• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi nói với Mạnh Thường Quân ý định của mình, Tân Nô không phải không biết, ở cùng một chỗ với Cơ Oánh không tránh khỏi học chút tật xấu, chính là giả vờ ngây ngốc không biết, để cho hắn chút tiện lợi, như Cơ Oánh nói: Có sắc đẹp thì cần phải tận dụng, nếu không quả phụ lòng phụ mẫu ban cho hình dáng như vậy.

Lúc này nhiệt tình giống như ngọn lửa xông thẳng lên trời, thực tế cũng đang ở mức đỉnh. Vào hè, giá cả của da trâu thấp nhất trong năm. Bởi vì da trâu không dày, thời tiết nóng bức, da cần phải được xử lí nhanh. Tân Nô coi như là nguyện thu mua với giá thấp.

Lúc này cần khá nhiều lượng vôi và muối. Lúc Tân Nô bàn chuyện với Mạnh Thường Quân thì hứng khí bừng bừng, như lúc nhìn thấy xe da trâu đầu tiên cùng mùi của nó, thì cũng bị dập tắt hơn nửa.

Nàng vội chọn một khu sân trống ngoại thành, mời thợ tới bắt đầu xử lí da trâu. Nhưng lần lượt xe thứ nhất, xe thứ hai liên tiếp đưa tới, chẳng những đám thợ mệt mỏi không chịu nổi, mà ngay cả nguyên liệu cũng thiếu.

Nước Tề khong thiếu muối, nhưng lại không có nhiều vôi. Nếu không mua thêm, vài ngày nữa vôi cũng hết.

Cơ Oánh ra ngoại thành vừa xuống xe ngựa, thiếu chút bị mùi khó ngửa hun tới choáng váng. Da trâu còn chưa xử lí hết mùi máu thịt, ruồi muỗi bay thành đàn tụ tập trên không trung, rồi bay về phía gương mặt trắng nõn của Cơ Oánh.

Nếu không phải sợ há miệng chúng nó sẽ bay vào, Cơ Oánh thật sự muốn hét chói tai biểu lộ nội tâm lúc này.

Công việc này hoàn toàn khác với điều chế son phấn, vì vậy Cơ Oánh không nói hai lời, quyết định tạm thời không để ý tới tình nghĩa tỷ muội, xoay người muốn rời đi.

Quy Khương cười giữ nàng lại nói: "Đừng như vậy, chẳng lẽ để Tân cơ một mình làm bạn với côn trùng? một lát ta xức cho muội ít nước thuốc, cam đoan muội thơm nức ruồi bọ không dám tập kích được không?"

Cơ Oánh dùng khăn bịt mũi miệng miễn cường nói: "Bán son phấn tốt như thế? Tự dưng bỏ trống cửa hàng, đi ra ngoại thành làm bạn với ruồi bọ..."

Rồi hai người cùng nhau đi vào nội đường.

Vốn cho rằng ruồi bay như mây, mùi hôi đầy trời đã khiến người ta kinh ngạc rớt tròng mắt. không nghĩ tới lại gặp mặt "Thôn phụ" giống như là dị thú đột nhiên thoát ra khiến người sợ hãi.

Tân Nô mấy ngày đi theo sư phụ học cách chế tác, suy nghĩ làm thế nào để tiết kiệm nguyên liệu mộtchút, cho nên dứt khoát đổi áo gai quần dài, tóc dài được buộc gọn bằng tấm vải thô, học theo các thô phụ giúp việc bên trong xưởng lấy một tấm vải mảnh dài ngâm nước buộc dưới mũi để ngăn mùi. Nhưng gương mặt bị buộc lại nhìn trông thật buồn cười.

Lúc trước chỉ lo phụ làm da trâu, tới lúc gặp hai người, nàng đã đầu đầy mồ hôi, mái tóc ướt nhẹp dính vào thái dương. Hai cánh tay dính đầy lông trâu và nước muối, dưới chân là một đôi giày thủng. Bởi vì giày to cho nên ngón chân khéo léo từ trong lỗ thủng bướng bỉnh thò đầu ra ngoài...

Lần này Cơ Oánh bất chấp việc hét to sẽ bị ruồi bọ bay vào, hét chói tai: "Trời ạ! Tân Cơ tỷ đúng là điên rồi? Sao tổn hại chính mình như vậy, chẳng lẽ tỷ muốn biến mày thành nô bộc?"

Trong lúc nói chuyện, nàng một bước chạy tới, tay chân lanh lẹ cởi khăn buộc mũi, vừa nhìn đã thây gương mặt tuyệt mĩ đã có vết hồng ngấn.

Cơ Oánh xót xa chạm vào vết đỏ nói: "Vốn là Mạnh Thường Quân dự định cùng Quy Khương tỷ tỷ tới dò hỏi tỷ, may mắn bị Quy Khương nhẹ nhàng cản lại. Nếu không Mạnh Thường Quân nhìn dáng vẻ này của tỷ, đừng nói da trâu, chỉ sợ sau nay cũng không thèm cung cấp da cho tỷ! Nhìn cái dáng này, trước đó còn không biết xấu hổ nói tỷ đã lĩnh hổi được tinh hoa của "Mỹ nhân kế"? Cái gì gọi là "Mỹ nhân kế"? Chẳng phải là do một chữ "Đẹp"! Đó chính là tinh khí, là văn nhã hào phóng, là ngoài nhu hòa trong quyến rũ!"

nói đến sở trường, Cơ Oánh từ trước tới giờ không cần nghỉ lấy hơi, nói tiếp: "Nhìn tỷ lúc này xem! Chỉ vài ngày, văn nhã đâu? Kiều mị đâu? Gương mặt bị khăn siết thành bầu hồ lô! Tỷ nói xem, có phụ lòng cha mẹ tạo cho tỷ cái hình hài gương mặt tốt thế này!"

Tân Nô vốn vì một câu "Làm nô bộc" của Cơ Oánh khiến trong lòng chua xót. Nhưng lại bị một câu tiếp "Mặt hồ lô" chọc không nhịn nổi cười ha ha. Bị vải siết chặt chia đều hai bên chả giống hồ lô còn gì?

Cơ Oánh nói lòng đầy căm phẫn, lại phát hiện người ta không coi lời nói mình quan trong, tức giận vung mạnh khăn, cảm nhận thật sâu nỗi khổ của Khổng phu tử khi mắng chửi học trò bướng bỉnh "Gỗ mục không thể đẽo", quả thật chua xót bất đắc dĩ.

Quy Khương mặc dù không phản ứng lớn như Cơ oánh, nhưng cũng không tán thành việc Tân Nô bên cạnh công tượng cả ngày, từ quý nữ thành nông phụ thô bỉ, làm việc nặng, theo ý nàng việc này khôngthích hợp để Tân Nô làm.

Lập tức tiến đến uyển chuyển khuyên: "Nếu người không đủ, tiền không đủ, cứ nói với ta, ta sẽ suy nghĩ biện pháp, sao lại tự mình ra trận? Phải biết nước muối có thể tổn thương tới tay, một đôi tay mềm mại sao lại hành hạ như vậy, muốn khôi phục như ban đầu còn phải mất thời gian dài.

Tân Nô cảm kích cười một tiếng: "Cám ơn Quy Khương muội quan tâm, nhưng chuyện này giống như muội bắt mạch, không tự mình ra tay, sao có thể ngộ được ảo diệu bên trong? Mặc dù mấy ngày nay hơi vất vả, nhưng ta cũng tìm ra được kế sách. Chẳng qua còn một việc muốn thỉnh giáo muội muội, vôi chỗ nào tốt nhất?"

Quy Khương suy nghĩ một chút nói: "Là vôi nước Yến! Người nước Yến lấy quặng, nung vôi. Vì chất lượng tốt, được xưng là "Vôi vạn năm". Rất nhiều hầu quốc xây dựng tường thành, đều đến nước Yến tìm công tượng nung vôi."

Tân Nô gật đầu nói: "Bây giờ vôi ở gần thành Lâm Truy ta đều mua hết, nhưng vẫn thiếu lượng lớn, cho nên ta nghĩ, có nên thuê vài công tượng nước Yến để nung vôi?"

Quy Khương lắc đầu nói: "Lúc này các nước đang xây dựng, vôi chính là vật cần. Công tượng nước Yến cũng bị đoạt. Mặc dù vôi không đáng giá, nhưng lúc này cần lượng lớn, kiếm công tượng sợ khôngđược... Hơn nữa nếu thu thập nhiều công tượng, khó tránh khỏi hiểu lầm muốn xây dựng tường thành, bị người ngoài nghi ngờ nước Tề muốn dùng binh, sẽ không tốt..."

Tân Nô nhất thời im lặng. Cơ Oánh lại nói: "Cho nên vẫn nghe ta. Phải dùng mĩ nhân kế" lĩnh hội mộtcách tinh tế thấu triệt! Hai người có biết công tử Cơ Chức của nước Yến ở Tề Đô. Cả hai người muốn thợ tốt nước Yến, sao không đánh biện pháp lên người hắn?"

Hóa ra nhi tử của Yến Vương Cơ Chức tới nước Tề ăn mừng, đồng thời hắn cũng từng phụ trách quản lí xây dựng trường thành ở nước Yến.

nói đến nước Yến cũng mệnh khổ, tổ tiên bị Chu thiên tử phân tới nơi hẻo lánh, ít lui tới trung thổ. Lúc Sơn Nhung nam hạ tấn công nước Yến, buộc phải dời đô, suýt chút vong quốc, dựa vào Tề Hoàn Công mới có thể bảo toàn.

Nếu đã đánh không lại sơn nhung dã man, vậy thì ngăn chặn! Cho nên nước Yến xây dựng một tường thành thật dài, lại bôi lên quốc bảo- vôi vạn năm, mới có thể trốn sau tường thành thở một hơi.

Cho nên nói, kĩ thuật nung vôi của nước Yến, chính là bí kíp bảo vệ tính mạng, pháp bảo khó truyền!

Cơ Oánh hiếm khi nói chuyện nghiêm túc, thật sự việc hôm nay nàng nói cũng không đứng đắn lắm. Nhưng khiến hai mắt Tân Nô tỏa sáng, đúng vậy, thật sự là diệu kế, sao nàng không nghĩ tới?

Trong lòng có chủ ý, phiền muộn trong lòng vơi đi rất nhiều.

Tân Nô cởi vải trùm đầu, cùng Quy Khương Cơ Oánh thương lượng hồi lâu, lúc này mới ngồi xe ngựa rời đi.

Chờ Tân Nô ngồi xe ngựa tới chợ phía Đông, đã là thời gian dùng bữa tối.

Đầu bếp hôm nay làm cá chép nướng thơm ngào ngạt, đang định bưng tới cho gia chủ. Vừa ngẩng đầu thấy Tân Nô. Bởi vì ngày thường nàng là người lo lắng ẩm thực cho gia chủ, nên theo thói quen chuyển khay cho nàng.

Tân Nô vốn định thay y phục trước, nhưng thấy khay đưa tới, cũng theo thói quen nhận lấy, trong lòng suy nghĩ đưa đồ trước lát thay y phục cũng được.

Mấy ngày nàng vội chế tạo da, Vương Hủ cũng bận tính kế thiên hạ, nên liên tiếp vài ngày đồ ăn đều bưng vào thư phòng, để trên bàn nguội lạnh cũng không được ai đụng.

Cho nên hôm nay, chắc cũng không khác gì... Nghĩ như vậy, Tân Nô nhẹ nhàng đi vào thư phòng, thuận tiện mở rộng cửa sổ nhìn vào trong, quả nhiên thấy nam nhân nào đó bị một chồng sách che phủ, đầu cũng không nâng lên.

Vì vậy nàng lặng lẽ đi vào, chuẩn bị bỏ đồ ăn xuống rồi đi ra ngoài.

Nhưng khi nàng vừa đặt khay xuống, lại thấy nam nhân chưa từng ngẩng đầu đột nhiên nhíu mày, hít mũi, mắt vẫn nhìn sách lạnh lùng nói: "Sao chế biến vẫn còn mùi hôi của tôm cá? Mùi thối thế này sao còn mang vào thư phòng, còn không nhanh bưng đi!"

Cá kia do đầu bếp nướng, sau khi thêm hương liệu, không còn chút mùi tanh. Vương Hủ trước giờ ăn bình thường, hôm nay sao lại khó dễ, nói đồ này thối?

Nghĩ như vậy, động tác chậm chạp. Vương Hủ dù không ngẩng đầu, nhưng lại thấy người im lặng, không động đậy, nhíu mày ngẩng đầu chuẩn bị khiển trách một phen.

Nhưng không nghĩ tới vừa ngẩng đầu, lại bị hù dọa! Chỉ thấy Tân Nô tóc tai bù xù, mặc quần xô áo gáiđứng nơi đó.

Vì vậy mày vốn cau hơi buông lỏng một chút, nhìn thấy nàng mệt mỏi, liền đứng dậy hoạt động, nhưng vừa tới gần giai nhân, đột nhiên Vương Hủ như ái đồ Cơ Oánh nhíu mũi, sau đó mạnh mẽ lùi về sau mộtbước, mở miệng nói: "Nàng... Ăn cái gì bị đau bụng?"

Tân Nô đối mặt với sự chế nhạo của Cơ Oánh còn có thể bình thản, tự nhiên. Nhưng sau khi nhìn thấy phản ứng của Vương Hủ, trong lòng khẽ sinh ra xấu hổ.

Tên nhãi ranh này mở miệng đã nói nàng ăn uống linh tinh đau bung? một cảm giác lúng túng khiến nàng tức giận mặt đỏ lên... Còn có ý định ăn chút bã đậu, ngay tại chỗ tặng hắn lễ vật tốt hơn!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK