• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thầy Tàu bất chợt ngừng cười, ông nhìn Tư rồi khẽ nói nhỏ:

— Con hãy đi đun nước tắm, ngoài vườn có bụi sả, con lấy ít lá sả đun lên nhớ bỏ thêm một ít muối vào nồi nước. Xong xuôi sau khi tắm xong con hãy theo ta đi một vòng quanh ngôi làng này xem tình hình thế nào. À..còn nữa…trưa nay chỉ ăn cơm nắm, không được ăn mặn.

Tư vâng dạ rồi đi làm theo lời thầy, cách dùng muối để tẩy tà khí là cách mà những người chuyên về bùa phép thường hay dùng. Tuy mỗi nơi, mỗi người sử dụng muối trừ tà bằng những cách khác nhau nhưng theo quan niệm từ cổ xưa của người Trung Quốc muối có tính chất làm sạch, khử tà khí vô cùng hữu dụng. Ở Việt Nam người ta cũng hay dùng muối rắc ra ngoài đầu ngõ, ven đường nhăm mục đích tiễn vong, xua đuổi ma quỷ. Tư từng được nghe thầy Tàu nói khi muối được kết hợp với nước càng làm tăng khả năng thanh lọc những khí âm, khí xấu. Do ban nãy Tư và sư phụ đều đã tiếp xúc với phần xác con gà bị gặm nham nhở nên thầy Tàu bảo Tư đun nước muối để tắm là điều dễ hiểu.

Sau khi tắm rửa xong xuôi, gia chủ chuẩn bị cho hai thầy trò cơm nắm muối vừng. Thầy Tàu đưa tay ra bấm độn, miệng lẩm nhẩm điều gì đó. Làm xong thầy nói với Tư:

— Đúng chính Ngọ, thầy trò mình xuất phát.

Tư gật đầu, đồng hồ vừa điểm 12h trưa thầy Tàu và Tư lặng lẽ mở cửa bước ra ngoài. Bước ra ngoài đường tiết trời hôm nay tuy đang là cận tết nhưng trời lại có nắng, những tia nắng tuy không chói chang như mùa hè nhưng vẫn khiến cho cái không khí se lạnh. đìu hiu của mùa đông đỡ đi phần nào. Thầy Tàu nói:

— Vì bây giờ đang là cuối đông, đầu xuân nên thời tiết âm u, hiếm khi có ngày nắng chói. Tại sao ta lại bảo con đi vào giờ này, chính Ngọ là thời điểm mặt trời lên cao trong ngày. Mặc dù ánh nắng không nóng bức nhưng ma quỷ âm hồn đều thu mình trong thời điểm này. Theo quan niệm của người xưa thì đây là thời điểm các quan đi tuần, chúng ta đi vào giờ này sẽ dễ dàng tránh khỏi sự đeo bám của ma quỷ.

Tư khẽ hỏi thầy:

— Nhưng liệu đi vào giờ này chúng ta làm sao có thể phát hiện ra nó, khi mà thầy nói quỷ nhập tràng sẽ không ra ngoài vào ban ngày..?

Thầy Tàu giải thích:

— Mục đích của thầy trò ta hôm nay đi là để hỏi thăm, xem xét tình hình. Chúng ta không thể ngồi ở nhà mà biết được ở bên ngoài đang xảy ra chuyện gì. Hơn nữa bản thân ta cũng có thể cảm nhận được mùi tử khí nếu như chúng ta tiến gần đến nơi con quỷ đang ẩn náu. Tuy khó nhưng với ta thì lại là một lợi thế vì con quỷ sẽ không đi đâu được vào giờ này. Còn ta có thể cảm nhận được nó nếu như may mắn.

Nói là vậy nhưng không hề có một manh mối nào, hai thầy trò dù đã đi một vòng quanh làng nhưng vẫn không phát hiện được gì. Đến gốc đã nằm chính giữa làng Thượng và làng Hạ hai thầy trò ghé vào quán nước của một bà lão có lẽ đã ngồi bán hàng ở đó mấy chục năm nay. Rót hai chén nước mời hai thầy trò bà lão tinh ý hỏi:

— Hai vị không phải là người nơi đây, phải chăng hai vị đang đi tìm người thân ở đây. Có gì không biết cứ hỏi tôi sẽ giúp.

Thầy Tàu giả bộ ho khụ khụ rồi nói với bà hàng nước:

— Dạ cảm ơn bà, hai ông cháu tôi đúng thật không phải người ở đây. Đang đi tìm nhà người quen mà không biết nhà nó nằm ở đâu. Cả buối trưa lang tháng khắp cái làng trên này mà hỏi không ai biết..?

Bà hàng nước bèn hỏi:

— Thế người quen của ông ở làng nào, Thượng hay Hạ.

Thầy Tàu nhấm ngụm nước rồi thều thào:

— Làng Hạ bà ạ..?

Bà hàng nước lấy quạt phe phẩy đuổi ruồi rồi che miệng cười:

— Úi giời ôi, làng hạ mà ông lại đi tìm ở làng thượng thì bảo sao không thấy. Đây này, từ gốc đa này đi sang phía tay phải lối ông vừa đi ra đây là làng Thượng, còn bên tay trái này là làng Hạ. Có phải đến đây sớm thì tôi chỉ cho rồi không..? Thế người quen ông tên gì…

Thầy Tàu giả bộ chép miệng không nhớ, ông nói:

— Chẹp chẹp…Đầu óc dạo này không được minh mẫn. Tôi chỉ biết là có họ hàng xa mới mất ở đây nên hôm nay hai ông cháu về thăm. Nghĩa tử nghĩa tận mà bà…

Bà hàng nước suy nghĩ một lúc rồi nói:

— Mới mất à, làng này có ai mới mất đâu nhỉ. Thôi thì tôi cứ chỉ đường cho ông đi vào đó mà tìm. Mà tôi bảo nhỏ cái này, dân làng hạ họ đang đồn nhau trong làng có ăn trộm đấy. Hai ông cháu người nơi khác đến có gì giá trị nhớ cất cẩn thận.

Như vừa bắt được manh mối thầy Tàu dò hỏi:

— Sao tôi thấy họ hàng sống ở đây nói, dân ở đây hiền lắm mà…Chẳng bao giờ mất cái gì.,,?

Bà hàng nước thì thầm:

— Thì thế nên bây giờ mất mới đồn ầm lên rồi nghi ngờ lẫn nhau. Thế nên ông là người lạ vào làng cũng phải cẩn thận đấy kẻo họ lại tưởng ăn trộm.

Thầy Tàu đáp:

— Tôi già sắp chết thế này còn sức đâu mà ăn trộm …? Mà mất đồ vật hay tiền bạc gì hả bà..?

Bà hàng nước kể tiếp:

— Ôi dào, dân chúng tôi nghèo tiền lúc nào cũng đi liền với ruột. Có đâu mà để ăn trộm mất….Mất đây là mất gà, mất chó, mất vịt..Chắc lại mấy thằng thanh niên ăn trộm rồi bán đi lấy tiền rượu chè thôi. Cơ mà lạ cả làng ai cũng kêu nhà bị bắt trộm gà mà không rình được. Ăn trộm nó cứ như ma ấy, canh kiểu gì cũng không bắt được. Kháo nhau mấy hôm nay trong làng rồi. Chỉ có tôi ngồi đây nên cái gì tôi cũng biết.

Vừa lúc đó cũng có hai người từ làng Hạ đi vào uống nước, vừa ngồi xuống một người đã nói:

— Mẹ kiếp, hai hôm trước nó vào hẳn nhà tôi bắt mất con chó nặng 14 cân. ́y vậy mà không một tiếng sủa, sáng ra chỉ thấy dây ít máu ở sân. Bọn này láo quá rồi…

Người kia đáp:

— 2 tuần trước đàn gà 20 con của tôi bị bẻ cổ mất 3 con, nhưng lạ ở chỗ mấy con gà bị bẻ cổ nó vứt lại nhưng thịt thì cứ xám đen, xám xịt lại. Ăn thì không dám ăn mà nhìn thì xót..

Bà hàng nước rót nước mời hai người đàn ông rồi mở lời:

— À hai chú ở làng Hạ tiện đây có ông cụ đang đi tìm nhà người quen, có gì hai chú để hai ông cháu họ vào làng kẻo tối nay lại không tìm được chỗ ngủ.

Hai người đàn ông nhìn thầy trò Tư từ đầu đến chân rồi nói:

— Ừm, hai ông cháu cứ đi vào làng. Ai thấy lạ hỏi cứ bảo người nhà của anh Văn nhái là được. À quên chào cụ, con tên là Văn.

Thầy Tàu khẽ cảm ơn bà hàng nước cùng hai người đàn ông rồi đứng lên làm bộ:

— Đi đi thôi con…Nhanh kẻo trời lại tối bây giờ.

Tư đỡ thầy rồi cả hai tiến vào con đường dẫn đến làng Hạ, đi quá khỏi tầm của quán nước nơi gốc đa thầy Tàu khẽ nói:

— Vậy là có chút manh mối rồi đấy con ạ. Quả đúng như ta đoán, con quỷ này đã ở một trong hai làng này khá lâu. Có lẽ trước đó nó chỉ ăn gà vịt ở nhà, sau khi không còn nữa mới ra ngoài trộm của dân làng. Càng sống lại lâu thì nó càng cần một nguồn dương khí mạnh hơn. Ban đầu nó chỉ hút lấy sinh khí của các loại động vật, nhưng đến thời điểm này nó đã phải ăn cả xác của động vật. Không lâu nữa đâu nó sẽ tìm đến con người…

Tư hỏi nhỏ:

— Nhưng sao họ không bắt được nó ạ…?

Thầy Tàu đáp:

— Con đúng là ngốc, dù sao đi nữa nó cũng là ma quỷ không phải người thường. Ngay cả chúng ta cũng không lấy gì đảm bảo sẽ bắt được nó chứ đừng nói dân thường. Đó chính là lý do đêm qua ta ngăn con mở cửa, nếu con nhìn thấy nó đang ăn thịt sống nó sẽ tấn công cả con luôn đó. Nó bỏ đi vì ta có thói quen mỗi khi ngủ ở đâu đều đặt một tấm bùa ở cửa sổ. Dù là ma quỷ hay âm hồn thì cũng đều có chút kiêng dè với bùa chú. Cũng như ta không biết nó là cái gì thì cũng không dám làm liều.

Từ lúc rời khỏi nhà vị gia chủ nọ hai thầy trò cũng đã đi bộ được hai tiếng dồng hồ, ánh nắng về chiều càng lúc càng yếu ớt. Cả hai thầy trò lang thang, len lỏi vào những ngõ ngách của ngôi làng. Nhưng kết quả thu được vẫn chẳng có gì, đúng như sư phụ nói ban đầu, tìm kiểu này không khác gì mò kim đáy bể. ́y vậy mà đã 5h chiều, sự mệt mỏi lộ rõ trên khuôn mặt Tư. Cả buổi chiều hôm nay Tư đi theo thầy khắp cả hai làng, thấy Tư thấm mệt thầy Tàu nói:

— Chúng ta đi về thôi, hôm đầu tiên biết được một vài manh mối cũng không uống phí rồi. Cứ đi mãi thế này cũng không phải cách hay. Quay về nhà vị gia chủ trước đã, ta cũng có chuyện cần bàn với họ.

Tư vâng lời, hai thầy trò quay về, về đến nhà vợ chồng chủ nhà đã ra ngoài cổng đứng đơi thầy Tàu từ bao giờ. Bước vào trong người vợ liền nói:

— Vất vả cho thầy quá, cơm nước đã xong xuôi mời hai thầy trò rửa tay rồi ăn cơm.

Thầy Tàu hỏi vợ chồng chủ nhà:

— Gia dình nị còn có một cháu nhỏ phải không..?

Người vợ đáp:

— Dạ đúng thưa thầy, vợ chồng con tuy tuổi cao nhưng hiếm muộn, cũng đi cầu, đi xin bao năm mới sinh được đứa con gái. Hai vợ chồng tuổi đã ngoài 40 mà cháu năm nay mới có 8 tuổi. Có chuyện gì vậy thầy..

Thầy tàu nhìn xung quanh nhà rồi nói:

— Cũng thương hai nị nên ngộ nói điều này. Từ mai hai nị nên cho cháu ở nhà, bớt cho cháu ra bên ngoài. Ngộ chỉ nói như vậy thôi, không thể nói thêm được nữa. Sáng mai ngộ sẽ tìm cách giúp gia đình hai người.

Vợ chồng chủ nhà cúi lạy thầy Tàu cảm ơn rối rít, sau bữa cơm Tư hỏi sư phụ:

— Chẳng lẽ nó ở quanh đây hả thầy..?

Thầy Tàu trả lời:

— Ta không rõ, nhưng đêm qua nó đã đến đây. Hơn nữa nhà này lại có trẻ nhỏ, không ngoại trừ khả năng nó sẽ quay lại. Vì vậy ngay đêm nay con cần phải chú ý. Giờ con đem những lá bùa này dán hết vào các cánh cửa trong nhà, kể cả cửa sổ lẫn cửa chính. Cẩn tắc vô áy náy.

Tư vội vã đi làm những điều thầy dặn, bóng tối dần bao phủ lấy căn nhà. Từ khi phát hiện ra ngôi nhà có quỷ nhập tràng ghé qua Tư cảm thấy không khi xung quanh ngôi nhà có sự thay dổi rõ rệt. Phần vì lo sợ, phần vì Tư nhận thấy ở sư phụ có một điều gì đó vô cùng lạ, thầy Tàu đến nhà Tư với công việc của một người bốc mộ. Nhưng theo thầy bao năm nay Tư thấy thầy tàu không chỉ đơn giản như vậy. Nhất là lần này, rõ ràng thầy Tàu nói quỷ nhập tràng rất kinh khủng nhưng Tư thấy sư phụ mình lại hào hứng đối diện với sự nguy hiểm này. Không chỉ vậy, dường như trong ánh mắt của thầy tàu còn toát ra cái nhìn đầy ớn lạnh mỗi khi nhắc đến quỷ nhập tràng.

Bất giác Tư sởn gai ốc vì một suy nghĩ thoáng qua, thân thế của thầy Tàu đối với Tư bao năm qua đến giờ vẫn còn là một bí ẩn. Sự hào hứng của thầy tàu đối với quỷ nhập tràng khiến Tư sợ hãi. Lúc này Tư mới nhận ra mình không hề biết một chút gì về vị sư phụ đáng kính. Trong khoảnh khắc Tư nhìn thấy thầy Tàu đang ở trong một căn hầm tối, chỉ có ánh nến mập mờ. Thầy Tàu đang cầm một bát máu đỏ tươi từ từ đưa vào miệng một xác chết nằm trong quan tài. Bất ngờ cái xác đó mở mắt và ngồi bật dậy….Tư hốt hoảng kêu lên:

— Á….á….không thể…nào…

Thầy Tàu tiến lại đưa tay ra nhưng Tư bất giác lùi lại, mọi thứ vừa rồi chỉ là tưởng tượng. Hai thầy trò vẫn đang ở trong nhà vị gia chủ nọ. Thấy Tư đổ mồ hôi hột thầy tàu hỏi:

— Con bị ốm à..? Cả ngày hôm nay mệt rồi…Chợp mắt đi để ta canh chừng cho..

Tư lau vội những giọt mồ hôi đang túa ra lắp bắp:

— Dạ….dạ…Con không sao…Thầy cứ để..con….

Thờ phào một cái Tư hoàn hồn vì ban nãy chỉ là ảo giác, chứ sao một người tốt như thầy Tàu lại làm cái chuyện đó được….Tiếng côn trùng bên ngoài vườn rau kêu ri rỉ, thi thoảng xen lẫn tiếng những con chão chuộc ồm ồm. Màn đêm buông xuống, nó im lìm đến đáng sợ, giờ này nếu thật sự có quỷ nhập tràng xuất hiện có lẽ Tư không bước nổi được đôi chân vốn đã cứng đơ từ ban nãy khi ngồi ở bàn uống nước, thầy tàu đang đọc sách dưới ánh đèn dầu, một quyển sách toàn những chữ Tư không biết đó là loại chữ gì. Ban đêm thầy Tàu xõa bộ tóc dài ngồi dưới ánh đèn dầu, thi thoảng ông ta lại khẽ mỉm cười như vừa đọc được một thứ gì đó hay ho. Nhìn sư phụ mà Tư sợ đến không dám thở mạnh……Thầy tàu lúc đó không khác gì một con ma với mái tóc bạc trắng. Bỗng nhiên Tư giật mình vì hình như vừa có dì đó đập vào thành cửa sổ.

“ Miao….Meow…..Meoo…”

Con mèo chết tiệt, tiếng mèo kêu trong đêm như tiếng trẻ con khóc, không gian, con người, cảnh vật….Tất cả những thứ đó đang làm Tư thấy bất an vô cùng……

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK