Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 5: Mưa Nước Mắt

“Anh!

Dạo này anh khỏe không? Em rất nhớ anh.

Ba năm nay em đã viết vô số thư nhưng vẫn không nhận được hồi âm của anh, không biết anh sống ở Đài Bắc có tốt không, phải chăng vì bận quá nên không có thời gian viết thư cho em? Không sao, em sẽ không khóc, không làm ầm lên, em sẽ kiên nhẫn chờ đợi, nhưng ít nhất anh cũng cho em ít tin tức, được không? Cho dù là vài chữ thôi cũng được, để em biết anh đã nhận được thư của em, biết được nỗi nhớ của em.

Anh biết nỗi nhớ là cảm giác thế nào không? Giống như cơ thể bị hàng vạn con kiến đốt, vừa ngứa, vừa tê, vừa đau, nhưng không biết phải làm thế nào mới có thể hết ngứa. Em nghĩ, tới ngày gặp lại anh, những con kiến này mới có thể biến mất!

Em nói những lời này không phải cố ý làm khó anh đâu, chẳng qua muốn anh biết, ngày nào em cũng nhớ anh, nhớ vô cùng! Mỗi lần nhớ anh đến nỗi đôi mắt bỏng rát, sống mũi cay cay, em liền giam mình trong phòng anh, nhìn từng thứ anh từng dùng, tưởng tượng anh vẫn ở bên cạnh em. Em không khóc đâu, thật đấy, em thề!

Bây giờ em đã trở nên rất kiên cường, rất hiểu chuyện, anh không muốn thấy sự thay đổi của em ư? Anh, khi nào anh về? Em sẽ không đối đầu với anh, sẽ không vô cớ gây sự nữa, chỉ cần anh trở về, em sẽ hết sức nghe lời anh, không làm anh tức giận, được không? Được không anh?

Mấy ngày nay lại mưa, thật đáng ghét, sao ông trời có nhiều nước đến thế? Trút xuống mãi không hết. Lại sắp tới sinh nhật em rồi, từ khi anh đi, em không còn nhận bất cứ món quà sinh nhật nào nữa, em sẽ không quên, chính ngày hôm đó em đã mất anh, mỗi lần chỉ cần nhớ tới điều này, tim em lại nhói lên đau đớn, gần như không thể thở nổi…

Chỉ còn vài ngày nữa thôi là em sẽ tròn mười tám tuổi, hy vọng hôm đó trời trong, cầu mong, chỉ cần một lần thôi, năm nay trời đừng mưa nữa, em thực sự hi vọng ngày hôm đó có thể có anh ở bên.

Em tin, chỉ cần không ngừng cầu nguyện, sẽ có một ngày ông trời nghe thấy lời thỉnh cầu của em, đúng không? Em sẽ đợi, năm nay không được thì còn có năm sau, năm sau không được thì còn có năm sau nữa, năm sau nữa nữa…

Bởi vì anh từng nói, chỉ cần trời không mưa, anh sẽ trở về, đưa em đi thả diều, bắt cá bên con rạch, đúng chứ?

Gần đây, tình trạng sức khỏe của cha không tốt lắm, bác sĩ muốn chúng ta chuẩn bị hậu sự. Tuy cha không nói nhưng em có thể thấy cha rất nhớ anh. Anh, tranh thủ thời gian về nhà một chuyến nhé! Chẳng lẽ anh thực sự không quan tâm đến chuyện mình có thể không gặp được cha lần cuối cùng ư?

Tình. Nửa tháng trước sinh nhật.”

Lại vài ngày qua đi, giống như trước, bức thư vẫn chìm trong biển rộng.

Ba năm nay, anh chưa về một lần.

Năm đầu tiên, cô còn tràn đầy hy vọng anh sẽ đột nhiên xuất hiện, thực hiện lời hứa của anh, đưa cô đi.

Năm thứ hai, cô đã không dám ước mong quá nhiều, chỉ cần anh trở về nhìn cô một lần, như vậy đã đủ rồi.

©STENT

Nhưng hy vọng lại tan vỡ, năm thứ ba, cô chẳng dám nghĩ gì nữa, chỉ cần một cuộc điện thoại, một lá thư để cô biết anh không quên cô, như vậy đã mãn nguyện lắm rồi.

Ngày nào cũng vậy, cô đều tràn đầy hy vọng đứng canh bên hòm thư, chờ người đưa thư đến, để rồi lại thất vọng. Trong lòng cô không khỏi thắc mắc, liệu anh có nhận được thư không? Cô gửi nhiều thư đến vậy, một bức anh cũng không nhận được ư? Hay là mẹ quên không gửi cho cô?

Cô không biết anh học trường nào, khoa gì, cũng không biết địa chỉ, phương thức liên lạc của anh, muốn gửi gắm nỗi nhớ cũng chẳng biết gửi đi đâu.

Cô không dám hỏi mẹ, sợ mẹ tức giận, tinh thần lại mất kiểm soát.

Bệnh tình của cha ngày một xấu đi, chỉ còn thoi thóp, cô biết, cha thực sự rất muốn gặp anh lần cuối.

Suy nghĩ mấy ngày, nhớ ra những món đồ quan trọng của mẹ đều được cất trong ngăn tủ có khóa, nhân lúc mẹ vào bệnh viện chăm sóc cha, cô lấy trộm chìa khóa, tìm thấy địa chỉ của anh ở Đài Bắc.

Cô biết, nếu cô lén chạy tới tìm anh, mẹ sẽ phát điên, có thể sẽ đánh chết cô, nhưng cô đã không còn quan tâm nhiều đến vậy, cô nhớ anh trai, nhớ vô cùng!

Cô cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, cô sẽ chết cùng cha mất.

Đúng vào ngày sinh nhật của cô năm ấy, mưa trút xối xả, cô bất chấp tất cả, rời khỏi ngôi nhà đó, chạy tới thành phố của anh.

Ngồi trên chuyến tàu hỏa đi lên phía bắc, trong lòng cô rất sợ hãi, bởi vì cô chưa từng rời xa nhà để đến một thành phố hoàn toàn lạ lẫm như vậy, nhưng cô tự nhủ, chỉ cần tới bên anh thì chẳng phải sợ gì nữa…

Đoàn tàu băng qua hết ga này tới ga khác, có trạm dừng quen, có trạm không quen, từng trạm, từng trạm cứ vụt qua trước mắt. Cứ qua một trạm, cô lại cách nhà một xa, cũng là gần anh hơn một chút, chỉ cần nghĩ như vậy, cô lại có thể chờ đợi được.

Nhà ga Đài Bắc to hơn cô tưởng, người ở đây rất đông, rất hỗn loạn, hoàn toàn khác với Bình Đông. Cô nhìn tới nỗi choáng váng, hỏi vài người, ngồi nhẩm vài chuyến xe bus, cuối cùng cũng tìm thấy nơi anh trai sống.

Đó là một tòa nhà có vẻ cũ kỹ, cô không biết mẹ có gửi phí sinh hoạt cho anh không, sống trong thành phố lớn này chắc chẳng dễ dàng gì. Anh phải nộp học phí, tiền thuê phòng, ngoài ra còn những nhu cầu thiết yếu khác trong sinh hoạt…

Có điều, không sao cả, cô đã tốt nghiệp trung học rồi, ba năm nay cô vừa học vừa làm, cũng tích lũy được chút kinh nghiệm, cô không muốn học tiếp, dù sao học hành cũng không nằm trong phạm vi hứng thú của cô, cô muốn kiếm tiền, để không trở thành gánh nặng cho anh trai.

Cô ấn chuông cửa, nhưng không có tiếng đáp lại, có lẽ anh trai đang đi học, anh vốn dĩ rất chăm chỉ mà.

Không sao, cô sẽ đợi.

Những giọt mưa não nề lại tiếp tục rơi, hoàn toàn không có dấu hiệu ngừng lại, toàn thân cô ướt đẫm, run rẩy vì lạnh nhưng anh vẫn chưa về.

Ba tiếng, bốn tiếng, năm tiếng… cô không nhớ mình đã đợi bao lâu, trời tối dần, mưa rớt trên người, lạnh tới mức sắp không còn cảm giác nữa, sau đó, cô mệt mỏi ngồi xổm trên đôi chân tê dại cho tới khi nhìn thấy bóng dáng vừa quen thuộc vừa xa lạ ngưng tụ trong tầm mắt mơ hồ…

“Tôi thấy con người bây giờ á, ăn ngon mặc đẹp, sống trong nhung lụa, tâm hồn đều bị mục ruỗng hết cả. Cổ nhân đã dạy, “sinh ư ưu hoạn, tử ư an lạc[1]”, cuối thời Minh có Ngô Tam Quế bán nước cầu vinh, thời mạt Thanh thì có lão yêu bà Từ Hy làm những việc đồi bại như cắt đất đền bù, mất quyền nhục nước, trong thời đại dân chủ sắp bước vào thế kỷ hai mươi mốt, lại có những kẻ vì không muốn bị ướt như chuột lột mà làm cái việc trộm cắp vô sỉ, đúng là thói đời, thời nay đạo đức con người suy giảm mất rồi, ai cũng chăm chăm tự bảo vệ quyền lợi của mình trước, lễ nghĩa liêm sỉ gì cũng chẳng còn…”

[1] Nghĩa là: Sống nhờ khó khăn hoạn nạn, chết vì an nhàn hưởng lạc, ý muốn nói cuộc sống gian khổ giúp con người quyết chí vươn lên để tồn tại, còn sự an nhàn sung sướng dễ làm hư hỏng con người mà dẫn đến diệt vong.

“Cậu nói đủ chưa?” Bị mắc kẹt dưới mái hiên vì trận mưa lớn, tâm trạng Thẩm Hàn Vũ đã đủ bực bội rồi, cậu bạn cùng phòng lại còn ồn ào bên tai, ai mà chịu được chứ?

Với lại, chỉ bị mất cái ô thôi mà, có cần phải nghiêm trọng vậy không? Hơn nữa đó là ô của anh, anh không kêu, cậu ta việc gì phải ca thán? Lại còn “mất quyền nhục nước” gì gì nữa!

“Người anh em, rõ ràng cậu không biết cái gọi là nhìn lá rụng, biết mùa thu, thấy mầm biết cây, từ cái nhỏ có thể thấy được nỗi lo lớn. Việc chúng ta bị ướt chỉ là chuyện nhỏ, chỉ số đạo đức con người suy giảm mới là chuyện lớn.”

“Chuyện này thì liên quan gì tới suy giảm đạo đức?” Đến chịu cậu ta, thế mà cũng có thể thổi phồng thành một bài diễn thuyết dài ngoằng.

“Tại sao lại không chứ? Chúng ta chỉ vào mua hai bát mì thôi, đi ra đã không thấy ô đâu, thân thủ hắn quả là nhanh nhẹn, sao có thể không cảm khái được? Vô sỉ nhất là chúng ta đã đủ nghèo rồi, hắn không ăn trộm của người khác mà lại ra tay với chúng ta, lấy cắp của người còn nghèo hơn, đúng là vô lương tâm, cậu nói tôi có nên rủa hắn té xuống cống nước thối, để hắn còn thảm hại hơn cả chúng ta không?”

Thẩm Hàn Vũ lười biếng liếc cậu bạn một cái: “Sáng ra khỏi nhà tôi đã nhắc cậu mang ô rồi còn gì, chính cậu ghét phiền phức nên mới không mang đấy chứ.” Dù sao cậu ta cũng mặt dạn mày dày chui vào ô của anh, đuổi thế nào cũng không chịu đi, có ô hay không đều bị ướt như nhau, giờ bị mất ô cũng đâu cần phí sức tỏ ra bi phẫn như vậy!

“Tôi nào biết cậu linh thế? Nói mưa liền mưa thật.” Tề Quang Ngạn lẩm bẩm.

“Không phải tôi linh thiêng, mà là kinh nghiệm cho tôi biết ngày này năm nào cũng mưa.”

“Cậu làm gì mà rảnh rỗi để ý ngày này có mưa hay không vậy?” Tề Quang Ngạn ngạc nhiên liếc anh một cái.

Thẩm Hàn Vũ nghe thấy câu hỏi ấy, thần sắc ngẩn ngơ.

Anh mắt hướng về phía màn mưa, anh nhẩm đo khoảng cách, hít một hơi thật sâu, định bụng chạy một mạch qua con đường này…

Anh cần chút mưa để quay về hiện thực.

“Này Thẩm Hàn Vũ, đợi tôi với!” Tề Quang Ngạn vội vàng đuổi theo.

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Còn cách nhà chưa tới một trăm mét, anh đột ngột dừng bước, hại Tề Quang Ngạn suýt chút nữa đâm sầm vào.

“Thẩm Hàn Vũ, cậu làm cái…” Nhìn theo ánh mắt anh, Tề Quang Ngạn lập tức huýt sáo. “Oa, một mỹ nhân xinh đẹp! Lẽ nào cậu nhìn đến mức ngơ ngẩn rồi…”

Một khắc sau, mỹ nhân “xinh đẹp” mà Tề Quang Ngạn vừa nói tới nhanh chóng chạy về phía họ, ôm chặt Thẩm Hàn Vũ.

“Anh…”

Nước mưa vô tình thấm ướt toàn thân, Thẩm Hàn Vũ hoảng hốt, đầu óc trống rỗng.

“Oa, Thẩm Hàn Vũ, cậu thật chẳng ra sao, có cô em gái xinh đẹp, đáng yêu thế này mà lại không bao giờ nhắc tới. Nếu tôi biết sớm, cần gì phải khổ sở tìm kiếm trong các rừng hoa, cứ tới thẳng nhà cậu có phải hơn không…”

Thẩm Hàn Vũ thất thần tựa vào cửa, nhìn cô em gái đã ba năm không gặp. Anh không ngờ cô có thể ôm túi chạy lên phía Bắc tìm anh. Đến tận bây giờ, khi cô đã ngồi trong phòng anh, thay sang bộ quần áo khô ráo, chầm chậm lau mái tóc dài, anh vẫn không dám tin cô thực sự đã ở bên cạnh anh.

Ba năm không gặp, cô thay đổi rất nhiều. Lúc anh rời đi cô mới tốt nghiệp cấp hai, giống như tất cả các nữ sinh khác tóc ngắn chưa tới vai, chưa hết vẻ ngây thơ, còn bây giờ, tóc cô đã nuôi dài, khuôn mặt hình quả táo tròn tròn dễ thương trong ký ức đi biến thành gương mặt trái xoan thanh tú, thêm vài phần trang nhã xinh đẹp, thướt tha dịu dàng…

Cô thay đổi rất nhiều, duy chỉ có đôi mắt to tròn là vẫn vậy, khi nhìn anh, dường như toàn bộ thế giới chỉ xoay quanh anh…

Lồng ngực anh như bị co thắt, đau đớn vô cùng, anh nhắm mắt, không cho phép mình nghĩ sâu xa thêm nữa.

Hồi đó, anh ra đi là vì muốn chặt đứt nỗi nhớ của cô. Anh không thể; cũng không cho phép mình gieo cho cô bất kỳ mơ mộng sai lầm nào…

“Này, anh em các người chẳng phải lâu lắm không gặp rồi ư? Vậy chắc có nhiều điều cần nói lắm nhỉ? Cái đó… Thẩm Hàn Vũ, cậu có cần nói gì không? Em Thẩm…”

Tề Quang Ngạn cảm thấy không khí… yên lặng có phần kỳ quái.

“Em tên là Thẩm Thiên Tình.” Cô nhẹ nhàng nói với anh ta.

“Sao không nói sớm! Chỉ cần là tên của mỹ nhân, anh sẽ vui lòng ghi nhớ tới khi sông cạn đá mòn.”

Thẩm Thiên Tình bật cười trước lời nói khoa trương của anh ta: “Anh, bạn học của anh thú vị quá!”

“Được mỹ nhân khen ngợi là vinh hạnh của anh.” Tề Quang Ngạn quỳ nửa người theo kiểu kịch, cầm mu bàn tay cô định hôn. “Em gái xinh đẹp, chào em, anh tên Tề…”

Đột nhiên một bàn tay giơ ra ngăn nụ hôn lang sói. Thẩm Hàn Vũ giật tay em gái lại, không để bàn tay thanh khiết của cô bị vấy bẩn.

“Tránh xa em gái tôi ra!” Anh lạnh lùng cảnh cáo, đồng thời giải thích: “Cậu ta học Luật, anh học Y, không được coi là bạn học.” Có loại bạn hở tí là “nổi máu dê” thật mất mặt, anh chỉ hận không thể quăng cậu ta ra xa tới mười vạn tám nghìn dặm.

“Vậy sao bọn anh quen nhau?”

“Cái gã chẳng cần thể diện này không có tiền ăn trưa, bèn hành động như bọn thổ phỉ, cướp bánh bao của anh.”

“Này này này, việc cũ tám trăm năm trước, cậu còn nhắc tới làm gì? Hơn nữa, thực ra cậu rất thích tính cách không câu nệ tiểu tiết của tôi, đúng không? Nếu không, khi đó sao cậu có thể không tính toán với tôi?”

“Sai rồi! Lúc ấy tôi chỉ nghĩ, mình đã nghèo lắm rồi, vậy mà còn có người nghèo hơn mình, đến cái bánh bao cũng chẳng có mà gặm, thế nên tôi mới thấy thương cậu, đừng có tưởng ai cũng mê mình.”

“Ôi, đau lòng quá, uổng công tôi coi cậu như anh em…” Tề Quang Ngạn ra vẻ Tây Thi dâng trái tim, vờ yểu điệu.

Đúng là không thể tiêu hóa nổi, Thẩm Hàn Vũ khinh thường ngoảnh mặt sang một bên.

“Sau đó thì sao?” Thẩm Thiên Tình hứng thú hỏi.

“Sau đó cậu ta liền ỷ vào anh tới mức nghiện. Một hôm cậu ta nói, tình cảm anh em chúng ta còn vững chắc hơn đá, mời anh tới ở cùng để tiện bề chăm sóc lẫn nhau, anh nhìn người không rõ, lên nhầm thuyền địch, phát hiện hóa ra cậu ta không trả được tiền nhà mới tìm cách tiếp cận anh! Em có tin trên đời này có loại người vô sỉ đến vậy không?”

Tề Quang Ngạn gãi gãi đầu, chột dạ cười khan: “Bạn bè có nghĩa vụ chia sẻ vật chất với nhau mà! Tôi cũng không muốn như vậy đâu, nhưng lạ một điều là, cứ mỗi lần cần tiền tôi lại phát hiện trong túi chỉ còn vài đồng, cảm giác đó rất đau lòng!”

“Lúc cậu hào phóng ra tay với mỹ nhân, sao chẳng thấy đau lòng vì tiền?”

“Đó là vì ông trời không công bằng, tôi bẩm sinh chẳng có gì ưu tú, chỉ có thể dựa vào nỗ lực sau này của bản thân, nào giống anh chàng đẹp trai họ Thẩm nhà cậu, chẳng cần tốn chút suy nghĩ, phụ nữ vẫn chọn không hết, dùng không hết.”

Nguồn ebook: https://www.luv-ebooks.com

Thẩm Thiên Tình cười khẽ, nghiêng đầu liếc anh: “Nhân duyên với phụ nữ của anh tốt lắm à?”

Thẩm Hàn Vũ lập tức nghiêm mặt, lúng túng trợn mắt nhìn bạn cùng phòng: “Bẩm sinh chẳng có gì ưu tú ư? Cậu còn bị rối loạn cơ năng đấy! Cậu sinh non mà!”

“No, No, No!” Tề Quang Ngạn giơ ngón trỏ ra lắc lắc. “Cậu có thể sỉ nhục nhân cách tôi, nhưng không thể sỉ nhục cơ thể tôi. Tôi đảm bảo “cơ năng” của mình vô cùng tốt, vì tôi đã nhiều lần khiến các cô gái có cảm giác hạnh phúc như sống trong mùa xuân nên có thế thấy rõ điều đó.”

Thẩm Hàn Vũ sầm mặt: “Đừng nói linh tinh trước mặt em gái tôi!”

“Cô ấy chẳng phải thiếu nữ vị thành niên, nói một chút cũng không được sao? Cậu đưa phụ nữ về nhà, để tôi nghe “âm thanh mờ ám” cả đêm, tôi cũng rộng lượng mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho cậu đấy thôi.”

Lời vừa nóỉ ra, Thẩm Hàn Vũ đã cứng người tới nỗi không thể cứng hơn được nữa.

Cảm giác ánh mắt Tình đang chiếu vào mình, anh hoàn toàn không có dũng khí nhìn vẻ mặt cô.

“Đủ rồi đấy, anh em chúng tôi đã lâu không gặp, có thể cho chúng tôi chút không gian riêng để ôn lại chuyện cũ không? Đừng đứng ì ra ở đây nói những chuyện đồi trụy rác rưởi, làm ô nhiễm tai em gái tôi.”

Nhận ra Thẩm Hàn Vũ đang ngầm tức giận, trong lòng Tề Quang Ngạn vô cùng sửng sốt.

Ai quen Thẩm Hàn Vũ cũng biết cậu ta rất điềm đạm, điềm đạm tới mức chẳng buồn cáu kỉnh bao giờ, cơm trưa bị cướp cũng không có phản ứng gì thái quá. Có người nói tính khí cậu ta tốt; nhưng dựa theo năng lực quan sát nhạy bén của “luật sư kiệt suất tương lai”, Tề Quang Ngạn thấy cậu ta căn bản không quan tâm tới điều gì, giống như một đầm nước chết, tê liệt, không cảm giác mà sống qua ngày.

Tê liệt ư? Không thể nào? Cậu ta mới ngoài hai mươi, các giáo sư yêu thích cậu ta, đám con gái ngưỡng mộ cậu ta, tiền đồ tương lai thênh thang rộng mở, cậu ta có lý do gì để biến mình thành một kẻ trầm lặng, mất hết sức sống chứ?

Trực giác mách bảo Tề Quang Ngạn, người con gái này chiếm một phần rất lớn trong cuộc sống của Thẩm Hàn Vũ, vì cô vừa xuất hiện, Thẩm Hàn Vũ liền như sống lại, tinh thần bất ổn.

Chẳng thể hiểu nổi hai anh em kỳ quái này, anh nhún vai, biết điều quay người bỏ đi.

Thẩm Hàn Vũ nhìn cậu bạn cùng phòng rời đi, cửa phòng vừa đóng, một nguồn nhiệt bỗng dính vào người anh, phần eo bị ôm chặt, Thẩm Thiên Tình vùi mặt vào ngực anh, khẽ nói: “Anh, em rất nhớ anh…”

Anh cứng người, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống đỉnh đầu cô, đôi tay dừng lại trên vai cô không còn chút lực, không thể đẩy ra, cũng không thể ôm lấy.

“Đã lớn thế rồi còn nũng nịu.” Giọng anh khô khan, quay người đi với vẻ không tự nhiên, giả vờ lấy máy sấy tóc để tạo khoảng cách.

“Anh sấy tóc cho em đi!” Trước đây, mỗi lần gội đầu xong, cô liền chạy khắp phòng, muốn làm biếng, chờ cho tóc tự khô, nhưng anh đều tóm cô lại, ấn cô ngồi lên đùi mình, giúp cô sấy khô vì sợ cô bị cảm.

“Em mười tám tuổi rồi, đâu phải mới lên tám, tự mình sấy đi!”

“Vấn đề không phải là mấy tuổi, mà là sự cưng chiều của anh.”

Ánh mắt cô cực kỳ chăm chú, anh dường như không thể đón nhận đôi mắt sáng rực đó.

“Đừng nói những lời trẻ con ấy nữa, anh không thế ở bên em mãi được, em phải học cách tự lập, tự chăm sóc bản thân.”

“Sao lại không thể? Anh chẳng từng nói sẽ chăm sóc em cả đời ư?” Cô đứng dậy, đuổi theo anh để hỏi.

Thẩm Hàn Vũ mở cửa sổ, mưa lất phất hắt vào mặt anh, giống như buổi chiều tối trước khi họ biệt ly của ba năm về trước…

“Mẹ biết em đến Đài Bắc tìm anh không?”

“Năm đó vì sao anh không nói một tiếng đã lén chạy tới Đài Bắc?” Cô hỏi lại.

“Anh hỏi trước mà, Thẩm Thiên Tình.”

“Câu này ba năm trước em đã muốn hỏi, Thẩm Hàn Vũ.”

Anh vuốt nước trên mặt: “Trước khi quyết định, anh không kịp nói với em.”

“Đó không phải là lý do, em không tin anh vội đưa ra quyết định chỉ trong có vài ngày. Anh, anh đang lừa em đúng không?”

“Anh đã trả lời xong câu hỏi của em rồi, Thẩm Tiểu Tình.” Anh cười khẽ khiến người ta không phân biệt được thật giả.

Cô buồn rầu: “Anh!”

“Em còn biết anh là anh trai em ư? Với cái kiểu thẩm vấn phạm nhân như thế thì có vẻ không đúng lắm nhỉ? Còn nữa, anh không tin mẹ đồng ý cho em lên đây thăm anh.”

Thần sắc cô lập tức u ám, “Anh, em ở lại với anh được không? Em không muốn về.”

“Em đang đùa ấy à?” Anh bị câu nói này dọa tới nỗi lòng dạ rối bời, không để ý đến biểu hiện bất thường của cô, “Em cũng thấy rồi đấy, anh không ở một mình, hai thằng con trai sống với nhau, thêm một đứa con gái như em sẽ rất bất tiện. Hơn nữa, cái tên cầm thú kia vừa nhìn thấy con gái xinh đẹp liền nổi thú tính ngay, động dục không phân biệt mùa, em không sợ ư?”

Nếu Tề Quang Ngạn biết anh miêu tả cậu ta là con quỷ dâm loạn háo sắc, chắc chắn sẽ liều mạng với anh, nhưng anh không nghĩ nhiều đến thế, tạm thời nhất định phải hy sinh danh dự của người bạn cùng phòng.

“Vậy thì tìm cho em một phòng khác vậy. Em tốt nghiệp rồi, có thể đi tìm việc, giúp anh kiếm tiền, em sẽ không tạo gánh nặng cho anh.” Cô vội vàng đảm bảo.

“Em cho rằng sống ở Đài Bắc dễ vậy ư? Đây không phải là Bình Đông, tốt nghiệp trung học có thể tìm được công việc gì tốt chứ? Anh muốn em tiếp tục học hành, không được suy nghĩ linh tinh.”

“Nhưng em muốn ở cùng anh. Anh, xin anh đấy, cho em ở lại có được không? Anh đã biết ba năm nay…”

“Anh biết ba năm nay anh đi mà không từ biệt khiến em oán giận không ít, nhưng rất nhiều việc không phải chúng ta muốn thế nào thì được thế ấy. Nếu em thực sự ở lại đây, vậy thì cha làm thế nào? Mẹ làm thế nào? Ai chăm sóc họ? Chúng ta không thể việc gì cũng chỉ nghĩ tới bản thân!”

“Nhưng em…” Em không thể quay về! Ngôi nhà đó không dung nạp em, anh có biết không?

Song Thẩm Hàn Vũ lại không cho cô cơ hội nói ra những lời này.

“Đừng có tùy tiện, Tình. Hoàn cảnh của anh cũng rất khó, em hiểu chuyện một chút, được không?” Anh day day ấn đường, vẻ mặt mệt mỏi.

Vậy ra… ý anh là, cô quấy rầy anh ư?

Đây chính là nguyên nhân năm đó anh ra đi không lời từ biệt? Cô là một gánh nặng rất lớn, anh không gánh nổi, đúng không?

Có chuyện gì cũng không thể nói ra khiến anh thấy bất lực, càng nói chỉ càng làm anh thêm tự trách mình, đó không phải là điều cô mong nhìn thấy.

Cô cắn môi, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Thẩm Hàn Vũ nhìn thấy mà đau lòng, bước lên ôm cô.

“Tình, anh xin lỗi.”

“Thật sự không còn cách nào ư? Anh, em thực sự không muốn xa anh…” Cô nghẹn lời, khóc không thành tiếng.

“Xin lỗi, anh thực tự xin lỗi. Coi như Tình giúp anh, thay anh chăm sóc cha mẹ, được không?”

Giúp…. anh trai?

Cô sụt sịt ngẩng đầu lên, lấy mu bàn tay quệt nước mắt dũng cảm gật đầu: “Được, em giúp anh!”

Cô từng hứa sẽ nghe lời anh, anh nói không được thì thực sự là không được, nếu có cách, anh sẽ không cố ý vứt bỏ cô, vì vậy cô phải thông cảm cho anh.

“Tình…” Nhìn bộ dạng này của cô, trái tim anh như tan vỡ, không thể kìm nén. Trong phút chốc, anh dường như mất lý trí, mở miệng định giữ cô lại…

“Không sao, em sẽ đợi anh.” Cô cười khẽ, rất dịu dàng, rất nồng thắm…

Thẩm Hàn Vũ chấn động, giống như bị rắn độc cắn, đau đớn, rối loạn lùi lại.

“Anh?”

Cộc cộc!

Tiếng gõ cửa khiến anh hoảng loạn va vào góc bàn, Tề Quang Ngạn bước vào: “Hai người ôn chuyện cũ xong chưa? Tôi đói quá!” Nói rồi, anh ta liếc anh một cái với vẻ khó hiểu. “Thẩm Hàn Vũ, cậu căng thẳng gì vậy? Biểu hiện thấp thỏm hơn cả kẻ trộm.”

Anh ấn tay vào ngực, thở khẽ: “Cậu xuất quỷ nhịp thần, có ai mà không bị dọa chết chứ?”

“Cậu chẳng làm việc gì xấu thì sợ cái gì?” Nếu không biết hai người họ là anh em, hẳn Tề Quang Ngạn sẽ cho rằng họ yêu đương vụng trộm bị anh bắt được.

“Không đôi co với đồ quỷ nhà cậu. Tình, em đói không?”

“Em chưa đói lắm.” Thực ra, từ sáng đến giờ cô chưa ăn gì, nhưng trong lòng chỉ muốn gặp anh, không hề thấy đói.

Thẩm Hàn Vũ ra khỏi phòng, mở tủ lạnh tìm xem có thứ gì ăn được không.

“Không cần tìm, cậu quên là vì trong nhà không còn gì, chúng ta đi mua mì nên mới bị kẻ xấu lấy mất ô à?” Tề Quang Ngạn mát mẻ nhắc nhở.

Đến cuối tháng, không còn cách nào, sinh viên nghèo chỉ có thể thắt lưng buộc bụng ăn mì qua ngày. Anh sao có thể để em gái ăn mì chứ?

Thẩm Hàn Vũ không nói lời nào, lấy chìa khóa: “Tôi mượn xe cậu!”

“Không cần đâu anh, ngoài trời đang mưa, em ăn mì cùng hai anh cũng được mà.”

Anh coi như không nghe thấy, đi thẳng ra ngoài.

“Anh mua về, em cũng không ăn!” Thẩm Hàn Vũ dừng bước, quay đầu trợn mắt nhìn cô.

“Em nói thật đấy, đợi anh về, em đã ăn no rồi.” Cô cao giọng.

Thẩm Hàn Vũ lại trừng mắt nhìn cô mấy giây, sau đó đầu hàng, bỏ chìa khóa xuống, lấy mì, giúp cô đổ gia vị, thêm nước, đập thêm một quả trứng còn sót lại.

“Còn tôi thì sao?” Tề Quang Ngạn chớp mắt, nhìn anh với ánh mắt đầy hy vọng.

Thẩm Hàn Vũ chẳng thèm đếm xỉa, vứt gói chưa bóc sang chỗ anh ta: “Tự úp đi!”

“Phân biệt đối xử thế đấy!” Tề Quang Ngạn lẩm bẩm, cam chịu tự úp mì.

Thẩm Hàn Vũ chẳng buồn để ý tới anh ta, đi thẳng ra ban công.

“Anh không ăn à?”

“Em ăn trước đi, anh vẫn chưa đói.” Anh châm điếu thuốc, hút vài hơi.

Thẩm Thiên Tình nhíu mày: “Anh học hút thuốc khi nào vậy?”

Tề Quang Ngạn nhiệt tình giải thích: “Thuốc lá của anh, cậu ta hiếm khi…”

“Cậu có thể im mồm lại và yên lặng ăn mì không?” Thẩm Hàn Vũ không hài lòng, liếc anh ta một cái.

Tề Quang Ngạn bĩu môi, chẳng buồn để ý đến Thẩm Hàn Vũ nữa.

Không biết hôm nay cậu ta ăn nhầm thuốc gì mà tính tình khó chịu thế? Anh em gặp mặt, chẳng phải nên vui ư? Sao biểu hiện của cậu ta hoàn toàn trái ngược vậy? Lẽ nào thời tiết u ám ảnh hưởng đến cả tâm trạng con người ư?

Mới ăn được nửa bát mì, chuông điện thoại reo, thấy Thẩm Hàn Vũ không có ý nhấc lên, Tề Quang Ngạn đành buông đũa, cầm điện thoại lên nói vài câu, sau khi ấn vào nút mở cửa lớn, đột nhiên ghé sát mặt vào Thẩm Hàn Vũ với vẻ nịnh bợ: “Tiểu Thẩm Thẩm, chúng ta là anh em tốt đúng không? Anh em tốt có phải là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu không?”

Thẩm Hàn Vũ dụi tắt đầu thuốc lá, vẻ mặt chán ghét đẩy cậu bạn cùng phòng ra. Tiểu Thẩm Thẩm cái gì chứ! “Cậu đang có mưu đồ gì với tôi vậy?”

“Cũng chẳng có gì, thì… tiểu học muội[2] xinh đẹp của cậu đến rồi.”

[2] Đàn em học khóa dưới.

“Tâm Bình à? Đến thì đến.” Có mỗi việc này thôi mà cũng phải bày ra vẻ mặt nịnh bợ ư?

Sự nghi ngờ của anh rất nhanh chóng có được lời giải đáp.

Chuông cửa vừa reo, Tề Quang Ngạn liền chạy như bay ra mở, tốc độ này chỉ có thể so sánh với khi theo đuổi người đẹp, nhưng người đẹp tuyên bố trái tim đã có chủ, vì vậy không nằm trong danh sách “săn bắn” của anh ta…

“Lại ăn mì đấy à? Em biết ngay mà. Hai anh vừa đến cuối tháng là đã bắt đầu ngược đãi dạ dày rồi.” Một giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại cất lên, miệng cười khẽ, tay giơ túi nilon về phía ban công.

“May mà em nhìn xa thấy trước, mua mấy món kho mang tới, mau qua đây ăn cho nóng.”

Anh cau mày, chân không nhích một bước: “Anh nói bao lần rồi, em đừng làm vậy nữa!”

Nụ cười của Lưu Tâm Bình hơi sững lại, nhưng thoáng một cái đã lại tươi rói: “Tiện đường mà, có phiền gì đâu.”

Con đường này khá xa để tiện đường.

Thẩm Hàn Vũ trong lòng biết rõ, song không nói thẳng ra.

Từ chối chỉ làm cô ấy khó xử, anh không nói nhiều nữa, bước vào phòng lấy bát ra đựng thức ăn. Ngẩng đầu thấy bộ dạng thèm ăn với vẻ mặt nịnh nọt của Tề Quang Ngạn, anh tức giận nói: “Nhìn gì tôi? Tôi đâu phải người bỏ tiền ra, đi mà hỏi Tâm Bình ấy!”

Cậu không bỏ tiền, nhưng người ta mang tới cho cậu mà! Tề Quang Ngạn lẩm bẩm trong lòng.

“Tiểu Bình Bình thân mến, em nên biết, người ta không thể chỉ coi người nhà của mình là người nhà, không thế chỉ coi con cái của mình là con cái. Tuy anh không phải học trưởng của em nhưng anh cũng rất cần sự quan tâm, yêu mến của em…”

Lưu Tâm Bình ngượng đỏ mặt: “Em có bảo anh không được ăn đâu.”

“Vạn tuế!” Tề Quang Ngạn bổ nhào về phía thức ăn mà cướp: “Em đúng là thiên sứ do ông trời phái đến.”

Đúng là cái đồ không có khí tiết!

Trong lòng cảm thấy mất thể diện vì tên bạn cùng phòng chẳng khác nào ma đói đầu thai này. Thẩm Hàn Vũ liền quay mặt đi, gắp vài món, đặt bát vào tay em gái.

“Đừng ăn cái đó nữa, Tình!”

“Nhưng…” Cô mở miệng định nói gì đó, song anh đã giằng lấy bát mì cô đang ăn dở.

Lưu Tâm Bình sững người, trầm lặng không nói, nhìn họ.

Đây là tấm lòng của cô, vậy mà anh lại dễ dàng đưa cho một người con gái khác. Hành động chăm sóc ấy tuy đơn giản nhưng bộc lộ sự thân mật mà không một ngôn từ nào có thể diễn đạt…

Cô cảm thấy… rất bối rối.

“Không cần phải cảnh giác cao độ như thế đâu, đó là em gái cậu ta.” Không còn cách nào khác, đã ăn của người ta, răng miệng không sạch sẽ của Tề Quang Ngạn đành phải nói rõ.

“Thật ư?” Lưu Tâm Bình nhìn kỹ bọn họ, cảm thấy… không giống.

Thẩm Thiên Tình buông bát, lễ phép gật đầu với cô: “Chào chị, em là Thẩm Thiên Tình, cảm ơn chị đã chăm sóc anh trai em.”

Hóa ra là vậy. Lưu Tâm Bình khẽ cười thoải mái.

“Đâu có, em không cần nói như vậy. Trước đây chị chưa từng nghe học trưởng nhắc tới em gái, vì vậy lần đầu gặp khó tránh khỏi tò mò. Lần này em lên Đài Bắc thăm anh trai, định ở lại bao lâu? Chị sinh ra và lớn lên ở Đài Bắc, rất quen thuộc với nơi này, nếu dư dả thời gian, chị có thể đưa em đi dạo quanh!”

Thẩm Thiên Tình nhìn anh trai. Anh không nhìn cô, cũng không lên tiếng.

Cô thở dài: “Em cũng không biết…”

“Chiêu này cao thủ đấy, đầu tiên nịnh nọt em chồng, tạo mối quan hệ tốt, nào sợ ý trung nhân không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ…” Tề Quang Ngạn giơ ngón cái lên khen ngợi.

Lưu Tâm Bình đỏ mặt, xấu hổ không nói nên lời.

“Tề Quang Ngạn, cậu nói nhiều vậy không sợ nghẹn chết à?” Quen nhau lâu như vậy, Thẩm Hàn Vũ bây giờ mới bất giác phát hiện cậu bạn cùng phòng cực kỳ thích bị ăn đòn!

Thẩm Thiên Tình chăm chú nhìn người con gái xinh đẹp, yêu kiều trước mặt, lại quay sang anh trai đang ở bên cạnh, dường như hiểu ra, há hốc miệng. Hóa ra… là như vậy ư?

Cô buông bát đũa, đột nhiên không còn cảm giác muốn ăn.

Sau khi dùng bữa xong, cô kiên quyết rửa bát, nghe thấy Tề Quang Ngạn huyên thuyên bên tai, nói là muốn để cho anh trai và học muội xinh đẹp tâm sự…

“Em gái anh xinh quá!”

“…”

“Cô ấy bao tuổi rồi? Chắc có bạn trai rồi chứ? Một cô gái như thế, bình thường chắc là mục tiêu theo đuổi của rất nhiều chàng trai.”

“…”

“Học trưởng!” Cô gọi liền ba tiếng, anh mới đột nhiên hoàn hồn.

“Cái gì? Em nhắc lại đi, anh nghe không rõ.” Thẩm Hàn Vũ dụi điếu thuốc, quay người nhìn cô.

Lưu Tâm Bình thở khẽ: “Hôm nay anh chẳng tập trung gì cả.” Con người anh đang nói chuyện với cô ngoài ban công nhưng hồn vía thì đã bay xa từ lâu.

“Vậy sao?”

“Em vừa hỏi anh, em gái anh có bạn trai chưa? Mẫu người như cô ấy chắc thu hút nhiều chàng trai lắm nhỉ?”

“Anh không biết.” Vậy ư? Có rất nhiều chàng trai thích Tình ư? Anh chưa từng nghĩ Tình sẽ nhận được nhiều sự ái mộ từ người khác giới…

“Xem ra anh chẳng làm tròn bổn phận của một ông anh trai gì cả.”

Anh lại châm điếu thuốc, ủ dột hút.

“Hút thuốc nhiều không có lợi cho sức khỏe đâu.” Cô cau mày với vẻ quan tâm, nhưng anh để ngoài tai, rít mạnh một hơi rồi nhả khói, dường như muốn trút hết sự ưu phiền đang tràn ngập trong lòng…

“Học trưởng…”

“Tâm Bình, em thích anh chứ?” Anh bất ngờ hỏi.

“Hả?” Cô sững người, hai má lập tức đỏ ửng.

“Anh… Sao anh…”

“Em đối tốt với anh, anh thấy hết, nhưng anh cứ thay hết bạn gái này đến bạn gái khác, chính là vì không dám hứa với em một cách dễ dàng, vì anh không biết mình có thể cho em cái gì. Em là một người con gái rất tốt, xứng đáng với người tốt hơn, còn anh, trái tim này trôi nổi không dừng lại một nơi, anh không chắc có thể dừng lại nơi em, hay nói đúng hơn, anh không chắc có thể dừng lại ở bất cứ người nào, anh không muốn em chịu uất ức.”

Anh nhìn khói thuốc lượn lờ, chậm rãi nói.

“Không sao!” Cô vội vàng trả lời, một lúc sau mới phát hiện mình quá gấp gáp, bèn lúng túng cúi thấp đầu, nói khẽ: “Chẳng có gì uất ức cả, vì thích anh nên trong mắt em không còn nhìn thấy ai khác nữa, cho dù có người tốt hơn, trái tim em vẫn chỉ có anh. Em biết trái tim anh không thể dừng lại bên ai, giống như ngọn gió quen phiêu bạt, đã định sẵn em chỉ có thể chạy theo, tùy anh lúc thích lúc không, dầu vậy, em vẫn muốn thử, cho dù cuối cùng vẫn không giữ được anh, em cũng sẽ không một lời oán trách, vì ít ra em cũng đã từng có được anh.”

Vài hạt mưa bay vào ban công, làm tắt ngấm đầu thuốc, Thẩm Hàn Vũ vê vê, vứt xuống dưới chân, quay đầu, chậm rãi nói: “Em có phiền lòng không nếu một người vừa hút thuốc xong hôn em?”

Lưu Tâm Bình mở to mắt. Anh giơ hai tay, kiên nhẫn đợi cô quyết định.

Sau đó, cô thẹn đỏ mặt bước lại gần anh. Anh ôm lấy hai khuỷu tay cô, nhẹ nhàng hôn.

Đằng sau vọng lại một âm thanh khe khẽ, anh biết có một đôi mắt ở không xa vẫn nhìn anh chăm chú từ đầu đến cuối.

Hai tay anh càng siết chặt, nhắm mắt, đóng cửa trái tim, không muốn nghĩ ngợi điều gì.

Giờ khắc này, anh để bản thân hoàn toàn tê liệt.

Chỉ thấy Lưu Tâm Bình định nói gì rồi thôi, tư thế yêu kiều của người con gái nhỏ nhắn ngả vào Thẩm Hàn Vũ, ngu ngốc mấy cũng biết đã xảy ra chuyện gì tốt đẹp!

Có điều, bầu không khí giữa hai anh em này rất kỳ quặc, còn kỳ quặc ở chỗ nào thì không nói rõ được, chỉ biết đó là một sự căng thẳng nhạy cảm kỳ lạ.

Đến tối, Lưu Tâm Bình tạm biệt về nhà, vẫn không nỡ rời liền hỏi: “Anh có muốn tiễn em một đoạn không?”

Tề Quang Ngạn vội nói: “Không được! Em gái người ta vừa mới tới, em đã cướp anh trai của cô ấy rồi. Dù sao hai người ngày tháng còn dài..”

Thẩm Hàn Vũ không đợi anh ta nói xong, nhẹ nhàng nói: “Để anh đưa em về.”

Hả? Tề Quang Ngạn trợn tròn mắt.

Thẩm Thiên Tình cứng đờ tại chỗ, không thể cử động.

Như vậy cũng chẳng có gì lạ, người ta từ xa tới thăm, cậu ta lại bỏ mặc cô ấy một bên để tâm sự chuyện tình yêu, cảm giác đó khó chịu biết bao, ông anh này đúng là vô tâm quá!

“Anh!” Cô gọi anh.

“Có chuyện gì đợi anh về rồi nói.” Anh chạm tay vào nắm đấm cửa, không quay đầu lại.

“Cha bệnh rất nặng, anh không về thăm cha ư?” Cô vội vàng nói.

Thẩm Hàn Vũ đột nhiên dừng bước, ngạc nhiên quay người.

Thiên Tình luôn nhạy cảm, lập tức cảm thấy có gì đó không ổn: “Thư của em, anh không nhận được sao?”

“… Thư?” Anh ngẩn người.

“Em viết rất nhiều, mẹ gửi hộ em, anh không nhận được bức nào à?”

Anh im lặng một lúc…

“… Bận quá, anh không có thời gian xem, không biết vứt ở đâu rồi.”

“Anh… vứt thư của em đi?”

Anh cứng đờ, kéo tay Lưu Tâm Bình ra cửa.

Thẩm Thiên Tình thất thần đứng nhìn anh đi khỏi, không có bất kỳ động tác nào, thậm chí không có biểu hiện cảm xúc…

“Ừm…” Tề Quạng Ngạn nhìn mà không đành lòng, vốn định an ủi cô vài câu, ai dè cô chẳng nói năng gì, lặng lẽ quay người vào phòng.

Cô dừng trước giá sách, đầu ngón tay vuốt ve từng quyển sách. Trước đây, cô thường thích giở sách của anh ra xem, thấy những thứ mình hoàn toàn không hiểu thì cảm thấy anh thật lợi hại, thật giỏi giang.

Lúc đó, cô đã cảm thấy anh trai như thiên thần, đứng ở nơi rất cao, rất cao, phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thấy, nhưng bây giờ, anh đi càng nhanh, càng xa, bước chân bé nhỏ của cô không thể theo kịp nữa.

Cô cắn môi, hai hàng lệ thi nhau rơi xuống.

Anh không còn là anh trai cô từng quen thuộc rồi ư?

Anh trai của cô luôn coi cô là báu vật quan trọng nhất, sẽ không vứt bỏ cô.

Anh trai của cô, đến thư tình cũng đưa cô xử lý, sẽ không ôm người con gái khác.

Anh trai của cô… rất cưng chiều cô, sẽ không quên ngày sinh nhật cô.

Cô cất công tới đây chỉ vì muốn cùng anh yên lặng đón ngày này.

Cô luôn đợi anh nhớ ra, giống như mọi năm, rồi nói với cô: “Sinh nhật vui vẻ.”

Nhưng rốt cuộc cô không đợi được…

Để lại bức thư, cô không nói lời tạm biệt với anh, lặng lẽ rời đi.

Khi đến cô không cho anh biết, khi về cũng chẳng cần báo trước.

Tới nhà ga, cô cố tình mua vé chuyến tàu cuối cùng, lẻ loi đứng một góc, ôm tia hy vọng sau cuối, chú mục vào dòng người qua lại.

Cô luôn có cảm giác rất kỳ lạ rằng anh sẽ chạy đến…

Thời gian trôi qua, từng giây, từng phút, đoàn tàu này nối tiếp đoàn tàu kia, cho tới khi đoàn tàu cuối cùng dừng ở sân ga. Hơn mười một giờ rồi, nếu lỡ chuyến tàu này, đêm nay cô chỉ có thể ngủ ngoài đường…

Cô thở dài, bước chân nặng nề, xé vé, bước vào sân ga, vẫn cố quay đầu nhìn lại nhiều lần.

Nhưng cuối cùng, cô vẫn không thấy anh…

“Oa! Thẩm Hàn Vũ, cậu rớt xuống hồ nước nào vậy?” Vừa thấy bạn cùng phòng bưóc vào, Tề Quang Ngạn kinh ngạc kêu lên.

Thật là, toàn thân không chỗ nào không ướt, chẳng phải bọn họ che ô đi ư? Sao có thể như vừa bước ta khỏi vũng nước thế này?

Thấy ô nắm trong tay anh còn chưa mở, Tề Quang Ngạn lại ngẩng đầu nhìn anh: “Có ô mà không dùng, cậu bị thần kinh à?”

Thẩm Hàn Vũ không nói gì, đi thẳng vào phòng. Tề Quang Ngạn đi theo, dựa vào tường, kêu lên một tiếng: “Này!”

“Đừng làm phiền tôi!” Thẩm Hàn Vũ không quay đầu lại, vùi mặt vào lòng bàn tay. Một giây, hai giây, ba giây, đột nhiên anh ngẩng đầu lên. “Em gái tôi đâu?”

“Cuối cùng cũng nghĩ tới cô ấy rồi ư? Tôi còn tưởng cậu chìm trong men tình mà quên mất còn có em gái nữa cơ đấy!”

“Em gái tôi rốt cuộc đi đâu rồi?”

“Chẳng phải cậu kêu tôi đừng làm phiền sao?” Giọng nói tỉa tót bám vào từng nghĩa đen của câu chữ, cố tình khiêu khích anh.

Nếu Tề Quang Ngạn định kiểm tra tính kiên nhẫn của anh, chỉ e cậu ta sẽ thất vọng. Anh túm cổ áo Tề Quang Ngạn, nghiến răng rít lên: “Tôi hỏi cậu, em gái tôi đi đâu rồi?”

“Về rồi! Thư cô ây nhờ tôi gửi cho cậu đây!” Tề Quang Ngạn khó chịu hất tay anh ra.

Anh vội mở thư, trong đó chỉ viết vài chữ đơn giản:

“Anh, em về đây!

Em không ngốc, sống với anh bao nhiêu năm như vậy, sao em không hiểu ý anh chứ!

Từ lúc gặp lại tới giờ, anh luôn bóng gió với em, quá khứ không bao giờ quay lại được nữa, rõ có, ngầm có, thậm chí là điều anh muốn làm, không muốn làm.

Thực ra, anh không cần làm vậy, em từng nói nghe lời anh thì sẽ ngoan ngoãn làm theo ý anh, vì vậy em sẽ trở về, lặng lẽ chờ đợi cho tới khi anh không còn cảm thấy em là gánh nặng mệt mỏi nữa.

Em biết, con người không thể không trưởng thành, rất nhiều việc đã thay đổi, cho dù chúng ta có muốn hay không, nhưng có vài việc mãi mãi không đổi thay, ví dụ như… vị của quả khế này.”

Anh nhìn quả khế mới chín trong tay, có một phần nhỏ đã bị dập nát. Dựa theo kinh nghiệm tích lũy được trong bao nhiêu năm ăn khế cô hái, anh biết, quả khế này rất chua nhưng trong vị chua lại mang cả vị ngọt.

Đôi mắt anh nhòa lệ.

Một câu “vị của quả khế này” đã nói hết tất cả nỗi lòng chua xót, khổ sở.

Cô biết anh hiểu, vì vậy mới viết ra câu này thay cho tất cả những điều không thể nói.

©STENT

Việc đã qua như một đoạn phim, từng cảnh, từng cảnh chạy lướt trong đầu, liên quan tới anh và cô, những ký ức cùng nhau cười khóc, mãi mãi không phai mờ…

Anh đang làm gì? Người con gái này là người từ trước tới nay anh luôn toàn tâm toàn ý bảo vệ, anh từng sợ cô tổn thương, đau lòng biết bao, nhưng bây giờ, chính tay anh lại đẩy cô ra, để cô một mình mù mịt, bất lực đối diện với cuộc sống cô độc…

Tề Quang Ngạn chăm chú quan sát vẻ mặt anh, lẩm bẩm nói: “Thực không hiểu nổi cậu nữa, rõ ràng rất quan tâm tới em gái, sao còn giả vờ, làm như muốn đuổi cô ấy đi…”

Thẩm Hàn Vũ vo lá thư trong tay, không thể nào nghĩ nhiều hơn, quay người chạy ra ngoài.

Anh phải đuổi theo cô! Nếu đuổi kịp, anh sẽ không màng tất cả mà giữ cô ở lại!

Nhảy lên xe, anh phóng như điên trên đường. Mưa càng lúc càng to, quất vào mắt anh, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Anh nếm được vị nước mưa từ trong trong mắt chảy xuống, mằn mặn.

Tề Quang Ngạn sai rồi, không phải anh thần kinh có ô không dùng, mà là nếu không ướt mưa, anh sẽ không thể giải thích vì sao nước có thể chảy đầy mặt dù cách một cái ô…

Tiếng nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, anh tăng ga, phóng điên cuồng trên đường lớn của Đài Bắc, trong mắt không nhìn thấy tín hiệu đèn giao thông, càng lúc càng phóng nhanh hơn! Chỉ cần nhanh hơn một chút anh có thể đuổi kịp cô…

Phía đối diện bỗng lóe lên ánh đèn xe chói mắt, anh không kịp phản ứng, chỉ nghe thấy tiếng va chạm đinh tai nhức óc, cảm thấy đau nhói tới tận xương tủy, đồng thời cũng mất đi cả thính giác, thị giác…

Nhưng ý thức của anh vẫn còn, trước khi nhắm mắt, trong tay anh vẫn nắm chặt bức thư cô để lại.

Tình, trái tim anh cũng không hề đổi thay, em biết không?

Chương 6: Nhìn Từ Xa

Ánh sáng và dáng hình, ngày và đêm, sự luân phiên của năm tháng chậm chạp.

Đàn ông và phụ nữ, sống và chết, hai đầu của cán cân tình yêu.

Thiên đường và địa ngục, em nhìn anh từ xa nhưng không thể chạm tới.

Sự dây dưa giữa sống và chết như vậy nhưng lại mãi không thể gặp nhau ở cùng một điểm.

Chương 6: Gặp nhau ở cùng một điểm

“Tình!” Tỉnh lại sau cơn mơ, Thẩm Hàn Vũ thất thanh gọi.

Anh ngồi bật dậy, kinh ngạc thấy mình ướt đẫm mồ hôi.

Thẩm Hàn Vũ thở dốc, giơ tay bật ngọn đèn đầu giường, nhìn đồng hồ, mới hai rưỡi.

Anh quệt mặt, lau mồ hôi, không thể ngủ được nữa.

Tay phải vô thức xoa phía ngoài bắp đùi. Chỗ này có sẹo, sâu tới mức chướng mắt, là do vụ tai nạn ba năm trước để lại.

Nghĩ tới đây, anh nhắm mắt, cảm giác đau đớn trần trụi lại tuôn ra, không phải đến từ cơ thể mà là từ trái tim trong lồng ngực.

Lần đó, anh hôn mê gần một tháng, sau khi tỉnh lại, thấy mình đang nằm trong bệnh viện. Anh không đuổi kịp cô, thậm chí bị thương nặng tới nỗi không thể động đậy, không đi đâu được.

Cuối cùng anh cũng rõ, đây là số mệnh của họ, ngay từ giây phút họ sinh ra đã định sẵn rồi, họ không có quyền phản đối, chỉ có thể thuận theo.

Sự kháng cự của anh chỉ đổi lấy vết thương trên thân thể.

Thậm chí, đến gặp mặt cha lần cuối và việc lo ma chay cho cha, anh cũng không làm được.

Bài học này đau quá, đau tới nỗi anh không thể không thấy rõ, đồng thời tiếp nhận sự thật: anh không có quyền làm theo ý mình.

Anh đã hiểu, cũng đã thỏa hiệp, ngày hôm đó, trên giường bệnh, anh không quan tâm tới những vết thương khắp người, chỉ cười to, cười tới chảy nước mắt khiến toàn bộ nhân viên điều dưỡng đều cho rằng anh bị sốc quá mạnh trong vụ tai nạn xe, bèn tìm bác sĩ tâm lý cùng hội chẩn.

Anh không điên, chỉ có bản thân anh biết mình không điên, chỉ là anh đã tỉnh rồi, vậy thôi!

Sau khi ra viện, anh chăm chỉ hơn bất cứ người nào, đặt hết suy nghĩ vào việc học hành, ngoài ra còn chịu khó làm thêm, kiếm tiền. Mọi thứ ở quê nhà Bình Đông: vị cỏ xanh xen lẫn gió nhẹ trong ký ức về những ngày hè, tiếng trống buổi sáng sớm, cảm giác đôi chân trần giẫm trong làn nước suối trong veo cùng với gương mặt cô bé thích cười, thích ồn ào đó… đều bị chôn giấu ở một nơi rất sâu, rất sâu trong trái tim. Thời gian trôi đi, cuối cùng sẽ quên lãng.

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Năm cuối cùng, anh làm bác sĩ thực tập, vì phải luân phiên thay ca, giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi từ lâu đã không còn giống như lúc bình thường: tình trạng bệnh tình của bệnh nhân không thể thuận theo thời gian làm việc và nghỉ ngơi của bạn.

Tháng thứ tư, anh bị điều tới khoa Nhi. Đừng coi thường trẻ con, cho rằng chúng rất dễ đối phó, trên thực tế, chúng khóc ầm ĩ nhưng lại không biết phải trái như người lớn. Một bác sĩ thực tập khác cùng đợt với anh đã nói thẳng là không chịu nổi, còn hỏi anh sao có thể “đương đầu” với đám “phần tử khủng bố” còn đáng sợ hơn Sa tăng đó.

Anh chỉ bĩu môi, ứng phó một câu: “Nhẫn nại đi!”

Có vài người còn trêu chọc sau lưng, anh không chỉ được lòng các cô gái, ngay cả với trẻ con anh cũng có cách đối phó, quả thực lớn nhỏ đều xử lý được. Họ đâu biết, em gái anh là do một tay anh chăm bẵm.

Anh rất có kinh nghiệm vỗ về trẻ con.

Hôm nay xảy ra một vụ ngộ độc tập thể trong bữa trưa ở một trường tiểu học, bệnh viện chật như nêm, một đám tiểu ma đầu cũng khóc ầm ĩ, khiến người khác như sắp kiệt quệ tinh thần, không dễ gì hoàn thành mọi việc. Trở về nhà, anh mệt tới mức nằm vật xuống, không muốn động đậy.

“Hàn Vũ, anh ăn cơm chưa?” Một đôi tay nhỏ nhắn khẽ lắc người anh.

Anh mệt mỏi rên lên một tiếng, không mở nổi mí mắt.

Lưu Tâm Bình thấy anh mệt tới nỗi không nói ra câu, khẽ thở dài: “Thôi được rồi, anh nghỉ đi, em làm ít đồ để trong lò vi sóng, anh tỉnh dậy hâm nóng rồi ăn. Em giúp anh lấy thư trong thùng thư vào rồi, để trên bàn ấy, anh có thời gian thì nhớ mở ra xem nhé!”

Anh không đáp lời, e rằng đã lên chín tầng mây từ lâu rồi.

Lưu Tâm Bình vuốt nhẹ gương mặt anh tuấn đang say ngủ của anh với tình yêu và sự đau lòng không nói nổi thành lời…

“Thôi em về đây!” Giọng nói nhẹ tới mức gần như thì thầm. Cô luyến tiếc rút tay về, giúp anh đóng cửa.

Sau đó, Thẩm Hàn Vũ mở mắt, nhìn cửa phòng đã đóng.

Ba năm trước, khi anh bị tai nạn, Lưu Tâm Bình cả ngày ở trong viện chăm sóc anh, sau khi ra viện lại hỏi han ân cần, lo liệu việc sinh hoạt thường ngày của anh tỉ mỉ, chu đáo. Cô luôn như vậy, ở bên anh không oán trách, không hối hận.

Cho dù hôm ấy, anh bất ngờ hôn cô, sau đó lại trở nên xa lạ, không đưa ra lời giải thích hợp lý nào, chỉ nói một câu làm tổn thương người khác: “Xin lỗi.”

Hành động của anh rất khó hiểu nhưng cô chưa từng trách anh.

Tình cảm của cô đối với anh sâu nặng bao nhiêu, không ai có thể rõ hơn anh, thực ra, cô chưa từng nghĩ phải đạt được điều gì khi ở bên anh, chỉ cần có thể thấy anh, làm chút gì đó cho anh, biết anh sống tốt, thế là cô đã rất vui vẻ, yên tâm rồi.

Tề Quang Ngạn nói, anh đúng là giẫm phải bãi phân chó may mắn mới có thể gặp được một người con gái tốt, một lòng một dạ yêu anh như vậy, nếu anh không biết trân trọng thì đúng là ngu hết thuốc chữa!

Điều này không cần ai nói anh cũng biết. Vì cô quá tốt, anh mới không thể tùy tiện, thà quay lại với bất kỳ người con gái nào khác chứ không thể dừng lại bên cô.

Anh không muốn làm cô tổn thương.

Nghĩ tới xấp thư cô nói, anh gượng dậy, rời khỏi giường, cầm chồng thư xem một lượt, trừ hóa đơn thanh toán tiền điện, nước, thư quảng cáo, mắt anh dừng lại trên bức thư có địa chỉ quen thuộc, không hề động đậy.

Bao lâu rồi? Địa danh xa xôi này, dường như anh đã quên hẳn, Bình Đông…

Anh nhắm mắt, nặng nề thở ra một hơi.

Có nực cười không chứ? Nói phải quên nhưng mới nhìn thấy địa chỉ đã hít thở khó khăn, còn nói từ lâu đã không còn quan trọng, rốt cuộc là anh đang lừa ai đây?

Anh cố gắng khống chế đôi tay, run rẩy bóc thư…

“Hàn Vũ!

Mẹ bệnh khó qua khỏi, tự biết thời gian không còn nhiều, đầu óc mơ hồ, hỗn độn mấy năm rồi. Trước khi đi đến điểm cuối cùng của cuộc đời người thì mẹ lại tỉnh táo lạ thường, rất nhiều việc cố chấp, câu nệ trước kia trong phút chốc đều trở nên rất mơ hồ, bé nhỏ, có vài lời nếu bây giờ không nói, sợ rằng không còn cơ hội.

Gần đây, mẹ thường nghĩ tới rất nhiều việc trước kia, trong đầu hay hiện ra dáng vẻ đáng yêu của Tiểu Tình hồi bé, gương mặt nhỏ nhắn hay cười, giống như trên thế giới này không nỗi phiền não nào có thể quấy rầy con bé. Cho tới tận bây giờ, mẹ vẫn nhớ nó nói chưa sõi, gọi tiếng mẹ, vẻ nũng nịu giơ tay muốn ôm mẹ. Không phải con gái ruột thì sao chứ? Chẳng phải mẹ đã thương yêu nó bao năm ư? Nó cũng gọi mẹ là mẹ, vì sao phải để huyết thống thay đổi tất cả, quên rằng nó từng là đứa con gái mẹ yêu thương nhất? Những chuyện từ trước đến nay đâu phải do nó quyết định, nhưng mẹ lại tàn nhẫn đay nghiến những việc nó không thể làm chủ, trút oán hận lên người con bé. Có lúc thấy nó rớt nước mắt, gương mặt tràn ngập sự vô tội gọi mẹ, mẹ cảm thấy… bản thân mình thật đáng sợ, con bé hoàn toàn không biết mình làm sai điều gì…

Sau khi mẹ sinh bệnh, Tiểu Tình không hề trách mẹ đối xử tệ với nó, chăm sóc mẹ không một lời căm hận, một vai gánh vác mọi việc, mặc kệ mẹ đánh mắng, chì chiết, vẫn cố chấp ở bên mẹ, mẹ mới đột nhiên tỉnh ra, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì! Con bé ban ngày kiên cường đối diện với mọi thứ, xử lý tất cả mọi việc, đến tối liền trốn trong phòng con trước đây, nhìn ảnh bọn con chụp chung, nói: “Anh, em rất dũng cảm, rất dũng cảm, anh không cần lo, em sẽ chăm sóc mẹ, sẽ xử lý việc nhà, sẽ làm tốt tất cả mọi việc…”

Mẹ tự hào biết bao vì có một đứa con gái như vậy. Hàn Vũ, mẹ làm sai rất nhiều việc, nhưng mẹ không kịp bù đắp cho con bé rồi. Ngày hôm đó, mẹ ôm nó, hối hận khóc nức nở. Sau khi mẹ đi, người mẹ không yên tâm nhất chính là nó. Nó buồn khóc: “Mẹ, đừng đi, con chỉ còn mẹ, đừng để con lại một mình!” Nhưng mẹ biết, con bé sẽ không một mình, vì nó còn có con.

Hàn Vũ, nếu con đọc được bức thư này thì nhanh trở về nhé, thay mẹ ở bên nó, bây giờ nó cần con vô cùng. Mẹ biết, yêu cầu này gây khó khăn cho con nhưng mẹ thà coi như con đã không còn vướng bận. So với nỗi khổ mà Tiểu Tình chịu đựng, khó khăn của chúng ta đã là gì? Mẹ nợ con bé, cũng là con nợ nó, Hàn Vũ, con có thể đồng ý với mẹ không?

Mẹ.”

Đọc thư xong, anh không thể cử động, cả người cứng đờ. Sững sờ hồi lâu, xem lại lá thư lần nữa, khẳng định không đọc nhầm chữ nào, anh nắm chặt lá thư, bất lực thả phịch người xuống ghế, suy nghĩ mơ hồ, vừa rõ vừa loạn…

Rời sân ga, trong lòng Thẩm Hàn Vũ phức tạp không nói rõ được.

Sau lần rời đi năm đó, suốt sáu năm qua, anh chưa từng đặt chân lại chốn này. Nơi này thay đổi nhiều quá! Con đường nhỏ ngoài đồng anh đã đi qua vô số lần, mỗi cái cây Tình trèo qua, con rạch nhỏ nơi anh tóm được con cá bụng to đổi lấy nụ cười rạng rỡ của Tình… tất cả đều đã khác xưa. Đến cô hàng xóm cạnh nhà cũng không còn nhận ra anh nữa.

Anh đi thẳng về nhà, bỗng hai chữ “kỵ trung”[1] rõ ràng trước cửa đập ngay vào mắt.

[1] Nghĩa là nhà có tang.

Anh sợ hãi, chạy như bay.

Trong phòng vô cùng tĩnh mịch, linh đường bày biện trước sảnh khiến đôi chân anh dường như mất hết sức lực, không lấy nổi can đảm bước lên phía trước. Anh vẫn chậm một bước!

Cắn răng nén đau thương, anh thắp ba nén nhang, quỳ trước linh đường, sám hối trước mẹ.

Có con như anh thật uổng, sáu năm chưa làm tròn đạo hiếu, đến gặp cha mẹ lần cuối cũng không làm được…

Anh lại vái ba lạy, cắm nhang lên bát hương rồi lau nước mắt bên má, nhìn xung quanh, tìm bóng dáng Tình.

Cửa lớn đang mở, hẳn là cô đang ở nhà. Thẩm Hàn Vũ đi vào bếp, vẫn không thấy người đâu, đột nhiên nghĩ ra, liền đi thẳng tới phòng anh. Mở cửa, trước mắt là bóng hình muốn gặp khiến anh không nén được, sống mũi cay cay.

Ráng chiều soi rọi căn phòng âm u, cô thu lu trong góc tối, ôm khung ảnh trong lòng, ánh mắt đờ đẫn, vô hồn.

Anh nhẹ nhàng bước tới, ngồi xuống trước mặt cô, gọi khẽ: “Tình?”

Cô ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt khô, hình bóng trước mắt dần trở nên rõ ràng: “…Anh?”

“Đúng, là anh. Anh về rồi đây!”

Cô hít một hơi, lẩm bẩm nói: “Em… không khóc, anh, em rất ngoan…”

Thẩm Hàn Vũ không chịu được nữa, khoang mắt ướt đẫm, nghẹn ngào nói: “Không sao, anh trai đã về rồi, em có thể khóc trong lòng anh.”

“Anh…” Tiếng nghẹn ngào thoát ra khỏi bờ môi. Thẩm Thiên Tình nhào vào lòng anh, khóc nức nở không thành tiếng: “Mẹ mất rồi…”

“Anh biết!” Thẩm Hàn Vũ hít một hơi, chớp đi ánh lệ.

“Anh làm sao biết được! Em cứ gọi mẹ, nhưng mẹ không để ý tới em. Cha mất, mẹ mất, anh cũng đi, còn lại mỗi mình em, không ai cần em cả, căn phòng này chỉ còn lại em, đêm xuống, vừa tối vừa yên tĩnh, trống rỗng một cách đáng sợ, em muốn tìm người nói chuyện, nhưng… nhưng…”

Trái tim Thẩm Hàn Vũ đau tới nỗi không còn cảm giác, anh ôm chặt cô, lặng lẽ khóc cùng cô.

Thời gian đã trôi qua bao lâu, anh cũng không để ý, mí mắt vừa bỏng rát vừa cay sè, ngực ướt đẫm một khoảng. Cảm thấy cô thở nhè nhẹ, anh cúi xuống, phát hiện cô khóc mệt quá, đã ngủ thiếp đi tự lúc nào.

Hình như lâu lắm rồi cô chưa được ngủ ngon giấc. Quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt cô khiến anh thấy lòng đau nhói.

Anh cẩn thận bế cô lên giường, kéo chăn đắp cho cô. Anh đoán mỗi tối cô đều ngủ ở phòng anh, trên giường chăn gối vẫn đủ cả, như thể anh chưa từng rời căn phòng này…

Cô ngủ rất say, anh không quấy rầy, lặng lẽ rời khỏi phòng. Gió nhẹ thổi tới trước mặt, thoang thoảng mùi đất nồng xen lẫn hương cỏ xanh ngai ngái, khác hẳn với không khí ở chốn thị thành chật ních người xe. Sân trước cửa nhà hầu như trồng toàn cây thường xanh, mùi thơm ngào ngạt của cây húng quế sực nức mũi, anh thuận tay bứt vài chiếc lá khô, cầm cái chổi ở góc sân quét sạch lá rụng.

Một quả xanh chạm vào đỉnh đầu, anh ngẩng mặt, thấy cây khế.

Cây khế này là một trong những ký ức tươi sáng hồi nhỏ. Mỗi lần quả sai trĩu, Tình muốn ăn, liền cởi giày ném cho khế rụng; sau này lớn hơn, kỹ năng trèo cây ngày càng lợi hại, cô sẽ trực tiếp trèo lên cây hái, bảo anh ở dưới hứng quả, còn không cho phép hứng trượt.

Mỗi lần đi qua nơi này phải đặc biệt chú ý, để không bị khế rơi trúng đầu. Cha từng nói phải chặt nó đi nhưng cả anh và Tình đều không đồng ý, vì đây là hồi ức ngọt ngào nhất về thời niên thiếu của họ. Mùa hè, anh quen ngồi dưới gốc cây đọc sách, còn Tình ngủ trưa trong lòng anh…

Anh nghĩ, đây chắc cũng là nguyên nhân Tình thích trèo cây khế. Anh thường tìm thấy cô trốn trên những cây khế, mười lần chẳng sai.

Khi anh đang vun gọn lá rụng vào một góc, cô hàng xóm nhà bên đi mua nước tương về, trước khi vào nhà còn nhìn anh hồi lâu, cuối cùng quyết định dừng bước, đi về phía anh, hỏi với giọng không chắc chắn: “Cháu… là Vũ?”

Anh ngước mắt, khẽ gật đầu: “Cô.”

“Ôi! Cái thằng này, nghe nói cháu tới Đài Bắc học, đúng không? Bao năm không gặp, cô suýt thì không nhận ra nữa rồi!” Cô làm hàng xóm với cha mẹ mấy chục năm, chứng kiến anh trưởng thành, coi anh như con cháu trong nhà. Cô vỗ vỗ ngực anh, nhìn ngắm từ trên xuống dưới, “Không tệ, ngực dày, vai rộng, ra dáng đàn ông, có thể gánh vác trách nhiệm rồi. Lần này cháu về, phải chăm sóc em gái cho tốt nhé, đừng bỏ nó lại, con bé này đáng thương lắm, cô nhìn cũng đau lòng…”

Thẩm Hàn Vũ im lặng, cụp mắt không nói.

Cô thấy anh trầm mặc, cũng chẳng có biểu hiện gì, không nén được liền lên tiếng trách mắng: “Cháu ấy à, cô cũng chẳng muốn nói cháu đâu, tiền đồ tuy quan trọng song không thể bỏ mặc gia đình, chẳng thèm chăm lo như thế, đến cha mẹ bệnh nặng cũng không về thăm, trút hết gánh nặng lên vai Tiểu Tình. Nó chỉ là một đứa trẻ, sao có thể gánh vác nhiều đến vậy chứ? Xảy ra việc thì nó biết tìm ai bàn bạc đây? Hồi trước cháu có như thế đâu, cháu luôn là đứa trẻ rất có trách nhiệm…”

Thẩm Hàn Vũ lặng lẽ nghe cô trách mắng, không cãi lại: “Cô à, Tình… con bé vẫn ổn chứ?”

“Ổn sao được! Sau khi cháu đi, mẹ cháu không biết phát bệnh gì, tâm lý và tính tình trở nên bất thường, chỉ cần không vừa ý là đánh Tiểu Tình để trút giận. Ban đầu cha cháu còn có thể bảo vệ nó, sau này cha cháu mất, đến chỗ dựa cuối cùng nó cũng không còn. Đại khái là cái chết của cha cháu mang đến cho bà ấy cú sốc quá lớn. Mẹ cháu như phát điên, đầu óc mơ mơ hồ hồ, có lúc còn gọi Tiểu Tình là hồ ly tinh gì đó, nắm tóc nó vừa đánh vừa chửi những câu người khác không hiểu nổi, có lần còn nói: “Đầu tiên mày cướp chồng tao, rồi lại ép con tao đi, rốt cuộc tao nợ mày cái gì mà mày phải đối xử với tao như vậy…” Cháu không biết đâu, mẹ cháu rất hung dữ, ánh mắt nhìn Tiểu Tình oán hận xiết bao, tới nỗi bọn cô cũng phải nổi da gà, không biết bà ấy bị trúng tà gì. Chẳng trách Tiểu Tình cảm thấy cha chết, anh trai đi đều là lỗi của nó, ngơ ngẩn mặc kệ mẹ cháu trút giận, cũng không biết đường trốn đi, nếu không có hàng xóm bọn cô đến giúp, Tiểu Tình bị đánh chết từ lâu rồi!

Còn nữa, hai, ba năm trước, chẳng phải nó lên Đài Bắc tìm cháu ư? Mẹ cháu giận điên lên, nói với nó, nếu nó dám đi thì đừng quay về, trở về bà nhất định sẽ đánh gãy chân nó! Nhưng nó khóc nói rất nhớ anh trai, cô cho rằng cháu sẽ giải quyết được việc này, không ngờ cháu lại bỏ mặc nó trở về lẻ loi một mình. Vũ à, tim cháu trở nên tàn nhẫn từ khi nào vậy? Không quan tâm đến sự sống chết của em gái một chút nào cả. Lần đó Tiểu Tình thê thảm lắm, cháu có biết không? Đến cô nhìn thấy cũng không đành lòng, sao cháu có thể làm vậy với nó chứ? Thực sự là… thực sự là cô không biết phải nói thế nào với cháu nữa!”

Hóa ra… sau khi anh đi, Tình sống những ngày tháng như vậy ư? Nhưng gặp mặt rồi, vì sao cô không nói? Nếu anh biết sớm…

Thẩm Hàn Vũ nắm chặt tay, đột nhiên đau đớn nhớ ra, khi đó anh không cho cô cơ hội, hay không phải anh không biết mà là trong tiềm thức không dám biết, như vậy anh sẽ không bị khó xử, đau lòng… Anh thực sự ích kỷ một cách đáng chết.

Cô cho rằng anh trai sẽ bảo vệ cô, vì vậy mới không màng tới tất cả chạy đến tìm anh, nhưng anh đã làm gì?

Anh không dám tưởng tượng, trước khi lên tìm, không thấy anh, Tình sẽ oán hận biết bao…

Cô hàng xóm vỗ vỗ vai anh: “Cháu suy nghĩ kỹ đi nhé! Tiểu Tình dù sao cũng là đứa em gái mà cháu yêu thương từ nhỏ tới lớn, nên làm thế nào tự cháu khắc biết.”

Thẩm Hàn Vũ không nói gì, ngơ ngẩn đứng nguyên tại chỗ.

Thời gian đã trôi qua bao lâu, anh cũng không để ý, cuối cùng, ánh tà dương hòa vào đường chân trời, bốn bề vắng lặng, chỉ còn tiếng thở của anh nhẹ tới mức không còn nhẹ hơn được nữa…

“Anh?” Tiếng gọi nhỏ nhuốm vẻ bất an vang lên phía sau, anh quay người lại, một thân hình nhỏ nhắn lao tới, anh đứng không vững, lùi lại mấy bước, phải dựa vào thân cây mới trụ vững được.

Anh ôm cô, nghi hoặc cúi đầu nhìn gương mặt đầy sợ hãi của cô: “Tình, sao thế? Không phải em đang ngủ à? Ra đây làm gì?” Đến giày cũng không mang, mắt cá chân trắng như tuyết giẫm lên đám lá.

“Em… tỉnh dậy không thấy anh… cứ tưởng… không được gặp anh nữa…” Thân hình nhỏ nhắn run rẩy, ôm chặt anh, không ngăn nổi nỗi sợ hãi.

Lòng Thẩm Hàn Vũ đau như cắt.

Cô tưởng anh lại im hơi lặng tiếng biến mất giống sáu năm trước ư? Vì vậy mới sợ tới nỗi đến giày cũng chưa kịp đi, tìm anh khắp nhà?

Hồi ấy… cô cũng tìm anh như vậy ư?

Anh dùng hết sức ôm chặt cô, khàn giọng hứa: “Đừng sợ, Tình, nếu anh muốn đi, sẽ cho em biết.”

“Lần trước anh cũng nói như vậy…” Cô vùi mặt vào ngực anh, buồn rầu nói.

Anh đã nói người đầu tiên cô nhìn thấy khi trở về sẽ là anh, vậy mà anh lại để cô tìm kiếm trọn sáu năm ròng.

“Lần này sẽ không như thế đâu, anh thề!”

Thẩm Thiên Tình ngẩng đầu, nhìn anh với vẻ không chắc chắn.

Thẩm Hàn Vũ trìu mến vuốt tóc cô: “Đói không? Có muốn ăn chút gì không?”

Cô nghĩ ngợi giây lát: “Anh muốn ăn gì?”

“Anh nhớ ở góc rẽ ngoài đầu ngõ có một quán vịt, trước đây chúng ta thường ăn, lâu rồi không tới đó, không biết bây giờ còn mở không?”

Cô gật đầu: “Vẫn còn mở.”

“Vậy chúng ta đi ăn nhé! Em vào đi giày đi, anh đợi em ở đây.”

Cô do dự một lúc, hai tay không muốn buông anh ra, không dám chắc liệu có phải anh lại mượn cớ rời bỏ cô không.

Thẩm Hàn Vũ nhìn thấu suy nghĩ của cô, dứt khoát vào nhà cùng, mang giày, lấy áo khoác mỏng đưa cô, đóng cửa, quay đầu lại nắm tay cô rồi cất bước.

Ăn xong bữa tối, về tới trước cửa nhà, cô nhìn bức tường bao cao chưa tới đầu người, đột nhiên nói: “Lúc nãy ra ngoài em quên mang chìa khóa, anh có thể trèo tường vào rồi mở cửa giúp em không?”

Thẩm Hàn Vũ liếc xéo cô một cái: “Em quên mang chìa khóa à?”

Cô không trả lời, Thẩm Hàn Vũ liền xắn tay áo, lấy hơi, dựa vào lực cánh tay, lanh lẹ nhảy qua tường rồi mở cửa cho cô vào.

Anh đứng trong sân, đang nghĩ cửa phía nào không khóa để anh có thể dễ dàng vào nhà, nào ngờ cô ung dung lấy chìa khóa ra, mở cửa. Anh trợn tròn mắt. Con bé này…

Tắm xong, anh muốn cô đi ngủ còn anh túc trực bên linh cữu, nhưng chưa được bao lâu, anh lại thấy cô mặc bộ đồ ngủ đi ra.

“Anh, em không thể ngủ được.” Lúc nào cũng lo lắng, chỉ cần cô nhắm mắt là anh sẽ đi mất. Một đống giấc mơ kỳ quái cứ quấy rầy, khiến cô vô cùng sợ hãi, liên tục khóc trong mơ, anh lại không thèm quay đầu, dứt khoát ra đi…

Thẩm Hàn Vũ ngồi dựa vào tường, nghĩ một chút rồi nói: “Vào trong lấy cái chăn mỏng ra đây, tới chỗ anh, anh ôm em ngủ…”

“Được ạ.” Cô lập tức đi lấy chăn, cuộn tròn cạnh anh. Thẩm Hàn Vũ giúp cô đắp chăn, ôm cô vỗ về: “Ngủ đi, có anh ở đây, em không cần lo lắng gì nữa.”

Tuy nền nhà lạnh giá không thoải mái bằng giường nhưng vì có cơ thể ấm áp của anh bên cạnh, cô cảm thấy yên tâm, xung quanh tĩnh lặng, cô chìm vào giấc ngủ…

“Tình, em ngủ rồi à?” Một lúc lâu sau, anh lên tiếng gọi cô.

“Vẫn chưa.” Cô khẽ trả lời.

“Vậy em nghe anh nói nhé, anh không thể ở đây quá lâu…” Cảm thấy cơ thể cô cứng đờ, bàn tay anh vỗ về xoa lưng cô.

“Giải quyêt xong hậu sự của mẹ, em và anh sẽ cùng đi Đài Bắc.”

Thẩm Thiên Tình ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn anh chăm chú: “Anh… anh nói gì?” Anh muốn cô đi cùng anh? Cô có nghe nhầm không?

“Bây giờ em chỉ còn anh là người thân, đương nhiên anh phải chăm sóc em.”

“Nhưng…” Cô hoài nghi, cụp mắt sợ hãi: “Bây giờ anh có gánh nổi gánh nặng là em không?”

Thẩm Hàn Vũ sững người, lập tức đau lòng tới mức không thốt nên lời.

Anh không ngờ, cô luôn ghi tạc những lời anh nói trong tim, coi bản thân là một sự phiền toái, một gánh nặng!

Anh thật sự muốn một đao chém chết mình!

“Tình không phải là gánh nặng! Em rất quan trọng với anh!”

“Nhưng như vậy anh sẽ rất mệt…” Tuy cô rất muốn ở cùng anh nhưng anh có gánh vác nổi không? Nghĩ tới là tim cô lại đau đớn vô cùng.

Cô cần gì phải quan tâm anh mệt hay không chứ? Đây vốn dĩ là điều anh nên làm mà!

“Bây giờ anh ở một mình, không bất tiện như trước đây, hơn nữa còn đang là bác sĩ thực tập, tuy thu nhập không cao nhưng cuộc sống cũng không quá khó khăn, em không cần lo lắng gì cả, chỉ cần tới ở cùng anh là được rồi, những thứ khác anh sẽ thu xếp.”

“Thật không… Có thể như vậy ư?” Điều này hoàn toàn ngoài dự liệu của cô, cô còn tưởng phải đợi lâu hơn nữa…

“Ừ. Nhưng em phải chịu thiệt thòi một chút, không thể có điều kiện sống tốt hơn, có điều, qua một năm nữa, đợi anh cầm bằng bác sĩ, tình hình chắc sẽ khá hơn.”

“Không sao.” Chỉ cần ở cùng anh trai, cô chẳng sợ gì hết.

Cô yên tâm cuộn tròn trong lòng anh, Thẩm Hàn Vũ kéo cao chăn, phủ quấn hai người một cách thân mật, tựa cằm lên đỉnh đầu cô.

“Tình, em hận anh không?”

“Hận anh? Vì sao?” Cô kề mặt lên cổ anh, ấm áp tới nỗi muốn ngủ.

“Anh biết, mẹ đối xử với em không tốt, nhưng khi đó anh lại vứt bỏ em, không bảo vệ em kịp thời…”

“Không sao, em biết anh không cố ý. Anh cũng rất khó xử, nếu có cách, anh sẽ không thể không quan tâm tới em. Từ nhỏ, anh đã rất thông minh, lần nào người làm sai cũng là em, vì vậy em tin mỗi quyết định anh đưa ra đều đúng đắn.”

Đúng ư? Có trời mới biết!

Cô luôn tràn đầy lòng tin với anh, chưa từng nghi ngờ, nhưng trên thực tế, anh đã sai quá mức!

Nếu cô biết, trong khi cô thuyết phục bản thân phải hiểu chuyện, phải thông cảm cho anh, nhưng anh chỉ vì suy nghĩ đê hèn, vì băn khoăn khó hiểu mà khoanh tay đứng nhìn, để mặc cô chịu khổ sở, sợ hãi, liệu cô có hận anh đến chết hay không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK