• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cốc, cốc, cốc cốc. . . . . .

"Phu nhân, dưới lầu có người tìm ngài."

Cửa truyền đến tiếng tiểu nhị, Đường Thải Nhi mở cửa, kỳ quái nói: "Có người tìm ta?"

Theo lý mà nói, không có ai biết nàng ở đây mới đúng chứ, chẳng lẽ Lăng Dạ Tầm gặp chuyện gì ở bên ngoài? Quên mang bạc sao?

"Đúng vậy phu nhân, là một cô nương dung mạo xinh đẹp, nói là bạn cũ của người."

Đường Thải Nhi cố gắng nhớ lại, cô nương xinh đẹp mình biết thì đếm không xuể, chẳng lẽ mình từng tới đây phong lưu để lại tình trái (nợ tình) sao? Không đúng không đúng, lúc nãy tiểu nhị gọi nàng là phu nhân, đương nhiên người khác cũng nhìn ra nàng là nữ tử, không có mấy người biết mới đúng.

"Phu nhân, ngài phải xuống xem thử?"

Đường Thải Nhi gật đầu một cái: "Làm phiền dẫn đường."

"Vâng, mời phu nhân."

Đường Thải Nhi theo tiểu nhị đi xuống lầu dưới, quả thật nhìn thấy một nữ tử thanh tú động lòng người đang nhìn quanh thang lầu. Hình như không nhận ra Đường Thải Nhi chính là người nàng muốn tìm.

"Cô nương, đây chính là người cô muốn tìm."

Nàng kia sửng sốt một chút, sau đó cười một tiếng, hạ người cúi đầu: "Tiểu nữ ra mắt Bạch phu nhân."

"Bạch phu nhân?" Đường Thải Nhi đối với cách xưng hô này cũng không giải thích được, "Chắc cô nương tìm nhầm người rồi." Nói xong, liền muốn xoay người lại.

Nàng kia vội vàng ngăn lại: "Không sai, Đường Thải Nhi chính là tục danh của phu nhân đúng không?"

Đường Thải Nhi dừng một chút, quay đầu lại: "Đúng, ha ha, cô nương rốt cuộc tìm ta có chuyện gì?"

"Chủ nhân nhà ta chính là bạn cũ của cô nương, vừa mới ở tiệm thuốc vô tình gặp được Bạch công tử, lại biết Bạch phu nhân cũng ở Phượng Dương này. Chủ nhân nhà ta đã mời Bạch công tử qua, hiện tại đặc biệt phái ta tới đón phu nhân.”

Đường Thải Nhi nheo mắt lại, bật cười: "Bạch công tử? Phu quân ta đã tới đó?"

"Vâng, lúc này đang ở phủ đệ của chủ nhân chờ phu nhân."

Đường Thải Nhi cười nhạt, che giấu vẻ sắc bén trong mắt, "Chủ nhân của ngươi là người phương nào?"

"Phu nhân gặp sẽ biết."

Được, ta thật muốn nhìn xem, ngươi rốt cuộc là nhân vật nào. Đường Thải Nhi ho khan hai tiếng, hơi thở xuôi xuôi: "Vậy xin cô nương dẫn đường."

Lên xe ngựa, không được bao lâu, xe liền ngừng lại. Vén rèm xe đi xuống, phát hiện đã đến khu rừng ở ngoại thành phía tây, một tòa phủ đệ rất khác biệt, đứng ở trong rừng.

Đường Thải Nhi ngẩng đầu nhìn lên, trên tấm biển trước cửa phủ đệ viết bốn chữ Khải* tinh xảo “Vu Tinh Tiểu Trúc”.

(chữ Khải: Một trong những cách viết chữ Hán cơ bản gồm các cách sau : Triện, Khải, Lệ, Hành, Thảo, Giáp Cốt,Chung ̣̣Đỉnh Văn)

Người biết Lăng Dạ Tầm từng mang họ Bạch không nhiều lắm, mà biết mình là nương tử của hắn càng ít hơn. Với lại, lúc này Lăng Dạ Tầm đã sớm mất đi trí nhớ ban đầu, lại có người gọi hắn là “Bạch công tử”, Vậy lại càng hoang đường**.

(**Nguyên bản là: Thiên phương dạ đàm_Ngàn lẻ một đêm_天方夜谈: Ý nói những chuyện quá hoang đường, khoác lác không thực.)

Cho nên, nơi này được thiết lập vì nàng. Chủ nhân bày bố, cũng chỉ là viện cớ mời nàng tới đây mà thôi.

Hơn nữa, ý uy hiếp, mơ hồ có thể thấy được.

Người này muốn hại Lăng Dạ Tầm, trước tiên phải bước qua cửa của Đường Thải Nhi nàng rồi nói tiếp.

Cúi đầu ho khan hai cái, tùy cho gió lạnh thổi vào người, nhưng cũng không đáng ngại. Dù sao độc hành trên giang hồ hai năm, đã sớm quên hai chữ khác người nghĩa là gì.

Cất bước đi vào Vu Tinh Tiểu Trúc, kiến trúc nơi này dường như không phức tạp lắm, xung quanh là tường, tiếp theo là hoa viên, sau mấy chục bước liền đến trung tâm Tiểu Trúc, dưới chân là con đường rải đá dẫn đến phòng khách, sáu cánh cửa gỗ rộng mở.

Đường Thải Nhi quay đầu nhìn lại, nữ tử mới vừa đi theo đã không thấy nữa.

"Đang đùa cái gì vậy? A, khụ khụ, khụ khụ khụ." Ho hai cái, hít hít mũi, theo con đường rải đá đi tới phòng khách.

Phòng khách được thiết kế vô cùng khác biệt, trên mặt đất trong sảnh, đặt một cái bàn thấp, trên bàn thấp đang đun một bầu rượu trong, mùi rượu khắp nơi. Đường Thải Nhi ghé đầu nhìn bầu rượu một chút, nhắm mắt ngửi ngửi, cảm thấy nấu rượu vào một ngày mùa thu thật là phong nhã.

"Chủ nhân ở đâu? Nếu phí tâm mời ta tới đây, tại sao lúc này lại không ra gặp mặt?" Đường Thải Nhi ngồi thẳng lưng, cao giọng nói.

Một bên cửa được nhấc lên, hé ra gương mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt Đường Thải Nhi.

Đường Thải Nhi kinh hãi, hít vào một hơi chỉ vào người vừa tới nói: "Tần phu nhân? !"

Mỹ nhân trước mắt không phải ai khác chính là Tần Ly, người mà lúc trước mình đã cứu một mạng, cũng chính là phu nhân hiện giờ của minh chủ. Chẳng qua là, Tần Ly tính nết dịu dàng, cho tới bây giờ đều bị Hình Dận kim ốc tàng kiều (nhà vàng cất người đẹp), sao hôm nay nàng ấy lại tới Phượng Dương, còn đưa nàng lừa vào Vu Tinh Tiểu Trúc này?

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Ly nhìn Đường Thải Nhi với vẻ xấu hổ, cười nhạt: "Đường công tử, xin thứ cho Tần Ly mạo muội, lừa công tử tới đây."

Tần Ly vẫn gọi mình là công tử, vừa nói đã bước tới trước bàn thấp, nói: "Công tử mời ngồi."

Đường Thải Nhi chậm rãi ngồi xuống, trong đầu toàn là nghi vấn: "Tần phu nhân, ngươi rốt cuộc là vì sao. . . . . ."

"Công tử xin nếm thử chút rượu, là Dận đặc biệt mang từ Hồn châu đến đây cho ta."

Đường Thải Nhi dừng một chút, nhận lấy chén rượu, uống cạn một hớp, phát hiện rượu trong ấm áp, cũng không phải mùi rượu, một hớp đã thấy cánh môi có mùi thơm mát: "Rượu ngon."

Tần Ly cười một tiếng, lại rót đầy rượu vào chén sứ màu trắng.

"Sao phu nhân biết ta ở Phượng Dương? Vì sao lại kêu ta tới đây?"

"Ta cũng không biết, hôm trước lên đường từ Hồn châu muốn đến Tam thành thăm tỷ muội, không ngờ trên đường gặp mưa to liền dừng lại ở Phượng Dương. Không nghĩ tới, thấy Bạch công tử vội vàng ôm ngươi đang hôn mê bất tỉnh vào khách điếm. Mới biết, hai người cũng tới nơi này."

Đường Thải Nhi cau mày, thầm nghĩ có chỗ nào không đúng, lại nhất thời không phát hiện ra được bất kỳ manh mối nào.

"Phu nhân tìm ta là vì. . . . . ."

"Ôn chuyện." Tần Ly cúi đầu, hạ mí mắt, nhìn bầu rượu đang chậm rãi sôi, dáng vẻ có chút ngây ngô hiền lành, sau đó nàng ta ngẩng đầu lên, mang theo ý cười trong mắt: "Thuận tiện đưa ngươi một phần lễ vật, báo đáp ân cứu mạng của ngươi."

Đường Thải Nhi bật cười lắc đầu: "Ân cứu mạng, Hình minh chủ đã trả đủ rồi. Tần phu nhân không cần. . . . . ." Trong nháy mắt cơ thể Đường Thải Nhi cứng đờ, chén rượu trên tay loáng một cái đã rơi xuống đất, phát ra âm thanh giòn tan.

Vẻ mặt của Tần Ly vẫn bình thản như cũ, đôi mắt nhìn Đường Thải Nhi từ trên xuống dưới, giọng nói êm dịu, lại giống như quỷ mị: "Phần lễ này, ngươi có thích không?"

Đường Thải Nhi lập tức vịn bàn đứng dậy, thở hổn hển, ngón tay giơ lên, ngân châm rễ cây bắn hướng Tần Ly, lại thấy thân thể đối phương nhanh nhẹn lóe lên, ngân châm hung hăng ghim vào trên cây cột sau lưng nàng.

"Ngươi không phải Tần Ly." Cơ thể Đường Thải Nhi có chút đong đưa, cảm giác khô nóng truyền khắp toàn thân. Trên người vốn đã nóng, lúc này càng như tắm trong biển lửa.

Tần Ly cười một tiếng, gật đầu: "Đúng vậy nha, ta là ai không quan trọng, khiến ngươi uống hết chén rượu kia, là được."

“Uổng công ta xưng là độc y, không ngờ, không nếm ra trong rượu có độc." Cơ thể Đường Thải Nhi mềm nhũn, lui về phía sau mấy bước, tựa vào cây cột sau lưng, đứng thẳng lên.

Tần Ly cười yếu ớt, vẫn ngồi yên trước bàn thấp, thần sắc tự nhiên tiếp tục hâm rượu: "Y thuật của ngươi, ta từ trước đến giờ hiểu rõ, nếu bàn về bối phận, ngươi phải gọi ta một tiếng sư tỷ mới đúng.”

Đường Thải Nhi nghe mơ mơ màng màng: "Rốt cuộc ngươi là ai. . . . . ."

"Bây giờ vẫn chưa phải lúc." Nàng ta tiếp tục cười, sau đó nâng hai tay lên, vỗ mấy tiếng thanh thúy. Năm tên nam quan yêu mị từ sau sảnh đi ra, bên ngoài mỗi người khoác một áo dài mỏng màu đen cợt nhả. Đôi mắt quyến rũ nhìn về phía Đường Thải Nhi, dược lực đang từ từ phát tác không cách chống đỡ, giống như đang nhìn một con cừu non đáng thương.

Đường Thải Nhi cắn chặt môi dưới, đầu ngón tay hung hăng nắm chắc cây cột: "Đừng tới đây, đừng. . . . . ."

Tần Ly cười quyến rũ: "Thải Nhi muội muội cần gì chống đỡ khổ sở như vậy, người tỷ tỷ chọn cho muội đều là cực phẩm, khỏi cần Vương gia kém cỏi nhà muội nữa, sao không buông thả thử xem? Cá nước thân mật, là lẽ thường tình."

Khi nói chuyện, năm nam tử kia đã đưa tay lướt nhẹ qua gò má và cơ thể của Đường Thải Nhi.

Từng cảm giác tê dại, làm nàng không cách nào kiềm chế tiếng kêu rên, cắn chặt môi dưới. Đã sớm không còn khí lực để lấy ám khí tẩm độc, tay tiến vào ngực trong lấy thuốc, liền bị một gã nam tử ghìm chặt cổ tay, hung hăng kéo đến đỉnh đầu, cố định ở trên cây cột.

"Buông ta ra. . . . . ." Đường Thải Nhi gầm nhẹ, chính lúc này lại không có chút lực nào để mở miệng nói. Đã có người bắt đầu hôn phần cổ của nàng, có người lại kéo vạt áo trước ngực nàng.

Lòng nàng tràn đầy tức giận, dùng hết toàn bộ khí lực, hung hăng đẩy toàn bộ đám người xung quanh ra. Lấy một cây đao nhỏ từ trong ống tay áo, đặt lên trên cổ mình.

Năm nam tử nhìn về phía Tần Ly, đợi nàng ta ra lệnh.

Đường Thải Nhi thở hổn hển, tay run rẩy nắm đoản đao để ở cổ mình, một dòng máu theo đao chảy xuống: "Rốt cuộc ngươi là ai, vì sao lại làm như vậy với ta? ! !"

Tần Ly giả ánh mắt lạnh như băng, uống cạn chén rượu, lạnh nhạt nói: "Ta vốn không có ý định đối với ngươi như thế này, càng không định giết ngươi. Chẳng qua, hiện tại ngươi là chướng ngại . . . . . ."

Đường Thải Nhi cắn răng, xoay người chạy ra ngoài. Năm nam tử vừa muốn đuổi theo, lại bị Tần Ly giả gọi lại, nàng cười nói: "Thải Nhi muội muội, nam tử bên ngoài không được dịu dàng như những người này của ta đâu." Thấy Đường Thải Nhi không quay đầu lại, cũng chỉ cười cười tiếp tục ngồi xuống.

Liếc nhìn mấy nam nhân đứng ở đó, khoát tay áo: "Thôi lui xuống đi, không còn chuyện của các ngươi."

Mấy người cung kính cúi người lĩnh mệnh, chậm rãi lui ra ngoài.

Tần Ly giả cười nhạt, giơ tay lên kéo mặt nạ da trên mặt xuống, lộ ra dung nhan tuyệt mỹ. Đôi mắt như nước liếc nhìn hướng Đường Thải Nhi biến mất, cười yếu ớt tự nói: “Thải Nhi muội muội, lần này, ta còn có tình người. Lần sau, nếu ngươi còn ngán đường ta nữa, thì đừng trách ta vô tình." Ánh mắt lạnh như băng, tay vừa dùng lực, chén sứ trong lòng bàn tay “Bụp” nát thành phấn.

Đường Thải Nhi vừa đi vừa thở gấp, cước bộ như nhũn ra, dùng hết toàn lực mới ra khỏi Vu Tinh Tiểu Trúc. Đầu óc bắt đầu ngơ ngẩn, cơ thể theo bản năng đang muốn tìm nam nhân để đòi hỏi.

Thân thể máy móc đi về phía trước, cuối cùng hai chân mềm nhũn, liền ngã nhào dưới một gốc cây khô.

Bùn đất dưới chân vì mưa to vừa tạnh mà có chút nhão, nàng té lên, không khí lạnh lẽo xâm nhập vào, nhưng không cách nào diệt trừ cảm giác khô nóng trong cơ thể nàng.

Thoáng nhìn người trước mắt một cái, Đường Thải Nhi nhìn ra hắn là nam tử, lý trí đã sớm không còn nữa, một phát liền bắt trúng người, đoản đao trong tay đặt trên cổ họng của đối phương, thấp giọng ra lệnh: "Cởi quần áo."

"A, phu nhân quả thật gấp gáp."

Thân thể Đường Thải Nhi chấn động, cặp mắt lúc này mới thấy rõ người bị mình uy hiếp không phải ai khác, chính là phu quân trên danh nghĩa của mình, Lăng Dạ Tầm.

Nàng dùng đao đặt trên cổ họng Lăng Dạ Tầm, thở hổn hển, không biết buông vật sắc bén cầm trong tay xuống. Lăng Dạ Tầm liếc mắt nhìn đoản đao, phía trên loáng thoáng còn có vết máu, cau mày nhìn lại cổ Đường Thải Nhi, một vết máu rõ ràng có thể thấy được. Giơ tay lên bắt được cổ tay Đường Thải Nhi khẽ dùng sức, đoản đao kia liền rơi xuống mặt đất.

"Ngươi bị hạ dược sao?"

"Phải” Cả người Đường Thải Nhi run rẩy, nắm chặt áo Lăng Dạ Tầm.

Nàng không muốn, không muốn để Lăng Dạ Tầm cứu nàng vào lúc này. Thời cơ không đúng, cái gì cũng không đúng.

Trong đầu nghĩ như vậy, nhưng thân thể đã dán vào người Lăng Dạ Tầm, bàn tay vuốt ve gương mặt hắn, thân thể nóng bỏng, phả hơi nóng ra.

Lăng Dạ Tầm cau mày, cúi đầu nhìn Đường Thải Nhi nói: "Độc này, ngươi không giải được?"

Đường Thải Nhi cái gì cũng không nghe lọt, ôm cổ hắn, ngẩng đầu liền ngậm ở môi của hắn, tùy ý mút đến thỏa thích.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK