• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

10.

Cố Viễn đã bị tôi dọa đứng hình hoàn toàn. Cậu buông tay đang nắm lấy tay tôi ra, cả người cứng đơ như bị sét đánh.

Bây giờ tôi có thể chạy đi rồi, nhưng tôi không nỡ.

Tôi đã tưởng tượng về nụ hôn này trong đầu mình hàng trăm, hàng ngàn lần, cũng mong chờ nó hàng trăm, hàng ngàn lần.

Tôi có thể bịa ra một lý do nào đó, cũng có thể dùng những lời nói dối để lấp li3m chuyện này.

Nhưng tôi đã chờ cái giây phút này lâu lắm rồi. Tôi không muốn tiếp tục che giấu nó nữa.

Cuối cùng Cố Viễn cũng lấy lại tinh thần. Sau khi não hoạt động trở lại, cậu bắt đầu điên cuồng đáp lại tôi.

Trên đời này, việc hạnh phúc nhất chính là người mà mình thích cũng thích mình. Lần này hôn tôi, cậu càng hôn càng ôm chặt tôi vào lòng.

Không biết hôn được bao lâu, cuối cùng Cố Viễn cũng thả tôi xuống dưới, vùi đầu vào cổ tôi không nói lời nào.

“Tống Phỉ, có phải tớ đang nằm mơ hay không?”

Cậu nghẹn ngào nói, giọng hơi khàn khàn.

Cố Viễn, cậu ấy, bị tôi hôn đến khóc rồi à?11.

“Hai người đang làm gì thế?”

Lý Kỳ Nguyệt nổi giận đùng đùng chạy tới chỗ chúng tôi. Não tôi cũng hoạt động trở lại, không chờ Cố Viễn lấy lại tinh thần, tôi nhanh chóng co giò chạy đi.

“Sao mặt cậu đỏ thế, cậu ốm à?”

Lý Dương Ba lo lắng chạy qua chỗ tôi, còn duỗi tay sờ trán tôi một cái.

“À, không sao không sao. Tớ vừa chạy bộ, đúng, tớ vừa mới đi chạy bộ nên mới như vậy đấy!”

“Tống Phỉ, lều của cậu đây nhé! Cậu mau dựng lều lên đi.”

Lưu Ngạn đứng cách đó không xa lớn tiếng gọi tôi. Tôi vội chạy qua, luống cuống dựng lều lên.

Lưu Ngạn và Lý Dương Ba là bạn học cùng đại học, cùng chung phòng ký túc với Cố Viễn. Sau khi tốt nghiệp thì cả ba cùng nhau khởi nghiệp, mở một công ty bán hàng online nổi tiếng trong và ngoài nước.

Vì tôi hay đến phòng tìm Cố Viễn nên Lưu Ngạn và Lý Dương Ba đều quen tôi. Nhất là Lý Dương Ba, bình thường cậu cũng rất quan tâm đến tôi.

Tôi mất tập trung đóng đinh vào đất để dựng lều. Vừa đóng, tôi vừa nhớ lại cảnh làm người ta xao xuyến vừa rồi.

Vì sao kỹ thuật hôn của Cố Viễn lại tốt thế? Đúng là đáng giận thật mà! Có phải cậu ấy trộm có bạn gái sau lưng tôi không nhỉ?

“Ui mọi người đều đến rồi hả? Xin lỗi mọi người nha, tớ tới muộn rồi!”

Một giọng nói trong trẻo vang lên, tôi quay đầu đi thì thấy…Trương Thải Vi!!!

Trước mắt tôi là một cô gái cắt tóc ngắn có đôi mắt hẹp dài, mũi cô ấy cao, làn da hơi ngăm đen nhưng không làm lu mờ đi vẻ đẹp của cô ấy.

Hôm nay cô ấy đi một đôi bốt chuyên dùng để leo núi, tôn lên cặp chân dài đẹp đẽ của mình. Nhìn phong cách phối đồ của cô ấy ngày hôm nay, tuyệt vời đến mức có thể đi chụp ảnh tạp chí ngay được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK