Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 6 Thằng ranh, mày nghĩ mày giỏi lắm sao?

Tần Dương đang trầm tư, nghe vậy quay lại mỉm cười nói:

- Ừm, được sư phụ dạy cho một ít.

- Sư phụ?

Ánh mắt Lý Tư Kỳ sáng lên, cô vội hỏi:

- Anh có sư phụ sao, ông ấy là bác sĩ à?

Tần Dương cười nhẹ, ánh mắt phảng phất niềm tôn kính:

- Ông không phải bác sĩ, nhưng y thuật của ông rất lợi hại.

- Vậy nghĩa là anh cũng rất lợi hại?

Tần Dương lắc đầu:

- Tôi còn kém sư phụ nhiều, tôi chỉ học được chút da lông mà thôi.

Nói đến sư phụ, trong lòng Tần Dương lại không kiềm được nghĩ đến thân hình gầy gò mà quật cường kia của ông.

Trong nhận thức của Tần Dương, sư phụ đúng là không gì không làm được, chẳng những y võ song tuyệt, mà cả mấy món cầm kỳ thi họa, phong thuỷ kinh dịch cũng đều là tinh tường mọi bề. Tần Dương đi theo sư phụ tu hành nhiều năm, luôn cảm thấy có lẽ ngoại trừ không thể mang thai ra, thì chẳng có chuyện gì sư phụ không biết. . .

Trương Bân nhìn thấy Lý Tư Kỳ chủ động bắt chuyện với Tần Dương, trong lòng vô cùng khó chịu, không những thế Lý Tư Kỳ một mực không thèm đếm xỉa đến Trương Bân, bộ dạng lại cự tuyệt xa cách, khiến cảm xúc trong lòng Trương Bân lúc này bạo phát cả ra.

Trương Bân hừ một tiếng nói:

- Y thuật là trị bệnh cứu người, đây là chuyện trọng đại can hệ tính mạng, không thể đem ra đùa giỡn. Ngày nay có rất nhiều người đã không phải bác sĩ, còn đi giả làm thần y, lừa tiền khắp chốn, không biết đã gây bao nhiêu bi kịch. . .

Tần Dương nhíu mày, quay đầu nhìn thoáng qua Trương Bân, không nói gì.

Tần Dương đương nhiên nghe hiểu Trương Bân đây là đang nhắm vào mình, cái tên này thấy không trêu ghẹo được Lý Tư Kỳ, nên không màng chi nữa, chỉa mũi dùi ngay vào mình, lộ ra bộ mặt thật sao?

Trương Bân xỉa xói Tần Dương xong, lại quay sang làm bộ khuyên nhủ nói với Lý Tư Kỳ:

- Cô Lý, nếu có sinh bệnh bị thương, nhớ phải đi bệnh viện chính quy kiểm tra trị liệu, phải tránh đừng tin những tên lang băm giang hồ, tin tưởng bọn chúng là vô trách nhiệm với chính mình.

Lý Tư Kỳ nhìn sắc mặt Tần Dương bình tĩnh như nước, quay nhìn Trương Bân, khách sáo đáp lại nói:

- Anh Trương nói rất có lý.

Trương Bân nghe Lý Tư Kỳ tán thành quan điểm của mình, đắc ý nhìn qua Tần Dương, Tần Dương không chịu mở miệng phản bác, khiến hắn muốn tiếp tục nhiếc móc Tần Dương mà không tìm được cớ.

- Mấy năm gần đây, anh từng thấy nhiều chuyện như vậy lắm. . .

Trương Bân thao thao bất tuyệt kể dăm ba mẩu chuyện lưu manh bịp bợm giả mạo thần y lừa tiền chuốc lấy vô số thảm kịch…

Tần Dương hơi nghiêng người sang, không ngó ngàng đến Trương Bân, tập trung nghe ngóng động tĩnh trong phòng, còn Lý Tư Kỳ bị Trương Bân lôi kéo khoác lác thì cảm thấy có hơi miễn cưỡng, chỉ đành lúng túng lễ phép mỉm cười, nghe Trương Bân nói sảng.

Một lát sau, cửa phòng rầm rập mở ra, vị bác sĩ nữ kia mồ hôi đầy đầu xuất hiện ngay cửa, nói với hai người Tần Dương và Trương Bân đứng gần đó:

- Em bé bị thai ngoài tử cung, không sinh ra được, cần một anh đàn ông tới giúp.

Ánh mắt bác sĩ lướt qua Tần Dương, cuối cùng dừng trên mặt Trương Bân, dù sao thì Tần Dương trông quá trẻ tuổi, Trương Bân là người trưởng thành, nhìn có vẻ đáng tin cậy hơn chút.

Vẻ mặt Trương Bân ngay lập tức xị ra, lắc đầu nguầy nguậy:

- Tôi không đi, đàn ông đụng phải đàn bà sinh đẻ xui xẻo hết mấy năm trời. . .

Bác sĩ nhíu mày lại, đang định nói thì Tần Dương đã bước lên một bước:

- Để tôi, tôi có học sơ về y.

Bác sĩ nghe xong, sắc mặt mới hòa hoãn lại, bà khó chịu liếc Trương Bân một cái rồi gật đầu:

- Vào đi, chàng trai, cứu người là quan trọng, đừng tin những lời xằng bậy kia.

Trương Bân mặt đầy xấu hổ, hắn không làm sao mở miệng phản bác được, có điều nỗi căm tức Tần Dương trong lòng hắn càng lúc càng tăng vọt.

Mẹ nó, thằng nhóc mày nghĩ mày giỏi lắm sao?

Nhất định phải làm tao bẽ mặt đúng không?

Lý Tư Kỳ nhìn lướt qua Trương Bân, cô thực sự không muốn phải đứng chung với hắn, nên khẽ nói:

- Em cũng đi xem một chút.

Trên hành lang chỉ còn lại một mình Trương Bân, hắn nhìn cửa phòng lại đóng lại, ánh mắt hiện lên vẻ hung tàn, lâm vào trầm mặc như có điều suy nghĩ.

Trong phòng, chị Lư đang mở rộng hai chân dưới bụng lớn, mồ hôi chảy đầy đầu, thần thái hết sức mệt mỏi, trông thấy Tần Dương vào, gương mặt có hơi ngượng ngùng xấu hổ.

- Chị Lư, em từng học y, để em tới giúp chị.

Tần Dương an ủi chị Lư một câu, rồi quay lại hỏi:

- Bác sĩ, thai nhi đi lạc vị trí, vậy giờ em xoa bóp điều chỉnh vị trí bào thai lại là được đúng không?

Bác sĩ có hơi giật mình, bà còn chưa bảo phải xử lý làm sao, Tần Dương đã nói ra ngay được biện pháp, xem ra đúng là đã từng học y đây.

Bác sĩ vuốt giọt mồ hôi trên trán, gật đầu nói:

- Ừ, hồi nãy cô đã xoa bóp một lần, đã điều chỉnh được một chút, nhưng giờ cô không còn sức nữa, con xoa bóp tiếp đi, phải nhanh lên, thai phụ sắp không chịu được nữa, con biết cách xoa bóp không?

Tần Dương gật đầu, vươn hai tay, đầu tiên vuốt ve trên bụng chị Lư mấy lần, xác định vị trí thai nhi, rồi hít một hơi thật sâu, nội khí tràn đầy hai tay, hai tay trở nên trầm ổn mà hữu lực, nhu hòa mà kiên định xoa nắn bụng chị Lư, sau đó từ từ vừa bóp vừa di chuyển. Mỗi lần xoa bóp, thai nhi lại theo tay Tần Dương ngoan ngoãn điều chỉnh vị trí, rất biết nghe lời.

Vị bác sĩ ở bên cạnh quan sát, Tần Dương mới xoa bóp mấy lần, bà đã mừng rỡ kêu lên:

- Chà, cử động rồi, lực tay đàn ông đúng là mạnh hơn nhiều!

Tần Dương tìm tòi xác nhận vị trí thai nhi, rồi dừng tay lại, mỉm cười khích lệ nói:

- Chị Lư, đã điều chỉnh lại vị trí em bé rồi, chị lại tiếp tục cố gắng!

Chị Lư cảm kích gật đầu, cắn chặt răng, theo lời bác sĩ cố gắng dùng sức. Chỉ một lát sau, em bé liền thuận lợi ra đời, bác sĩ vỗ vào mông em bé mấy cái, bé cưng lập tức khóc oa lên thật to.

Tần Dương nhìn bé con nho nhỏ đỏ hỏn kia, trên mặt hắn cũng tràn đầy niềm vui. Mặc dù hắn đã theo sư phụ học y nhiều năm, nhưng mà đỡ đẻ, nhìn thấy em bé chào đời, thì đây mới là lần đầu tiên. Được trông thấy sinh mệnh mới ra đời nho nhỏ yếu ớt này, trong lòng hắn có một niềm vui sướng lan tràn.

Lý Tư Kỳ nhìn em bé, là một người phụ nữ, cảm xúc của cô lại không giống vậy, phụ nữ có bản năng tình mẫu tử, ánh mắt cô nhìn đứa bé vô cùng dịu dàng, lại quay sang nhìn thấy Tần Dương đang mỉm cười, trong lòng bỗng thấy thêm gần gũi cảm mến.

- Nguy rồi!

Vị bác sĩ kia bỗng nhiên khẽ hô, khiến đám người đang vui vẻ vội dồn hết lực chú ý sang bên này.

Khuôn mặt bác sĩ tràn đầy lo lắng, hai tay dính đầy máu tươi, ngẩng đầu suốt ruột mà nói:

- Sản phụ chảy máu không ngừng, đây là băng huyết hậu sản. . .

Băng huyết!

Sắc mặt mọi người trong phòng cũng hoàn toàn kinh hoảng, dù là ai chưa có kinh nghiệm sinh sản, cũng đều biết những chữ khó sinh băng huyết hậu sản này hết sức quen thuộc, bởi vì đây là điều nguy hiểm nhất với người mẹ sau khi sinh, là chuyện cực kỳ kinh khủng!

Lý Tư Kỳ vội vã hỏi:

- Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?

Bác sĩ cười khổ nói:

- Nếu như đây là bệnh viện, đương nhiên là có biện pháp, thế nhưng đây là trên xe lửa, căn bản không có bất cứ thiết bị chữa bệnh tiên tiến nào. . .

Khi bác sĩ thốt ra lời này, Lý Tư Kỳ và cô nhân viên phục vụ đang ôm em bé lập tức cảm thấy tuyệt vọng, trên giường sắc mặt chị Lư xám xịt, chị cắn môi, nhìn về phía em bé đang được cô phục vụ ôm, ánh mắt thê lương không có sợ hãi, chỉ có sự thương tiếc nồng đậm.

- Để em thử một phen xem.

Tần Dương kéo túi du lịch trên giường mình tới, mở khóa kéo, lấy từ trong đó ra một cái túi bằng vải mềm, để lên bàn, mở túi vải ra, bên trên lộ ra một loạt ngân châm dài ngắn đủ kiểu!

Tần Dương rút ra một cây ngân châm thật dài, quay lại nhìn chị Lư, thanh âm kiên quyết:

- Chị Lư, đừng sợ, có em ở đây, sẽ không sao cả!

Hết chương 6.
Chương 7 Quan Âm châm hiện, Diêm Vương nhường đường

Tần Dương sắc mặt nghiêm túc, đâm từng cây ngân châm một vào các vị trí huyệt vị trên cơ thể chị Lư.

Một cây!

Hai cây!

...

Khi Tần Dương dừng tay thì trên người chị Lư đã cắm chín cây ngân châm, những cây ngân châm này cắm ở vị trí riêng biệt, độ dài ngắn khác nhau, chiều sâu khi đâm vào cũng khác biệt.

Nữ bác sĩ, nhân viên phục vụ ôm đứa bé và Lý Tư Kỳ đều nín thở nhìn Tần Dương, sợ quấy nhiễu Tần Dương.

Mặc dù các cô trong lòng rất hoài nghi, xuất huyết nhiều như vậy thì mà có thể giải quyết chỉ dựa vào mấy cây ngân châm sao?

Việc này quá thần kỳ rồi.

Thế nhưng , các cô hiện tại đã không có cách gì cứu người, chỉ có đem hi vọng đặt lên người Tần Dương mà thôi.

Tần Dương hít một hơi thật sâu, nội khí lưu chuyển, nhẹ nhàng duỗi ra ngón tay bắn lên trên một cây ngân châm thật dài.

Ngân châm cấp tốc chấn động, một tia nội khí cũng theo ngân châm mà tiến vào thân thể chị Lư, kích thích huyệt vị dưới ngân châm.

Cây ngân châm này còn chưa hết dao động, Tần Dương đã xếp ngón tay, nhẹ nhàng gảy cái ngân châm thứ hai, sau đó là cái thứ ba ... Cuối cùng chín châm cùng chuyển động, không ngừng dao động.

Ánh mắt mọi người trong phòng đều mở to, kinh ngạc không thôi.

Đây là thủ pháp gì?

Các cô thấy qua châm cứu đều là nhẹ nhàng ghim vào vân vê, còn cách dùng ngân châm này là thủ pháp gì?

Chín cây ngân châm đều nhẹ nhàng dao động, mỗi khi một cây ngân châm sắp đứng yên, Tần Dương lập tức sẽ bổ khuyết thêm một lần,tại mỗi huyệt vị sử dụng sức lực cũng khác biệt, cái này cần sự phán đoán cực kỳ chuẩn xác cùng lực khống chế chính xác.

Lý Tư Kỳ trợn to cặp mắt xinh đẹp, cái miệng nhỏ nhắn đã không tự chủ mở lớn, kinh ngạc nhìn cảnh này. Dù cô không hiểu y thuật, nhưng một màn thần kỳ trước mắt này lại khiến cô tràn ngập lòng tin với Tần Dương!

Trên trán Tần Dương đã rướm mồ hôi, nhưng hắn không bỏ thời gian lau đi mà lại thần sắc nghiêm túc nhìn chằm chằm chín cây ngân châm đang dao động.

- Đã bớt chảy máu!

Nữ bác sĩ luôn quan sát tình huống của chị Lư, sau khi Tần Dương sử dụng ngân châm không đến hai phút đồng hồ thì cô phát hiện xuất huyết đã bắt đầu chậm lại, lập tức mừng rỡ kêu lên.

Tần Dương thần sắc buông lỏng, ánh mắt phấn chấn, có hiệu quả!

Quan Âm châm quả nhiên thần kỳ!

Tần Dương đi theo sư phụ tu hành, cũng được học y, mà bộ ngân châm châm pháp này chính là tuyệt kĩ của sư phụ!

Quan Âm thập tam châm!

Quan Âm châm hiện, Diêm Vương nhường đường!

Quan Âm thập tam châm cần lấy khí điều khiển châm, châm liên hoàn đan xen nhau, khống chế châm càng nhiều, cần thực lực càng mạnh. Tần Dương mặc dù thiên phú kinh người, chưa đến 20 tuổi đã tu hành ra nội khí mà người luyện võ bình thường cả một đời đều khó mà chạm đến, nhưng mà hắn vẫn chưa thể sử dụng mười ba châm!

Lấy Tần Dương thực lực, trước mắt hắn có thể thuần thục khống chế sáu châm, vậy mà hôm nay do tình huống nguy cấp, chị Lư không ngừng chảy máu, nếu kéo dài sẽ có khả năng mất máu quá nhiều mà chết nên hắn trực tiếp dùng tới chín châm, khi khống chế phải cố hết sức, nhưng mà hiệu quả vô cùng rõ ràng.

Lại qua một phút đồng hồ, Tần Dương rút ba cây ngân châm ra, còn lại sáu cây ngân châm, vẻ ngưng trọng cũng buông lỏng rất nhiều.

Mặc dù chín châm chỉ nhiều hơn ba châm so với sáu châm, nhưng độ khó lại gấp không biết bao nhiêu lần, hơn nữa nội khí tiêu hao cũng không biết lớn hơn bao nhiêu lần.

- Đã ngừng xuất huyết!

Nữ bác sĩ mừng rỡ kêu lên, khi nhìn về phía Tần Dương thì trong ánh mắt đã tràn đầy kính nể. Tình huống xuất huyết nhiều như vậy thì cho dù tại bệnh viện lớn, có đủ loại máy móc tân tiến chữa bệnh cũng rất khó khăn, thế nhưng Tần Dương chỉ dựa vào mấy cây ngân châm đã giúp cầm máu !

Thực sự quá thần kỳ!

Lý Tư Kỳ nhìn thấy Tần Dương đổ mồ hôi đầy mặt, ánh mắt từ kinh biến đến vô cùng nhu hòa, có kính nể, có kinh ngạc, còn có có hảo cảm không cách nào dùng ngôn ngữ miêu tả.

Hắn cứu vớt đứa trẻ, lại cứu vớt mẹ của nó, trong khoảng thời gian ngắn hắn đã cứu vớt hai tính mạng một lớn một nhỏ!

Tần Dương thở dài một hơi, rồi mới nhẹ nhàng thu hồi từng cây ngân châm bỏ vào túi mềm.

Chuyện còn lại, tự nhiên không cần đến Tần Dương nhúng tay. Tần Dương cất túi mềm, đi ra khỏi phòng, dù sao hắn là đàn ông, ở lại vẫn có chút không tiện.

Tần Dương vừa rồi cũng mệt mỏi quá sức, mặc dù dưới cái nhìn của người khác chỉ là cắm mấy cây ngân châm, nhưng chỉ có chính hắn mới biết được vất vả trong đó.

Hắn tựa trên thành xe lửa, đưa tay lau mồ hôi trên mặt, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Trương Bân trước đó ngồi ở cách đó không xa, nhìn Tần Dương đi ra, cười lạnh nói:

-Ngài bác sĩ có giúp được gì không ?

Tần Dương liếc Trương Bân một chút, vẫn như cũ không để ý hắn. Dạng người này giống như con ruồi đáng ghét, hắn không có để ở trong mắt.

Lý Tư Kỳ vừa bước ra gian phòng liền nghe được Trương Bân châm chọc Tần Dương, nhịn không được khẽ nói:

- Mặc kệ có giúp được gì không , dù sao cũng tốt hơn so với người ngồi đó khoanh tay đứng nhìn còn nói lời châm chọc.

Trương Bân nghe Lý Tư Kỳ nói vậy, khuôn mặt lập tức đỏ lên, hắn khẽ cắn môi nói:

- Anh chỉ sợ hắn là lang băm, đến lúc đó một xác hai mạng, hại người hại mình!

Lý Tư Kỳ biến sắc, cả giận nói:

- Nếu như Tần Dương không ra tay, đó mới là xảy ra chuyện. Bây giờ mẹ con bình an, anh không cần quan tâm!

Trương Bân bị Lý Tư kỳ răn dạy, trong lòng lập tức nổi trận lôi đình.

Con mẹ nó, cô giúp đỡ hắn nói chuyện là vì các người quen nhau rồi sao?

Thằng nhóc, tao sẽ không tha cho mày!

Trương Bân ngoan độc nhìn Tần Dương một chút, quay người bỏ đi.

Sinh viên năm nhất đại học Trung Hải khoa Tiếng Anh đúng không, chờ đó cho tao!

Lý Tư Kỳ nhìn Trương Bân rời đi, mới bớt tức giận, thấy trên mặt Tần Dương vẫn còn mồ hôi, cắn môi một cái, lấy ra một tờ khăn ướt, đưa tới.

- Mệt lắm phải không, nhìn đầu anh đầy mồ hôi kìa, may lau mặt đi.

Tần Dương hơi sững sờ, chợt mỉm cười, nhận lấy, khách sáo nói:

- Cám ơn.

Khuôn mặt Lý Tư Kỳ ửng đỏ, nhìn Tần Dương đang lau mồ hôi , vẻ mặt khâm phục nói:

- Y thuật của anh thật là lợi hại, xuất huyết nhiều như thế mà cũng ngừng được.

Tần Dương cười hồi đáp:

- Tôi cũng là bất đắc dĩ, cũng may vận khí không tệ.

Lý Tư Kỳ hé miệng cười nói:

- Anh mới vừa nói anh chỉ học được một chút da lông, tôi cho rằng anh quá khiêm tốn rồi. Mặc dù tôi không hiểu y thuật, nhưng cũng biết anh đã làm được điều những người khác làm không được, nhìn ánh mắt khâm phục của vị bác sĩ kia là rõ.

Tần Dương cười cười:

- Sư phụ tôi còn lợi hại hơn nhiều.

Lý Tư Kỳ gật đầu:

- Sư phụ anh nhất định là một vị thần y không tầm thường, mới có thể dạy ra một học trò lợi hại như anh.

Tần Dương nghiêm túc gật đầu:

- Sư phụ tôi quả thực rất giỏi, ông là người tôi đã thấy lợi hại nhất!

Lý Tư Kỳ nhìn khuôn mặt Tần Dương nghiêm túc , đột nhiên cảm giác được tim đập của mình tựa hồ có chút gia tốc, trong lòng phảng phất có một loại cảm xúc khác thường đang ấp ủ.

- Tần Dương, có thể cho tôi số điện thoại của anh không ?

Hết chương 7.
Chương 8 Người đẹp biện bạch, cũng có phong tình

Số điện thoại?

Tần Dương sửng sốt một chút, người đẹp chủ động muốn xin số điện thoại mình?

Lý Tư Kỳ thấy biểu lộ của Tần Dương, sợ anh lại nghĩ lung tung, vội vàng lên tiếng giải thích nói:

- Anh là thần y mà, nếu lỡ sau này tôi mắc phải nghi nan tạp chứng gì, cũng dễ tìm anh nhờ giúp đỡ.

Tần Dương lấy lại tinh thần, đem điện thoại di động của mình ra, vừa cười vừa nói:

- Cô đọc số điện thoại của cô, tôi gọi cho cô.

Lý Tư Kỳ đọc số di động của mình, sau đó mỉm cười nói:

- Chúng ta cùng nhau đi xe, cùng nhau trải qua chuyện chị Lư sinh em bé, cũng coi như bạn bè rồi, đến lúc đó anh cũng không được từ chối tôi đâu!

Tần Dương nhá máy xong, cười nói:

- Tất nhiên là không rồi, nhưng mà, trình độ y khoa của tôi còn sơ sài lắm. Tôi là loại lang băm lang thang không bằng cấp đó, nếu cô có bị bệnh, vẫn nên đi bệnh viện chính quy chữa thì hơn.

Điện thoại vang lên, Lý Tư Kỳ móc ra một chiếc điện thoại màu hồng phấn, lưu lại số điện thoại Tần Dương. Nghe lời Tần Dương, cô cười nói:

- Sao anh nói nghe giống Trương Bân vậy, với lại, tôi cũng có thể tới kiếm anh đi chơi mà, chưa chắc nhất định là chữa bệnh đâu. Tôi mà tới đại học Trung Hải tìm anh, anh phải mời tôi ăn cơm đó nha.

Tần Dương cười nhẹ:

- Được được, đương nhiên không thành vấn đề. . . Lời Trương Bân nói mặc dù khó nghe, nhưng vẫn có chút đạo lý, ban nãy chẳng phải cô cũng thấy thế sao?

Lý Tư Kỳ trợn mắt lườm Tần Dương một cái, hừ nhẹ nói:

- Là tôi ứng phó cho qua thôi, anh lúc ấy chẳng chịu nói gì, có mình tôi bị lúng túng, lúc ấy mặt tôi ngượng chết được. . .

Người đẹp biện bạch, cũng có phong tình.

Tần Dương nhìn thấy bộ dạng Lý Tư Kỳ như vậy, không nhịn được bật cười.

Mặc dù hành trình lần này gặp phải nhiều biến cố đột xuất, nhưng đây là trị bệnh cứu người, cứu được tính mạng hai mẹ con chị Lư, còn kết bạn được với người đẹp như Lý Tư Kỳ, lòng hắn vẫn rất vui vẻ.

Lý Tư Kỳ dường như cũng nhận ra động tác vừa rồi của mình có vẻ hơi quá thân mật, mặt cô ửng đỏ quay người qua, chăm chú nhìn màn đêm đen như mực ngoài cửa sổ, tâm tình loáng thoáng chập chùng.

Bác sĩ nhanh chóng làm xong hết thảy, chị Lư vừa mệt lại bị mất máu nên đã sớm ngủ say, bác sĩ vội vàng vừa chăm em bé lẫn chị Lư. Tần Dương thấy thế, quyết định đổi chỗ ngồi cho bác sĩ, mang túi du lịch của mình đến toa ghế cứng, nhường chỗ nằm cho bác sĩ, để bà thuận tiện chăm sóc hai mẹ con chị Lư.

Tựa trên ghế cứng ngủ một giấc, khi tỉnh lại sắc trời đã sáng, xe đã đến nhà ga Trung Hải.

Nữ bác sĩ về chỗ ngồi lấy hành lý, nhìn thấy Tần Dương, ánh mắt tràn đầy khen ngợi:

- Cậu thanh niên, kỹ thuật ngân châm của cậu thật tuyệt. Cậu được ai dạy y thế?

Tần Dương cười nói:

- Sư phụ dạy con ạ. . . Mẹ con chị Lư có khỏe không?

- Ừm, mẹ con mạnh khỏe. Chị ấy đã gọi điện thoại, sẽ có người lên xe lửa đón mẹ con họ, nên cô quay lại lấy hành lý. À phải rồi, con trai, chị ấy còn gọi con quay lại đó, nói là muốn cám ơn con.

Tần Dương cười nói:

- Thôi được rồi ạ, con cũng là gặp chuyện ứng biến, lúc dùng kim trong lòng con cũng không chắc ạ.

Bác sĩ giơ ngón cái về phía Tần Dương:

- Thời buổi này, người có năng lực lại khiêm tốn, làm chuyện tốt không đợi báo đáp như con quả là hiếm thấy, tốt lắm!

Tần Dương khách khí nói:

- Bác gái cũng rất nhiệt tình ạ, chẳng những giúp đỡ đẻ, còn chăm sóc cả em bé lẫn người mẹ. Vất vả suốt đêm, chắc bác mệt lắm?

Nữ bác sĩ được Tần Dương khen ngợi như vậy, trông Tần Dương càng lúc càng vừa mắt, cười híp mắt chủ động nói:

- Thằng nhỏ này, đúng là biết nói chuyện mà. Bác là chủ nhiệm khoa phụ sản một bệnh viện ở thành phố Trung Hải, bác họ Lương, nếu về sau có cần giúp đỡ, cứ tới tìm bác. Ừm, con còn trẻ, chưa chắc đã đến khoa phụ sản, nhưng dù là khoa khác, bác cũng có thể giúp con thăm hỏi một phen.

Thấy bác gái có lòng như thế, Tần Dương đương nhiên rất cảm kích cảm ơn:

- Cám ơn bác Lương.

Đang khi hai người còn nói chuyện, xe lửa đã đến trạm. Tần Dương mang theo túi du lịch, sau khi cùng bác sĩ Lương đi ra toa hành khách liền chào tạm biệt.

Tần Dương đi được một đoạn, ngẩng đầu nhìn hướng toa ghế mềm, lại thấy mấy người bác sĩ y tá mặc áo khoác trắng mang hòm thuốc chữa bệnh đi theo một đôi nam nữ quần áo hoa lệ khí thế bất phàm đang tiến vào toa ghế mềm.

Tần Dương hơi nhíu mày, đây có lẽ là những người tới đón mẹ con chị Lư. Nhìn cách ăn mặc và khí chất của đôi nam nữ kia, chỉ sợ cũng không phải người bình thường, xem ra nhà chị Lư này cũng có chút lai lịch.

Tần Dương quay mặt đi, đeo túi du lịch, đi vào đám đông, định kiếm một chỗ ăn sáng, sau đó thì đến trường học.

Hôm nay là ngày trường học khai giảng báo danh mà.

. . .

Trong toa giường mềm, Lý Tư Kỳ ngồi cùng mẹ con chị Lư, chờ người nhà của chị đến.

Trương Bân thu dọn đồ vật của mình, mặt mũi khó chịu đi ra ngoài. Đêm qua từ lúc bị đánh thức hắn chẳng chợp mắt được nữa, hương vị lạ trong phòng kia khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, giống như trên người toàn là côn trùng bò lúc nhúc.

Thật là xui xẻo tám kiếp!

Làm sao lại đụng phải đàn bà đi đẻ, lần này không biết hắn phải vận xui bao lâu!

Vừa ra khỏi cửa không xa, một cặp nam nữ tuổi trung niên quần áo ngăn nắp gọn gàng bước nhanh đến, sau lưng là mấy vị bác sĩ y tá, Trương Bân đứng sang bên cạnh nhường bước, đồng thời nhận xét đôi nam nữ này.

Người phụ nữ tuổi hơn bốn mươi, trông rất hồng hào khỏe mạnh, trên cổ tay trắng noãn đeo một đôi vòng ngọc trong suốt nguyên bộ, nhìn là biết rất đắt tiền. Người đàn ông mặc áo thun ngắn tay, quần tây, đi giày da, trên tay hắn đeo đồng hồ hiệu Patek Philippe phiên bản giới hạn trị giá cả triệu làm Trương Bân lóa cả mắt.

Trương Bân ngơ ngác nhìn bọn họ đi vào toa phòng mình ở kia, sắc mặt hắn hơi kinh ngạc, đây là người nhà chị Lư?

Không phải chị Lư nói chồng chị đi làm lính sao?

Trương Bân rất muốn về lại phòng, nhưng hắn nghĩ đến những gì hắn làm hôm qua, đành không có mặt mũi nào mà trở lại.

Sớm biết nhà người ta gia cảnh khá như vậy, hôm qua lẽ ra mình nên đối tốt với chị ấy một chút, biết đâu có thể trèo lên cành cao!

Tất cả đều tại thằng ranh kia!

Tao sẽ không bỏ qua cho mày!

- Quân Di!

Người phụ nữ trung niên vừa vào cửa liền đi thẳng đến bên giường, khi nhìn thấy đứa bé bên cạnh chị Lư, ánh mắt bà lập tức sáng lên.

- Ôi, thằng bé này, cái mũi này, cái mặt này, đúng là giống Tiểu Cường như đúc

Người phụ nữ khen bé con xong, lại quay qua nắm chặt tay chị Lư, vẻ mặt lo lắng:

- Quân Di, em vẫn ổn chứ? Nhận được điện thoại của em làm tụi chị sợ hết hồn, thằng nhóc Tiểu Cường này, dám để em phải một mình đi về, may mắn ông trời phù hộ, không xảy ra chuyện gì, nếu không, chị nhất định lột da nó ra!

Chị Lư mỉm cười mệt mỏi nói:

- Chị hai, chị đừng trách anh ấy, anh ấy cũng do công việc thôi. Lẽ ra cách ngày dự sinh còn khoảng mấy ngày nữa, ai ngờ lại sinh non, cũng may ông trời phù hộ, gặp được quý nhân…

Người phụ nữ gật đầu, nghĩ đến còn thấy mà sợ:

- Đúng vậy, em không biết đâu, lúc chị nghe nói em bị băng huyết, chị suýt chút đã ngất, may mà không sao. Phải rồi, vị thần y cứu được em đâu?"

Chị Lư cười khổ nói:

- Em từng nhờ người mời cậu ấy đến, muốn bày tỏ lòng cảm tạ, nhưng tới giờ còn chưa thấy cậu ấy đâu, chắc hẳn đã rời đi rồi.

Người phụ nữ hơi sửng sốt:

- Đi rồi? Cậu ta cứu được mẹ con các em, là đại ân nhân của Lôi gia chúng ta!

Chị Lư gật đầu:

- Cậu trai kia không những y thuật kinh người, tính tình cũng rất khiêm tốn. Đúng rồi, tên cậu ấy là Tần Dương, hình như là sinh viên năm nhất đại học Trung Hải ngành Tiếng Anh. . .

Người phụ nữ thở dài một hơi, nắm tay chị Lư cười nói:

- Biết tên trường học vậy là được rồi. Thôi thôi, không nói cậu ta nữa, chị dẫn theo bác sĩ tới, trước hết để bọn họ kiểm tra thân thể giúp em. Quân Di, em giúp Lôi gia chúng ta sinh một cậu nhóc béo mập thế này, ông nội rất cao hứng, em đúng là công thần của Lôi gia chúng ta. .

Hết chương 8.
Chương 9 Phương pháp học đại học

Đại học Trung Hải.

Trên sân vận động to lớn, cờ màu bay tung bay, tiếng người ồn ào, từng ngành học tổ chức đón sinh viên mới đến, những anh chị khóa trên nhiệt tình chào đón tân sinh viên nhập học.

Đón tân sinh viên đến là việc quan trọng của đại học mỗi một năm tựu trường. Các anh khóa trước mở to hai mắt, ánh mắt di chuyển đến những nữ sinh viên mới xinh đẹp, cũng không ít đàn anh giúp đỡ khiêng hành lý, tiện đà làm hướng dẫn viên, cả một đám đều hưng phấn đến chết.

Tần Dương đeo balo, mặc quần áo bình thường đến nỗi chỉ cần hắn đứng ở trong đám đông là bị phai mờ hẳn. Hắn tìm đến chỗ khoa tiếng Anh đón người mới, lại phát hiện ngành khác đón người mới tuy rằng cũng là nam sinh chiếm đa số, nữ sinh thì ít, nhưng mà khoa Tiếng Anh chỉ có hai người nam sinh, còn lại đều là nữ sinh, hơn nữa ngoại hình rất xinh đẹp.

Đàn chị rất nhiệt tình giúp Tần Dương làm thủ tục nhập học, sau đó hắn được hướng dẫn đóng học phí rồi được giao chìa khóa ký túc xá.

Tòa nhà số 11, phòng 306.

Tần Dương đi đến nơi, phát hiện cửa phòng đã mở ra, trong phòng có hai nam sinh ngồi: một người có thân hình vạm vỡ mặc áo thun màu đen đang sắp xếp bàn học, một người khác có vóc dáng gầy gò, đeo mắt kiếng gọng đen ngồi trước máy vi tính chơi game online.

Tần Dương đi vào phòng, hai nam sinh đều quay đầu, trên mặt thanh niên cường tráng lộ ra nụ cười nhiệt tình :

- Bạn cùng phòng 306?

Tần Dương cười nói:

- Đúng vậy, hai người đến thật sớm.

Thanh niên vạm vỡ rất nhiệt tình giới thiệu nói:

- Tôi là Tôn Hiểu Đông, đến từ Đông Bắc, hắn là Lâm Trúc, đến từ Côn Nam, bạn tên là gì?

- Tần Dương, Tần trong “triều Tần”, Dương trong “ánh dương”, người Yến Kinh .

Lâm Trúc cười lên tiếng chào, mọi người xem như đã quen biết.

Tần Dương đảo qua vị trí cái giường còn dư lạị, cười nói:

- Một phòng ngủ có bốn người, còn một người chưa đến.

Tôn Hiểu Đông cười nói:

- Thời gian báo danh cũng có một ngày, có lẽ buổi chiều mới đến. Tần Dương, dọn dẹp hành lý nhanh lên, chúng ta đi ăn cơm rồi đi mua một ít đồ dùng hàng ngày. Buổi tối chờ người còn lại đến, bốn người tụ họp một chút, sau này chính là anh em trên một chiến tuyến.

- Được!

Mặc dù Tần Dương cũng không có chuẩn bị ở ký túc xá, dù sao hắn có rất nhiều chuyện ở ký túc xá không tiện, nhưng đã là bạn học, lại được phân chung một phòng ngủ cũng là duyên phận, Tần Dương cũng rất nguyện ý kết bạn bè.

Tần Dương dọn dẹp một chút, ba người cùng đi ra lầu ký túc xá, tiến về quán cơm.

Ba người chọn bàn ăn, cùng mọi người lấy cơm và thức ăn, sau đó ngồi xuống. Vừa mới chuẩn bị ăn cơm, tiếng cãi vã kịch liệt bỗng nhiên truyền vào tai mấy người.

Tần Dương quay đầu, nhìn thấy hai thanh niên nhìn nhau như hai con gà chọi, ở bên cạnh bọn hắn có một cô gái rất xinh đẹp, vẻ mặt bình tĩnh nhìn hai người.

- Tôi cảnh cáo cậu, nếu tôi còn thấy cậu xuất hiện trước mặt Lưu Hồng thì đừng trách tôi !

- Ơ hay, Lưu Hồng là bạn gái của cậu à? Cậu cho rằng cậu là ai mà xen vào chuyện của tôi chứ?

- Cậu nói thêm câu nữa thử xem?

- Tôi đang nói đây, cậu nghĩ mình là ai hả, có bản lĩnh thì solo mẹ đi.

- Đmm!

Một nam sinh đột nhiên hất bàn ăn trong tay mình ném về phía nam sinh đối diện, nam sinh kia cuống quít quay đầu, nhưng vẫn bị nước canh đổ đầy người, bị nam sinh nọ thừa cơ đá lên đùi rồi đạp trên mặt đất.

Không chờ đối phương đứng lên, nam sinh nọ đã xông tới, lấy bàn ăn bên cạnh đập xuống.

Tần Dương nhìn trợn mắt, wtf, tình huống gì đây?

Giành bạn gái?

Dữ dội như vậy?

Tư thế đánh nhau cũng quá thành thạo, ra tay cũng không nương tay chút nào hết.

Kỳ quái hơn là sinh viên xung quanh thấy cảnh này, vậy mà không có ai đi ngăn cản, ngược lại tràn đầy phấn khởi đứng xem, thậm chí còn có người hò hét tương trợ.

Chuyện này không thấy quá mức rồi sao?

Rất nhanh, nam sinh bị đánh đành chịu thua, liên tiếp cầu xin tha thứ, còn nam sinh đánh người vẻ mặt đắc ý, tựa như dũng sĩ đấu vật thắng lợi bước đến trước mặt cô gái kia, sau đó ôm cô rời khỏi nhà hàng.

Nét mặt Tôn Hiểu Đông như thấy quỷ :

- Tranh bạn gái phải trực tiếp dùng đến bạo lực như vậy? Cô gái kia cũng không khuyên giải ngăn cản một lần, còn đi cùng nam sinh đánh thắng?

Lâm Trúc bên cạnh lại bình tĩnh lạ thường, thậm chí biểu tình có chút kỳ lạ, hỏi ngược lại:

- Trước khi hai người thi đậu đại học Trung Hải, lẽ nào không biết chút gì về trường này?

Tần Dương nghiêng đầu, thử hỏi:

- Biết một chút. Nghe cậu nói như vậy, hình như ở đây có gì đặc biệt?

Tôn Hiểu Đông cũng hỏi:

- Đúng vậy, những người đánh nhau chẳng lẽ không sợ bị trường học xử phạt sao?

- Xử phạt?

Lâm Trú kỳ lạ nhìn Tôn Hiểu Đông:

- Đương nhiên sẽ không bị xử phạt, chỉ là đánh một chút mà thôi, cũng đâu có ai phải vào bệnh viện.

Thấy hai người khó hiểu, Lâm Trúc thở dài nói:

- Xem ra các người không hiểu rõ đại học Trung Hải! Đại học Trung Hải có tiếng là đại học đặc biệt nhất ở Trung Hải bởi vì một chữ: “loạn”!

- Loạn?

Lâm Trúc khẳng định gật đầu:

- Đúng vậy, chính là loạn! Đại học Trung Hải cũng coi như trường học nổi tiếng, trước kia cũng không phải như vậy, nhưng mà về sau xuất hiện một vị hiệu trưởng kỳ lạ, quan điểm của ông ta là không thể che chở sinh viên, điều này sẽ bọn họ trở nên yếu đuối, giống như là đóa hoa bên trong nhà kính, đi vào xã hội sẽ không chịu nổi bị vùi dập. Lúc hắn phát biểu phương pháp học đại học này đã gây náo động rất lớn, đã xảy ra chuyện gì trong đó thì không thấy nói tới, nhưng phương pháp này vẫn được thực hiện, sau đó phát triển đến mức như bây giờ: toàn bộ đại học chính là một xã hội cô đọng, tranh cường hiếu thắng, hiện thực, tiền tài, giai cấp, đều có thể cảm nhận được ở nơi này!

Tôn Hiểu Đông giật mình mở to hai mắt:

- Vậy ý của cậu là hiện tại đại học Trung Hải là một đại học tạp nham?

-Không!

Lâm Trúc lắc đầu, ánh mắt có hai phần kỳ dị:

- Đại học Trung Hải mấy chục năm nay phát triển đi lên, phong cách trường học là mỗi ngày mỗi khác, thường xuyên bị người lên án, nhưng số lượng tinh anh tốt nghiệp từ đại học Trung Hải không thấp hơn những trường đại học khác, thậm chí nhiều hơn. Rất nhiều người đạt thành tựu rất cao ở mỗi lĩnh vực, bọn họ khi nói đến kinh nghiệm thành công đều nhắc tới bốn năm cuộc sống đại học đã thay đổi cuộc đời của bọn họ!

Sinh viên đại học Trung Hải trải qua bốn năm đại học, sau tiến vào xã hội, thường thường sẽ thấy như cá gặp nước, nhẹ nhõm ứng đối, cho dù là những người trong trường học thường xuyên bị lấn ép khi tiến vào xã hội cũng sẽ không tệ. Cái này có lẽ chính là rắn có đường rắn , chuột có đường chuột, đây cũng là lí do đại học Trung Hải loạn như thế nhưng vẫn tồn tại đến bây giờ, đồng thời lượng người trúng tuyển vẫn không thấp.

Tôn Hiểu Đông sợ hãi than:

- Nói như vậy, bước vào đại học Trung Hải chẳng khác nào sớm tiến vào xã hội?

Lâm Trúc gật đầu:

- Cũng gần là vậy, nhưng mà khoa Tiếng Anh luôn luôn có ít nam sinh mà nhiều nữ sinh, tình huống còn hơi đỡ một ít. Như khoa công nghệ kìa, ai, mức độ trong tối ngoài sáng tranh đấu hoàn toàn vượt qua tưởng tượng.

Tần Dương không nói chuyện, nhưng là ánh mắt lại hơi sáng lên.

Hắn vốn cảm thấy đi học có chút buồn tẻ nhàm chán, nhưng mà bây giờ xem ra, trường học này có lẽ khá thú vị.

Hết chương 9.
Chương 10 Lý do chọn khoa kì lạ

Ăn xong cơm trưa, ba người lại đi siêu thị mua một chút vật dụng hàng ngày.

Trên đường về, Tôn Hiểu Đông tò mò hỏi Lâm Trúc:

- Lâm Trúc, có vẻ như cậu biết rất nhiều về trường học nhỉ? Trường học của chúng ta đề xướng trường học tức là xã hội, những người mới như chúng ta làm thế nào mới có thể sinh tồn trong trường đây ?

Lâm Trúc đưa tay nâng nâng kính đen của mình:

- Cũng giống như trong xã hội thôi, không chọc nổi thì tránh xa một chút. Nếu như thật sự chọc phải, chạy được thì chạy, nếu không tìm một người lợi hại ra mặt giúp là được rồi.

Tôn Hiểu Đông có chút cảm thán nói ra:

- Người như thế nào mới có thể gọi là lợi hại đây?

Lâm Trúc lại bĩu môi:

- Người trong top 100 ai cũng lời hại hết, muôn hình muôn vẻ. Có người dựa vào nắm đấm, có người dựa vào tiền, có người dựa vào quyền thế trong nhà, đây đều là bản lĩnh của họ. Tôi nói rồi, ở đây không khác gì ngoài xã hội hết.

- Các cậu không cần nghĩ nhiều làm gì, nếu như cậu an phận học tập, không tranh cường háo thắng, không chủ động đi gây sự thì cũng chẳng có ai đến bắt nạt cậu đâu.

Tần Dương nghe Lâm Trúc trả lời kẽ cười:

- Giống xã hội thật đấy.

Lâm Trúc gật đầu:

- Đúng vậy á, cực kì giống xã hội, nên những tinh anh trong đại học Trung Hải đều không phải là người đơn giản, sau này đi vào xã hội họ cũng sẽ đều là tinh anh.

Hơi ngừng một chút, Lâm Trúc mới cười cười nói:

- Tôi là dân kĩ thuật nên lúc nghiên cứu thích yên tĩnh, cũng không muốn đi tranh cường hiếu thắng với ai. Hơn nữa chắc là qua một khoảng thời gian nữa tôi sẽ ra ngoài thuê phòng.

Tần Dương cũng hơi sững sờ, Lâm Trúc cũng chuẩn bị ra ngoài thuê phòng ?

- Cậu nói cậu là dân kĩ thuật, vậy cậu ưa thích nghiên cứu cái kĩ thuật gì?

- Lập trình máy tính, từ nhỏ tôi đã ưa thích cái này rồi.

Tôn Hiểu Đông giật mình hỏi:

- Vậy sao cậu không đăng kí vào khoa máy tính mà lại đăng kí vào khoa tiếng Anh làm gì vậy?

Lâm Trúc bình tĩnh nói:

- Chương trình máy tính dạy ở đại học tôi đã sớm biết hết, nếu như tôi đăng kí khoa máy tính chẳng phải là phí thời gian sao? Còn không bằng học tốt ngoại ngữ, có thể giao lưu với người nước ngoài tốt hơn, cũng có thể đọc tài liệu bằng tiếng Anh.

Tôn Hiểu Đông giật mình cười nói.

- Cậu học tập ngoại ngữ chỉ là vì học tốt lập trình ư?

Lâm Trúc gật đầu:

- Đúng vậy

Tôn Hiểu Đông cười ha hả:

- Cậu giống như là đi đường vòng để cứu nước vậy, ha ha.

Lâm Trúc hỏi ngược lại:

- Cậu thì sao? Tại sao lại chọn khoa tiếng Anh?

Tôn Hiểu Đông gãi gãi đầu bất đắc dĩ nói:

- Tôi cảm thấy học tiếng Anh tương đối dễ, chỉ cần mở miệng cũng có thể kiếm cơm, cũng không cần động não, sở dĩ thi vào khoa tiếng Anh là định sau này làm một phiên dịch viên chuyên nghiệp.

Tần Dương và Lâm Trúc nhìn dáng người cao to của Tôn Hiểu Đông, trong lòng không nhịn được nghĩ “Chẳng lẽ cũng bởi vì không thích dùng đầu óc nên dáng dấp mới cường tráng như vậy sao?”

Tôn Hiểu Đông thấy hai người dò xét thân thể mình, ánh mắt còn hơi cổ quái nên đại khái cũng đoán được hai tên kia đang nghĩ gì, cũng không để bụng, thoải mái nói ra:

- Người như tôi đúng là không muốn động não, cũng thích vận động với học một chút gì đó đơn giản thôi, dù sao có cái cần câu cơm là được… Tần Dương, cậu vì sao lại chọn khoa tiếng Anh vậy ?

Tần Dương sờ sờ mũi bất đắc dĩ:

- Trưởng bối trong nhà chọn cho tôi, tôi không có lựa chọn nào khác.

Ánh mắt Tôn Hiểu Đông lập tức tràn đầy đồng tình và an ủi:

- Khoa tiếng Anh cũng rất tốt, đầu năm nay nhiều người ở đại học cũng không học được cái gì, ra ngoài phỏng vấn bắn một tràng tiếng Anh là có ngay cơ hội trúng tuyển cao, muốn xin việc gì cũng dễ hơn nhiều.

Tần Dương cười ha ha:

- Đúng vậy, tôi thấy ngành này cũng không tệ.

Lâm Trúc mỉm cười:

- Khoa tiếng Anh còn có một chỗ tốt…

Tôn Hiểu Đông tò mò hỏi:

- Chỗ tốt gì?

Lâm Trúc cười híp mắt nói:

- Khoa tiếng Anh có nhiều nữ sinh. Theo tôi được biết, trong lớp chúng ta có bốn mươi hai người mà chỉ có mười một nam, nói cách khác chúng ta có 31 nữ sinh, tỉ lệ nam nữ tầm khoảng 1- 3.

Con mắt của Tôn Hiểu Đông lập tức sáng lên:

- Oa, tốt thế à? Vậy chẳng phải rất dễ tìm bạn gái hay sao?

Lâm Trúc cười nói:

- Chuyện tìm bạn gái là dựa vào bản lĩnh, nhưng chúng ta đúng là chiếm một chút ưu thế. Lại nói, lần này tỉ lệ nam của chúng ta còn đông hơn năm ngoái, năm ngoái tỉ lệ nam nữ còn là 1 so 5!

Tôn Hiểu Đông nét mặt vui vẻ:

- Ha ha, kiểu này hay đấy, không lo không có bạn gái!

Lâm Trúc lập tức dội một gáo nước lạnh:

- Cậu đừng mừng vội, khoa tiếng Anh nhiều nữ sinh, khoa công nghệ lại thiếu nữ sinh, những người trong khoa công nghệ như hòa thượng kia tất nhiên là nhìn chằm chằm vào cái khoa nhiều nữ sinh nhất này rồi. Nhất là những mỹ nữ, có không biết bao nhiêu người vây quanh, muốn mang mỹ nữ về cũng không phải chuyện dễ dàng.

Tính cách của Tôn Hiểu Đông vô cùng lạc quan, cũng không bị đả động một chút nào, nói:

- Tôi sẽ dùng nhiệt huyết và khuỷu tay khỏe mạnh đi chinh phục nữ thần của tôi!

Ba người kể rõ vài lí do kì lạ của bản thân thì khoảng cách với nhau cũng được kéo lại gần nhiều.

Hôm nay là nhập học cũng không có việc gì để làm, ngày mai mới chính thức khai giảng, ba người trở lại kí túc xá đem đồ dùng cất xong xuôi rồi việc ai người ấy làm.

Tôn Hiểu Đông ngồi không yên, mang một quả bóng rổ mới mua ra ngoài sân chơi. Lâm Trúc chơi máy vi tính, Tần Dương cầm một quyển sách dựa vào giường đọc.

Khoảng chừng bốn giờ chiều, cửa phòng bỗng nhiên bị mở ra, một người thanh niên đẹp trai vóc dáng cao gầy kéo một rương hành lí xuất hiện trước cửa, tóc vuốt thật chỉnh tề, áo phông ngắn tay màu xanh lam, quần thường, giày da nhàn nhã, trên tay còn đeo một cái đồng hồ lóng lánh.

- Ha, các anh em đều đã tới, tôi là người cuối cùng hả ?

Tần Dương để sách xuống, nhìn thanh niên ngoài cửa rồi mỉm cười nói:

- Đúng vậy, còn thiếu mỗi cậu, cậu đúng là tới trễ nhất đấy.

Thanh niên kéo lấy rương hành lý đi vào cửa, cười ha hả nói:

- Buổi trưa hôm nay trong nhà có khách, tôi phải ở nhà tiếp khách nên mới tới muộn một chút. Mấy anh em, buổi tối mời mọi người tụ họp rồi làm quen một chút.

Lâm Trúc cười nói:

- Cậu là người Trung Hải à?

- Đúng, từ nhà tôi đến trường mất nửa giờ lái xe. Đúng rồi, tôi tên Hà Thiên Phong, mấy người xưng hô thế nào?

Tần Dương và Lâm Trúc tự giới thiệu mình một phen, đang nói thì Tôn Hiểu Đông người đầy mồ hôi ôm bóng rổ trở về, nhìn Hà Thiên Phong lập tức vui vẻ nói:

- Tới rồi, người trong phòng chúng ta đều tới đông đủ rồi. Tôi là Tôn Hiểu Đông, người Đông Bắc.

Hà Thiên Phong rất hào khí phất tay:

- Mặc dù mọi người giờ là bạn học, cũng là bạn cùng phòng, nhưng các cậu là từ xa đến, tôi tốt xấu gì cũng coi như là một địa chủ. Tối hôm nay tôi mời khách ở đại tửu lâu Hải Phong, lát nữa tôi lại mời vài bạn học mỹ nữ đến, hôm nay không say không về.

Nghe có mỹ nữ xong cái là hai mắt Tôn Hiểu Đông với Lâm Trúc đều sáng lên, Tôn Hiểu Đông tò mò hỏi:

- Chúng ta mới đi học, cậu đã kiếm đâu ra mỹ nữ rồi?

Hà Thiên Phong biểu lộ một chút đắc ý:

- Biết vì sao tôi chọn thi khoa tiếng Anh không? Vì ở đây nhiều mỹ nữ hơn, hơn nữa trường học cũng đặc biệt, đúng là nơi hoàng tử sàn đêm như tôi phát huy năng lực. Lúc nghỉ hè tôi có tới đây nghiên cứu địa hình vài lần, cũng biết không ít mỹ nữ khóa trên…

Hết chương 10.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK