• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Buông nó ra, rốt cuộc anh tới đây làm gì?!” Nét mặt Lãnh Y sầm xuống.

Trình Ninh gãi gãi ót, kinh ngạc liếc Lãnh Y, nghe lời đặt tiểu hồng hồ lên ghế, bĩu môi oán giận: “Gì chứ, không phải chỉ là một con hồ ly rẻ tiền thôi sao? Nếu em thích, lần sau tôi sẽ mua cả một ổ đến tặng em!”

“Xi—-” Không đợi Lãnh Y kịp phản ứng, tiểu hồng hồ đã nổi bão trước, đạp ghế dựa nhảy chồm lên, răng cửa hung hăng cắn tay Trình Ninh.

“A!”

Cơn đau bén nhọn truyền tới từ cổ tay trái, Trình Ninh há hốc mồm thở, đau đến mặt mày vặn vẹo, tay phải đè chặt tay trái, cổ tay thì dùng sức giãy dụa, muốn hất văng tiểu hồng hồ vẫn cắn chặt không chịu nhả miệng kia ra. Con hồ ly này nặng quá, Trình Ninh cảm giác như cổ tay mình sắp gãy tới nơi!

Hồng nhi cắn chặt không chịu buông, đôi mắt nho nhỏ trợn tròn, ngầm dùng pháp lực, tăng trọng lượng cơ thể mình lên gấp mười lần, hừ! Dám vũ nhục bản hồ tiên như thế, để ta cho ngươi thấy sự lợi hại của ta!

Đứng ở góc độ của Lãnh Y mà nhìn thì trên tay Trình Ninh như thể dính chặt một quả bóng rổ siêu bự phủ một lớp lông đỏ dài, vô luận hắn đập thế nào cũng không chịu rời tay. Lãnh Y nghiêng đầu nhẹ nhàng tựa vào tường, mím môi vui vẻ đứng bên cạnh nhìn trò vui, đáng đời, ai bảo dám bắt nạt Hồng nhi. Mãi cho đến khi Trình Ninh đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, khóc lóc cầu xin tha thứ, Lãnh Y mới chậm rãi tiến lại, vỗ nhẹ cái trán tiểu hồng hồ.

“Được rồi, Hồng nhi ngoan, buông ra đi.”

Tiểu hồng hồ nghe lời nhả ra, lui về sô pha, ủy khuất giương mắt nhìn Lãnh Y.

Trình Ninh dùng sức xoa xoa cổ tay bị cắn nát của mình, hít một hơi khí lạnh, ôm tay, nước mắt lưng tròng hướng Lãnh Y làm nũng: “Y Y, đau chết mất – đau – em xem này –”

Nói xong mở móng vuốt ra giơ cho Lãnh Y xem, sau khi nhìn rõ, hai người không khỏi sửng sốt.

Vừa rồi rõ ràng nhìn thấy hàm răng của tiểu hồng hồ cắn sâu vào thịt Trình Ninh khi nó bị lắc qua lắc lại, nhưng lúc này cổ tay hắn lại hoàn hảo không chút thương tích nào, thậm chí ngay cả dấu răng cũng không có! Quỷ dị! Cực kì quỷ dị!

“Chi – chi –”

Không để cho hai người kịp tự hỏi xem rốt cuộc là thế nào, tiểu hồng hồ ở bên cạnh đã ác nhân cáo trạng trước, bắt đầu kêu rống từng trận.

Lãnh Y kinh hãi, đẩy mạnh Trình Ninh đang nước mắt tèm lem ra, bước nhanh lại ôm lấy tiểu hồng hồ.

Cẩn thận nhìn, lại thấy đau lòng. Vừa rồi đánh nhau một phen, vết thương vốn đã khép lại trên đầu tiểu hồng hồ lại chảy máu. Lãnh Y lấy hộp cứu thương, vừa dùng miếng bông chà lau giúp tiểu hồng hồ khử trùng, vừa trách móc răn dạy Trình Ninh không biết chừng mực. Trình Ninh ôm tay buồn bực đứng bên cạnh nhìn một người một hồ “ân ái”……(>_

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK