• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thẩm Ly lần theo hơi thở tìm đến cửa một tiểu viện nhỏ, đang không biết làm thế nào để vào thì cửa viện bỗng “cạch” một tiếng rồi bị đẩy ra, Thẩm Ly vội trốn vào một chỗ tối ở sau cửa.

Một nam nhân mặc y phục tuần đêm đang xách lồng đèn bước ra, hắn chính là nam nhân trung niên lúc sáng: “Sắp tới giờ trực rồi, ta đi trước đây, nàng trông chừng đệ muội nhé, đêm hôm khuya khoắt đừng để muội ấy lại chạy đi tìm Bán tiên gì đó nữa.”

Nữ nhân bên trong đáp: “Chàng cẩn thận nhé!”

Nam nhân đáp lời rồi quay người rời đi, cửa viện bị đóng lại. Thẩm Ly đang nóng lòng không biết làm sao để vào thì cửa lại được mở ra lần nữa, nữ nhân bên trong cầm áo khoác đuổi theo: “Đại Lang, áo khoác của chàng đây, đêm lạnh, đừng để bị cảm.”

Thẩm Ly nhìn vào, cửa đang mở, hai người kia cũng cách rất xa, nàng xông lên chui thẳng vào trong, vừa nhìn đã thấy phòng của phụ nhân kia vẫn còn sáng đèn, bà ta đang ngồi trước cửa sổ khâu áo, bóng đổ trên cửa sổ giấy, vô cùng cô tịch. Cửa phòng bà ta chưa khóa, Thẩm Ly thò đầu lén chui vào khe hở, vừa nhìn vào, nàng bỗng hiểu ra tại sao hôm nay lại cảm giác được một luồng khí tức kỳ lạ trên người phụ nhân này.

Sau lưng phụ nhân, một nam nhân trẻ tuổi y giáp tàn tạ đang nhìn y phục khâu dở trong tay bà, biểu hiện của hắn rất dịu dàng, ánh mắt ấm áp, giống như đang nhìn vật quý giá nhất trên thế gian này, nhưng hắn không có chân. Ban ngày dương khí quá thịnh không nhìn rõ thân thể hắn, cuối cùng đến đêm cũng hiển hiện ra.

Đã biến thành linh thể rồi sao… Thẩm Ly bất giác thở dài. Phụ nhân kia không bao giờ tìm thấy phu quân của bà ta được, cũng không cần tìm phu quân nữa, vì nam nhân kia chưa bao giờ rời khỏi bà ta.

Thẩm Ly không ngờ tiếng thở dài của nàng lại khiến cho nam nhân mặc áo giáp kia lập tức quay đầu lại, đôi mắt đen đang nhìn Thẩm Ly lập tức biến thành màu đỏ, hắn há miệng, một luồng âm khí từ trong miệng hắn bay ra không cho Thẩm Ly thời gian phản ứng, hung ác xông về phía nàng. Hai cánh Thẩm Ly hoảng loạn vùng vẫy: “Đứng lại! Khoan…” Hai tiếng gà kêu còn chưa ra khỏi miệng thì linh thể kia xuyên qua người nàng, âm khí tràn ngập khiến nàng loạng choạng, lăn hết mấy vòng, đến khi va vào bình gốm ở góc tường mới dừng lại.

“Dừng tay! Dừng tay… Khụ…” Thẩm Ly vội lắc cổ.

Hồn ma kia không nghe nàng nói, chỉ u ám đầy sát khí nhìn Thẩm Ly, chuẩn bị công kích nàng lần nữa.

Thẩm Ly vội nói: “Ta đến để giúp các người!” Người kia nghe vậy khẽ ngây ra, sắc mặt hòa hoãn đôi chút. Thẩm Ly hít vài hơi, đang muốn lên tiếng thì nữ chủ nhân bên phòng nọ bị âm thanh trước đó kinh động, mở cửa phòng bên đó, nữ nhân đó không thấy hồn ma, chỉ kỳ quái nhìn Thẩm Ly: “Con gà trụi lông này ở đâu ra vậy?” Nói xong liền đi thẳng về phía này, nhưng chưa đi được mấy bước thì một hòn đá bỗng đập lên đầu nàng ta, nữ nhân trợn trắng mắt ngã xuống ngất xỉu.

Sau lưng nàng ta là Hành Vân thân ảnh xuất trần, hắn ném hòn đá trong tay, giọng điệu bất lực: “Cục cục tác, ngươi lại chạy loạn gây họa rồi!”

Thẩm Ly ngẩn ra nhìn hắn: “Sao ngươi vào đây được?”

“Trèo tường.” Hắn nhàn nhạt nói xong, bước lên phía trước ôm Thẩm Ly vào lòng, “Đêm có giới nghiêm đó, ngươi không biết sao? Về thôi!”

“Khoan đã!” Thẩm Ly dùng cánh vỗ lên mặt Hành Vân, một chút lông vũ mới mọc khiến Hành Vân đau cả mặt, “Ngươi không nhìn thấy sao! Ở đây còn chuyện chưa xử lý xong!”

Hành Vân ấn cánh nàng xuống: “Chuyện gì?”

Thẩm Ly vung cánh: “Hồn ma to như vậy mà ngươi không thấy ư?”

Hành Vân nhíu mày: “Ta chỉ thông thiên cơ chứ không phải người tu đạo, không nhìn thấy hồn ma.”

Điểm này đúng là Thẩm Ly không ngờ đến, Hành Vân này quá sức thần bí khiến nàng lầm tưởng rằng chuyện gì hắn cũng biết. Nàng suy nghĩ một hồi, giải thích với Hành Vân: “Sáng nay, lúc phụ nhân kia tìm đến ta đã cảm thấy trên người bà ta có một luồng khí tức kỳ lạ, nhưng ban ngày dương khí quá thịnh nên không nhìn ra, tối nay đến đây mới phát hiện ra hắn. Chắc là năm xưa sau khi hắn chiến tử sa trường, vì chấp niệm quá sâu nên không thể vào luân hồi, cuối cùng hồn quay về đây phiêu dạt bên cạnh bà ta, sau đó vẫn luôn ở bên cạnh bà ta cho đến giờ.”

Thẩm Ly quay đầu nhìn hắn, nam nhân kia cụp mắt khẽ gật đầu.

“Ngươi có biết bà ta vẫn luôn chờ ngươi, luôn tìm ngươi không?” Thẩm Ly quay đầu hỏi hắn, nam nhân vẻ mặt cay đắng, nhìn bóng nữ nhân trên cửa sổ, khẽ gật đầu. Thẩm Ly lại nói: “Ngươi muốn cho bà ta biết ngươi đang ở đâu không?”

Hắn mừng rỡ nhìn Thẩm Ly, vẻ mặt khẩn cầu, dường như đang hỏi nàng: “Có được không?”

Thẩm Ly gật đầu: “Hành Vân, chuyển lời đi.”

Hành Vân thở dài: “Thật là một con gà ngốc!” Hắn nói, “Ngươi bảo ta huơ chân múa tay để mô tả một hồn ma sao? Lời nói suông ai mà tin chứ?” Hắn đặt Thẩm Ly xuống đất, sau đó đi bốn phía tìm mấy hòn đá, rồi sắp xếp theo thứ tự của trận pháp gì đấy, “Nếu đã nhúng tay vào, thì phải làm cho thật tốt. Nhưng mà sau khi xong việc ngươi đừng hối hận.”

Thẩm Ly im lặng, chờ Hành Vân bày trận xong, hắn lấy ngón tay làm bút, không biết viết chữ gì ở giữa rồi lui ra nói: “Kêu hồn ma kia bay đến đứng trên chữ này.”

Nam nhân kia y lời hắn, dừng lại trên chữ ấy, dường như có một luồng sáng truyền vào trong chữ, mấy hòn đá trong sân lần lượt sáng lên, luồng sáng cuối cùng tập trung trên người nam nhân, thân thể hắn dường như rõ ràng chân thực hơn lúc nãy. Hành Vân cười nói: “Cục cục tác, đi gõ cửa đi, cho bà ta biết phu quân của bà ta về rồi.”

Thẩm Ly cũng không hỏi gì, vội vã chạy tới dùng mỏ gõ vào cửa gỗ, một lúc sau, cửa mở ra, phụ nhân cau mày nói: “Tối nay ồn ào quá, y phục ta khâu cho Tam Lang vẫn chưa xong…” Giọng nói chợt dừng, đôi mắt đục ngầu của phụ nhân phản chiếu ánh sáng tràn ngập trong sân.

Bà ta không dám tin mà bước tới từng bước: “Tam Lang…”

Nam nhân không biết nên làm gì, hắn không dám bước tới phía trước, chỉ dám nhìn chằm chằm phụ nhân kia, ngay cả đôi tay cũng không biết nên để đâu, lúc thì nắm chặt lại, lúc thì đưa ra. Hắn mấp máy miệng, nhưng không phát ra tiếng nào, phụ nhân kia lại hiểu hắn đang nói gì, hắn đang gọi “Nương tử!” Đây là xưng hô đã mười lăm năm nay bà ta chưa từng nghe được.

Đôi mắt đục ngầu bỗng chốc ướt đẫm: “Chàng về rồi… Chàng về rồi!” Bà ta vui mừng đến run giọng, trên gương mặt đầy nếp nhăn lộ ra nụ cười như trẻ con, bà ta vội vã tiến thêm mấy bước, bước vào trong trận, nhưng lúc sắp chạm được nam nhân kia, đột nhiên chững lại.

Bà ta run rẩy sờ lên tóc và mặt mình: “Chàng xem thiếp chẳng chuẩn bị gì cả, ngay cả cơm cũng không chuẩn bị cho chàng. Thiếp mong chàng trở về bao nhiêu năm nay…” Giọng bà ta không nén được nức nở. “Bao nhiêu năm nay chàng đã đi đâu? Chàng có biết thiếp chờ chàng lâu lắm rồi không… Chàng có biết người ta đều tưởng thiếp điên rồi không, ngay cả thiếp cũng tưởng là mình điên rồi… Thiếp sắp không chờ được nữa rồi. Không biết chàng sống hay chết, không biết tung tích chàng, y phục may xong cũng không biết gửi đi đâu, thư viết xong cũng không ai đọc! Chàng đã trốn đi đâu vậy!”

Nước mắt bà ta không ngừng rơi xuống, trong ánh sáng của trận pháp, thời gian dường như quay trở lại năm nào, xóa đi các nếp nhăn và nét tang thương của phụ nhân, biến bà trở thành một nữ nhân đương tuổi thanh xuân, y giáp của nam nhân cũng như mới, dung mạo như cũ, dường như là đêm cuối tiễn trượng phu, họ vẫn còn niên thiếu, không hề có cách biệt sinh tử mười lăm năm.

Gương mặt nam nhân buồn bã, cuối cùng không nhịn được, đưa tay muốn chạm vào gương mặt phụ nhân. Hành Vân ở bên cạnh im lặng cắn đầu ngón tay, nhỏ vài giọt máu lên hòn đá bày trận, ánh sáng trong trận càng mạnh hơn, nam nhân thật sự chạm vào được phụ nhân, đó lẽ ra phải là tay của một hồn ma! Cảm nhận được xúc cảm chân thật, nam nhân bỗng đưa tay xiết chặt phụ nhân vào lòng.

Thẩm Ly ngạc nhiên nhìn Hành Vân: “Trận này…” Trận này thông sinh tử, nghịch hành Thiên đạo, sức mạnh vô cùng to lớn.

Hành Vân chỉ nhàn nhạt nói: “Trận này không duy trì được bao lâu. Bởi vậy có gì thì ngươi mau nói hết với họ.”

Thẩm Ly nghe vậy lại ngây người, người này lại nhìn ra được nàng muốn làm gì…

Hôm nay nàng đoán được phụ nhân kia bị hồn ma nhập thân, vốn tưởng là một tiểu quỷ bị chấp niệm của bà ta dụ đến, không ngờ lại là phu quân bà ta tìm bao lâu nay, nhưng người ma cách biệt, nếu họ ở bên nhau lâu dài thì khó tránh ảnh hưởng đến phụ nhân, dương thọ của bà ta sẽ bị suy giảm.

Bởi vậy nàng vốn định bắt hồn ma kia rời khỏi phụ nhân, nhưng bây giờ…

Thấy Thẩm Ly cả buổi vẫn bất động, Hành Vân chỉ nói: “Sao không giao cho họ tự quyết định!” Thẩm Ly ngẩn người, Hành Vân lại nói tiếp, “Họ đều là người bình thường, không biết đạo Âm Dương, càng không biết âm khí đối với người sẽ gây nên ảnh hưởng lớn dường nào, nếu đã làm đến bước này rồi thì hãy cho họ biết hết sự tình, để họ tự quyết định nên đi về đâu.”

Thẩm Ly mấy máy miệng, nhưng vẫn không lên tiếng, vì nàng muốn cho họ bên nhau thêm chút nữa, cho dù chỉ là một lúc thôi.

Hành Vân thở dài cất giọng: “Người ma khác biệt, huynh đài có biết huynh ở bên nàng ta mười mấy năm, đã khiến dương thọ của nàng ta sắp tiêu hao gần hết rồi không?”

Hai người bên kia nghe vậy đều sửng sốt, nam nhân kinh ngạc quay đầu nhìn Hành Vân, phụ nhân nắm chặt bàn tay lẩm bẩm: “Ở bên cạnh thiếp mười mấy năm? Chàng ở bên cạnh thiếp mười mấy năm rồi sao? Chàng…” Lúc này bà ta mới nhìn thấy y phục của nam nhân và dung mạo không hề thay đổi của hắn, sắc mặt hơi hoảng hốt, “Vậy sao… Thì ra là như vậy…”

“Cố ở lại nhân gian thêm nữa không chỉ hại nàng ta mà bản thân huynh cũng không chốn yên nghỉ.” Giọng điệu Hành Vân bình thản, “Đương nhiên, đi hay ở đều do huynh đài quyết định.”

Nam nhân quay đầu nhìn phụ nhân, lúc này ánh sáng trong trận tối lại, thân hình nam nhân mờ đi, dung mạo phụ nhân lại khôi phục vẻ già nua, dường như tất cả vừa rồi chỉ là một giấc mộng. Phụ nhân không thấy bóng dáng của nam nhân đâu, sắc mặt bắt đầu hoảng loạn, bà ta không biết tay của trượng phu mình vẫn luôn chạm vào má mình… nhưng bị ngăn cách bởi sinh tử không thể nào vượt qua được.

Cuối cùng nam nhân vẫn gật đầu, hắn cam lòng rời khỏi.

Kết quả này đương nhiên là tốt, nhưng lòng Thẩm Ly không thể nào vui lên được.

Hành Vân hỏi Thẩm Ly: “Ta biết bày Độ hồn trận, nhưng không có pháp lực, không thể độ hồn, ngươi có biết Dẫn hồn thuật không?”

“Ừ, biết!” Sau mỗi trận chém giết trên chiến trường, nàng luôn là người dẫn hồn phách của các tướng sĩ thủ hạ về Vong Xuyên, Thẩm Ly vô cùng quen thuộc với Dẫn hồn thuật, “Không cần bày trận.” Giọng nàng khe khẽ, chỉ có pháp thuật này, bất luận tình huống nào nàng cũng không thất bại. Bởi vì nàng đã dùng thuật này để dẫn hồn cho trăm ngàn huynh đệ, bất luận thân nàng mang vết thương nặng đến đâu, thì thuật này cũng không bao giờ thất bại.

“Hành Vân, cởi áo ngoài ra.”

Hành Vân ngây người, y lời nàng cởi chiếc áo xanh, Thẩm Ly chui vào trong áo. Một lúc sau, ánh sáng từ trong chiếc áo tỏa ra, ánh sáng lóa mắt tỏa bừng, trong khoảnh khắc Hành Vân nhắm mắt, người bên cạnh đã bước về phía trước.

Nàng chân trần tóc xõa, chiếc áo xanh kia quá rộng so với nàng, nhưng mặc trên người nàng lại không thấy thùng thình, bóng lưng nàng thẳng tắp, mang theo anh khí hơn cả nam nhi chậm rãi bước tiến lên phía trước.

“Ta lấy tên ta dẫn Vong Xuyên!” Từng chữ sang sảng, tay nàng hươ lên điểm vào mi tâm của nam nhân, ánh sáng bừng lại rồi dịu lại, thân hình nam nhân từ từ hóa thành vô số đốm sáng lấp lánh giống như đom đóm mùa hạ, vây quanh người phụ nhân, lượn lờ rồi dần dần bay về phía bầu trời đêm sâu thẳm.

“A…a…” Phụ nhân run rẩy đưa tay níu giữ, nhưng nào bắt được gì.

Trần duyên của họ đã hết từ lâu.

Màn đêm lại khôi phục vẻ yên tĩnh, chỉ có phụ nhân nhìn lên bầu trời thổn thức điều gì không rõ.

“Phu nhân!” Thẩm Ly nhẹ nắm lấy bàn tay vàng vọt của phụ nhân, “Hắn vì muốn bà sống tốt hơn nên mới rời đi. Tâm ý này bà có cảm nhận được không?”

“Cảm nhận được…” Im lặng một lúc, cuối cùng phụ nhân khàn giọng nói, “Làm sao không cảm nhận được, tôi còn nghe thấy nữa… Chàng ngâm nga khúc hát quê nhà lúc ra đi. Chàng muốn tôi yên tâm.” Nước mắt ẩm ướt của bà ta rơi đầy tay Thẩm Ly. Thẩm Ly im lặng dìu bà ta về phòng.

Phụ nhân dường như vô cùng mệt mỏi, một lúc sau liền ngủ thiếp đi.

Thẩm Ly ở bên cạnh bà ta một lúc mới ra khỏi phòng, lúc bước ra cửa, Thẩm Ly chỉ cảm thấy đầu óc váng vất, pháp lực vốn chưa hồi phục được bao nhiêu mà lại bị phung phí như vậy nên càng cạn kiệt hơn, bước chân nàng không vững, lúc sắp ngã liền được Hành Vân bên cạnh dìu lấy, chưa kịp đáp tạ thì Thẩm Ly cảm thấy tim mình co rút, thế giới chợt như trở nên to lớn, nàng lại hóa nguyên hình, Thẩm Ly còn chưa kịp ngạc nhiên đã nghe Hành Vân cười khẽ ôm lấy nàng.

“Kết quả như vậy ngươi có vừa lòng không?”

Thẩm Ly biết hắn đang hỏi chuyện của phụ nhân và phu quân bà ta, nàng im lặng một lúc rồi nói: “Kết quả này từ mười lăm năm trước đã gieo mầm khiến người ta không vừa lòng rồi.” Một khi người không còn, bất luận là kết quả thế nào cũng đều không phải là kết quả tốt.

Hành Vân cười: “Ồ? Xem ra ngươi đối với chuyện này xúc cảm cũng sâu sắc nhỉ!”

“Chẳng qua là đã nhìn thấy quá nhiều cô hồn chiến tử trên chiến trường thôi.” Giọng Thẩm Ly nặng nề, “Ta không biết hôm nay khuyên bà ta như vậy là đúng hay sai, cũng không biết hôm nay như vậy là tốt hay xấu, nhưng ta nghĩ, nếu ngày sau ta có người thân người yêu, nếu ta chiến tử, trong lòng ta hi vọng nhất là họ phải mau chóng quên ta đi. Bởi vì quá khứ đã trở thành hư vô, chỉ có tương lai mới được gọi là cuộc sống.”

Hành Vân sững sờ, nhưng lại cười nói: “Gà ngốc, chỉ có hiện tại mới được gọi là cuộc sống thôi.”

“Về thôi!”

Hành Vân đẩy cửa ôm Thẩm Ly đi về nhà. Hai người quá mệt mỏi nên đều không phát hiện, sau cánh cửa có một nam nhân mặc áo khoác đang trốn, thấy hai người đi ra, hắn mới run chân bước vào nhà, dìu nương tử lúc nãy bị Hành Vân đánh ngất trong sân, miệng lẩm bẩm: “Thật sự là một thần tiên, nương tử! Thật sự là một thần tiên!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK