• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâu lan giai nhân_

Động tác của nàng hơi có chút cứng ngắc tránh ra tầm mắt của hắn,sau đó mới tiếp tục múc cháo nóng đưa vào trong miệng hắn.”Băng Nhi, ta tên là Băng Nhi.”Nàng nhẹ nói nói, ở trong địa lao âm u, sự xuất hiện của nàng tựa như một giấc mộng đẹp.

“Băng Nhi?”Hắn lấy tiếng nói thâm trầm lập lại như để nhớ tên của nàng, một đôi mắt đen không thể khắc chế mà nhìn vào dung nhan xinh đẹp của nàng. Ở thời điểm khắc khổ nhất bên trong địa lao, sự xuất hiện của nàng tựa như một luồn ấm áp chiếu sáng vào nơi âm u này.”Cô nương tốt chẳng qua là có người có chết đói, chết khát cô mạo hiểm đến địa lao chẳng lẽ không sợ Cừu kha đối với ngươi bất lợi sao?”Hắn hỏi, tầm mắt quét qua mỗi một tấc dung nhan của nàng, không có bất kì gian trá nào.

Băng Nhi ngửa đầu nhìn hắn, khi hắn soi mói nhìn nàng,tim đập rõ ràng chậm một nhịp. Cặp mắt đen sâu kia thâm thúy sắc bén như vậy, giống như là có thể nhìn thấu mưu đồ của nàng.”Ta không cách nào thấy chết mà không cứu.”Nàng cúi đầu che dấu,chỉ có tự nàng biết mình chột dạ.

“Thiết Ưng chọn nha hoàn ánh mắt cũng không tệ lắm.”Hàn Chấn Dạ cười to mấy tiếng, ngay cả bị trói chặc thân tà mị kia thế khívẫn là không thể mất đi.” Băng Nhi, ân tình của ngươi ta coi như là nhớ lấy. Có ân báo ân, có thù báo thù. Ta luôn luôn ân oán rõ ràng, bất kể là gây thù oán với ta, ta Hàn Chấn Dạ cũng sẽ đòi lấy. Hôm nay thiếu ngươi, ta thề một ngày nào đó sẽ trả cho ngươi.”

Thanh âm của hắn quanh quẩn ở trong địa lao như muốn nói cho nàng, hắn sẽ báo đáp ân huệ của nàng. Nhưng tim của nàng lại đập kịch liệt được như vậy, thậm chí cảm nhận được thật sâu nỗi sợ hãi. Nàng sợ qua hôm nay phải nghe được sự uy hiếp của hắn.

Hàn Chấn Dạ ân oán rõ ràng, có phải sẽ trả thù người phản bội hắn? Có phải dùng cái phương pháp lăng trì đáng sợ kia, làm người phản bội hắn phải chịu sự nhục nhã? Cái vấn đề này quá mức đáng sợ, nàng thậm chí không dám đi nghĩ sâu hơn.

Vì bài trừ những suy nghĩ kia, nàng tầm mắt trong suốt hướng lên ở trên người hắn,nhìn vào vết thương đến loang lổ kia. Nhìn thấy những hạt muối phía trên, nàng kinh ngạc cắn môi.

“Bọn họ dùng nước muối giội ngươi? Còn có đau không?”Nàng nhỏ giọng hỏi, không dám tưởng tượng sẽ đau như thế nào?

“Dĩ nhiên có đau, chẳng qua là muối chi thấm vào trong ngoài làm vết thương đau nhức, ngược lại có thể làm cho ta giữ vững thanh tĩnh.”Hắn cười nhạt, đối vớitrên người mình tổn thương không quan tâm đến nhưng ngược lại đối với nha hoàn xinh đẹp này càng có nhiều tò mò.

Trong lao ngục khá dài mà nhàm chán này thật làm hắn buồn bực.Thật vất vả mới có một nữ nhân xinh đẹp đi tới, hắn cũng không cách nào giấu diếm,trong máu hắn mơ hồ dâng trào sự hưng phấn.

“Ngươi có giọng nói thật khác, không giống như là người Trung Nguyên chẳng lẽ là đến từ bên ngoài sao?”Nói chuyện với nhau mấy câu, hắn đã nghe ra Băng Nhi có âm thanh mềm mại kỳ lạ, giống như là đến từ nơi khác hoặc là một nơi xa hơn thế.

Băng Nhi lấy dải lụa trên tay cẩn thận thay hắn lau đi nước muối trên vết thương.”Cha mẹ ta đến từ bên ngoài mà ta từ nhỏ đã sinh trưởng ở nơi này.”Nàng không chút do dự vừa nói, cúi đầu không có nhìn ánh mắt của hắn.

“Là sao?”Hắn nhớ tới quốc gia kia, chẳng qua là… hơi nhíu mày, không cần phải nhiều lời nữa, các nước bên ngoài lãnh thổ trung nguyên đang lúc tranh đấu. Huống chi nàng lại sinh trưởng ở Trung Nguyên, cố quốc có phân tranh thì nàng lại càng không sao.

Lau hồi lâu, nàng phát giác nước mang đến không đủ, không cách nào cho lau sạch. Nàng chau lên đôi mi thanh tú, thu hồi tay lụa đã bị máu của hắn vấy bẩn hết.”Ta ngày mai lại vì ngươi mang nước đến cùng với thuốc mỡ, những vết thương này nếu không rửa cho sạch sẽ sợ là sẽ sinh mủ.”Nàng ngẩng đầu lại nhìn thấy hắn đang nhìn mình, cặp mắt đen kia chớp động phát ra tia nhìn u tối khó lường.

Nàng chỉ cảm thấy bối rối, trong khoảng thời gian ngắn chân tay luống cuống, vội vàng xoay người sang chỗ khác, thu thập đồ ăn mà chuẩn bị rời đi.

“Băng Nhi.”Hắn mở miệng gọi tên nàng, thanh âm trầm thấp khó có thể kháng cự.

Nàng dừng bước lại, vạn phần không tình nguyệnmàxoay đầu lại, ánh mắt nhìn nam nhân bị trói vào cột trên tường, nhưng vẫn hết sức cao ngạo nguy hiểm.

“Ngày mai, ta sẽ chờ ngươi.”Hắn mở miệng cười một tiếng,vẻ mặt hiện ra ngoài sức quyến rũ trong mắt còn có chứa đựng ý cười.

Nàng chẳng qua là vội vàng gật đầu, không dám có bất kỳ lời đáp lại nào, dũng khí nhìn lại hắn cũng không có, rồi sau đó ôm đồ ăn bước nhanh rời đi.

Nhìn vào đôi mắt trầm sâu, cũng có thể thấy được rõ ràng tính cách của hắn. Nếu như hắn biết nàng chân chính có mưu đồ tuyệt đối sẽ không cảm tạ nàng mà ngược lại, nàng hoài nghi khi hắn biết chân tướng sẽ hết sức đáng sợ như thế nào?không biết hắn sẽ dùng phương pháp nào giết chết nàng …!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK