• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Ngay khi Sở Chi quay trở ra đã thấy anh ngủ say trên giường, khóe môi vẫn hé một tia hạnh phúc.

Ai nấy đều bảo anh ngốc nghếch nhưng đối với cô, chàng trai này thật đáng yêu.

Cô khẽ vuốt lại mái tóc của anh sau đó nằm xuống bên cạnh.

Có điều đây là lần đầu tiên bên cạnh cô có người đàn ông cho nên có chút không quen, chính vì thế mà Sở Chi nằm nghiêng người ra ngoài, cách nơi Nhậm Bằng nằm một khoảng.
Bất ngờ, Sở Chi cảm nhận được bàn tay từ phía sau ôm lấy người mình khiến cả cơ thể cô phút chốc cứng đờ.

Cô cảm nhận được cơ thể săn chắc của Nhậm Bằng, hai má bất giác trở nên ửng đỏ.

Suốt đêm hôm đó, Sở Chi không dám nghiêng người hay cử động mà chỉ ngoan ngoãn nằm im mặc cho anh ôm cứng.


Bởi lẽ, cô sợ nếu như cử động sẽ khiến anh thức giấc.
Trong đêm hôm đó, Sở Chi giật mình tỉnh giấc ngay khi nghe tiếng hét của người bên cạnh.

Nhậm Bằng cả cơ thể rịn đầy mồ hôi.

Dường như trong mơ anh gặp phải ác mộng nên có vẻ sợ hãi.

- "Nhậm Bằng, đừng sợ.

Có em đây."
Sở Chi xích lại gần bên anh mà vỗ vỗ vai trấn an.

Cô lấy khăn lau đi mồ hôi đang thấm đằm trên trán anh.

Cả cơ thể Nhậm Bằng run rẫy, anh không ngừng thở dốc liền dụi đầu vào ngực cô như một đứa trẻ, lắp bắp nói:
- "Tiểu Nguyệt, đừng bỏ rơi anh.

Anh sợ lắm."
- "Đừng sợ.

Em vẫn bên cạnh anh mà."
Nghe cô nói thế khiến anh an tâm hơn mà ngước mặt nhìn cô nở một nụ cười liền sau đó gối đầu lên chân cô ngủ cho đến sáng.
...***...
Ánh sáng ban mai chiếu rọi vào phòng khiến Sở Chi khó chịu mà mở choàng mắt.

Cô vội đặt chân xuống giường, toang bước về phía phòng tắm thì bị trượt ngã.


Có lẽ là vì đêm qua cô để anh gối đầu cả đêm cho nên đến sáng tê cứng không tài nào đi được.
A....
Ngay khi Sở Chi sắp ngã liền cảm nhận một bàn tay ấm áp đang đỡ lấy mình ở phía sau.

Là Lý Nhậm Bằng, anh đã thức từ lúc cô đặt chân xuống giường.

Anh nhìn cô, ánh mắt ôn nhu nói:
- "Vợ không sao chứ?"
- "Cảm ơn anh."
Hai má cô đỏ bừng nói cảm ơn nhưng vừa mới dứt lời thì người bên cạnh đã...
- "Này, anh làm gì vậy? Bỏ em xuống."
Lý Nhậm Bằng bế cô đi vào nhà tắm.

Anh chỉ đơn giản là muốn giúp cô đến đó một cách dễ dàng thế nhưng trong đầu Diệp Sở Chi lại là một hình ảnh khác.

Hiện tại, trên người anh chỉ mặc chiếc quần con còn cô thì chỉ mặc chiếc váy ngủ mỏng manh.

[Lý Nhậm Bằng đặt cô vào bên trong bồn tắm, anh xả nước vào người cô khiến cô giật mình.

Thoáng chốc làn nước đã thấm lên toàn bộ chiếc váy ngủ mỏng manh, lộ ra từng đường cong trên người Sở Chi.

- "Anh làm gì vậy?"
Nhậm Bằng không nói gì liền ngồi vào bên trong.

Nước từ vòi sen đổ xuống càng tô thêm vẽ đẹp hoàn mĩ trên cơ thể săn chắc khiến Sở Chi không khỏi trố mắt nhìn chằm chằm.


Anh dùng ánh mắt trìu mến nhìn cô, nhoẻn miệng cười liền đưa tay vội kéo dây váy ngủ trên người cô xuống, lộ ra nửa khuôn ngực đầy đặn].
...***...
- "Đừng mà, đừng mà."
Sở Chi nhắm mắt liên tục kêu la.

Đến khi cô mở mắt ra thì thấy mình đang ở trong bồn tắm.

Có điều bên trong vẫn chưa xả nước mà Lý Nhậm Bằng đang đứng ở phía cửa nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu.

Hóa ra tất cả chỉ do cô tưởng tượng.

Sở Chi nhìn lại quần áo trên người, mọi thứ không có gì khác thường.

Cô xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống.

Thầm trách bản thân tại sao lại có suy nghĩ đen tối đến thế.

Hiện tại Nhậm Bằng chỉ là một anh chàng ngốc, sao anh có thể làm ra những chuyện như thế.

Thật là mất mặt quá đi.
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK