩnh ta, không thể tùy tiện cho người khác thấy."

"Nương nương, việc ngài giao ta đã làm xong, trước đây đã đồng ý rồi, ngài không thể đổi ý được."

"Ồ." Hoàng hậu cười khẩy một tiếng: "Ai cho ngươi lá gan nói điều kiện với ta."

"Ha ha." Đoàn Hồng Thụy kia chợt trở nên hung bạo, bóp chặt cổ Hoàng hậu, thay đổi âm điệu: "Loài người thật buồn cười, dám dùng mánh lới với ta. Nào nhìn vào mắt ta..." Hơi thở của Hoàng hậu dần mất đi, Đoàn Hồng Thụy cũng đột nhiên mềm oặt ngã xuống sàn nhà, trong không trung truyền ra tiếng cạc cạc: "Thiên Cơ Huyền Hoàng Đan ở tháp Linh Lung, tháp Linh Lung ở cung Dục Thần, cạc cạc, muốn chơi ta, không dễ vậy đâu, cạc cạc, hồn này ăn không tệ..."

...

Khi Tĩnh Tuyên đế dẫn Anh Quốc Công chạy đến cung Khôn Ninh thì phát hiện nơi này đã rối loạn, các cung nữ và thái giám hệt như con rối gỗ, hai mắt vô thần, lớ nga lớ ngớ. Trong phòng mở rộng, Hoàng hậu và Đoàn Hồng Thụy nằm trên tấm thảm Ba Tư đỏ tươi, không còn hơi thở, tay Đoàn Hồng Thụy còn đang bóp cổ Hoàng hậu.

Một lão ma ma nơm nớp lo sợ nói: "Hoàng hậu nói muốn trao đổi chuyện quan trọng với Đoàn đại nhân, đuổi bọn nô tỳ ra ngoài, nô tỳ chờ lâu mà không nghe động tĩnh gì, lúc mở hé cửa xem thời gian thì đã là tình trạng hiện tại."

Anh Quốc Công ngồi xổm trên sàn nhà, sờ mạch hai người rồi ngẩng đầu nói với Tĩnh Tuyên đế: "Xin Hoàng thượng nén bi thương."

Tĩnh Tuyên đế nhắm mắt, thở dài: "Cuối cùng bà ấy cũng tự tìm đường chết, nâng ra ngoài, tạm thời không phát tang."

"Vậy, Đoàn đại nhân làm sao ạ?" Anh Quốc Công hỏi, nếu như là Đoàn Hồng Thụy thật giết Hoàng hậu thì tất cả người nhà của Đoàn Hồng Thụy ắt sẽ bị liên lụy, nhưng hôm nay ông ta đến đây chính là vì ngăn Đoàn Hồng Thụy giả bị ác hồn bám vào người.

Tĩnh Tuyên đế cũng biết việc này, ông ấy hạ chỉ: "Đại Lý Tự, Hình bộ kết hợp điều tra việc này." Người có phải bị hồn bám vào hay không cần điều tra rõ ràng, Hoàng hậu và Đoàn Hồng Thụy thương lượng chuyện gì cũng phải điều tra rõ.

Mạc Tuyết Dao vẫn luôn đứng phía sau Anh Quốc Công không kiềm được, khẽ nói: "Có lẽ Đoàn đại nhân chưa chết, hồn của Đoàn đại nhân có khả năng là hạt hạch đào kia, vừa rồi ta loáng thoáng nghe được giọng của ông ấy."

Lúc này Tĩnh Tuyên đế mới chú ý đến Mạc Tuyết Dao phía sau Anh Quốc Công: "Ngươi là ai? Sao có thể nghe được?"

Mạc Tuyết Dao quỳ xuống trả lời: "Thần là Ti trực của Đại Lý Tự Mạc Tuyết Dao, cấp dưới của Tả đại nhân, trời sinh thần có khả năng nghe hiểu một số âm thanh mà người khác không nghe được."

Tĩnh Tuyên đế cho người đưa thi thể của Hoàng hậu trên đất đi, giữ lại Đoàn Hồng Thụy và hạt hạch đào trên người ông ấy, nói với Mạc Tuyết Dao: "Bảo hắn nói rõ chuyện đã xảy ra."

Mạc Tuyết Dao nhích lại gần hạch đào, đột nhiên vội nói: "Đoàn đại nhân nói, mục đích của ác hồn kia là Thiên Cơ Huyền Hoàng Đan và Tam Công chúa! Nhanh đến chỗ Tam Công chúa, mục đích của ác hồn là cướp hồn phách của Tam Công chúa!"

Tĩnh Tuyên đế lập tức đứng dậy: "Lời này là thật sao?"

"Thật ạ, cần phải nhanh lên!"

Tĩnh Tuyên đế chợt hối hận trước kia mình không tập chạy bộ, trong hoàng cung không có ngựa, ngồi kiệu tám người khiêng không nhanh bằng tự mình chạy, để người khác cõng mình chạy thì lại quá không có hình tượng, vì để đuổi nhanh đến cung Công chúa, chạy đi.

Tĩnh Tuyên đế dẫn theo đám người Anh Quốc Công thở hồng hộc chạy đến cung Công chúa, đá văng cửa phòng Tam Công chúa đang đóng chặt ra, phát hiện Tam Công chúa đang ngồi yên trên ghế không hề có phản ứng gì. Đan Tầm bị một sợi dây thừng treo trên xà nhà lắc qua lắc lại, một con chuột trắng tiên phong đạo cốt tay cầm thanh bảo kiếm cỡ nhỏ, dường như đang giằng co cùng ai đó trong không trung.

Mạc Tuyết Dao không dài dòng, cửa vừa mở ra khe hở, thấy Đan Tầm bị treo thì nàng lập tức ném sợi tơ bạc ra, cứu Đan Tầm.

Trong không khí tựa hồ có gợn sóng, Mạc Tuyết Dao nghe ác hồn kia nói: "Là ai làm hỏng chuyện tốt của ta!" Sau đó, Vân Nhược hành động, hắn trôi nổi giữa không trung, dường như đang giao đấu với thứ gì đó.

Đan Tầm rơi xuống tay Mạc Tuyết Dao, rút miếng vải nhét miệng ra, Đan Tầm há miệng thở dốc, chửi ầm lên: "Lão gian tặc này! Vậy mà dám dùng ta để uy hiếp Vân Nhược! Tức quá! May mà Dao Dao cứu ta, Vân Nhược, giết lão đi!!"

Tĩnh Tuyên đế và người xung quanh thấy Đan Tầm dậm chân trên tay Mạc Tuyết Dao, tuy rằng không nghe được nàng chuột nói gì, nhưng từ trong tiếng "chít chít" mãnh liệt kia cũng cảm nhận được cơn giận ngút trời.

Mạc Tuyết Dao dựa theo nhắc nhở của Đan Tầm, nhắc mọi người không vào cửa để tránh liên lụy, nếu bị ác ma bám vào thì rất khó xử lý.

Mọi người đành phải đứng ngoài cửa xem tình hình bên trong phòng.

Dường như Vân Nhược không được thuận lợi, dù động tác lưu loát nhưng mày thì nhíu lại.

Mạc Tuyết Dao dịch lại lời giải thích của Đan Tầm: "Ác hồn kia lập khế ước trên hồn của Tam Công chúa, Vân Nhược một là phải đề phòng ác hồn kia rút hồn phách của Tam Công chúa ra, hai là phải đề phòng ác hồn công kích hắn, còn phải đề phòng ác hồn chạy trốn."

"Tại sao ngươi không vào giúp?" Cuối cùng Tĩnh Tuyên đế đã rảnh để hỏi Đan Tầm, bình thường lúc nàng chuột giật đồ rất là nhanh nhạy.

"Bây giờ ai vào cũng là kéo chân sau." Đan Tầm cho Tĩnh Tuyên đế một ánh mắt xem thường, không phải chỉ cướp đồ của ngươi thôi sao, không cần mang thù như vậy chứ.

Tĩnh Tuyên đế nhìn vào phòng, chỉ lo lắng suông không có cách nào, Tam Công chúa là đứa con mà ông ấy thích nhất, vừa mới chỉ hôn cho Thám hoa Mục An, không ngờ xảy ra chuyện này, Tam Công chúa tựa như khúc gỗ ngồi đó, hoàn toàn nhờ vào một con chuột trắng bảo vệ.

Ba canh giờ sau, đám người Tĩnh Tuyên đế đứng đến chân tê rần, Vân Nhược mới buông bảo kiếm, ra hiệu cho mọi người vào. Vân Nhược có công lực thâm hậu, có thể trực tiếp nói chuyện với mọi người, hắn nói: "Ác hồn đã tiêu tan, có điều khế ước trong hồn phách Tam Công chúa không rút ra thì Tam Công chúa không tỉnh dậy được. Nhưng khế ước này của lão ta không dễ rút, tốt nhất là để sư phụ ta tự mình đến làm."

Tĩnh Tuyên đế nhìn Tam Công chúa như khúc gỗ, đành phải nói: "Người sống là được." Trong lòng thầm mong người mình phái ra nhanh chóng tìm được đạo trưởng Thanh Hư.

Chuyện này tạm thời kết thúc, Tĩnh Tuyên đế nhờ Vân Nhược giúp hỏi hồn phách của Đoàn Hồng Thụy bị nhốt trong hạt hạch đào, hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện.

Mấy năm nay Hoàng hậu vẫn luôn âm thầm vơ vét tài bảo, nghe nói là vì nuôi một con cổ trùng Nam Quốc, con trùng này có thể khiến cho người ta trường sinh bất lão, vĩnh viễn giữ được thanh xuân, đồ ăn của cổ trùng là vàng, mà để mua con cổ trùng Nam Quốc này đã tiêu phí không ít, vì vậy, năm xưa bà ta chuyển một số vàng từ Hộ bộ đi, sau đó thông qua Thừa Ân Hầu đổ tội này lên người Thượng thư Hộ bộ lúc đó, cũng chính là ngoại tổ phụ của Mạc Tuyết Dao.

"Đây không phải trọng điểm, quan trọng là." Vân Nhược phiên dịch lại lời của Đoàn Hồng Thụy có hơi mệt, ngừng một lát rồi nói: "Người cung cấp cổ trùng Nam Quốc này là Vu sư Nam Quốc, vì duy trì cổ trùng này, Hoàng hậu làm không ít việc cho Vu sư này, cũng tiêu tiền nhờ Vu sư này làm việc."

"Sau lưng Vu sư Nam Quốc hình như có người làm chủ, mục đích không rõ, không ngoài việc cướp lấy quyền lớn của Đại Tĩnh."

Tĩnh Tuyên đế càng nghe càng kinh hãi, cuối cùng lệnh cho mọi người lui ra cửa cung, ông ấy không muốn để chuyện xấu trong cung bị nhiều người biết hơn, mọi người chỉ có thể nhìn từ xa, không nghe được âm thanh gì.

Đan Tầm không bị ai chú ý, nhảy lên đầu vai Mạc Tuyết Dao, theo dòng người đứng ở cửa cung điện, nhìn vào bên trong qua khe hở giữa những đầu người, nàng chuột thầm nói với Mạc Tuyết Dao: "Vừa nãy ta có nhích lại gần nghe được đôi chút, ngươi có biết tại sao Hoàng thượng luôn nhân nhượng Thừa Ân Hầu không?"

Mạc Tuyết Dao lắc đầu, không dám lên tiếng sợ làm người xung quanh chú ý.

Đan Tầm đầy phấn khởi bắt đầu tám chuyện: "Hoàng hậu không chỉ có ân với Hoàng thượng mà còn nắm nhược điểm của Hoàng thượng, nghe nói nếu nhược điểm này bị lộ ra, ngôi vị Hoàng đế của Hoàng thượng khó giữ được. Còn nghe nói Hoàng hậu bí mật giam đệ đệ Lễ Vương của Hoàng thượng, nếu Hoàng thượng dám can đảm ngọc nát đá tan, Lễ Vương sẽ không còn. Cho nên Hoàng thượng nhường nhịn đảng Hoàng hậu khắp nơi."

Chẳng trách, chuyện này bị một số quyền thần cáo già xảo quyệt đoán ra được, nên mới có việc đảng Hoàng hậu càng lúc càng lớn, quyền thần bảo vệ Hoàng thượng càng ngày càng ít, Đoàn Hồng Thụy thuộc đảng bảo hoàng, đáng tiếc hiện tại hồn phách bị nhốt trong hạch đào.

"Vân Nhược nói, tuy hắn không thể chữa khỏi cho Tam Công chúa, nhưng hắn có thể thả hồn phách trong hạch đào vào lại cơ thể Đoàn đại nhân, chẳng qua phải mất chút thời gian."

Đương nhiên Tĩnh Tuyên đế hi vọng Đoàn Hồng Thụy luôn giúp đỡ mình có thể tỉnh lại, ông ấy bắt hết người trong cung Hoàng hậu, để chuyện Đoàn Hồng Thụy giả bóp chết Hoàng hậu không lộ ra, tuyên bố với bên ngoài Hoàng hậu bệnh nặng, không thể gặp ai.

Mấy người đứng ở ngoài cửa xa xa nhìn Vân Nhược thi pháp, Mạc Tuyết Dao  nhàm chán thầm hỏi Đan Tầm: "Ác hồn kia bám vào người Đoàn đại nhân thế nào?"

"Nghe nói Hoàng hậu giả danh nghĩa của Hoàng thượng, ban cho Đoàn đại nhân một nghiên mực Đoan Khê, Đoàn đại nhân không đề phòng, vừa chạm vào nghiên mực Đoan Khê thì ác hồn lập tức bám vào người."

Mạc Tuyết Dao nghe mà run run, sau này mấy thứ linh tinh có nên chạm vào hay không. Đan Tầm cười: "Làm gì có nhiều món đồ tà tính như vậy, nghiên mực Đoan Khê này cũng phải nuôi rất lâu rồi." Mạc Tuyết Dao thở phào, vô thức lẩm bẩm "Nam Mô A Di Đà Phật" để trừ tà.

Đan Tầm nói: "Có lẽ Thiên Nhất có thể hóa giải tà khí trên nghiên mực Đoan Khê, nếu không giữ lại để ở đâu cũng không tốt."

Đan Tầm vừa nói ra liền có tiểu thái giám bẩm báo, đại sư Thiên Nhất thỉnh cầu yết kiến, Tĩnh Tuyên đế nhanh chóng tuyên vào.

Sau khi nhận được tin của Văn Hồng Âm và Mạc Niệm Từ, đại sư Thiên Nhất bèn vội vàng đến, ngay cả bộ râu cũng hơi lộn xộn. Gặp Tĩnh Tuyên đế, sau khi nắm tình hình, ông ấy thi pháp nhổ khế ước trong hồn phách Tam Công chúa ra, nói với Tĩnh Tuyên đế: "Dù là Công chúa hay Đoàn đại nhân thì thần hồn đều đã bị hao tổn, cần phải dưỡng thần, tốt nhất là mời họ đến Phổ Tế Tự ở một thời gian, để hắn đến hộ pháp."

Đương nhiên Tĩnh Tuyên đế đồng ý, ông ấy hỏi đại sư Thiên Nhất: "Pháp sư, người sau lưng ác ma này muốn Thiên Cơ Huyền Hoàng Đan để làm gì? Vừa nãy có thái giám đến báo, Thiên Cơ Huyền Hoàng Đan đã bị đánh cắp."

"A Di Đà Phật!" Đại sư Thiên Nhất lần Phật châu trong tay nói: "Dựa theo tin tức đạo trưởng Thanh Hư truyền cho ta, thêm ta tự dò xét và suy đoán, người phía sau này dường như muốn làm sống lại một tà ma, đây vốn là chuyện của tu chân giới, không nên kéo lên người của người phàm, nhưng vì có truyền thuyết người tiên giới hạ phàm, cho nên gần đây tu chân giới khá loạn. Thiên Cơ Huyền Hoàng Đan và xá lợi Phật Tổ đều dùng để làm tà ma này sống lại, có điều." Đại sư Thiên Nhất chắp tay trước ngực, niệm câu Phật hiệu: "Bọn chúng sẽ không thành công."

Trong vùng trũng sâu ở một ngọn núi lớn ngoài kinh thành, mấy trăm người mặc áo choàng đen vây quanh một tế đàn dập đầu, tế bái xong, người dẫn đầu châm lửa đám củi tế trời chất xung quanh, quay người nói với những người áo đen vẫn đang quỳ lạy: "Mặc dù chúng ta hi sinh rất nhiều, ngay cả Nam Vu cũng ngã xuống, nhưng cuối cùng chúng ta đã có được tất cả vật liệu, Ma vương sắp xuất hiện, chúng ta lại thống trị tất cả đại lục."

"Ma vương xuất thế, thiên thu vạn đại!"

"Ma vương xuất thế, thiên thu vạn đại!"

...

"Đùng" một tiếng, tế đàn nổ mạnh, người mặc áo choàng đen còn chưa hưởng thụ niềm vui do Ma vương sinh ra thì đã bị nổ chia năm xẻ bảy.

Một đội người ngựa từ đỉnh núi lao xuống, đi đầu đúng là Tả Khâu, hắn chỉ huy đám người Hoa Khanh Trần giết sạch những kẻ chưa chết rồi vùi lấp xuống. Mặt mũi Hoa Khanh Trần đầy tro bụi, sau khi lấp hết những phần vụn thi thể, y nói với Tả Khâu: "May mà đại sư Thiên Nhất sáng suốt, đổi bảo vật trấn tự của Phổ Tế Tự, để chúng ta có manh mối truy tung đến đây, ít nhiều gì cũng nhờ gợi ý trong ống đựng bút của Mạc Thượng thư để lại, biết bọn chúng muốn làm gì, chôn thuốc nổ trước."

Tả Khâu uống ngụm trước trong túi da, nhìn hiện trường đã được xử lý xong: "Đám người này, âm mưu mười mấy năm, hại vô số mạng người, chỉ vì một Ma vương có lẽ có, thật sự là chết chưa hết tội."

Gió thổi qua, tất cả chuyện cũ theo bụi tiêu tán...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang