• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


,,Chát,,
Gương mặt dày cộm phấn son của Lâm Thuần An nhận ngay một cái tát như trời giáng của Hàn Lam Nguyệt, nó mạnh đến nỗi khiến cô ta ngã nhào xuống mặt đất, khỏe miệng cũng rỉ ra máu.

Ngươi cũng thật to gan, lại dám vu cáo cho ta tội danh lớn như vậy, thân làm quận chúa mà hành động lại ngu xuẩn.

Không có bằng chứng rõ ràng lại ở trước mặt nhiều người như vậy nói ta làm ra chuyện thông đồng với nam nhân, mặt mũi hoàng gia đều bị ngươi làm cho hết rồi!
Hàn Lam Nguyệt trịnh thượng chất vấn tội của Lâm Thuần An.

Quận Chúa...người không sao chứ.

Nha hoàn thân cận của cô ta chạy tới.

Cô ta như không thể tin được liền trợn mắt há mồm quay lên nhìn Hàn Lam Nguyệt, lại dùng danh nghĩa của hoàng gia để bắt tội cô.

Ngươi nói ai ngu xuẩn hả!
Bị đánh đến ngã lăn xuống đất đã đủ mất mặt nhưng hành động tiếp theo đây càng khiến cô ta càng trở nên hèn hạ trong mắt người khác.

Tiểu Nhu...!Lau tay cho ta!
Hàn Lam Nguyệt đưa ra bàn tay vừa đánh vào mặt của Lâm Thuần An đến trước mặt của Tiểu Nhu, cô bé ngay lập tức lục trong người ra chiếc khăn tay rồi cẩn thận lau cho vương phi.

Đã hết bẩn rồi thưa vương phi
Tiểu Nhu vẻ mặt ngây thơ nói.


,, Phụt,, Sở Lăng Hào muốn phì cười nhưng lại bị Thái tử ở bên cạnh đá một phát vào chân nên chỉ đành ngậm miệng lại.

Trong lòng hai người thầm nghĩ - Chủ tớ bọn họ thật phúc hắc ! - Nhìn biểu cảm khó coi của cô quận chúa này khiến hai người không khỏi thích thú, cuối cùng cũng có người dạy dỗ vị quận chúa hống hách này rồi.

Còn Sở Bắc Dực vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì, hắn nhìn Hàn Lam Nguyệt bằng ánh mắt có ba phần bất lực, bảy phần nuông chiều.

Nữ nhân của hắn thật quá uy vũ rồi, Quận Chúa được sắc phong thì sao chứ, đến cả chiến thần nước Sở như hắn mà nàng còn dám động thủ huống chi là kẻ tầm thường như Lâm Thuần An.

Nếu trong mắt người khác nàng là người không hiểu chuyện làm càn thì hắn tình nguyện làm kẻ tiếp tay cho nàng, với thân phận và và thế lực to lớn trong triều, hắn có đủ tư cách làm hậu thuẫn vững chắc cho nàng!
Lâm Thuần An tức giận đứng dậy.

Ngươi dám sỉ nhục bổn quận chúa, có tin ta...!
Cô ta hung hãn chỉ tay vào mặt Hàn Lam Nguyệt mà quát tháo, nhưng lời còn chưa nói xong thì cô ta đã bị một chưởng lực đánh bay vào vách tường.

,, Rầm,, sau khi va đập vào vách tường thì Lâm Thuần An ngã quỵ xuống đất, lòng ngực như bị một tảng đá lớn đập vào khiến hơi thở cô ta trở nên đứt đoạn.

Vì không muốn sảy ra án mạng nên Sở Bắc Dực chỉ dùng một phần công lực, nếu không thì Lâm Thuần An chắc sẽ không được toàn thây.

Cửu đệ, đừng nóng vội.

Thái tử thấy vậy liền lên tiếng khuyên ngăn.

Ngươi không bằng không cớ mà vu oan cho cửu vương phi, gây tổn hại đến danh tiếng hoàng gia, làm náo loạn hậu cung, chuyện này ta sẽ bẩm báo lên hoành thượng và thái hậu.

Người đâu, áp giải An Hoà Quận chúa đến đại lý tự tạm giam, chờ lệnh phán xét của hoàng thượng
Nghe vậy Lâm Thuần An đã thật sự hoảng loạn và run sợ, ngày thường ỷ vào sự sủng ái của hoàng thượng và thái hậu nên không nể nang ai, để giờ đây đến một người nói giúp cũng không có.

Đừng mà, muội biết sai rồi, hãy tha cho muội lần này đi..

Dực ca ca, muội biết sai rồi, huynh nói giúp muội một câu với thái tử đi mà.

Dù có kêu khóc thảm thiết thì Lâm Thuần An vẫn bị đám vệ binh lôi đi.

Sau khi giải quyết xong xuôi hết thì mọi người cũng bắt đầu giải tán, Hàn Lam Nguyệt cũng đổi sang phòng khác để nghĩ ngơi.

Rốt cuộc chuyện là thế nào...!
Khi chỉ còn lại Sở Bắc Dực và Hàn Lam Nguyệt ở trong phòng, hắn muốn biết rõ tình hình của cô lúc đó, và biết chắc chắn đây là kế hoạch của ả quận chúa kia.

Hàn Lam Nguyệt cũng không chút che giấu mà tường thuật lại mọi chuyện.


Thật ra khi Hàn Lam Nguyệt bảo Tiểu Lan và Tiểu Nhu thổi tắt ánh nến là vì đã biết có người nghe lén ở bên ngoài.

Tiểu Lan và Tiểu Nhu thông qua ánh mắt đã hiểu ý của vương phi, nên khi khói mê được thả vào thì bọn họ đã dùng khăn bịt mũi lại và giả vờ ngủ mất.

Lúc gã kia vừa bước vào thì ba người các cô ngay lập tức lao ra áp chế hắn, Hàn Lam Nguyệt võ công vốn đã lợi hại nay lại có sự giúp sức của Tiểu Lan và Tiểu Nhu nên tên kia nhanh chóng đã bị bọn cô trói lại dưới chân.

Sau một lúc tra hỏi thì hắn cũng khai ra, hắn chỉ là một thị vệ bình thường, chính quận chúa đã sai khiến hắn làm mất hết thanh danh của cửu vương phi, sau đó quận chúa sẽ dẫn người đến bắt quả tang, và quận chúa cũng mua luôn mạng của hắn, nếu hắn bị đem đi xử tử, cô ta sẽ chiếu cố đến người nha của hắn.

Nhưng hắn vì ngưỡng mộ tài đức của Hàn Lam Nguyệt nên nhất quyết không làm ra việc khốn khiếp đó, nào ngờ quận chúa thâm hiểm xảo trá, lại đem vợ con và cha mẹ hắn ra uy hiếp, nếu không làm sẽ lập tức cho người đến khử người nhà của hắn, khiến gã thị vệ dù không muốn không thể không nghe theo.

Sau khi biết được sự tình, Hàn Lam Nguyệt bảo hắn nhanh chóng rời đi, còn đưa cho hắn lệnh bài của Dực vương phủ, bảo hắn đến tìm La Thiên để cầu cứu và bảo vệ người nhà.

Vì biết được kế hoạch nên cô đã tránh được một kiếp nạn.

Sau khi nghe xong, Sở Bắc Dực vô cùng tức giận, lại dám đánh chủ ý lên người cô!.

Lâm gia cũng nên biến mất được rồi.

Ân oán của ta thì tự ta sẽ báo, chàng đừng nhúng tay vào.

Thấy Sở Bắc Dực như muốn huyết tẩy Lâm gia, Hàn Lam Nguyệt liền lên tiếng ngăn cản, vì cô có thù thì sẽ tự mình báo, chỉ có nhu như vậy cô mới có thể hả giận.

Được, đều nghe nàng hết.

Sở Bắc Dực tạm thời hạ xuống cơn giận, vẻ mặt thay đổi tức thì, hắn nắm tay cô dịu dàng nói.

Nếu cần gì nàng cứ nói với ta

Vi phu sẽ giúp nàng hả giận
Được...!
Hàn Lam Nguyệt trả lời.

Không còn sớm nữa, mau nghỉ ngơi thôi.

Hắn cởi đi chiếc áo bào bên ngoài, xong lại đi đến ôm Hàn Lam Nguyệt lên giường.

Chàng...!
Nằm yên nào
Hắn ôm chặt cô vào lòng, cứ như vậy an yên mà thiếp đi, có lẽ là vì hắn đã uống say, mùi rượu vẫn còn thoang thoảng quanh chớp mũi của cô.

Nằm trong vòng tay to lớn của Sở Bắc Dực, lắng nghe từng nhịp đập của hắn vang lên bên tai, hơi thở nam tính và ấm áp của hắn, khiến cô có được cảm giác an tâm đến lạ.

Xong Hàn Lam Nguyệt cũng dần dần chìm vào giấc ngủ trong vòng ôm đầy nâng niu của Sở Bắc Dực, lúc này Sở Bắc Dực mới từ từ mở mắt ra nhìn nữ tử nằm trong lòng mình, ánh mắt hắn thập phần ôn nhu.

Đưa tay vén sợi tóc vương trên khuôn mặt mỹ miều của cô, hắn lại nhỏ tiếng thì thầm.

Ta sẽ không để ai ức hiếp nàng, dù chỉ là một ý định, ta cũng sẽ không tha cho kẻ đó.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK