• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Màn đêm vẫn vô tình cuốn những cơn gió lạnh lẽo đến thắt lòng. Bệnh viện đã vắng người qua lại, chỉ phút chốc, những bước chân dồn dập chạy trong từng hành lang, mùi đặc trưng của bệnh viện thoang thoảng mà xé lòng. Hàng loạt y, bác sĩ được điều đến, lập tức…2 cánh cửa phòng cấp cứu mở ra…2 chiếc xe đẩy vào trong…

- Bằng mọi cách cứu hai người đó ! – Khánh Anh lên tiếng rồi quay ra ghế ngồi chờ.

“Tinh”

Cánh cửa màu trắng lạnh lẽo đóng lại. Mọi thứ xung quanh như yên lặng lắng nghe tình hình bên trong

Một lúc sau, Hoàng nhận ra sự khác thường của Minh, Khánh Anh cũng vậy, Hoàng liền hỏi :

- Minh, mày bị thương sao?

- Không sao đâu – Minh lắc đầu, tựa người vào ghế, có vẻ anh đã mệt mỏi

Hoàng ko nói gì thêm, bấm điện gọi cho ai đó. Chỉ trong tích tắc, một vị bác sĩ có mặt.

- Vào trong đi – Hoàng đẩy Minh vào bên trong phòng khám, nơi vị bác sĩ kia đứng chờ

- Ơ cái thằng này, tao ko sao mà – Minh nhăn mặt vì bị Hoàng đẩy

- Vào trong đi – Bấy giờ, cả Khánh Anh và Hoàng đều đồng thanh, rùng mình vì bá khí toát ra từ người cả 2 khiến Minh lạnh người, gật gù đi vào trong khám

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, trời đã tờ mờ sáng, cửa phòng cấp cứu của Tuyết đã mở ra nhưng vẫn chưa thấy cửa phòng của Nam mở ra

- Sao rồi bác sĩ ?– Hoàng nhanh nhau nói trước

- Bệnh nhân bị đánh đập mạnh đến bất tỉnh, ở đầu và một số chỗ bị thương nhưng ko nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần dưỡng sức vài ngày sẽ ổn, bây giờ bệnh nhân vẫn đang hôn mê, người nhà có thể đến thăm. Một cậu đi theo tôi làm thủ tục nhập viện – Bác sĩ nói rồi nhanh chóng đi

- Để tao đi, làm thủ tục cho Nam luôn – Hoàng nói

- Để hai người đó chung phòng luôn nhé ! – Minh nói

- Ừ - Hoàng gật đầu rồi đi



Khánh Anh và Minh sải chân về phía phòng của Tuyết, cả đêm hôm qua hai người ko thể chợp mắt được 1 lúc vì chờ đợi, có lẽ cả hai đã quá mệt nhưng vẫn mặc kệ

Hơn 1 tiếng sau, cánh cửa phòng cấp cứu của Nam cũng mở ra, Nam đang trong tình trạng hôn mê và cũng được đưa vào phòng của Tuyết, phòng 307. Chắc chắn Nam bị nặng hơn Tuyết vì trên người anh toàn những thứ kim chọc khắp cùng, bình thở oxi cũng đi theo có lẽ 24/24



Kể từ tối hôm qua, Vương Khang mất tích ko thấy đâu, Mãnh Long cũng bàn tán xôn xao nhưng ko biết kết quả ra sao, bà Liên cũng mất tích theo con trai luôn và cái chết của Hữu Tuệ sẽ được giấu kín, chỉ là Hữu Tuệ đi du học…mà thôi

Cổng trường mở ra, học sinh ùa vào, một buổi học mới bắt đầu nhưng có lẽ cả trường đang chờ đợi bóng dáng ai đó, những người con trai thanh tú, cao ráo, chờ đến trống vào lớp nhưng vẫn chưa thấy họ đến

Tất cả nữ sinh ìu xìu bước vào lớp.

Tại lớp 11a1

- Hai em..hôm nay ko đi học muộn nữa à? – Vy và Thiên Anh vừa bước vào lớp thì tiếng bà chủ nhiệm vang lên, cả lớp rầm rầm

- Cô thích học sinh đi muộn ạ? Vậy lần sau bọn em đi muộn vậy – Vy nói tỉnh bơ

- Ăn nói với cô giáo thế đó hả? – Yun đứng dậy lên tiếng

Tất cả im lặng nhé ! Hôm nay cô có thông báo với lớp chúng ta – Bà giáo cười cười bỏ qua rồi nói tiếp – Bạn Vũ Hữu Tuệ lớp chúng ta sẽ nghỉ học hẳn ở đây, bạn ấy đi du học dài hạn bên Mỹ nhé ! Hiệu trưởng thông báo cho cô vậy, giờ thì vào tiết mới

- Con nhỏ này, đi ko báo cho tao một cái, hừ…- Yun vừa lôi sách vở ra vừa lẩm bẩm

- Càng vui – Vy cười cười, Thiên Anh cũng cười

- Mất một hotgirl, tiếc ghê nhỉ? – 1 nam sinh lên tiếng

- ……. –

Tan học

- Hôm nay mày thấy họ đến trường ko? – Vy hỏi Thiên Anh

- Ko thấy

- Lạ vậy nhỉ? Có chuyện gì cũng phải báo cho người ta một tiếng chứ - Vy bực bội dậm chân tại chỗ

- Về đi, đứng đây làm gì? – Thiên Anh nói

- À ừ…

Về đến nhà, Vy liền gọi lại cho Minh xem có được ko, có tiếng nhạc chờ cất lên, hy vọng anh sẽ nghe máy, anh nghe thật

- Minh, anh đang ở đâu đấy? Sao hôm nay bọn anh nghỉ học? Sao hôm qua em gọi ko được? – Vy hỏi một lèo

- Ừ, anh đang ở viện – Minh nói

- Cái gì? – Vy hét lên rồi lấy lại bình tĩnh – Sao vậy? – Thiên Anh chen vào – Anh bị sao à? Hay ai bị sao? Ở viện nào? Phòng bao nhiêu, em đến – Vy hỏi

- Đến đây….

Vy gác máy, ko kịp thay đồng phục ra, cùng Thiên Anh chạy đi bắt taxi rồi đến viện ngay. Theo lời anh nói, anh đang ở phòng 307, hai người vừa bay xuống xe liền chạy đi tìm phòng 307 luôn

Phòng 307 xuất hiện trước mặt, Thiên Anh và Vy cùng chạy vào, Minh, Hoàng, Khánh Anh ngồi đó, Khánh Anh và Hoàng nhắm hờ mắt, ko biết hai người ngủ hay thức, Nam và Tuyết nằm đó, im lặng, mỗi người 1 giường, Tuyết đang được truyền nước, còn Nam thì sao??? Người anh dày đặc ống dẫn khí và kim chọc vào, chân tay được băng bó kín mít. Sao lại thế này? Đó là câu hỏi của Vy và cả Thiên Anh, hai người bàng hoàng 1 lúc, mắt ngấn nước nhưng chưa đến nỗi tuôn trào ra như trẻ con khóc, Vy hỏi Minh

- Anh Minh, họ bị sao vậy?

- Bị thương – Minh khẽ trả lời, câu trả lời của anh cụt lủn, Vy hơi nghiêng đầu, bị thương? Nhìn như vậy ai chả biết là bị thương? Sao anh trả lời kì vậy

- Ý em là….- Vy đang nói nửa chừng liền thôi ko nói nữa khi thấy nét mặt khác lạ của Minh, hai người con trai bên cạnh cũng ko kém

Cả Vy và Thiên Anh đứng đó một lúc, lặng quan sát từng người, sao tất cả trở lên lạnh lẽo như vậy?

- Hai em ngồi xuống đi, đứng vậy mỏi lắm – Hoàng lên tiếng, anh khẽ mở mắt, người đầu tiên anh nhìn thấy là Thiên Anh

- Vâng – Đồng thanh

Một lúc sau, Minh đứng dậy, kéo Vy ra ngoài, Vy chỉ im lặng đi theo, ko nói 1 lời. Nhận được tin nhắn, Hoàng cũng đi ra ngoài, bên trong chỉ còn hai con người đang ngồi đó, song Anh lặng yên, ko nói gì. Thiên Anh ko dám nhìn thẳng vào anh, cô chỉ khẽ liếc nhìn anh 1 lúc rồi lại chăm chú nhìn vào hai người bệnh, cô muốn biết lý do vì sao hai người đó lại nằm đây nhưng chưa dám mở lời hỏi anh, tự nhiên cô cảm thấy mình rụt rè vậy.

Ko gian như bị đè nén, từ hôm qua đến giờ, chỉ hai từ “im lặng” cứ được nêu lên mãi, Khánh Anh đứng dậy đi ra ngoài, anh vừa mở cửa ra, Thiên Anh quay người gọi anh

- Anh Khánh…

Khánh Anh quay lại

- Em muốn nói chuyện với anh, được ko ạ? - Thiên Anh tiếp lời

- Ra ngoài đi

Thiên Anh đứng dậy đi theo anh, khuôn viên của bệnh viên vắng bóng người vì đây đang là buổi trưa, bệnh nhân nghỉ ngơi hết rồi

- Em muốn biết vì sao…

- Em chỉ cần biết họ bị thương là đủ rồi, em ko cần biết lý do đâu – Khánh Anh quay nhẹ người về phía Thiên Anh, nói đều đều

- Nhưng…tại sao? Em muốn biết

- Nghe anh đi – Khánh Anh lạnh lùng, anh ko muốn cho cô biết người hại Nam và Tuyết chính là người anh ruột của cô, anh biết như vậy cô sẽ khó xử và rất đau lòng

- Thiên Anh? – Anh nhẹ giọng gọi tên cô – Em có đang quen người con trai nào ko? – Anh hỏi

- Em ko - Thiên Anh trả lời luôn ko cần suy nghĩ. Bất giác anh cười

- Em ko quen anh à?

- À…em có…- Cô gãi gãi đầu, cô có hiểu anh hỏi gì đâu, cứ buột miệng nói thôi chứ

………

10h tối…

- Thiên Anh? Em về nhà anh cất cho anh thứ này đi – Khánh Anh lên tiếng rồi đưa cho cô một cái vòng cổ hình bọ cạp

Cô cười – Anh tin em hẳn rồi chưa?

- Anh tin, anh có việc gấp phải đi trước, phiền em nhé ! Yêu em – Anh nói rồi hôn lên trán cô, cô cười chào anh

- À mà, cất ở trong phòng anh à? – Cô gọi với

- Ừ

Cửa phòng mở ra, đập vào mắt Thiên Anh là một cô gái đang ngủ rất ngon lành trên chiếc giường rộng rãi đó, ko ai khác là Yun, sao cô ta lại ở đây? ở trong phòng của anh

Nghe thấy tiếng mở cửa rõ mồn một, Yun ngỡ là Khánh Anh, nhỏ nhồm dậy định nói thì khựng lại 1 lúc khi thấy Thiên Anh

- Sao cô ở đây? – Yun hỏi

- Tôi mới là người phải hỏi câu này chứ? - Thiên Anh

- Nói trước đi, sao cô vào đây? – Yun gắt vô cớ

Thiên Anh ko trả lời, mặt đỏ chót, bấm số gọi Khánh Anh. Anh nhấc máy, cô liền hỏi

- Anh…sao cô ta lại ngủ trong phòng của anh

- Ai?

Thiên Anh đang định nói nữa thì đt hết pin, sập cả nguồn, Khánh Anh gọi lại ko được, ngỡ có chuyện gì? Lại hiểu lầm à? Chắc ko phải

- Làm sao mà đỏ mặt thế kia? Tôi với anh ấy ngủ chung 1 phòng từ lâu rồi mà có sao đâu – Yun cười gian

- Ừ, có sao đâu - Thiên Anh cười khinh bỉ rồi cất thứ cần cất rồi đi ra ngoài

Yun hơi lắc đầu, đầu tiên cô chỉ vào đây xem anh về chưa? Chưa về, cô ngồi chờ 1 lúc, tự dưng ngủ quên…

Thiên Anh đi kiếm cái sạc rồi sạc luôn tại nhà Khánh Anh, cô mệt mỏi ngả người ra ghế rồi ngủ luôn

Cạch…

Hoàng bước vào, trên tay là túi đồ ăn nhanh, nhìn thấy Thiên Anh, anh hơi ngạc nhiên định gọi cô nhưng lại thôi, anh ko muốn đánh thức giấc ngủ kia, anh khẽ đi vào lấy chăn ra choàng lên người cô. Anh choàng nhẹ vậy mà cô tỉnh

- Ơ anh…

- Anh xin lỗi đã làm em thức

- Ôi, em ngủ quên, em cảm ơn anh mới đúng - Thiên Anh cười

- Ừ, sao em lại ở đây

- Em sạc nhờ pin…hi...ơ mấy giờ rồi anh

- 1h sáng rồi

- A…thôi em về đây

- Muộn vậy về gì, em ở đây đi, pin chưa đầy…- anh cười

- Anh ăn muộn vậy? Anh từ viện về à?

- Anh ko, anh có chút chuyện riêng thôi

- À, anh, em muốn hỏi 1 chuyện…

- Chuyện gì?

- Sao Thiên Anh lại ở đây ạ?

- À, nó ở nhà mấy hôm, nó bị đuổi

- Dạ vâng…thế thôi anh ăn đi

- Mà có chuyện gì sao? – Hoàng nghiêng đầu nhìn nét mặt của Thiên Anh

- Dạ ko

- Anh biết em đang nghĩ gì ! Nhưng em đừng hiểu lầm nhé, ko có chuyện gì xảy ra đâu…- Hoàng cười xoa xoa đầu Thiên Anh

- Em nghĩ gì đâu…- cô đỏ mặt cười

2 tháng sau…

Nam được xuất viện, tình trạng sức khoẻ của anh bây giờ đã hoàn toàn hồi phục, trước đó, Tuyết được xuất viện từ tháng trước rồi. Cuộc sống trở lại những gì đẹp đẽ như ban đầu. Riêng về chuyện Hữu Tuệ đã đi mãi còn đang là một bí mật với những người ko có mặt trong đêm hôm đó.

Trong 2 tháng đó, cứ mỗi tuần, Thiên Anh lại thấy Thiên Kỳ đi đâu đó với 1 bó hoa hồng bạch, cô hỏi, anh chỉ im lặng lắc đầu. Có lẽ anh ko muốn nói, cô ko muốn hỏi nữa…dù sao…cô cũng phải tôn trọng hành động của anh. Và anh cũng sắp về Mỹ sống luôn rồi, cô chưa quyết định có nên đi cùng anh hay ko? Sao lần nào cô cũng phải lựa chọn như thế này…

“Thiên Anh, tối nay cậu rảnh ko? Đi ăn nhé !” – đó là dòng tin nhắn của Phong

“Sao lại là tối nay”

“ Ừ, hôm nay sinh nhật tôi, được không?”

“ Được chứ ! Vậy mấy giờ?”

“ 8h nhé! Tôi sẽ đến đón”

“ Rồi.Ok”

“ Tối nay đẹp vào nhá!”

….

Có một chuyện quan trọng mà Thiên Anh vô tình quên mất…hôm nay cũng là ngày kỉ niệm 6 tháng yêu nhau của cô và Khánh Anh..thế mà cô đã vụng về quên mất…

Trở lại 2 ngày trước…

- Tính ra 2 ngày nữa là tròn 6 tháng nhỉ? Hai người có kế hoạch gì chưa? – Vy cười cười nhìn song Anh

- Kế hoạch gì? – cả hai đồng thanh…

- Đi chơi…kỉ niệm hoặc gì gì đó chẳng hạn…

- Chắc có – Khánh Anh cười, nụ cười trọn vẹn nhất từ trước đến nay

- Mà hai người hơn 2 năm rồi đấy nhỉ? - Thiên Anh chuyển chủ đề, ánh mắt nháy nháy Vy và Minh

- Liên quan giề? – Cả hai đồng thanh, 4 con mắt nhìn nhau lườm lườm 1 lúc rồi quay ra cười sằng sặc như vừa trốn trại

- Chả liên quan…



Một cô gái với mái tóc buộc gọn gàng, mái bằng ngộ nghĩnh nhìn trông rất vô ( số) tội, gương mặt bầu bĩnh đẹp mê hồn y như 1 con búp bê sống mà trên mặt ko có gì là tác dụng của son phấn cả, mặt trắng, môi đỏ như cánh hoa anh đào sẵn rồi… hoàn toàn là mặt mộc. Áo phông trắng cùng chân váy đen, đôi giày đế bánh mì cao năng động, trẻ trung. Nhìn gương mặt với bộ đồ ko liên quan gì với nhau cả nhưng hôm nay trông cô rất đẹp…

Thiên Anh vừa bước ra. Vy đang uống coca và ăn bánh rán cũng sặc, coca bắn đầy sàn nhà..

- Con nào vào nhà tao đây? – Vy chớp chớp mắt

- Con người…

- Thôi đi đi, kẻo trể giờ…- Vy cười

- Tao đi khỏi mày cũng đi ngay ấy mà, mau mà lau dọn đi..- Trước khi đi, Thiên Anh nói vọng lại

- Biết rồi…

Vy ko có ý định hỏi Thiên Anh đi đâu vì cô tự đoán được hôm nay có lẽ nhỏ bạn mình sẽ ko đi đâu với ai ngoài 1 người…đó là Khánh Anh. Nhưng sự thật thì…cô nàng vẫn chưa hề nhớ ra điều gì.

Chiếc xe của Phong đậu ngay trước cổng nhà Thiên Anh, Phong hơi ngớ người 1 lúc rồi cũng vội khởi động máy

Đúng như Thiên Anh nói, 1 lúc sau…Vy cũng chuồn đi chơi cùng Minh luôn

Bây giờ hơn 8h 1 chút, tại nhà hàng Helen sang trọng, Phong đã đặt bàn sẵn. Cậu là 1 người ko thích “nhốt” mình trong phòng nên thường chọn những bàn ăn thoáng đãng và hoà nhập chung cùng mọi người nên cậu ko bao giờ chọn phòng riêng. Bàn của cậu đặt trên tầng 3 gần cửa sổ, nhìn ra bên ngoài rất đẹp, ánh đèn đường và đen xe cộ nổi lên ngày 1 nhiều.

Những ngọn nến lung linh được sếp lại 1 cách đẹp đẽ, những bông hoa được chăm chút và cắm vào lọ một cách tỉ mỉ…Thiên Anh nhìn chúng mà cứ tưởng tượng đến 1 buổi cầu hôn gì gì đó thật lãng mạn, màu vàng của nhà hàng bao trùm lên thật ấm áp…

Cũng Helen nhưng tầng 4, một chàng trai đang hướng mắt nhìn ra ngoài bầu trời đêm. Người con gái ấy đã trễ hẹn 20 phút rồi…

- Sao sinh nhật chỉ có tôi và cậu? – Thiên Anh thắc mắc

- Lần này đặc biệt hơn mọi lần….



11h…

- Thiên Anh, tôi và cậu cũng quen nhau được hơn 2 tháng rồi, tôi muốn nói với cậu một việc…- Phong chưa nói dứt câu thì điện thoại của Thiên Anh vang lên. Là Vy gọi.

- Xin lỗi, có điện thoại - Thiên Anh cười rồi bắt máy

“ Mày với anh Khánh đi chơi vui ko?” – Vy cố tình chêu vì Vy đoán tầm này đang là lúc cao trào lên cô muốn phá tẹo

- Sao lại anh Khánh” - Thiên Anh cau mày

“ Mày bị ngu à? Đi chơi kỉ niệm 6 …- Vy chưa kịp nói xong thì Thiên Anh đã hét ầm lên

- Chết tao rồi….tao quên..- Thiên Anh vội cúp máy luôn ko cho Vy ho he thêm gì.

- Đúng rồi, tầng 4…- Thiên Anh lẩm bẩm – Phong này, có chuyện gì khi khác nói nhé, tôi có việc gấp mất rồi – cô nói rồi vội chạy đi, Phong tròn mắt nhìn theo

“Thiên Anh ơi, sao mày quên được cả chuyện này cơ chứ, huhu, mà sao anh ko gọi cho em phát…chết mất thôi” – cô vừa chạy vừa nghĩ, mong là anh vẫn đợi mình. Ái…sao vẫn mong dù trể hẹn những 3 tiếng như vậy chứ, ai mà đợi nổi

Chạy lên đến tầng 4, ko thấy anh đâu…cô chạy vào phòng vệ sinh tìm ( tìm người yêu trong phòng vệ sinh hả bà? ) cũng ko thấy. Gọi điện lần đầu tiên ko nghe, cô gọi lại mấy lần…cuối cùng anh cũng bắt máy…

- Anh Khánh Anh….anh đâu rồi…AAAAA…- Thiên Anh vội chạy quá ngã luôn xuống cầu thang vì bất cẩn…

Đầu dây bên kia, Khánh Anh chỉ lắc đầu, ngay lúc đó,anh xuất hiện ngay trước mặt cô, đỡ cô dậy và cùng nhau đi ra khỏi nhà hàng. Với cú ngã có 102, Thiên Anh sước tay và tím cả vùng ở lưng và bụng…gì mà nhọ thế ko biết

Khánh Anh đưa Thiên Anh về nhà mình, lôi cô lên phòng và đóng cửa lại ( thói quen rồi )

- A…đau em…- Thiên Anh nhăn nhó vì bị Khánh Anh “ném”xuống giường ko thương tiếc

- Ngồi yên đấy – Anh lạnh lùng và đi lấy thuốc



- Hình như Khánh Anh về rồi đấy – Nam lên tiếng

- Ừ, cả Thiên Anh nữa..- Tuyết

- Sao chúng nó ở trong phòng cùng nhau làm gì nhỉ? – Nam cười gian

- Nghĩ gì đấy…- Tuyết chớp chớp mắt nhìn Nam rồi buông 1 câu – Lên rình đi

Thế là cả hai rón rén đến cạnh phòng của Khánh Anh

- A, anh nhẹ thôi, đau em…- Thiên Anh nhăn nhó vì anh bôi thuốc mạnh tay quá, tím gì mà cả lưng lần bụng vậy,.chắc lúc ngã lộn mấy chục vòng mất

*Xoẹt*

- Ơ…- Khánh Anh bất ngờ xé áo của Thiên Anh làm cô nàng bối rối ko biết làm gì

- Vướng – Anh nhẹ giọng, tay vẫn bôi thuốc đều đều lên lưng cô, Thiên Anh đưa hai tay lên giữ áo vì sợ bị hở

- Chúng nó làm gì đấy? – Nam áp tai mà nghe mãi ko thấy gì, chỉ nghe thấy tiếng Thiên Anh la hét om sòm…bị đau mà

- Gọi…gọi cả Vy với Minh lên đi…chắc vui – Tuyết cười rồi nói thầm vào tai Nam

- Ko cần gọi, chúng nó đây này

- Oái , lên từ bao giờ đấy – Tuyết giật mình khi thấy Vy và Minh đang đứng phía sau

- Hai người kì ghê, họ vui với nhau mà cứ rình là sao…đã thế….- Vy lập lửng ko nói hết câu vội

- Đã thế gì? – Nam và Tuyết đồng thanh

- Đã thế ko rủ em…- Vy phun ra 1 câu rất ư là bình thản

- Ặc..sặc…

- Nói bé thôi…- Minh đưa tay lên miệng Vy ra hiệu cho tất cả. thế là 4 người 4 kiểu đứng 4 kiểu rình như lũ ăn trộm…dáng ai cũng đến buồn cười

Bên trong…

- Hình như nhóm anh Nam đang ở ngoài - Thiên Anh lên tiếng

Khánh Anh cũng biết điều đó nhưng anh phải bôi thuốc xong cho cô đã rồi anh rình lại trộm sau…

Anh đi ra cửa…khẽ mở cửa…

- AAAAA…/ Ôi bố mẹ ơi../ Ai ngu mà mở cửa ra thế - Tuyết và Minh kêu / Vy than / Nam cáu

Hiện giờ…Nam đang nằm đè lên người Tuyết, Tuyết bị úp mặt xuống đất, Minh đè chân lên Nam và bị Vy đè lên người…trông đến khổ sở…

Cả lũ lom rom đứng dậy..

- Aaa…bọn tao ko nhìn thấy gì, ko biết gì, hai người cứ tiếp tục đi..- Nam hét lên khi cả lũ thấy Thiên Anh đang nude phần trên nhưng cô nàng đã che phần trước…đơn giản vì mới bôi thuốc xong vẫn còn sót lên chưa mặc áo vào được.

Đi ra – Khánh Anh nghiến răng trước khi đá bay cả 4 ra ngoài – Phạt nhé ! Cả 4 chạy xung quanh khuôn viên 50 vòng – Khánh Anh cười nhếch mép rồi đóng sầm

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK