Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 7: Trái Tim Nghi Ngờ

Giải quyết xong hậu sự của mẹ, Thẩm Hàn Vũ đưa em gái đi Đài Bắc, về tới chỗ ở thì trời đã sầm tối.

“Em đi tắm trước đi, lát nữa anh sẽ đưa em đi ăn tối, tiện thể mua thêm ít đồ dùng hằng ngày.” Anh lấy khăn bông, bàn chải mới, chỉ tay vào một góc: “Phòng tắm ở kia, có vấn đề gì thì gọi anh.”

Cô vừa quay người vào nhà tắm, điện thoại liền reo vang.

“Thẩm Hàn Vũ, cuối cùng cậu cũng ở nhà rồi! Mấy ngày nay cậu chết ở đâu vậy hả? Điện thoại cũng không thèm nghe!” Vừa nhận điện thoại, giọng của Tề Quang Ngạn đã oang oang vọng tới từ đầu bên kia.

Anh đưa ống nghe ra xa một chút, tránh bị điếc tai.

“Này! Này! Thẩm Hàn Vũ, cậu còn sống không?”

“Cảm ơn cái miệng quạ của cậu!” Anh khó chịu. “Nhà có chút việc, tôi về Bình Đông một chuyến, cậu tìm tôi có việc gì?”

“Chính là muốn hỏi cậu, đi đâu sao không nhắn lại một tiếng? Tâm Bình tìm cậu không được, lo lắng gần chết, liền chạy tới nhờ tôi hỏi thăm cậu đấy!”

Thẩm Hàn Vũ nhìn chăm chú xuống nền nhà, khẽ nói: “Tôi và cô ấy chẳng là gì của nhau, sao phải nhắn cho cô ấy?”

“Thẩm Hàn Vũ! Cậu có còn là con người không hả? Tâm Bình đối với cậu tốt biết bao, chỉ cần không phải là tên ngốc thì nhìn ra được ngay.”

“Tôi không cần cô ấy tốt với tôi.”

“Cậu….” Tề Quang Ngạn lấy hết sức hít vài hơi. “Tâm Bình cần khuôn mặt có khuôn mặt, cần thân hình có thân hình, cần tính cách có tính cách, cái khó kiếm nhất là mấy năm nay cô ấy trước sau đều một lòng một dạ với cậu, chỉ cần là đàn ông thì nên cảm động mà dập đầu tạ ơn, rốt cuộc cậu không vừa lòng cái gì?”

“Không phải là tôi không vừa lòng, chỉ là…” Anh thở dài. “Cậu không hiểu đâu.”

Bỏ đi! Chẳng buồn nhiều lời với cậu ta. Tề Quang Ngạn đổi chủ đề: “Hôm nay là sinh nhật Tâm Bình, tôi đã hẹn Hoa Thái, Phổ Tường, Bội Như, Tư Doanh, Uyển Huyên đi Tiền Cự chúc mừng sinh nhật cô ấy, có muốn đi cùng không?”

“Không, dù sao cũng đông đủ mọi người rồi, chỉ thiếu mình tôi thôi mà.”

“Người đông không quan trọng, cậu mới là người mà cô ấy muốn gặp nhất.”

Thẩm Hàn Vũ không nói gì…

“Hỏi cậu một câu, rốt cuộc có đến hay không?” Thái độ này thể hiện rõ nếu anh dám nói không, sẽ có người đích thân tới nhà áp tải anh ra khỏi cửa.

“Thực sự không được, em gái tôi ở đây, tôi không thể để con bé lại một mình.”

“Oa, hóa ra tiểu mỹ nhân tới rồi!” Tính háo sắc hệt như Trư Bát Giới của Tề Quang Ngạn lập tức lộ ra. “Vậy thì có vấn đề gì đâu, đưa cả cô ấy theo! Lâu lắm rồi tôi không gặp cô ấy, nhất định còn xinh đẹp hơn ba năm trước nhỉ?”

“Không được, Tình không quen mấy người đó, con bé sẽ không tự nhiên.” Anh lắc đầu. “Còn nữa, em gái tôi xinh hay không, không liên quan tới cậu, thu lại nước miếng của cậu đi!”

Tề Quang Ngạn khẽ lẩm bẩm, chưa sẵn sàng bỏ cuộc: “Không đến thật à?”

“Tôi đã bao giờ nói hai lời chưa?” Anh cúp máy, quay đầu, phát hiện Thẩm Thiên Tình đang đứng đằng sau: “Sao thế? Còn thiếu gì à?”

Cô lắc đầu: “Anh có việc thì đi đi! Em không sao đâu.”

“Không có gì đâu, em đừng nghĩ nhiều!” Cầm máy sấy tóc lên, anh ngoắc ngoắc ngón tay với cô, “Qua đây, anh sấy tóc cho em.”

Cô chầm chậm bước lên phía trước, khẽ nói: “Em có thể tự sấy…”

“Được, vậy em tự làm nhé, anh đi tắm, đúng mười phút nữa chúng ta sẽ ra ngoài.”

“Anh…”

Anh quay đầu trước cửa phòng tắm, thấy cô định nói gì nhưng lại thôi.

“Sao vậy?”

“Em tới đây… có quấy rầy cuộc sống của anh không?”

Thẩm Hàn Vũ dừng lại một lát, nhìn thấu nỗi sợ hãi trong sâu thẳm trái tim cô, đổi sắc mặt, nói: “Tình, anh hy vọng em nhớ một điều, trên thế gian này, em chỉ còn lại anh, người thân duy nhất có thể dựa dẫm, với anh mà nói, chẳng phải cũng như vậy ư? Chúng ta là anh em, là hai người thân thiết nhất trên đời này, chẳng ai có thể thay đổi sự thật đó. Anh đã đồng ý với cha, chỉ cần anh còn một hơi thở thì sẽ chăm sóc em cho tới khi em không cần anh nữa, em hiểu không?”

“Vâng.” Cô cười, gật đầu lia lịa.

Thẩm Hàn Vũ lập tức dọn dẹp thư phòng một lượt, lục ra một cái chăn để cô dùng tạm, sau này rảnh thì thu xếp lại sau, nhờ Tề Quang Ngạn luôn mặt dày tới quấy rầy nên những thứ cần thiết đều không thiếu.

Đã quá mười hai giờ, Thẩm Hàn Vũ vẫn chưa buồn ngủ. Anh trở mình, chăm chú nhìn đồng hồ báo thức sáng như đom đóm trên bàn.

“Anh…” Tiếng gọi khe khẽ vang lên.

Thẩm Hàn Vũ ngồi dậy: “Sao vẫn chưa ngủ, lại lạ giường à?” Từ nhỏ Tình đã như vậy, lần đầu tới nơi lạ sẽ có cảm giác không an toàn.

Cửa hé mở, Thẩm Thiên Tình ôm chăn đứng ở cửa: “Anh, em có thể qua đây ngủ cùng anh không?”

Anh không đáp lời, chỉ chìa tay ra với cô. Cô thở phào một cái, lao như bay lên giường, hai tay ôm chặt anh, nép vào lòng anh, yên tâm nhắm mắt.

“Em ấy à, lớn thế này rồi, còn không sửa tật đó đi! Thế nhỡ phải thay đổi môi trường, chẳng lẽ cả đêm em không cần ngủ à?”

“Có vấn đề gì chứ? Trước đây anh đều ôm em ngủ…”

“Vấn đề là bây giờ em lớn rồi!”

“Lớn hơn cũng vẫn là em gái anh mà!” Cô nói một cách đương nhiên.

Anh cười: “Đúng, lớn hơn nữa cũng vẫn là em gái anh.” Anh em họ luôn giúp đỡ nhau, không rời xa, đây là lời anh đã đồng ý với cha.

Thẩm Hàn Vũ ôm cô vỗ về, che chở cô vào giấc ngủ.

Đợi bao năm rồi, cuối cùng cô lại được trở về bên anh, Thẩm Thiên Tình mãn nguyện thở phào trong lòng.

Cho dù chỉ làm anh em cũng được, ít nhất cô cũng được nhìn thấy anh, chạm vào anh, không còn mỗi đêm mơ về anh mà không thể đến gần, sau khi tỉnh giác thì tràn ngập cảm giác sợ hãi, không yên…

Trước khi đi vào giấc ngủ, cô vô thức hỏi khẽ: “Anh, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa, đúng không?”

“Ừ, không bao giờ xa nhau nữa…” Anh thở dài, nhìn chăm chú gương mặt buồn ngủ ngọt ngào ngây thơ khẽ cười, trong ngực vừa chua vừa ngọt, gần như cảm giác hạnh phúc và nỗi đau…

Anh sẽ dùng toàn bộ sức lực để bảo vệ cô, không bao giờ để cô phải chịu khổ sở, có điều, cả đời này anh mãi mãi chỉ có thể ở bên cạnh cô với thân phận anh trai.

Mãi mãi.

Thẩm Hàn Vũ đánh thêm một chùm chìa khóa cho cô, nói sơ qua về những địa điểm gần nhà, sau khi thu xếp ổn thỏa, dặn cô có việc gì thì đợi anh tan làm rồi nói.

Cô biết, trước khi đi làm anh sẽ không đi nổi vì lo lắng cô sống không quen…

Thực ra anh lo hơi quá! Mấy năm nay không có anh ở bên, cô trưởng thành hơn rất nhiều, cũng hiểu chuyện hơn rất nhiều. Anh đã quá vất vả vì bận rộn với công việc rồi, cô sẽ cho anh thấy sự trưởng thành của cô, không cần anh phải phân tâm lo lắng.

Vì vậy, trong lúc anh không ở nhà, cô không chỉ giặt quần áo, quét nhà, lau cửa sổ, dọn dẹp lại căn phòng mà còn tìm được đường tới chợ, mua thức ăn, chuẩn bị làm cho anh một bữa tối thơm phức, coi như đền đáp một ngày lao động vất vả của anh.

Buổi trưa, anh không yên tâm về cô, vội tranh thủ thời gian gọi điện hỏi cô ăn cơm chưa, có gặp vấn đề gì không, còn nói, chiều về anh sẽ đưa cô ra ngoài ăn tối, muốn cô nghĩ trước sẽ ăn gì…

Cô nhìn chỗ thức ăn nóng hổi trên bàn, mỉm cười mãn nguyện.

Tuy chỉ có hai, ba món ăn đơn giản, chẳng hấp dẫn chút nào, nhưng khi anh nhìn thấy, nhất định sẽ rất vui, vì đó là bữa cơm đầu tiên cô làm cho anh.

Nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa, cô nhảy lên, vui vẻ chạy ra đón.

“Anh, hoan nghênh anh trở về nhà!” Cô cười ngọt ngào, chào đón anh trở về.

Thẩm Hàn Vũ đón nhận cái ôm nồng nhiệt của cô, cười nói: “Hôm nay vẫn ổn chứ?”

“Rất ổn ạ! Em đã giặt quần áo, lau bàn, quét nhà, dọn dẹp phòng khách, còn giúp anh đính cúc áo nữa!” Cô ngẩng đầu, giơ ngón tay lên, tỉ mỉ đếm.

“Giỏi thế cơ à?” Vẻ mặt anh tò mò. “Vậy còn mùi thơm anh đang ngửi thấy là gì?”

“Đó là cơm tối em làm, anh mau đi rửa tay rồi ra ăn!”

“Chẳng trách anh đói bụng rồi, nào, để anh xem em nấu những món gì nào.” Thẩm Hàn Vũ ôm vai cô, bước vào bếp.

“Mấy món đơn giản thường ngày ấy mà, chẳng có gì đặc biệt cả, chỉ có hai chúng ta thôi, tha hồ ăn.” Cô xới cơm đưa anh.

Thẩm Hàn Vũ nhìn cô, ánh mắt dịu dàng.

Chỉ là vài động tác cực kỳ đơn giản, vài món ăn cực kỳ bình thường, nhưng lại khiến anh có cảm giác khó nói nên lời…

Vì có cô, anh lại một lần nữa cảm nhận được không khí gia đình và sự ấm áp khi có người chờ đợi, trái tim chết lặng từ lâu sống lại trong ngực, nóng hổi.

Vừa bưng bát lên định ăn, chuông cửa reo, họ đưa mắt nhìn nhau.

“Em ăn trước đi, anh ra xem là ai.”

Anh buông bát đũa, đứng dậy. Cửa vừa mở, Tề Quang Ngạn lập tức nhảy vào: “Ông già Noel mang quà tới nè!”

Thẩm Hàn Vũ trợn mắt nhìn anh ta: “Thần kinh!” Còn lâu mới tới Noel.

Lưu Tâm Bình ở đằng sau giơ cao hộp thức ăn trong tay, dịu dàng giải thích: “Hôm qua nghe Tề Quang Ngạn nói em gái anh đến, bình thường anh không chú trọng vào cơm nước, chắc cũng bắt Thiên Tình ăn linh tinh cùng anh, vì vậy em với Quang Ngạn mua chút đồ qua đây.”

“Không cần, Tình nấu rồi.” Anh lạnh nhạt nói, quay vào tiếp tục ăn cơm.

Lưu Tâm Bình bối rối, sững người tại chỗ, nhất thời không biết nên làm thế nào. Thẩm Thiên Tình nghe thấy, vội vàng ra mặt hóa giải sự lúng túng này, cầm vài cái đĩa tới: “May quá, bọn em có thêm thức ăn rồi, nếu không ngại, mọi người cùng ăn nhé!”

“Vẫn là tiểu mỹ nhân của chúng ta hiểu đạo lý đối nhân xử thế, không giống như ai kia…” Tề Quang Ngạn dừng lại đúng lúc, liếc sang một hướng nào đó, ý tứ rất rõ ràng.

Thẩm Hàn Vũ vùi đầu ăn cơm, hoàn toàn làm lơ.

Cả tối, anh dường như chỉ ăn thức ăn Thẩm Thiên Tình làm, nếu không phải Thiên Tình chủ động gắp vào bát anh, chỉ e những món khác, anh chẳng thèm đụng đũa.

Sau bữa cơm, Thẩm Thiên Tình rửa bát trong bếp, Tề Quang Ngạn buột miệng hỏi: “Lần này, cậu định giữ cô ấy bao lâu?”

“Không biết.”

“Không biết ư?” Lưu Tâm Bình không hiểu.

“Nghĩa là không có thời hạn nhất định.” Thẩm Hàn Vũ thản nhiên đáp, thuận tay lật đống báo chí xếp gọn gàng bên cạnh.

“Thật không?” Ký ức lần trước vẫn còn rõ mồn một, biểu hiện tình cảm của hai anh em này khiến người khác thật khó lý giải, Tề Quang Ngạn cũng chẳng hy vọng hiểu được.

“Con bé muốn đi cũng không có chỗ nào mà đi.” Thẩm Hàn Vũ nói rõ hơn.

“Hóa ra là vậy, chẳng trách cậu giữ cô ấy lại.”

Thẩm Hàn Vũ nhíu mày: “Không phải vì không đuổi được con bé nên tôi mới giữ nó lại, cậu đừng nói những lời thừa thãi với Tình.”

Ôi, bây giờ lại là cục cưng rồi ư? Sao bọn họ lại không thấy như vậy?

Tề Quang Ngạn nhướng mày: “Vậy lần trước là ai không quan tâm, đóng gói cô ấy vứt lên tàu?”

“Tôi…” Đang định nói, ánh mắt anh bỗng liếc thấy mấy dòng chữ được gạch chân trên tờ báo, sự chú ý của anh lập tức thay đổi, nhìn chăm chú nội dung của mẩu tin tuyển dụng đó.

Lưu Tâm Bình tò mò ghé sát lại: “Ơ, Thiên Tình muốn tìm việc à? Việc gì phải phiền phức đọc báo. Thử hỏi xem cô ấy muốn tìm công việc gì? Em quen rất nhiều người, có thể thu xếp giúp cô ấy.”

“Ồ, ồ! Chi bằng để phòng Hành chính chỗ chúng tôi sắp xếp vị trí cho cô ấy, bây giờ cạm bẫy việc làm nhiều đến thế, một cô bé xinh đẹp, non nớt, chưa bao giờ sống ở thành phố như Tình rất dễ bị lừa, cậu làm anh phải lưu ý một chút…”

Lời còn chưa dứt, Thẩm Hàn Vũ đã cầm phắt tờ báo lên, bước vào bếp.

“Tình, cái gì đây?”

Thẩm Thiên Tình ngạc nhiên nhìn thứ anh đang giơ lên: “Báo ạ!”

“Anh muốn nói nội dung trong đó cơ! Em muốn tìm việc, sao không bàn với anh trước?”

“Có cần không? Ý em là, nếu em ra ngoài làm việc, có thể giảm bớt gánh nặng cho anh…” Đây là điều đương nhiên, cô không hiểu vì sao anh phải tức giận.

“Ai cần em giảm bớt gánh nặng cho anh? Anh đã nói, em chỉ cần yên tâm ở đây là được, những thứ khác anh sẽ giải quyết, sao em không tin anh?”

“Thiên Tình cũng là có ý tốt mà, anh đừng gắt lên với cô ấy, bình tĩnh đã!”

Thấy tình cảnh căng thẳng, Lưu Tâm Bình vội vàng lên tiếng xoa dịu.

“Không phải là em không tin anh, em chỉ không muốn anh quá mệt, hơn nữa, cả ngày ở nhà em cũng chẳng có việc gì làm…”

“Ai nói em không có việc gì làm? Anh đã lên kế hoạch cả rồi, em chăm chỉ học cho anh, sang năm thi đại học, tiếp tục học cao lên.”

“Em không muốn! Anh biết từ nhỏ em đã không thích học rồi mà, học nhiều cũng vô ích thôi!”

“Em không thích học ư? Có thật như vậy không? Thẩm Thiên Tình, em lừa ai cũng được nhưng đừng nghĩ lừa được anh. Em tưởng anh không biết, thực ra vì hoàn cảnh gia đình, muốn cha mẹ toàn tâm toàn ý vun đắp cho anh nên em mới không bao giờ để tâm vào việc học hành ư?”

“Không phải như vậy…” Cô lên tiếng thanh minh.

“Có phải hay không, trong lòng anh biết rõ! Tình, em gọi anh tiếng “anh trai” bao nhiêu năm rồi? Anh hiểu em còn hơn cả bản thân em rất nhiều, em thông minh không thua kém anh, anh có thể học tới đại học, vì sao em không thể chứ? Cho dù em không thích học, vậy còn hội họa thì sao? Từ nhỏ em đã thích vẽ nguệch ngoạc, khi anh tức giận, em còn có thể vẽ tranh chọc anh cười, lẽ nào đó không phải mơ ước của em ư? Nghe lời anh, đi thi vào khoa Mỹ thuật, em có thể vẽ thỏa thuê.”

“Em không muốn! Đó là ý kiến của anh, còn em chưa từng đồng ý. Em dốt như thế, nhất định sẽ không thi đỗ, anh đừng lãng phí tâm sức. Em ghét học!” Cô cũng muốn đi học theo lời anh, nhưng học phí thì phải làm thế nào? Tuy anh trai nói rất nhẹ nhàng nhưng cô không thể vô trí đến mức không biết đây là một gánh nặng rất lớn. Cô không muốn anh vì cô mà mệt mỏi.

“Em ép anh nặng lời phải không? Thẩm Thiên Tình, em có biết có một đứa em gái mới tốt nghiệp cấp ba thì mất mặt thế nào không? Nếu em không thi đỗ, ra ngoài đừng nói anh là anh trai em, mất thể diện lắm!”

“Hàn Vũ!”

“Thẩm Hàn Vũ!” Hai giọng nói cùng lúc lên tiếng can ngăn. Lời nói này thực sự làm người khác tổn thương.

Thẩm Thiên Tình cắn môi, trong lòng đau đớn nhưng không dám khóc thành tiếng.

Anh trai nói… ghét cô…

Không khí ngưng đọng trong ba phút, hai anh em trừng mắt nhìn nhau không ai chịu thỏa hiệp…

Như vậy có thể thuyết phục được cô ấy không? Con bé cố chấp này…

Thẩm Hàn Vũ thở dài, đầu hàng.

Anh bước lên phía trước, ôm cô vào lòng, cuối cùng cũng nói ra những lời thật lòng: “Xin lỗi, anh không có ý nói những lời tệ hại làm tổn thương em, anh xin lỗi. Anh biết em đang nghĩ cho anh, nhưng Tình à, em có từng nghĩ tới tâm trạng anh chưa? Vì không kịp thời phát hiện ra cảnh ngộ của em, khiến em sống vất vả sáu năm, anh đã rất tức giận với chính mình, cho nên anh hy vọng từ nay về sau có thể khiến em vui vẻ, được làm những việc bản thân em muốn làm. Nếu ngay cả việc ở bên cạnh anh cũng khiến em bị thiệt thòi, anh sẽ không thể nào tha thứ cho mình, em hiểu không? Nếu em thực sự vì anh thì nghe lời anh đi, được không?”

Nguồn ebook: http://www.luv-ebook.com

“Nhưng…” Cô lưỡng lự. Đồng ý sẽ khiến anh vui hơn ư?

Cô ngước mắt nhìn anh: “Vậy chi bằng mỗi người chúng ta lùi một bước, nếu em thi đỗ, không ảnh hưởng tới tình hình học tập, anh phải cho em đi làm thêm…”

Anh vừa định mở miệng, cô đã nói tiếp: “Coi như là để lấy kinh nghiệm, như vậy đâu có gì không tốt chứ!”

Lưu Tâm Bình nắm đúng thời cơ giảng hòa: “Được rồi, Hàn Vũ, em thấy nên quyết định như vậy đi! Chuyện công việc không có gì to tát ấy để em thu xếp, em sẽ giúp anh trông nom em gái, một sợi tóc cũng không thiếu, như vậy anh có thể yên tâm rồi chứ?”

Thẩm Hàn Vũ nhíu mày nhìn Thẩm Thiên Tình chăm chú, trầm giọng nói: “Vậy em phải hứa với anh, có vấn đề gì nhất định phải nói với anh ngay lập tức, không được giấu giếm.”

“Em hứa!” Thẩm Thiên Tình giơ bay ngón tay lên thề.

Thẩm Hàn Vũ nắm chặt tay cô: “Anh tin em.”

“Vậy là tốt rồi. Nếu học thì cần phải có sách vở. Em nhớ em gái một người bạn của em mới thi xong năm ngoái, sách cấp ba chắc vẫn còn giữ, để em đi hỏi xem có thể mượn vài quyển không.” Lưu Tâm Bình nghiêng đầu suy nghĩ.

“Như vậy sẽ không làm phiền chị Lưu chứ?”

“Không đâu!” Lưu Tâm Bình cười cười xua tay: “Em là em gái của Hàn Vũ, chị cũng coi như em gái mình, em có vấn đề gì cứ việc đến tìm chị, đừng khách sáo!”

Thẩm Thiên Tình ngước mắt nhìn anh, Thẩm Hàn Vũ hắng giọng, không nhìn lại: “Tình, em đi tắm trước đi! Những việc khác, sau khi bọn anh thảo luận xong sẽ cho em biết.”

Cô gật đầu, ngoan ngoãn vào bếp. Lưu Tâm Bình theo sau, anh đột nhiên gọi cô…

“Tâm Bình, cảm ơn em.”

Không đợi cô đáp lại, anh đi vượt lên trước, còn người được cảm ơn phía sau vẫn sững sờ, chưa kịp hoàn hồn.

Tình cảm sâu nặng cô dành cho anh, bao việc cô làm cho anh, anh chưa từng nói lời cảm ơn. Nhưng bây giờ, cô chỉ giúp em gái anh chút việc, vậy mà anh lại dễ dàng mở miệng bày tỏ sự cảm kích đến thế.

Lẽ nào… đối với anh, em gái còn quan trọng hơn cả bản thân mình?

Tề Quang Ngạn vỗ vỗ vai cô: “Em nên quen với việc này!” Thiên Tình có sức ảnh hưởng rất lớn đối với Thẩm Hàn Vũ, ba năm trước, anh đã từng chứng kiến.

Thẩm Thiên Tình tắm xong, ngồi xuống cạnh Thẩm Hàn Vũ, tham gia cuôc thảo luận của họ. Anh nhìn cô: “Mặc thêm áo vào đi, kẻo bị cảm lạnh.”

“Không sao đâu.” Cô ngại đứng lên, tựa vào người anh. Một tay Thẩm Hàn Vũ ôm cô để truyền hơi ấm, một tay đưa bảng tiến độ vừa dự tính ra trước mặt cô. “Anh nghĩ rồi, em tốt nghiệp đã lâu, muốn tự ôn cũng khá vất vả. Anh bận việc, không thể bao đồng tất cả, Tiểu Tề và Tâm Bình đồng ý làm gia sư giúp em. Tiểu Tề tuy nhìn có vẻ lưu manh nhưng môn Sử, Địa lại rất khá, môn Văn thì hỏi Tâm Bình, còn anh phụ trách môn Toán, Lý.”

Thẩm Thiên Tình cẩn thận cầm bảng tiến độ: “Cảm ơn mọi người.”

“Khách khí gì chứ! Anh đang nghĩ, vì em muốn ở đây lâu dài nên hôm nào đó anh sẽ đưa em đi dạo, giới thiệu vài người bạn cho em làm quen. Anh trai em bận việc, không thể việc gì cũng dựa vào cậu ấy, em cũng có cuộc sống của mình.” Tề Quang Ngạn cướp lời.

Thẩm Thiên Tình ngẩng đầu nhìn anh trai để hỏi ý.

Thẩm Hàn Vũ suy nghĩ một lát, gật đầu: “Quen thêm vài người bạn, mở mang tầm nhìn cũng tốt.” Sống trong môi trường xa lạ, ngoài anh ra, không còn ai khác nói chuyện với cô ấy, khó tránh khỏi cô đơn, để Tề Quang Ngạn giải quyết vấn đề này là được. Tuy con người này có hình tượng rất cầm thú, nhưng về cơ bản, anh tin tưởng nhân cách phẩm hạnh của cậu ta, nếu không đã không trở thành bạn thân với cậu ta. Giao Tình cho cậu ta, anh chẳng lo lắng điều gì.

“Những người bạn đó anh cũng quen à?” Cô tò mò hỏi.

“Quen chứ! Đa số là bạn thời đại học, có người còn từng qua lại với anh trai em, đến bây giờ vẫn chưa quên tình cũ với cậu ta đấy!”

“Thật ư?” Cô nghiêng đầu tìm sự chứng thực, Thẩm Hàn Vũ nhắm mắt, vẻ không tự nhiên.

“Em đừng nghe cậu ta nói bậy!”

“Tôi nói bậy ư? Cậu tự vấn lương tâm của mình xem, Gia Nghi chẳng phải từng qua lại với cậu sao? Vận Như là bạn gái cũ thứ mấy của cậu? Còn nữa, lần trước gặp Uyển Huyên, cô ấy nói bây giờ nghĩ tới cậu vẫn còn đau lòng, đã từng yêu cậu thì rất khó rung động với người đàn ông khác. Tốc độ thay người yêu như thay áo của cậu chẳng ai sánh kịp, đã thế, mỗi người con gái cậu từng qua lại đều chỉ mãi nhớ nhung mà không hề oán giận cậu nữa chứ!”

Thẩm Hàn Vũ ho sặc sụa: “Cậu nhất định phải nói những lời này trước mặt em gái tôi sao?”

Kỳ thật, vì sao mỗi lần nhắc tới tình sử phong lưu của cậu ta trước mặt Thiên Tình, cậu ta liền có dáng vẻ đứng ngồi không yên? Biểu hiện chẳng tự nhiên chút nào…

“Đi không ngay thẳng, ngồi không đoan chính còn sợ người khác nói ư? Thiên Tình, nói cho em biết, nhìn anh tuy có vẻ rất ăn chơi nhưng thực ra trong chuyện tình cảm lại thuần khiết đến tận xương tủy, nào giống anh trai em, bề ngoài là chính nhân quân tử nhưng sâu thẳm bên trong lại chơi bời dữ hơn bất kỳ ai. Đây gọi là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong!”

Nếu ánh mắt có thể giết người, hẳn Tề Quang Ngạn đã tử trận rồi!

Không bịt được cái miệng này, anh thay đổi chủ đề: “Cũng không còn sớm nữa, Tình, chẳng phải em nên ngủ rồi ư?”

“Em muốn nghe thêm chuyện của anh, vẫn chưa muốn ngủ.”

“Những lời phát ra từ miệng tên này chẳng có gì bổ béo, không nghe cũng được.”

“Vậy em nghe chị Lưu nói…”

“Tình! Nghe lời anh đi!”

Thẩm Thiên Tình cam chịu ngậm miệng, đi được vài bước thì dừng lại, quay đầu nhìn anh.

“Muốn ngủ phòng anh không?” Anh hỏi.

Cô gật đầu: “Có được không?”

“Nằm phía trong ấy, nếu không em sẽ rớt xuống đất mất.”

“Cảm ơn anh.”

Đợi cô biến mất sau cánh cửa, Thẩm Hàn Vũ quay đầu lại, bắt gặp hai gương mặt kinh ngạc.

“Hai người… không phải ngủ chung đấy chứ?” Tề Quang Ngạn lắp bắp.

“Bọn tôi ngủ chung từ nhỏ, tôi còn giúp con bé tắm, thay bỉm cho nó.”

“Nhưng đó là hồi nhỏ mà, bây giờ cô ấy lớn như vậy…” Lưu Tâm Bình định nói nhưng lại thôi.

Thẩm Hàn Vũ liếc bọn họ một cái, lạnh nhạt nói: “Lớn hơn cũng vẫn là em gái tôi, con bé vừa tới một nơi xa lạ, tôi ở bên con bé thì có gì không đúng chứ?”

“Nhưng…” Tình cảm anh em dù có tốt hơn nữa cũng có giới hạn, bọn họ như vậy chẳng phải… thân mật quá mức ư?

Tề Quang Ngạn nuốt nước bọt: “Điều đó… các người… có thật là anh em ruột không?”

Nhìn thấu sắc xuân ngập tràn đầu óc cậu ta, Thẩm Hàn Vũ cuộn tròn tờ báo, đập thẳng xuống.

Lưu Tâm Bình trầm mặc không nói, nhìn anh chăm chú như có điều suy nghĩ, đồng thời không bỏ sót khóe miệng mím chặt của anh, nó thể hiện vẻ đau khổ không dễ gì nhận biết…

Sau khi tiễn khách, Thẩm Hàn Vũ vào phòng xem xét, thấy vẻ mặt ngủ say của Tình, anh liền nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, bước ra cạnh cửa sổ để châm điếu thuốc, từ từ rít vào rồi lại nhả ra.

Đã lâu lắm rồi anh không hút thuốc. Trước đây, khi áp lực học hành và áp lực cuộc sống quá lớn, anh cũng ít khi đụng tới. Anh không biết người khác vì sao hút thuốc, nhưng đối với anh, hút thuốc có thể khiến anh cảm thấy tê liệt, đầu óc hoàn toàn trống rỗng…

“Anh…”

“Mùi thuốc làm em tỉnh à?” Anh vội vàng dập ánh lửa yếu ớt duy nhất trong bóng tối, mở cửa sổ hết cỡ, để gió đêm thổi bay mùi thuốc lá còn vương lại trong phòng.

Cô lắc đầu: “Anh… Sao anh lại biết hút thuốc?”

“Thấy bạn bè bên cạnh hút nên tự nhiên biết thôi. Đó chỉ là một cách giải tỏa tâm lý, em yên tâm, anh ít khi hút lắm.”

“Bây giờ tâm trạng anh không tốt à?”

“Không phải đâu, em ngủ đi!” Thẩm Hàn Vũ vứt đầu mẩu thuốc lá, cầm quần áo vào phòng tắm.

Không biết đã qua bao lâu, tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn, chỗ trống cạnh cô trên giường hơi lún xuống, mùi thơm nam tính sau khi tắm xong vấn vít bên mũi.

Sau khi im lặng một hồi, cô nhẹ nhàng hỏi: “Anh thực sự… qua lại với rất nhiều bạn gái ư?”

“Ừ.”

“Vì sao?”

“Vì cô đơn, vì muốn có người ở bên.” Vì sợ cảm giác bị thế giới vứt bỏ.

“Vậy còn tình yêu? Anh có từng yêu bọn họ không?”

Yêu ư? Anh bị hỏi đến nỗi ngớ người ra.

“Anh không biết.” Anh thực sự không biết đó có phải là yêu không, anh chỉ cần một người có thể ôm anh, lấy nhiệt độ cơ thể của loài người nguyên thủy an ủi lẫn nhau, xua tan cả một khoảng lớn lạnh lẽo, cô độc tới phát hoảng trong nội tâm sâu thẳm…

Cô không nói gì nữa.

Thẩm Hàn Vũ nhắm mắt, lồng ngực đau thắt: “Tình có cảm thấy anh rất thối nát không?” Đừng nói là cô, ngay cả anh cũng phỉ nhổ hành vi lăng nhăng của mình!

Cô đột nhiên quay người sang, ôm chặt anh: “Em cứ tưởng bị vứt bỏ là em, bây giờ mới biết hóa ra anh trai cũng bị vứt bỏ…”

Không ngờ cô lại nói vậy, Thẩm Hàn Vũ sững người, lập tức đau lòng ôm chặt cô.

Cô hiểu… hóa ra cô hiểu.

Sáu năm vứt bỏ cô, cũng là sáu năm anh vứt bỏ bản thân, lưu đày trái tim trong sự cô đơn và giày vò ác độc. Đây là sự trừng phạt, anh chưa hề sống tốt hơn cô.

“Chị Tâm Bình… thì khác à?” Câu nói không ngờ này làm anh sững sờ.

Anh lơi tay: “Sao em nói thế?”

“Em cảm thấy, đối với chị Tâm Bình, anh không phải hoàn toàn không quan tâm. Tại sao anh có thể qua lại với nhiều cô gái đến thế, nhưng với chị Tâm Bình lại không thể tùy tiện? Với cá tính của anh, càng là người hay việc anh quan tâm, anh càng giấu trong lòng, suy tính quá nhiều, nhưng không dám giành lấy, em đoán đúng không?” Tim cô nhâm nhẩm đau. Sáu năm… có thể thay đổi chừng nào? Có phải anh trai từ lâu đã không còn là của cô nữa?

Anh nín lặng, không đáp nổi một câu.

Rất lâu, rất lâu sau, cô khẽ giọng nói: “Anh, trong lòng anh rốt cuộc yêu ai?”

Trong lòng anh rốt cuộc yêu ai?

Câu hỏi yếu ớt, nhợt nhạt đưa ra trong màn đêm, lay động nội tâm bị chấn động, luẩn quẩn hồi lâu.

Chương 8: Chờ Đợi

Tề Quang Ngạn trở thành vị khách thường xuyên của nhà họ Thẩm, không ngày nào không siêng năng giẫm chân lên bậc thềm, Thiên Tình tự nhiên cũng dần quen với anh, thân phận “bạn của anh trai” lúc đầu đã thăng tiến tới cấp độ người quen có thể tán gẫu.

Tề Quang Ngạn là mẫu người điển hình của phái hành động, nói muốn giúp Thiên Tình làm quen với môi trường mới liền đưa ra một bảng kế hoạch, làm theo bảng kế hoạch này, tiếp xúc lâu, cô dần biết, sau khi tốt nghiệp một năm, Tề Quang Ngạn tiết kiệm được chút tiền, tạo được chút tiếng tăm, liền tích cực cùng bạn bè hợp tác mở một văn phòng luật sư, làm ăn cũng rất tốt, chẳng trách anh nói sắp xếp công việc giúp cô không phải việc khó.

Xét từ tiêu chuẩn đời thường, điều kiện của anh đã là lựa chọn tạm thời, tiền đồ rộng mở, có lần còn nửa đùa nửa thật nói với cô rằng: “Bây giờ nhận ra anh Tề của em là mẫu đàn ông tốt, phóng khoáng, tình cảm thuần khiết, chất lượng tốt của thế kỷ vẫn chưa muộn đâu. Em là em gái của bạn thân anh, lại xinh đẹp, ngọt ngào rung động lòng người, cho em được hưởng quyền ưu tiên đấy, cần không? Cần không? Mẫu đàn ông “đỉnh” như thế này, không quyết định nhanh là thiệt thòi cho em đó, muốn hẹn sẵn thì phải mời sớm!”

Cô chỉ cười, hành động trêu chọc của anh khiến cô cảm thấy thoải mái.

Ngoài chị Tâm Bình, sau này cô còn quen vài người nữa, bao gồm cả Uyển Huyên – bạn gái cũ của anh trai.

Đó là người phụ nữ có trực giác đặc biệt, khi nhìn thấu trong tim chị Uyển Huyên vẫn còn bóng hình anh, cô hỏi vì sao chị lại đồng ý chia tay, chị nói: “Chia tay là do chị đề nghị.”

“Cái gì?”

“Chị không phủ nhận, đến giờ chị vẫn rất yêu anh ấy, nhưng nếu được quyết định lại một lần nữa, chị vẫn sẽ làm như vậy.”

“Anh em đã làm gì? Khiến chị…”

“Không, anh ấy chẳng làm gì cả. Tất cả mọi người đều nói anh ấy đào hoa, sau khi kết thúc một cuộc tình thường nhanh chóng bắt đầu cuộc tình khác, nhưng trong thời gian qua lại, anh ấy chưa bao giờ bắt cá hai tay, hơn nữa đối với bạn gái còn tuyệt đối dịu dàng, chu đáo, tốt tới nỗi không thể bới móc được một lỗi lầm nào.”

“Em không hiểu…” Nếu anh trai tốt như thế, chị ấy lại yêu sâu đậm, tại sao lại muốn rời xa?

Lâm Uyển Huyên cười: “Cho dù có yêu anh ấy hơn nữa thì chị vẫn có lòng tự trọng. Sâu thẳm trái tim anh ấy cất giấu một người, có lẽ đến bản thân anh ấy cũng chưa phát hiện ra, vì anh ấy giấu rất kín, rất kỹ, nhưng một người con gái dùng cả trái tim để cảm nhận anh ấy thì sẽ nhìn thấy hết. Chị không rõ cô gái đó là ai, càng không hiểu tại sao anh ấy đã yêu sâu đậm đến thế mà lại không dám đi tìm cô ấy, ngược lại còn qua lại với hết người này đến người khác mà anh ấy không hề thật lòng. Chị chỉ biết rõ, thể xác anh ấy ở bên mình nhưng linh hồn thì ở mãi nơi xa, thậm chí chị cảm thấy anh ấy đang thông qua chị để nhớ nhung ai đó, chị không muốn thế thân.

Em có tin không? Khi nói chia tay, chị rơi nước mắt không phải vì thương tiếc cho bản thân mình mà là đau lòng vì anh ấy, trong lòng anh ấy rất đau khổ, thậm chí chị còn lo lắng, sau khi chị đi, đến một nơi để ký gửi tâm tình anh ấy cũng không có thì làm thế nào? Có lúc nhìn đôi mắt trống rỗng, mênh mang của anh ấy, chị cảm thấy anh ấy giống như người rơi xuống biển lớn, nhìn thấy khúc gỗ nối liền bám lấy, cho dù đó có phải là thứ anh ấy cần hay không… Anh ấy trước giờ đều vô tình làm tổn thương người khác, nhưng chẳng qua vì không được giúp đỡ, trái tim hoảng loạn mới tóm chặt bất cứ người con gái nào có thể cho anh ấy sự ấm áp, để bản thân không bị chìm ngập trong sự cô đơn, lạnh giá…”

“Vậy ư?” Tim cô đập nhanh, nghĩ tới cuộc nói chuyện của họ tối hôm đó. “Nếu là em, tuyệt đối sẽ không rời xa anh ấy.” Cô không nỡ.

Lâm Uyển Huyên lắc đầu, cười buồn: “Em còn ít tuổi, đương nhiên sẽ không hiểu, yêu một người mãi mãi không thể yêu mình là một việc đau khổ đến nhường nào.”

“Em hiểu chứ! Vì có thể ở bên cạnh người mình yêu thương là một việc rất khó, có người đến tư cách để chờ đợi cũng không có, nhưng nhỡ trở thành một loại mơ ước xa vời, thực ra, chỉ cần có thể thấy anh ấy, biết anh ấy sống thế nào, chẳng phải cũng hạnh phúc rồi ư?”

Cô nói năng hùng hồn, đầy lý lẽ khiến Lâm Uyển Huyên nghe xong sững người, bắt đầu nhìn cô bằng con mắt khác.

“Trong lòng em… có ai đó rồi à?” Vẻ mặt kiên nghị, ánh mắt cố chấp đó… đây không phải là lời của một thiếu nữ không hiểu phải trái có thể nói ra.

Cô mím môi, trả lời: “Từ nhỏ tới lớn, bên cạnh em chỉ có anh trai, chưa từng quen người khác giới nào tới mức thân tình.”

Thực sự như vậy ư? Nhưng một thiếu nữ không biết mùi vị của tình yêu sao có thể phát ra ánh sáng rực rỡ đến vậy? Đó là một loại cố chấp đến mức bùng cháy…

Đã là em gái của Thẩm Hàn Vũ, quả nhiên không thua kém chỗ nào, Thẩm Thiên Tình – cô ấy là một người con gái đặc biệt, tế nhị.

Ngoài Lâm Uyển Huyên ra, cô còn quen rất nhiều bạn mới, nam có, nữ có, đại đa số là người Thẩm Hàn Vũ quen, mọi người đều coi cô là em gái yêu quý của mình, trừ việc cô là người thân của Thẩm Hàn Vũ ra, đương nhiên cũng vì cô thông minh, nhanh nhẹn, tự nhiên có thể thu hút người khác tới gần.

Cô thích gần gũi bọn họ, vì họ đại diện cho cuộc sống trong suốt sáu năm qua của anh trai. Bên họ, cô có thể hiểu từng chút những năm tháng đó của anh, cảm giác như tiến gần anh thêm một bước, bù đắp cho khoảng cách sáu năm.

Cô sẽ từng chút, từng chút tìm lại những ngày tháng họ đã đánh mất. Cô tin, chỉ cần mình đủ cố gắng là có thể tìm lại được quãng thời gian trước đây, bao gồm người anh trai cô thương nhớ nhất trong ký ức và sự qua lại của hai trái tim đồng điệu.

Năm đó, Thẩm Hàn Vũ tốt nghiệp, lấy bằng bác sĩ suôn sẻ, còn cô cũng không phụ lòng kỳ vọng của mọi người, thi đỗ khoa Mỹ thuật của một trường đại học như cô hằng mong.

Anh nói không sai. Từ nhỏ cô đã hứng thú với hội họa, khi chưa hiểu chuyện, cô thường nghịch ngợm vẽ nguệch ngoạc lên vở bài tập của anh, hại anh phải viết lại mấy lần, sau đó còn giở nụ cười vô tội đầy nước miếng ra vẻ không chịu, sau này hiểu chuyện rồi, người khác dùng chữ viết nhật ký, cô lại dùng tranh ghi lại tâm tình. Sự kiên trì của anh đã làm tròn vẹn ước mơ của cô.

Nhưng cô cũng có sự kiên trì của mình, khi trở thành sinh viên đại học, cô tuyên bố một cách hùng hồn: Cô muốn tự mình làm thêm kiếm tiền trả học phí!

Cuộc sống như vậy vừa phong phú vừa rất yên bình, cô thậm chí còn hy vọng có thể cùng anh nương tựa cả đời, không có sóng to gió lớn, bình thường, ổn định, đó chẳng phải cũng là một loại hạnh phúc ư?

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

Gần mười một giờ đêm, trước khi ngủ, cô vào bếp rót nước, thấy cửa phòng anh vẫn sáng đèn, bèn gõ gõ hai cái, thò đầu vào: “Anh còn bận à?”

Thẩm Hàn Vũ vùi đầu vào máy tính, mười ngón tay đang bận gõ trên bàn phím, liếc cô nửa giây, mắt lại dán vào màn hình: “Vào đi!”

Cô bước vào, ngồi xếp bằng trên giường, nghiêng đầu nhìn ngắm khuôn mặt nghiêng nghiêng đang chú tâm làm việc của anh, nhưng vẫn không quên hỏi: “Em ở đây có quấy rầy anh không?”

“Không.” Vừa trả lời, ngón tay anh vừa gõ ra một chuỗi từ tiếng Anh cô hoàn toàn không hiểu.

Hôm nay, anh được tham gia một ca phẫu thuật thay tim do ba vị bác sĩ hợp tác cầm dao. Hai vị kia đều là bác sĩ uy tín của bệnh viện, không ngờ ca phẫu thuật lớn, quan trọng như vậy mà một người lý lịch còn mờ nhạt như anh cũng được tham gia, đúng là cơ hội hiếm có để tiếp thu kinh nghiệm thực tiễn, khiến anh được ưu ái mà vừa mừng vừa lo.

Ý định bồi dưỡng trong đó quá rõ ràng, các bác sĩ cùng thời vừa thầm ngưỡng mộ vừa ghen tỵ, nói rằng tiền đồ của anh rất xán lạn.

Cơ thể mệt mỏi nhưng tinh thần lại rất sung mãn, anh phụ trách viết báo cáo hoàn chỉnh và nhận xét về quá trình phẫu thuật, tự tin mình có thể lập được một bản báo cáo vô cùng xuất sắc.

“Anh, em có việc nói với anh được không?”

“Em nói đi!”

“Chủ nhật được nghỉ, anh Tề nói…”

“Anh Tề?” Anh dừng tay, nghiêng nửa người lại. “Hai người thân thiết đến vậy từ khi nào thế?”

Thẩm Thiên Tình mím môi cười khẽ: “Anh ấy nói, “Ca ngô ca dĩ cập nhân chi ca[1]”, tình cảm giữa anh và anh ấy tốt như vậy, anh ấy lại chăm sóc em chu đáo đến thế, nếu em có chút lương tâm thì nên kính yêu anh ấy bằng một nửa anh.”

[1] Có nghĩa là: Khi kính yêu anh trai mình thì cũng đừng quên kính yêu người ngoài. Tề Quang Ngạn nói câu này dựa theo một câu nói của Mạnh Tử.

Thẩm Hàn Vũ ho khẽ: “Thằng cha này!” Đến điều đó cũng định lợi dụng để trục lợi.

“Anh ấy nói đang là mùa hoa trên núi Dương Minh, hẹn em đi chơi, em có thể đi không?”

Thẩm Hàn Vũ suy nghĩ một lát: “Nhớ mang thêm áo khoác, trên núi sẽ lạnh đấy!”

“Vậy anh có muốn đi cùng không?”

Anh quay đầu nhìn bản báo cáo mới viết được một nửa, tiếp tục vùi đầu chăm chỉ: “Chắc là không, thứ Hai anh phải hoàn thành báo cáo rồi, em đi đi, nhớ giữ mình cẩn thận, an toàn.”

Không thể tranh thủ thêm chút thời gian đưa cô ra ngoài chơi khiến anh cảm thấy day dứt. Có người đưa cô đi, giúp cô không phải ở nhà buồn chán cả ngày, anh thực sự tán thành. Con người Tề Quang Ngạn chỉ thích đòi quyền lợi bằng miệng thôi, nhân cách vẫn còn, nhờ cậu ta chăm sóc Tình, anh rất yên tâm.

Bọn họ chắc có thể được coi là cùng một loại người, khi đối diện với tình cảm thì tâm hồn bất an nhưng chưa bao giờ dồn hết tâm sức để chơi đùa với phụ nữ, coi nhẹ tình yêu, bọn họ chỉ là không dừng lại được mà thôi.

Thẩm Thiên Tình nằm bò lên giường anh, nhìn anh mãi không chán.

“Tối nay em có thể ngủ ở đây không?” Cô thích nhìn dáng vẻ làm việc của anh, biểu hiện nghiêm túc ấy rất đẹp.

“Đèn sáng quá, em sẽ khó ngủ.”

“Không đâu!” Cô trề môi phản đối.

Anh suy nghĩ một lát: “Cho chân lên giường, đắp chăn vào, nếu bị cảm, anh không quan tâm đến em đâu!”

Cô không thu đôi chân đong đưa mà nhảy xuống giường, ôm chặt cổ anh, ra sức hôn một cái: “Cảm ơn anh trai!” Sau đó, cô vui vẻ nhảy vào trong chăn, mãn nguyện nhắm mắt, không để ý thấy Thẩm Hàn Vũ đang ngồi ngây người.

Tay trái anh xoa nhẹ lên dấu ấn bên má, nụ hôn bất ngờ gây chấn động, làm tê liệt tất cả suy nghĩ trong đầu anh.

Tề Quang Ngạn và Thiên Tình ngày càng gần gũi tới mức cuối cùng cô cũng đối xử với anh ta như người nhà, những điều này hoàn toàn là vô thức.

Thẩm Hàn Vũ nhận ra điều đó trước khi kết thúc cuộc đời thực tập một tháng.

Hôm đó, anh nhận được điện thoại của Tề Quang Ngạn.

“Hàn Vũ, ngày mai tôi muốn hẹn Tiểu Tình đi chơi.”

“Đi mà hỏi Tình có muốn hay không, cậu nói cho tôi biết làm gì?” Anh trả lời, thấy khó hiểu, thằng cha này nhầm đối tượng chăng?

“Tôi cũng biết phải hỏi cô ấy, nhưng mỗi lần hẹn, mười lần thì có đến chín lần rưỡi cô ấy trả lời: “Em phải về hỏi anh trai em.” Cậu không gật đầu, cô ấy nào dám nhận lời? Tiểu Tình coi lời cậu còn quan trọng hơn cả luật pháp Trung Hoa dân quốc, chẳng thà hỏi thẳng cậu cho nhanh.”

Trực suốt cả ngày, tinh thần có chút mệt mỏi, Thẩm Hàn Vũ thả lỏng xương cốt, tựa nửa người lên thành ghế, tiện miệng hỏi: “Cậu định đưa con bé đi đâu?”

“Đi Miêu Không uống trà, nhân tiện ngắm cảnh đêm, tâm sự.”

“Uống trà?” Anh ho khẽ. “Tề thiếu gia, bổn nhân quen cậu gần bảy năm rồi, đến cốc nước trắng cậu còn chưa từng mời tôi uống, nói gì đến ngắm cảnh đêm, tâm sự! Sao tôi biết cậu có tâm sự tới mức nổi thú tính không? Sao tôi yên tâm giao em gái vào miệng sói được?”

“Bị cậu phát hiện rồi sao?” Tề Quang Ngạn cười lưu manh. “Thực ra, tôi thèm muốn Tiểu Tình từ lâu lắm rồi. Một cô gái xinh đẹp, ngọt ngào như vậy, không rung động được sao? Cùng là đàn ông, chắc cậu quá rõ.”

Thẩm Hàn Vũ đột nhiên nghiêm mặt: “Tề Quang Ngạn! Tốt nhất cậu nên nói với tôi, cậu chỉ đang nói đùa.”

“Ai đùa với cậu? Tôi thực sự muốn theo đuổi Tiểu Tình.” Nếu không, ai nhàn rỗi đến thế, sớm tối hỏi han ân cần; nhận được điện thoại của cô ấy, xa mấy cũng không ngại vất vả; có cơ hội thì liều mình hẹn người đẹp, chỉ thiếu điều chưa moi tim móc gan đưa cho cô ấy, chăm sóc em gái của bạn cũng có giới hạn chứ!

Vì vậy câu nói: “Em phải về hỏi anh trai em” của Tiểu Tình khiến anh buồn rầu tới mức muốn về nhà ôm cửa khóc lóc. Anh thực sự rất sợ có ngày tỏ tình với cô, cô lại ngốc nghếch trả lời anh: “Em phải hỏi anh trai em có cho phép anh làm bạn trai em không đã.”

Có nhầm không chứ! Cô chẳng phải thiếu nữ vị thành niên, đâu cần việc gì cũng hỏi ý kiến của người nhà?

Cả đời này, anh chưa từng tận tâm với người con gái nào như vậy! Thế mà nhân vật nữ chính cứ như người đứng ngoài cuộc, không cảm nhận được thành ý theo đuổi mãnh liệt của anh, toàn nói ra những lời làm anh cụt hứng.

Sau này thì hay rồi, ban đầu, vì muốn gần gũi cô, anh mới lấy danh nghĩa “anh trai”, không ngờ lại tự chui vào rọ, cho dù anh tốt với cô hơn nữa, cô vẫn cho rằng đó là sự yêu thương “kiểu anh cả”, ức tới nỗi anh chỉ muốn đâm đầu vào tường chết cho cô xem!

Chính lúc uất ức dường như biến thành nội thương, cuối cùng anh cũng rút ra được kinh nghiệm xương máu, quyết định chiều theo cô. Trong lòng cô, lời anh trai chiếm một phần hết sức quan trọng, chi bằng anh trực tiếp bắt tay với Thẩm Hàn Vũ, chỉ cần Thẩm Hàn Vũ đồng ý thì sẽ hiệu quả hơn việc anh mặc áo màu làm vui lòng người than[2], giở hơn một trăm trò bịp bợm theo đuổi ngu ngốc.

[2] Theo Hiếu tử truyện, Lão Lai Tử là người nước Sở thời Xuân Thu, đã hơn bảy mươi tuổi mà cha mẹ vẫn còn sống. Vì sợ cha mẹ buồn khi thấy mình già nên ông thường mặc quần áo màu mè, sặc sỡ rồi hát múa trước sân và giả vờ ngã, khóc như trẻ con để cha mẹ vui cười.

Tuy cách này hơi mất nhân cách nhưng có trời chứng giám, anh thực không nghĩ ra cách nào hay hơn. Anh là luật sư, chỉ biết sử dụng cách nào có lợi cho mình để thắng trong một vụ tố tụng, trong tình yêu cũng vậy.

Nhưng anh không ngờ, cái bàn tính như ý của anh càng gõ càng sai!

“Tề Quang Ngạn! Tôi giao Tình cho cậu là muốn cậu chăm sóc tốt cho con bé, chứ không phải muốn cậu cả ngày nghĩ cách làm thế nào để chấm mút xà xẻo nó. Đến em gái của bạn mà cậu cũng không tha, loại cầm thú như cậu còn có nhân tính không hả?”

Tề Quang Ngạn suýt chút nữa bị tiếng thét ấy làm thủng màng nhĩ, vài giây sau mới đặt điện thoại về bên tai. “Cái gì gọi là chấm mút xà xẻo? Tôi thực sự nghiêm túc theo đuổi Tiểu Tình, cậu phản đối có quá kích động không?”

“Nghiêm túc ư? Bạn gái thay mấy lần rồi, cậu còn mặt mũi tự ngắm mình không? Tôi cảnh cáo cậu, tránh xa Tình ra, con bé không phải đối tượng để cậu vui đùa!” Thẩm Hàn Vũ nổi điên, không ngờ ngay từ đầu cậu ta tiếp cận Tình là đã có mưu đồ bất lương!

“Vậy thì làm sao? Số bạn gái cậu từng thay chỉ có thể nhiều hơn chứ không thể ít hơn tôi, cậu có tư cách gì mà nói với tôi những lời đó?” Tề Quang Ngạn bị làm cho tức điên, bật lại.

“Tôi chưa bao giờ nói mình trong sạch, chính vì vậy, tôi rất tự biết mình, dù muốn tôi cũng chẳng có nổi một người phụ nữ tốt, loại người như chúng ta, chỉ có thể làm tổn thương phụ nữ mà thôi.” Cho dù khát khao tới mức trái tim đau nhói, anh mãi mãi chỉ có thể đứng nhìn từ xa, không dám, cũng không thể giơ tay giành lấy…

“Cậu khác, tôi khác. Chính vì cậu tự ti một cách khó hiểu, không đủ dũng cảm để giành lấy tình yêu nên mới khiến Tâm Bình tổn thương biết bao lần. Nhưng tôi không như vậy, nếu yêu ai tôi sẽ dũng cảm đối mặt với trái tim mình. Chỉ cần tôi muốn, tôi tuyệt đối tự tin mang lại hạnh phúc cho cô ấy. Bản thân cậu xấu xa cũng đừng có suy bụng ta ra bụng người!”

“Yêu ư?” Anh cười khẽ. Tề Quang Ngạn nghe thấy, cảm thấy tiếng cười đó lạnh lẽo tới mức sống mũi cay cay. “Đừng nói với tôi về tình yêu, cậu không hiểu nó nhiều hơn tôi đâu, ít nhất cậu chưa từng biết cảm giác từ thiên đường rớt xuống địa ngục là như thế nào, một trái tim nhất định phải tàn ác mổ ra, khoét rỗng mọi thứ bên trong rồi khâu lại, giả vờ như những thứ đó chưa từng tồn tại, để từng ngày trôi qua trong cảm giác tê liệt…”

Khoét rỗng trái tim? Trong đó còn lại những gì?

Ý của cậu ta là, trái tim cậu ta đã chết từ lâu rồi ư?

“Đã cắt bỏ đến mức đau đớn như vậy, vì sao không mạnh dạn đòi lấy? Tôi không hiểu rốt cuộc cậu do dự cái gì?”

“Tôi…” Thẩm Hàn Vũ mở miệng nhưng không nói gì.

“Tôi không quan tâm cậu nói thế nào, dù sao tôi vẫn theo đuổi Tiểu Tình, cậu tin cũng được, không tin cũng được, cô ấy là người con gái đáng để tôi trân trọng, tôi không đùa giỡn với cô ấy.”

Thẩm Hàn Vũ nắm chặt lòng bàn tay: “Nếu tôi kiên quyết phản đối đến cùng thì sao?”

“Tôi vẫn sẽ dốc toàn lực để giành lấy cô ấy, tuyệt đối không từ bỏ.”

“Cậu cho rằng Tình sẽ nghe lời cậu hay nghe lời tôi?”

“Vậy thì mỗi người tự dựa vào bản lĩnh của mình vậy, nhưng cho phép tôi không khách khí mà nói một câu: Thẩm Hàn Vũ, mẹ kiếp, cậu thật ích kỷ! Lợi dụng sự coi trọng của em gái với người thân, trói chặt bước chân đi tìm hạnh phúc của cô ấy, như vậy là làm khó cô ấy, cậu là thứ anh gì vậy? Nói thẳng một điều, cậu “chỉ là” anh trai, không phải chồng cô ấy, dựa vào cái gì mà độc chiếm cô ấy, không cho phép cô ấy đi tìm tình yêu đích thực?”

Từng câu, từng chữ đánh mạnh vào nơi sâu thẳm nhất trong trái tim anh, nặng nề, tàn nhẫn, đau tới mức khiến anh không thốt nên lời…

Anh không nhớ cuối cùng bọn họ kết thúc cuộc điện thoại như thế nào. Anh thất thần, ngơ ngẩn ngồi đó, tới khi Thẩm Thiên Tình trở về.

“Oái! Anh, chẳng phải anh nói muộn mới về à? Em vẫn chưa nấu cơm!”

Anh ngỡ ngàng ngước mắt, nụ cười nhẹ, trong trẻo ánh lên trên gương mặt cô, anh không thể nở dù chỉ là một nụ cười yếu ớt.

“Em đi đâu vậy?”

“Em tới chỗ anh Tề lấy ảnh.” Cô giơ tập ảnh trong tay lên. “Chụp hồi đi Cửu Phân lần trước. Vốn dĩ anh Tề nói sẽ mang qua cho em, nhưng em nghĩ mình không phải là không biết đường nên chẳng phiền anh ấy nữa. Anh có muốn xem không?”

Không nhận thấy thần sắc thiếu thoải mái của anh, cô tràn đầy hào hứng dựa sát người anh, lật từng tấm, cùng xem với anh.

“Tấm này là thế nào vậy?” Anh chỉ một trong những tấm cô để Tề Quang Ngạn ôm, cử chỉ này thân mật biết bao, có thể khiến người khác hiểu nhầm là một cặp tình nhân, cô không biết ư?

Thẩm Thiên Tình lè lưỡi: “Anh ấy đang chọc em đấy mà! Biết em bị nhột, anh ấy thường cù em, đến lúc chụp ảnh cũng nhân cơ hội bắt nạt em, em liền trốn, kết quả bị anh ấy tóm được, không cẩn thận bị chụp lại.”

Anh hít một hơi thật sâu, lật qua vài tấm: “Còn cái này?”

Anh phải kiềm chế hết sức mới có thể không hét lên với cô: Rốt cuộc em đang làm cái quái gì thế?

Một người con gái để cho con trai ôm, bị chụp ảnh lại, còn có thể không có gì ư?

Cô lặng lẽ liếc anh một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Là anh ấy nói muốn cá với em bậc thang này là số chẵn hay số lẻ, nếu em thua thì phải để anh ấy hôn một cái, em chưa đồng ý, anh ấy đã hôn lên em rồi.” Cô không ngốc, trong thâm tâm cũng láng máng nhận ra ý đồ của Tề Quang Ngạn, nhưng anh ấy không nói ra, cô cũng không thể tỏ rõ thái độ, dẫu sao anh ấy cũng là bạn của anh trai, không thể để anh trai khó xử.

Em không thích thú vì bị “đánh úp” đấy chứ!

Nhìn dáng vẻ nũng nịu, dẩu môi oán giận như trẻ con của cô, Thẩm Hàn Vũ nén lại, không nói ra câu đó.

Cuối cùng, nhận thấy sự trầm mặc khác thường của anh, cô nghiêng đầu hỏi: “Anh, anh sao thế?”

“Không sao.”

“Anh Tề nói thứ Bảy…”

“Không được đi!” Chưa kịp suy nghĩ, anh đã buột miệng nói ra câu đó, âm lượng cao đến nỗi ngay cả anh cũng bị làm cho khiếp sợ.

“…Anh?”

“Con gái từ sáng tới tối chạy lông nhông ở ngoài đường, còn ra thể thống gì không hả?”

Anh hạ giọng để tự bào chữa.

“Nhưng chẳng phải trước đây anh nói…”

“Anh không bảo em cả ngày dính vào cậu ta không buông! Em không để ý gì sao? Bây giờ hễ mở miệng là anh Tề, anh Tề… Em còn nghĩ tới việc học hay không? Còn có anh trong mắt mình không? Trong đầu em chỉ còn chứa mỗi cậu ta thôi à?”

Cô của bây giờ có phải không có anh cũng được chăng?

Anh lo sợ, đột nhiên hoảng hốt.

Chưa bao giờ anh nghĩ có một ngày anh sẽ không còn được cần tới. Từ trước đến nay, cô coi anh quan trọng hơn bất cứ thứ gì, đến khi một người quan trọng hơn xuất hiện, chiếm giữ vai trò mà cả đời anh không thể đảm nhận… đến tư cách người bảo vệ cuối cùng cũng bị tước mất, vậy thì bên cạnh cô còn chỗ cho anh không? Anh có cảm giác… bị vứt bỏ.

“Anh… không thích em và anh ấy gần gũi quá à?” Cô suy nghĩ hồi lâu, hỏi khẽ.

“Anh…” Chỉ có anh mới biết, mình không chỉ chĩa mũi nhọn vào Tề Quang Ngạn, mà là bất cứ người đàn ông nào có ý đồ với cô, ích kỷ muốn độc chiếm cô, đến anh còn cảm thấy chán ghét bản thân.

“Em biết… cậu ấy muốn theo đuổi em không?” Anh khó khăn hỏi.

“Theo đuổi em?” Cô mở tròn mắt. “Ai nói vậy?”

“Không cần ai nói. Anh không phải tên ngốc, anh nhìn thấy được.”

Là như vậy ư? Anh trai cũng nhận ra rồi, vì vậy hôm nay mới xử sự khác thường thế. Anh… đang ghen sao?

Cô cười khẽ, tựa vào lòng anh, dịu dàng ôm anh: “Cho dù anh ấy thích em hay không cũng không quan trọng, em chỉ cần ở cùng anh, như vậy là đủ rồi.”

Thực sự có thể như vậy không? Cả đời ở bên nhau với thân phận anh em?

Cô dịu dàng dụi vào ngực anh, nhưng không nhìn thấy hai đầu lông mày anh nhíu chặt lại, thể hiện sự lo lắng, ưu sầu sâu sắc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK