• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

...

Hứa Tinh Nhiên ở bên cạnh, vừa lau nước mắt cho bà, vừa an ủi nói: "Cô à, chuyện này đâu thể trách cô được. Cho dù hôm nay cô về nhà nấu cơm cho An Lan, kẻ xấu vẫn sẽ tìm cơ hội khác để bắt cậu ấy đi. Nếu có trách, thì mấy người chúng cháu, bọn cháu cùng tới siêu thị mà còn làm mất cậu ấy, chẳng phải càng không có mặt mũi nào nhìn cô chú sao."

"Mấy đứa... Đều rất tốt... Chuyện không liên quan đến mấy đứa..."

Mà Cố Lệ Vũ vẫn luôn im lặng ngồi một chỗ, cậu ta nhắm mắt, hơi ngửa đầu, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Bỗng nhiên, cậu ta đứng dậy đi về hướng ban công, thoạt trông như là muốn ra hóng gió, nhưng Tiếu Thần nhìn ra, khả năng là Cố Lệ Vũ nghĩ ra điều gì, nên nói một câu "Cháu ra ngoài cho thoáng một chút" rồi cũng đi theo Cố Lệ Vũ.

Trên ban công vẫn còn treo quần áo An Lan hôm qua mặc thay ra, trong gió đêm nhẹ nhàng lay động, mơ hồ còn có thể ngửi thấy một chút hương vị thuộc về An Lan.

Cố Lệ Vũ dựa lên lan can, nhìn ra xa, Tiếu Thần đi đến bên cạnh cậu ta, mở miệng hỏi: "Cậu đang nghĩ gì vậy?"

"Cho đến tận bây giờ, chúng ta đều không nhận được bất cứ cuộc gọi đòi tiền chuộc nào, mà nếu chuyện này là kế hoạch của Tiếu Uẩn, thì anh ta cũng nên tìm cậu rồi. Cho nên, nếu tính toán thời gian thì..."

"Người bắt An Lan đi, đã chắc chắn 70 – 80% là Eden rồi." Tiếu Thần nói.

"Nhưng làm thế nào mà Eden biết được tình trạng sức khỏe của An Lan?" Cố Lệ Vũ đưa ra vấn đề vẫn luôn bị bọn họ bỏ quên.

Tiếu Thần sửng sốt, lập tức hiểu ý của Cố Lệ Vũ: "Ý cậu là bệnh viện? Hình như An Lan vẫn luôn khám sức khỏe định kỳ ở cùng một bệnh viện..."

Cố Lệ Vũ gật đầu nói: "Đúng thế."

"Vậy bây giờ chúng ta điều tra bên bệnh viện?"

"Đúng, nhưng không thể tra quá rõ ràng." Thanh âm Hứa Tinh Nhiên từ phía sau truyền đến.

Cố Lệ Vũ cùng Tiếu Thần đồng thời quay đầu lại.

Hứa Tinh Nhiên đi đến cạnh hai người, chống tay lên ban công. nhìn bọn họ.

Cố Lệ Vũ gật đầu nói: "Ừ."

Sau đó ba người lặng lẽ đứng trên ban công

Gió đêm thổi tới, Cố Lệ Vũ ngẩng đầu, nhìn thấy chiếc áp phông trắng của An Lan khe khẽ chấp chới theo cơn gió.

Cậu trai đó đã từng mặc chiếc áo phông như vậy bên trong bộ đồng phục trường sắc trắng xanh, lớp vải dán lên da thịt, cảm thận thân nhiệt của cậu ấy.

Cố Lệ Vũ giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm khẽ lên gấu áo.

Di động của Hứa Tinh Nhiên vang lên, cậu ta liếc mắt nhìn rồi thấp giọng nói: "Đã tìm được người mang An Lan đi lúc ở siêu thị rồi. Đi thôi, đi xem bọn chúng là cái dạng đầu trâu mặt ngựa nào."

Bọn đi tới cục cảnh sát, đội trưởng đang hút thuốc, trông có vẻ đang rất nhức đầu, thấy Hứa Tinh Nhiên đi tới, mới miễn cưỡng nở nụ cười.

"Hai tên này sau khi lái xe ra khỏi siêu thị thì đến một kho hàng, sau đó người thuê bọn chúng mới mang An Lan đi."

"Hai người này không chịu ra khai người thuê bọn chúng là ai sao?" Hứa Tinh Nhiên hỏi.

"Đúng vậy. Chúng tôi lại không thể ép cung. Bọn chúng nhất định không chịu khai, muốn làm hao tốn thời gian của chúng ta."

Hứa Tinh Nhiên cúi đầu cười: "Bọn chúng là beta sao?"

"Không phải. Là hai tên alpha. Dù sao An Lan cũng không phải dạng nhỏ yếu, hai beta chưa chắc đã chế phục được cậu ta."

"Vậy thì tốt, anh tiếp tục lấy lời khai của bọn chúng đi, bọn tôi chờ ở bên ngoài."

"Còn hỏi nữa sao? Bọn chúng nhất quyết không chịu khai gì cả."

Hứa Tinh Nhiên xắn cao tay áo đồng phục của mình lên, nói: "Chúng tôi tới rồi, không muốn nói cũng phải nói."

Nghe đến đây, đội trưởng cảnh sát đã hiểu ra ám chỉ trong lời của Hứa Tinh Nhiên.

Hai tên trợ giúp Eden bắt An Lan mang đi, một người tên Triệu Đạt, một người tên Hoàng Tường, nghe nói hai tên này vốn là đồng nghiệp cùng công ty với nhau, sau đó vì đánh cấp trên của mình nên bị sa thải, lại vì trên người có tiền án sử dụng bạo lực nên mãi không tìm được việc làm.

Sau đó được "Eden" thuê, chuyên đi bắt người cho tổ chức này làm vật thí nghiệm, nhờ thế kiếm được không ít, đã mua được vài căn nhà trong khu nội thành.

Nhưng hai người này cũng biết, một khi bọn họ tiết lộ bất cứ thông tin gì của "Eden" chờ đợi chúng không chỉ là mất đi con đường kiếm tiền, mà ngay cả tính mạng cũng sẽ chẳng còn.

Cho nên, dù vó tan xương nát thịt cũng chỉ có thể tự mình chịu đựng.

Triệu Đạt vừa thấy đội trưởng trở lại, liền lộ ra vẻ cà lơ phất phơ: "Hai vị cảnh sát, tôi thật sự cái gì cũng không biết, các vị nếu có án lớn muốn tra thì đừng lãng phí thời gian ở chỗ chúng tôi nữa, như vậy không tốt lắm đâu?"

Đội trưởng thờ ơ nói: "Có lãng phí hay không không phải các người nói là được. Tôi hỏi lại một lần nữa, sau khi đưa An Lan đến kho hàng, là người nào liên hệ với hai người? Tên là gì? Có đặc điểm nhận dạng gì không?"

Triệu Đạt cười vô lại, lặp lại những gì đã nói thêm một lần nữa.

"Anh xác định không muốn bổ sung thêm điều gì?" Đội trưởng hỏi.

"Không..."

Triệu Đạt vừa định đáp là "Không có", thì không biết từ bao giờ trong phòng đã tràn ngập một mùi vị vô cùng đặc biệt.

Như mùi gỗ đang bốc cháy dữ dội, vô số tia lửa bắt lên dây thần kinh của hắn, thiêu rụi mọi thứ cản đường, hô hấp của hắn bị bóp nghẹt, thân thể không thể khống chế mà run rẩy, cảm giác sợ hãi kinh khủng dâng lên trong lòng.

Đây là tin tức tố của alpha...

Chẳng lẽ là do đội trưởng ở đối diện phóng ra? Nhưng nếu là anh ta, tại sao cảnh sát bên cạnh lại không có phản ứng gì?"

Mồ hôi lạnh của Triệu Đạt chảy ròng ròng, hai tay nắm chặt tay vịn ghế.

"Triệu Đạt?" Đội trưởng nhướng mày hỏi.

Ngũ giác của hắn bị chất pheromone này mạnh mẽ xâm chiếm, hắn không thể cảm nhận bất cứ mùi vị nào khác nữa, thân thể thậm chí không cách nào cảm nhận nhiệt độ xung quanh, ngón tay hắn bấu chặt lấy tay vịn của ghế nhưng cũng không thể cảm giác được sự tồn tại của nó, lục phủ ngũ tạng như keo hồ bị quấy chung một chỗ, hắn há miệng muốn hô hấp nhưng không khí căn bản là không thể lọt vào.

Thân thể của hắn như bị lôi vào một không gian khác, ngay cả ánh sáng trước mắt cũng tối sầm lại.

Không nhìn thấy gì khiến hắn thấy áp lực không chịu nổi, hắn cúi thấp đầu, cổ như sắp bị ép gãy.

Cảm giác này so với cái chết còn đáng sợ hơn, mỗi giây mỗi phút trôi qua, tế bào trong người giống như cát bị gió thổi bay, hắn sắp bị phân giải không còn gì nữa!

"Tôi nói... Tôi nói..."

Trong nháy mắt, không khí tĩnh lặng lại bắt đầu lưu chuyển, tựa như vừa dạo một vòng quỷ môn quan trở về, Triệu Đạt chỉ sợ mình nói chậm, sẽ lại phải trải qua cảm giác phong bế ngũ giác kinh khủng kia thêm một lần nữa.

Cảm giác đó, giống như người rõ ràng còn sống, nhưng thân thể đã chết rồi.

Tổ chức "Eden" này hoạt động rất kín kẽ. Triệu Đạt hoàn toàn không có tiếp xúc mang tính thực chất nào với người thuộc tổ chức này. Mỗi một lần bọn họ giao nộp một beta, sẽ dựa theo chỉ thị mà đến điềm giao hàng, dừng xe, người tiếp nhận sẽ đưa người đi, rồi trả công bằng tiền mặt.

Giữa bọn họ không có bất cứ tiếp xúc nào.

Đội trưởng cũng không vì vậy mà cảm thấy tuyệt vọng, chỉ hỏi chi tiết tường tận về địa điểm giao hàng cùng thời gian.

Khi Triệu Đạt được đưa ra khỏi phòng thẩm vấn, toàn thân như nhũn ra, trên lưng ướt đẫm mồ hôi, hai chân cũng không thể nhúc nhích, đi đường đều dựa vào hai người cảnh sát đang đỡ hắn.

Lúc Hoàng Tường được đưa vào phòng thẩm vấn, có đi sượt qua người Triệu Đạt, nhìn thấy bộ dạng này của hắn thì sợ đến nỗi hai chân lảo đảo.

Triệu Đạt thoạt trông như không bị làm gì, nhưng biểu tình lại như bản thân đã chết rồi.

Hoàng Tường đi vào không quá một phút đã vội vàng khai báo, lời khai cũng không khác lắm với những gì Triệu Đạt đã khai, nhưng có bổ sung thêm rất nhiều chi tiết nhỏ.

Viên cảnh sát bên cạnh đội trưởng nói: "Căn cứ theo thời gian địa điểm bọn họ đã khai nhận, sắp xếp lại băng ghi hình camera theo dõi trên đường, tôi không tin bọn chúng không để lộ chút dấu vết nào."

Viên cảnh sát phụ trách ghi chép lời khai có chút khó hiểu, không nhịn được hỏi: "Sếp, vậy là sao? Tại sao lúc trước hai tên này có chết cũng không chịu khai ra, mà bây giờ lại nói ra hết vậy?"

Đội trưởng không trực tiếp trả lời, chỉ nói: "Trên đời này luôn có một vài người, một vài chuyện còn đáng sợ hơn so với cái chết."

Hai người họ thu dọn đồ đạc, ra khỏi phòng thẩm vấn, lúc đi ngang qua phòng nhỏ bên cạnh, viên cảnh sát trẻ nhìn thấy có ba học sinh đang ngồi bên trong.

"Sếp, cái gì so với chết còn đáng sợ hơn?"

Đội trưởng đáp một câu: "Bị pheromone alpha nghiền ép."

"Nhưng mà... Chúng ta có cảm thấy gì đâu." Viên cảnh sát trẻ lộ ra vẻ mặt không hiểu gì cả.

Đội trưởng vỗ vỗ vai anh chàng: "Tin tôi đi, đó không phải trải nghiệm tốt đẹp gì đâu. Không cảm giác được chính là một loại may mắn."

Bởi giao dịch giữa hai người Triệu Đạt và "Eden" có rất nhiều cái đã qua hơn nửa năm, video giám sát không thể truy xuất được nữa, trong sáu tháng gần nhất cũng chỉ có ba lần giao dịch, mà ba đoạn video này hầu như không quay được người đến nhận hàng.

Không thể không nói, trình độ nghiêm ngặt của "Eden" khiến người ta phải chắt lưỡi, nếu để tổ chức này tiếp tục phát triển thì trật tự xã hội sẽ bị bọn chúng đảo lộn.

Video ghi hình chỉ có một hai giờ, mọi người xem đi xem lại hy vọng có thể phát hiện thêm manh mối, dù chỉ có một chút thôi cũng tốt.

Đội trưởng nheo mắt lại, trong băng ghi hình, một chiếc xe hơi đang lao đến, đúng lúc chiếu sáng bên trong chiếc xe của "Eden".

"Dừng, tua ngược lại! Ngược lại! Đúng đúng đúng! Chính là chỗ này! Phóng to cửa sổ lên!"

Tuy vẫn không nhìn rõ được vì người bên trong không phải đội mũ thì chính là đang đeo khẩu trang, nhưng người đàn ông ngồi ghế phụ lái đang buông thõng một tay ra ngoài cửa sổ, trên mu bàn tay của hắn có một hình xăm.

Sau khi phục chế lại hình ảnh, hình xăm kia rõ ràng là một con rắn.

Kết quả này cũng không làm mọi người vui sướng, bọn họ không rõ hoa văn hình xăm này có gì đặc biệt, thậm chí cũng không thể xác định hình xăm này chỉ có trong thành phố mình thôi, hay có bao nhiêu người có hình xăm tương tự?

Đây vẫn chỉ như mò kim đáy biển.

Đội trưởng đưa mẫu hình xăm được in ra cho Hứa Tinh Nhiên.

"Tôi biết dùng năng lực của nhà họ Hứa, có lẽ thật sự có thể tìm được người này."

"Cảm ơn." Hứa Tinh Nhiên nheo mắt nhìn bức ảnh, "Đây là con rắn đã lẻn vào vườn địa đàng. Nhìn đi, nó vẫn đang ngậm quá táo trong miệng."

Hứa Tinh Nhiên cầm bức ảnh tới thảo luận cùng Cố Lệ Vũ và Tiếu Thần.

Bên phía trường học, bọn họ cũng tạm thời che giấu tin tức việc An Lan bị bắt cóc, để tránh cho học sinh trong trường hoang mang, hoảng sợ.

Nhưng bây giờ, An Lan đã bị bắt đi hơn bốn mươi tám tiếng.

"Lúc đầu, tôi cho là Eden sẽ không thể nhẫn nại mà chủ động liên hệ với chúng ta, nhưng bây giờ xem lại... Hình như tôi đã nhầm." Hứa Tinh Nhiêu cau mày.

"Eden sẽ cho chúng ta manh mối, để chúng ta chủ động đi tìm bọn họ." Cố Lệ Vũ trả lời.

Tiếu Thần sờ sờ cằm: "Vậy chúng ta từng người thử một lần, xem xem ai có thể tìm ra Eden trước? Tôi lần đầu tiên cảm thấy ghét chơi trốn tìm như vậy."

Lúc này, điện thoại của Tiếu Thần rung lên một cái, cậu ta móc ra liếc mắt nhìn, lông mày nhíu lại.

"Sao vậy?" Hứa Tinh Nhiên hỏi.

"Manh mối của tôi đến rồi." Tiếu Thần giơ điện thoại cho hai người kia xem.

Là tin nhắn của một dãy số lạ gửi tới: [Nếu muốn cậu ta còn sống, 22h tối nay đi tới con hẻm sau nhà số 23 đường Nhạc Ninh. Quá hạn không chờ.]

Hứa Tinh Nhiên cảm thấy thú vị, sờ cằm: "Eden rõ ràng biết chúng ta sẽ đi cùng nhau, trong tin nhắn cũng không thèm dặn cậu đừng nói cho chúng tôi biết, xem ra bọn chúng không hề sợ hãi gì, còn hy vọng ba người chúng ta cùng đi."

Cố Lệ Vũ từ tốn nói một câu: "Vừa đúng lúc thử xem Tiếu Uẩn có liên quan gì đến chuyện này không."

"Nếu có, tôi sẽ đập nát đầu hắn ta." Tiếu Thần nghiến răng nghiến lợi nói.

"Vậy tôi đi theo đầu mối của tôi." Hứa Tinh Nhiên giơ giơ bức ảnh cầm trên tay lên.

"Tôi cũng có phương hướng muốn điều tra." Cố Lệ Vũ đứng dậy.

"Này." Tiếu Thần hô một tiếng, hai người kia quay đầu lại nhìn cậu ta.

"Mục đích của chúng ta là đưa cậu ấy trở về, vô luận cậu ấy là alpha hay omega, cho dù chúng ta chỉ có ấn tượng tốt với cậu ấy hay là muốn đánh dấy cậu ấy... Cậu ấy cũng là bạn học của chúng ta, là một người bạn hiếm có... Sau này có lẽ sẽ không có người bạn nào tốt như cậu ấy nữa đâu." Ánh mắt Tiếu Thần vô cùng nghiêm túc.

"Nói thừa." Hứa Tinh Nhiên quay người đi.

"Có tin tức tôi sẽ báo cho cậu biết." Cố Lệ Vũ cũng rời đi.

Tiếu Thần thở ra một hơi, liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, cách thời gian đã hẹn 22 giờ, còn hai, ba tiếng nữa.

Cậu ta đi vào một quán net, mở một chiếc máy ở trong góc, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, sau đó ấn "Gửi đi".

Lúc này Tiếu Uẩn đang ngồi dựa vào đầu giường, cầm một máy tính bảng check mail.

Bởi vì tim không tốt, anh ta đặt mua vài tạp chí điện tử chuyên đăng các nghiên cứu bệnh lý về tim mạch.

Vừa chuẩn bị đi nghỉ ngơi, thì lại phát hiện có một tập san chưa đọc, bên trong là một phần luận văn có tiêu đề "Những tổn thương không thể chữa lành đối với trái tim do Eves Apple gây ra". Bên trong luận văn tập hợp các dữ liệu lâm sàng, cùng án lệ trong hiện thực, cho ra kết luận, nguyên lý hoạt động của loại thuốc golden apple mới xuất hiện trên thị trường chính là chiết xuất một lượng lớn thành phần aplus trong pheromone alpha, nhưng quá trình tinh luyện này sẽ sản sinh ra tổn thương vĩnh viễn với trái tim của alpha, ảnh hưởng đến chức năng vận hành của cơ tim, thậm chí gây hoại tử, trường hợp xấu nhất có thể đột tử tại chỗ.

Tay Tiếu Uẩn run lên, lập tức mở trang web, không ngừng tìm kiếm, bản luận văn này hình như vừa mới được phát ra ngày hôm nay nhưng đã có không ít các website y tế uy tín chia sẻ lại.

Tay Tiếu Uẩn nắm chặt lấy ga trải giường, càng lúc càng siết chặt hơn.

Anh ta hoảng loạn với lấy điện thoại di động ở đầu giường, gọi điện cho mẹ của mình: "Mẹ! Nhanh bảo bọn họ dừng lại, nói với bọn họ không được đụng đến Tiếu Thần!"

"Con sao vậy? Sao giờ này rồi còn nói với mẹ không được dụng vào Tiếu Thần?"

Lúc này, cửa phòng ngủ mở ra, một người phụ nữa khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc áo ngủ bằng lụa đi vào, bà vừa mới đi đến bên giường Tiếu Uẩn đã bị anh ta túm lấy: "Mẹ, cái mà người của Eden muốn chính là aplus trong pheromone của Tiếu Thần! Hơn nữa không phải chỉ là một chút ít đâu, là muốn một lượng lớn! Lấy đi một lượng lớn như vậy sẽ gây ra tổn thương rất lớn với trái tim của Tiếu Thần! Cho dù người của Eden đã đáp ứng sẽ đưa trái tim của nó tới cho chúng ta, nhưng lấy về một trái tim đã hỏng thì có ý nghĩa gì chứ?"

"Không thể nào?" Mẹ của Tiếu Uẩn lên là Hàn Lệ, là giám đốc tài chính của một công ty đã niêm yết trên sàn chứng khoán, mà nhà họ Hàn cũng là ông trùm lớn trong giới đầu cơ bất động sản.

"Đó là sự thật." Tiếu Uẩn mở tất cả các bản tin ra cho Hàn Lệ xem, "Mẹ, chúng ta vốn định mượn tay Eden để diệt trừ Tiếu Thần, lấy tim của nó. Nhưng theo những nghiên cứu này... Nếu Eden chiết xuất một lượng lớn aplus của Tiếu Thần, sẽ khiến trái tim của nó báo hỏng ngay!"

Sắc mặt Hàn Lệ cũng trở nên nặng nề.

Nhà họ Hàn tuy làm kinh doanh bất động sản, nhưng cũng có không ít công việc kinh doanh không thể phơi bày, trong đó có một phần là giúp dẫn khách cho Eden, những vị khách này chi rất nhiều tiền cho Eden để "Đặt hàng" omega, bởi thế nên Hàn Lệ mới có cách liên hệ với người của Eden.

Sau khi trở về từ buổi triển lãm tranh của Cố Vân Dật, Tiếu Uẩn đã điều tra qua về An Lan, sau đó mới phát hiện cậu từng bị tiêm vào eves apple với liều lượng gấp ba.

Bọn họ báo lại sự việc của An Lan cho Eden, khiến tổ chức này chú ý, rồi mới có cuộc giao dịch sau đó.

Nhưng bọn họ tuyệt đối không thể ngờ được, chuyện này có thể phá hủy trái tim của Tiếu Thần.

Ngoại trừ Tiếu Thần, Tiếu Uẩn sợ là không thể chờ được trái tim tiếp theo phù hợp với mình.

"Mẹ, mẹ mau liên lạc với bọn họ, đừng để họ đụng tới Tiếu Thần..."

Hàn Lệ lắc lắc đầu: "Không... Con không hiểu tác phong của Eden, trước giờ chỉ có bọn họ muốn làm thế nào, chứ không hề cho phép người khác được cò kè mặc cả."

"Vậy... Vậy thì cũng chỉ còn cách nhốt Tiếu Thần lại, tuyệt đối không để nó bị người của Eden bắt đi. Chờ sự tình của An Lan qua đi rồi lại nghĩ cách khác."

"Cũng chỉ còn cách này thôi."

Hàn Lệ liếc nhìn đồng hồ, đã chín rưỡi tối, bà trước hết gọi điện thoại cho em gái của Tiếu Thần, Tiếu Nhạc đã.

"Nhạc Nhạc, là dì Hàn đây, anh trai con đã về nhà chưa?"

Tiếu Nhạc thản nhiên đáp: "Tôi đã hai, ba ngày nay không gặp anh ấy rồi. Có chuyện gì, ngài gọi thẳng cho anh ấy đi."

Nói xong, Tiếu Nhạc liền cúp điện thoại.

Hàn Lệ vừa nghe câu "Đã hai, ba ngày không gặp anh ấy", lập tức có dự cảm không lành.

Hàn Lệ cũng không bận tâm mối quan hệ của bà và Tiếu Thần đã đóng băng từ lâu, vội vã gọi điện thoại cho Tiếu Thần.

Điện thoại của Tiếu Thần vẫn mở máy, đây coi như một loại an ủi lúc này.

Nhưng gọi tới năm, sáu cuộc cũng không thấy Tiếu Thần tiếp máy, Hàn lệ bèn gửi tới một tin nhắn: Tiếu Thần, dì có việc quan trọng muốn nói cho con, con mau nhận điện thoại.

Mà lúc này, Tiếu Thần đang ngồi ăn mì trong một quán ăn ven đường, đối diện với hẻm nhỏ mà "Eden" đã hẹn gặp mặt.

Tiếu Thần nhìn lướt qua tin nhắn của Hàn Lệ, trực tiếp trả lời một câu: Không rảnh.

Ngón tay của cậu ta gõ gõ lên mặt bàn, rồi lại xem lại tin nhắn trong điện thoại, cậu ta vừa đăng mấy luận văn đó ra ngoài, Hàn Lệ đã chờ không kịp mà gọi điện thoại tới, xem ra việc của An Lan lần này không thể thoát được quan hệ với bọn họ.

Tiếu Thần đưa tay chạm lên lồng ngực của mình, trái tim bên trong đang mạnh mẽ đập.

Cậu ta nhếch mép cười, ánh mắt lại lạnh băng.

______________________

Tác giả có lời muốn nói:

Trộm gà không được còn mất nắm gạo, chính là nói Tiếu Uẩn lúc này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK