• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch Nặc Ngôn vẫn đứng nguyên tại chỗ, đến khi thấy xe của Mạnh Tân Duy biến mất khỏi tầm mắt, mới uể oải lấy di động ra, gọi Uông Đàn đang chuẩn bị lên giường đi ngủ xuống, rồi nhanh chóng cất điện thoại.

Trước Uông Đàn, Bạch Nặc Ngôn đã từng làm việc chung với rất nhiều quản lý, nhiều đến mức chính cô cũng không nhớ rõ, nhưng Uông Đàn lại cực kỳ nhớ, Bạch Nặc Ngôn đã từng bắt công ty âm nhạc sa thải 5 quản lý trước. Cho nên cô rất sợ mình sẽ là người thứ 6, tâm trạng lúc nào cũng canh cánh lo âu. Nhưng sau đó cô nhận ra Bạch Nặc Ngôn cũng không phải người khó sống chung đến vậy. Bạch Nặc Ngôn khi gặp bất cứ chuyện gì, cũng sẽ thẳng thắn bảo vệ quan điểm của mình. Lúc này tuyệt đối không nên phản bác lại cô, nếu không cô sẽ đập đầu cùng chết với kẻ đó hoặc đem kẻ đó tức chết. Cho nên biện pháp tốt nhất là im lặng, không để ý đến cô, cứ để cô nói chán thì thôi, cô “dạy bảo” chán thì cũng sẽ im lặng. Tranh cãi với Bạch Nặc Ngôn, giống như một kiểu kiểm tra thần kinh vậy.

Lúc đầu Uông Đào cũng không hiểu tại sao có một buổi tối Bạch Nặc Ngôn tự nhiên mời mình đi ăn khuya, sau đó mới vỡ lẽ, thì ra đó là cách cô thể hiện sự áy náy của chính mình.

Hơn nữa Uông Đào từ từ phát hiện, Bạch Nặc Ngôn cũng dành ít nhiều quan tâm đến sở thích của cô, thình thoảng cũng làm vài việc nho nhỏ khiến cô vui vẻ, nhưng những ưu điểm này phải tiếp xúc lâu với cô ấy mới biết được. Một khi đã thân thiết với cô gái này, sẽ rất thích cô, thậm chí còn xót xa cho cô. Uông Đào nhớ nhất là lần Bạch Nặc Ngôn bị đau chân, nhưng không chịu đến bệnh viện khám, cho khăng khăng rằng 2 ngày sau sẽ khỏi, kết quả là đến nửa đêm chân đã nhức đến mức không ngủ nổi, nhưng cô cũng chỉ nhìn chằm chằm lên trần nhà, không khóc không náo loạn, cũng không đánh thức Uông Đào dậy.

Nhưng một khi Bạch Nặc Ngôn đã nghiêm túc, đối phương cũng phải trở nên nghiêm túc, ví dụ như tình huống lúc này.

Uông Đàn vội vã gỡ mặt nạ xuống, nhanh chóng rửa mặt, tới gara lấy xe.

Uông Đào hạ kính xe xuống, thấy Bạch Nặc Ngôn đứng từ xa, gió đêm thổi làn váy cô bay bay, hình ảnh cô xinh đẹp động lòng.

Khi xe tiến đến đỗ bên cạnh cô, Bạch Nặc Ngôn trực tiếp chui vào.

Uông Đàn không dám hỏi tại sao Bạch Nặc Ngôn không để Mạnh Tân Duy đưa cô đi, càng không dám hỏi trễ thế này cô còn muốn đi đâu, có rất nhiều đêm Bạch Nặc Ngôn cũng không về nhà.

Bạch Nặc Ngôn nghiêng người dựa vào ghế, tay xiết mạnh túi xách của mình, cô không suy nghĩ gì, tâm trạng thoạt nhìn cũng không xấu.

Địa chỉ cô đưa cũng không phải lần đầu tiên Uông Đàn được nghe thấy, nhưng dù Uông Đàn có đến nơi dò hỏi cũng không biết chỗ đó của ai, cô chỉ dễ dàng đoán ra, người sống ở một nơi như vậy chắc chắn không tầm thường. Đến nơi, Bạch Nặc Ngôn mới nhìn lại Uông Đào một chút, mỉm cười.

- Về ngủ bù đi.

Uông Đào ngắm cô bước xuống xe, trong nháy mắt chợt thấy ảo giác, cái vẻ nữ tính hàng ngày chẳng qua là một bộ mặt cô muốn trưng cho mọi người thấy, nếu cô không muốn, đừng mơ thấy được.

Bạch Nặc Ngôn đợi đến khi xe nổ máy phóng đi, cô mới tiến lên tầng cao nhất của tòa nhà. Cô đứng ở cửa thang máy, bấm mã số, sau đó bước vào thang máy. Cô rất thích soi gương, cho nên lúc này ngắm hình ảnh mình bị phóng đại trong gương cô không khỏi bật cười, cô không thích cảm giác khi ở trong thang máy, rất giống cảm giác dẫm trên bông, đều khiến cô thấy không thật.

Thang máy đến tầng trên cùng, cô bước ra, bước vào thật chậm.

Cô hơi hốt hoảng, lấy chìa khóa, mở cửa.

Bên trong có ánh đèn, nhưng lại không sáng rõ, đúng kiểu nhợt nhạt của người nào đó. Cô lại chợt nghĩ, lúc cô rời khỏi “Lâm cư”, anh ta vẫn còn ở đó, cứ như thể cô vừa về anh ta cũng vội vã về ngay, nhưng cô cũng không quên khoảng thời gian về biệt thự để đánh lạc hướng Mạnh Tân Duy, rồi mới đi một vòng lớn đến đây. Cô cố tình giẫm mạnh lên sàn, giày cao gót tiếp xúc thân mật với mặt sàn tạo ra một âm thanh chói tai, quanh quẩn thật lâu trong không khí.

Một lát sau, cô lại thấy mình thật nhàm chán, rõ ràng đã biết anh ta sẽ không thèm phản ứng, sao cô vẫn muốn tìm cách kích thích anh ta.

Kết quả là cô uất ức ngồi xổm xuống, tự cởi giày, sau đó lấy ra đôi dép lê của mình trong tủ.

Sở thích cô có chút cố chấp, ví dụ như giày dép của cô nhất định phải cao gót. Một đôi giày cao 5 phân đối với cô cũng giống như giày bệt, khiến cô không thoải mái, nên dần dần, toàn bộ giày của cô đều cùng một độ cao từ 6 đến 8 phân, với độ cao này chân của cô sẽ không bị cảm giác khó chịu.

Đến đôi dép lê này cũng cao, khoảng 5-6 phân, kiểu dáng rất đơn giản, khiến bàn chân cô trông thật đẹp.

Cô lén ngó vào trong phòng, thấy người kia vẫn đang làm việc, thái độ rất chuyên tâm.

Cô khoanh tay trước ngực, tựa cửa ngắm anh.

Con người là một loại động vật kỳ quái, nếu ngắm nhìn một người thật lâu, dường như người đó sẽ cảm nhận lại được ánh mắt , nhưng điều này rõ ràng không hề xảy ra với Trình Nghi Triết. Có lẽ biết được người kia sẽ không bộc lộ bất kỳ cảm xúc gì, cô cũng không muốn trở nên bối rối hơn, chậm rãi tiến về phía anh.

Cô đứng đối diện anh, ở giữa hai người là một cái bàn tròn bằng gỗ nhỏ, trên mặt bàn chất đống đủ loại giấy tờ.

Mắt anh vẫn chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, không hiểu là đang suy nghĩ hay đang bần thần nữa.

Cô cho rằng mình nên tạo ra một chút âm thanh thể hiện sự hiện hữu của bản thân chứ.

Nhưng đến khi bật ra lời nói, cô lại thấy mình đã lựa chọn một phương thức hơi ác.

- Nghe nói chuyện về Tiên nữ kia hiện đang rất hot trên mạng nha, bảo sao anh lại hứng thú với người ta như vậy.

Cô đã thành công, bởi vì Trình Nghi Triết đã ngẩng đầu nhìn lướt qua cô một cái, nhưng chắc cũng chỉ nhìn bằng nửa con mắt.

Cô hơi buồn bực, hai tay chống lên mặt bàn, đang nghĩ có cần phải ngồi thẳng lên mặt bàn không, rồi lại thấy tư thế này rất không lịch sự, không biết làm gì khác nên giữ thành tư thế cũ.

- Rất nhiều người muốn được gặp đấy, không biết hứng thú của anh như thế nào?

Trình Nghi Triết đại khái cũng nhận ra, nếu cứ không phản ứng cô vẫn sẽ tiếp tục quấy rầy, cuối cùng đành mở miệng:

- Nếu em thích, đại khái cũng sẽ hứng thú.

Giọng nói lạnh nhạt của anh kích động cô đến mức cô cũng không hiểu tại sao mình lại khó chịu đến vậy, cô bắt đầu nói mãi không thôi:

- Em lại càng không thích cái kiểu đàn bà như thế, rất không cá tính, em sẽ không bao giờ đối xử với bản thân như vậy, để sau này có chết còn được an lòng. Mặc dù mỗi người đều lựa chọn những quyền lợi riêng cho bản thân, người khác cũng không có quyền được đánh giá, là người của công chúng cũng thật hấp dẫn, sẽ đối với một vài người không có lý trí mà hâm mộ. Bởi vì con người không nhận ra, trong lòng ai cũng có hư vinh, bởi vì chút hư vinh đó mà muốn được nổi tiếng giống như đang bán mình vậy. Cho nên con người đứng viện cớ trẻ tuổi mà phạm sai lầm, thanh xuân là con đường một chiều , vĩnh viễn không thể quay lại. Nhưng đối với bất kỳ hành động nào của bản thân, em cũng sẽ can đảm chấp nhận kết quả, và em sẽ càng cố gắng hơn, càng thành thật hơn, điều kiện tiên quyết đó phải là phương thức em đã lựa chọn. Em tuyệt đối sẽ không làm bộ làm tịch như mình là một nữ thần…

Cô cũng không muốn than vãn một mình nữa, nên dừng lại nghỉ một chút.

- Dù sao em cũng sẽ không làm vậy.

Đến khi cô ngừng nói, Trình Nghi Triết vẫn giữ cái bản mặt trước sau như một, môi mắt hơi híp lại, mở miệng:

- Anh thật không ngờ em lại là người tự trọng đến vậy.

Anh cười cười, nhưng trong giọng nói lại không hề biểu lộ chút nhiệt tình nào.

- Nếu như anh trả cho em bất kỳ giá nào em muốn, chỉ cần em chụp một bức ảnh kiểu đó, em có đồng ý không?

Bạch Nặc Ngôn nghiến răng, ánh mắt anh dừng lại trên người cô, cô cũng không biết trong ánh mắt kia có tồn tại sự khinh bỉ không. Ngay từ khi quan hệ của họ bắt đầu, cô chưa từng đặt vị trí của mình thấp hơn so với cái người kia, cũng chưa từng tỏ ra khúm núm với anh ta, điều đó đã khắc sâu vào nhận thức của cô, thành công của cô ngày hôm nay cũng không hề dựa vào anh ta, hoàn toàn dựa vào chính bản thân cô từng bước từng bước cố gắng, nếu như có nhắc đến bất kỳ sự thiên vị nào, thì đó chính là vận khí của cô. Có hàng trăm hàng vạn người nỗ lực, lại có hàng trăm hàng vạn người tài năng, nhưng đứng trên đỉnh vinh quang, sao chỉ có mình cô?

Trong lòng cô nổi lên một tầng lạnh lẽo, nhưng trên khuôn mặt vẫn nở nụ cười tươi:

- Nếu như được kết hôn với anh, em cũng muốn thử một lần.

Đôi mày của Trình Nghi Triết cau lại một chỗ, anh trả lời theo bản năng:

- Em muốn kết hôn với tôi đến thế cơ à?

Có đôi khi, trong lòng cô tồn tại những bất an mơ hồ, cô cũng chưa từng dám suy nghĩ sâu xa xem tột cùng điều đó là gì. Nhưng hôm nay, những suy nghĩ cô vẫn giấu kỹ trong sâu thẳm tâm hồn ấy đã bị anh vạch trần, nhưng nếu anh không nói ra, cô cũng không dám thừa nhận.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK