• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Vy, để anh giải thích, mọi chuyện ko như em nghĩ đâu ??? – Minh chạy theo sau Vy cố muốn bày tỏ

- Anh nghĩ tôi đang nghĩ gì mà “ mọi chuyện ko như em nghĩ đâu ? “ – Vy vẫn tiếp tục đi mà ko thèm quay lại nhìn Minh, anh chàng đang rất nóng ruột

- Anh xin lỗi mà, anh……..- Minh đang nói thì bị Vy ngắt quãng

- Anh im đi, đi mà đi chơi với đám con gái khác, đừng làm phiền đến tôi, – Vy nói xong bắt luôn taxi và leo lên ko để Minh nói thêm một câu gì nữa

Minh đứng thẫn thờ nhìn theo chiếc xe taxi đã vô tình lướt qua mặt anh, anh thấy có lỗi với Vy, ngay từ lúc đầu anh ko nên làm như vậy, lần này phải làm sao thì Vy mới chịu tha thứ cho anh đây?????

- Thiên Em, em có thấy Tử Tuyết đâu ko? – Sau 1 hồi tìm kiếm Tuyết lâu dài, Nam trở về biệt thự của Khánh Anh với đôi mắt lờ đờ mệt mỏi , Nam ngả người xuống ghế và tự vò đầu mình

- Em ko biết ? Sao hai anh lại….- Thiên Anh nói rồi dừng, cô ko muốn chút thêm mệt mỏi cho Nam nữa

- Thế này tụi em lại phải huỷ chuyến đi chơi rồi – Thiên Anh than thầm

- Thiên Anh, anh đưa em về - Khánh Anh đứng lên nói, giờ cũng đã muộn rồi

- Ờ, vâng – Thiên Anh cũng đứng dậy theo

Chỉ còn mình Nam ngồi lại đó, đôi mắt anh mệt mỏi nhưng ko thể nào cụp được xuống để nghỉ ngơi, tính anh đào hoa nhưng từ khi có Tuyết anh đã từ bỏ cái tính đó nhưng giờ sao lại vậy chứ, anh cảm thấy mình thật ngu ngốc và bất lực đã để cho người anh yêu thêm buồn phiền

- Em…em muốn đi tìm chị Tuyết với Vy – Thiên Anh nói

- Ừ - Khánh Anh gật đầu , anh định lôi con xe đua ra thì Thiên Anh đã giật mình

- Anh nhầm – Khánh Anh nhận ra vấn đề nên đã lấy chiếc BMW mui trần ra, Thiên Anh cười vì may ra Khánh Anh ko vô tâm đến nỗi chuyện cô sợ đi xe máy mà anh cũng quên

Trên đường, gió hiu hiu thổi 1 cảm giác se lạnh và đơn độc. Mình cô chưa đủ giữ lửa cho anh sao mà anh phải đi tìm người khác, Vy nghĩ 1 hồi lâu rồi rẽ mình vào quán rượu gần đó, mắt cô nàng đã đỏ hoe và sưng lên vì khóc, bây giờ trong Vy rất tồi tệ, chẳng có gì có thể làm bạn với cô bây giờ ngoài vị cay cay đắng đắng của rượu. Điện thoại Vy đã tắt nguồn, lúc này mở ra phải hơn trăm cuộc gọi nhỡ của Minh mất.

Minh lái xe 1 mình trên đường đi tìm Vy, mong được cô tha thứ cho lỗi lầm của mình lần này nhưng tìm hoài ko thấy, dòng người cứ thế hối hả đi nhưng bóng dáng nhỏ bé quen thuộc ấy sao đâu mất rồi, Minh mệt mỏi ghé vào quán rượu ngay đó cũng là quán rượu Vy đang “ nghỉ ngơi “

- Kia chẳng phải là Vy sao?? – Minh lẩm bẩm rồi cũng chạy đến bàn của 1 cô gái đang uống rượu như uống nước lã, càng đến gần Minh càng thấy xót xa khi nhìn thấy cận cảnh Vy như điên cuồng nốc mấy chai rượu, hai má cô đỏ hồng, đôi mắt lờ đờ….và

- Vy ơi…anh……- Minh chưa kịp nói dứt câu thì Vy đã nằm gục xuống bàn, chiếc ly trên tay bị Vy làm rơi kêu 1 tiếng rất to, những mảnh thuỷ tinh vỡ vụn trong nước mắt của Vy, chỉ vậy thôi Vy đã ko chịu nổi được, Vy ko bao giờ nghĩ Minh lại như vậy, lần này quá shock với 1 con tim quá tin tưởng vào người mình yêu như cô, Vy cần yên tĩnh,….

………………..

- Chị Tuyết, chị dừng tay lại đi, chúng sẽ cho người giết chị mất – 1 tên đàn em của Tuyết nói như van xin, những vũng máu liên tục xuất hiện, tanh nồng 1 khoảng ko gian yên lặng của buổi tối, những thân ảnh to con đều lần lượt ngã xuống trước lưỡi dao của Tuyết

- Là tự bọn nó muốn chết thôi – Tuyết lạnh lùng vứt con dao đã dính đầy máu xuống đất và cầm lên tay 2 khẩu súng lục, cô bắn lên trời, những âm thanh man dợ cứ liên tục vang lên thay cho nước mắt của cô rơi, thật tồi tệ

- Chị Tuyết, dừng tay lại đi , ko được, anh Kevin sẽ…

- Sẽ sao??? – tuyết cười khinh khỉnh – tâm trạng ko tốt, chị mày chơi chút ko được à? – Tuyết lườm khiến tên kia sợ dựng tóc gáy

- Nhưng….kìa….chị cẩn thận, tụi người của bang Bạch Long đến rồi – tên đó hốt hoảng chạy đến gần Tuyết hơn. Tất nhiên cô cũng nghe thấy tên đó nói j, theo phản xạ, Tuyết quay sang, bấy giờ 2 khẩu súng đã hết đạn

- Muốn gì ? – Tuyết lên giọng hỏi người đứng đầu đám Bạch Long kia , đó là Thiên Kỳ

- Hàn Tử Tuyết đây sao? Cô vừa giết bao nhiêu người của bang tôi giờ cô đền mạng đi – Thiên Kỳ lên tiếng , với mối thù sâu với Khánh Anh, Thiên Kỳ ko bỏ qua bất kỳ 1 cơ hội nào có thể làm thế lực của Khánh Anh bị lung lay và diệt được Tuyết bây giờ là cơ hội tốt

- Dễ lắm thì vào hết đây – Tuyết nói và cười khẩy. Lũ người của Bạch Long vừa chạy đến thì tất cả đã lăn ra ho sặc sụa và nôn ra máu vì Tuyết vừa phun chất MN22 gây khó thở ban đầu và chết ngay tức khắc, đó là công nghệ tiên tiến có 1 ko 2 bên Italy mà đội của Khánh Anh đã lấy được từ lô vũ khí mà mẹ Vương Khang chuyển đến

Thiên Kỳ thông minh lên cũng đã phòng ngừa trước lên ko làm sao, ánh đèn điện mờ ảo từ đường hắt vào cũng đủ thấy hoa lá cây cối xung quanh đều héo úa và bốc cháy hết

- MN22 – Khánh Anh lẩm bẩm và quay đầu lại phía sau, anh thấy lửa và ý nghĩ trong đầu của anh ko hề sai

- Sao ạ? – Thiên Anh thắc mắc và cũng quay đầu lại phía sau giống anh. Khánh Anh tạm thời chưa giải thích cho Thiên Anh, anh lao xe về phía đám cháy rồi lao xuống xe

- Tuyết, mày làm gì vậy? – Khánh Anh quát lên, chưa bao giờ thấy anh có thái độ như vậy? Dù trường hợp nào, trong hoàn cảnh nào thì anh vẫn bình tĩnh cơ mà nhưng sao……

- Vào viện đi, ở đây để tao lo – Khánh Anh nói tiếp và ra lệnh cho đàn em phía sau Tuyết đưa cô vào viện, chắc chắn vừa rồi Tuyết cũng có hít vào 1 chút nên có thể bị nguy hiểm đến tính mạng, nhẹ nhất là viêm họng và khó thở. Ban đầu Tuyết ko chịu rời nhưng Khánh Anh tận tay lôi cô ra xe và đóng sập cửa lại, với lời nói ngàn vàng và đầy uy quyền của Khánh Anh, cuối cùng Tuyết cũng chịu phục tùng

- Anh hai…..- Thiên Anh lên tiếng, nước mắt lưng tròng nhìn Thiên Kỳ

- Lệ Băng…..

- Ko, em là Thiên Anh

- Ừm. Thiên Anh

- Thiên Anh, em tránh ra đi – Khánh Anh lên tiếng, hơi đẩy Thiên Anh ra phía sau

- Anh…. – Thiên Anh nhìn Khánh Anh

- Sao em đi cùng hắn ta – Thiên Kỳ quát Thiên Anh

….

….

- Tuyết…Tuyết….em có sao ko? Em bị gì ko? Em đau ở đâu ko? Sao em lại dùng chất gây chết người đó???? – Nam hỏi 1 tràng dài khi Tuyết đang được mấy cô y tá đẩy trên ca-bin, vừa hỏi vừa nắm tay cô

- Ko sao, đừng đi theo tôi – Tuyết lạnh lùng gạt tay Nam ra

- Anh….

- Anh cứ chạy theo nữa là tôi chết luôn đấy - Tuyết bực mình

- Anh xin lỗi….

- Tôi nhiều lỗi lắm hay sao mà anh xin hoài vậy? Về đi – Tuyết quát. Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, ca-bin đẩy vào trong

- Anh xin lỗi mà…- Nam ngồi xuống ân hận

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK