Ta hơi kinh ngạc, sau đó cảm thấy xui xẻo kéo váy ra.
Quý Yến nghe không hiểu ta đang nói cái gì, y chỉ gian nan ngẩng đầu lên, mặt mang theo vẻ cầu xin:
“Cô nương, cứu ta một mạng, tất có hậu tạ!”
Quý Yến lại nắm chặt làn váy của ta, lần này ta không rút ra được.
Y còn chưa nói xong đã trực tiếp ngất đi.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt và vết m.á.u loang lổ trên người của Quý Yến, ta lặng người.
Cẩn thận quan sát y.
Quý Yến mặc hắc bào, nhìn rất là chật vật.
Có vẻ như những năm qua y sống không tốt.
Thật đáng thương.
Hay là cứu y đi.
“Mới là lạ.”
Ta mỉm cười.
Sau đó duỗi chân đá y bay hẳn một mét.
Quý Yến đang hôn mê phun ra một ngụm máu.
Ta vỗ tay, co chân bỏ chạy.
Dựa theo dòng thời gian ban đầu, lúc này Quý Yến dưới sự bảo hộ của ta hẳn là đã an toàn rồi.
Y là con trai trưởng lưu lạc bên ngoài của phủ Thừa tướng, tình cảnh rất nguy hiểm.
Đáng tiếc! Thật đáng tiếc! Tỷ đây không hầu hạ ngươi nữa.
Không có tấm khiên lớn như ta, có lẽ hiện tại Quý Yến còn đang lưu lạc đầu đường xó chợ.
Có điều nếu y đã trở lại thành Kim Lăng, chắc hẳn phủ Thừa tướng cũng gần tìm được y rồi.
Vậy thì ta vẫn nên tránh xa y một chút, miễn cho chọc phải một thân m.á.u tanh.
Nghĩ đến đây, ta tăng tốc chạy nhanh hơn nữa.
9.
Thời gian thoáng qua, Thẩm An đã tòng quân được ba năm.
Những năm gần đây biên cương không yên bình, nhiều cuộc chiến tranh lớn nhỏ liên tục nổ ra.
Theo như Thẩm An nói, hắn từng bước từng bước nhờ vào công trạng trở thành Phó tướng, dưới tay thống lĩnh thiên quân vạn mã.
Bởi vì tiền tuyến cấp bách, ba năm nay hắn không cách nào trở về, nhưng hết lá thư này đến lá thư khác liên tục được gửi đến Kim Lăng.
Ta hơi lo lắng.
Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu.
Quân địch bị đánh lui từng bước, Thẩm An nói bọn chúng sắp không nhịn được nữa.
Mấy ngày nay Thẩm An gửi thư càng ngày càng ít, hiển nhiên là tình hình tiền tuyến càng ngày càng gay gắt.
Ta không làm được gì, chỉ có thể tiếp tục nằm bẹp trong phủ.
10.
Gió xuân du dương thổi nhẹ phất phơ, thật là đẹp.
Giữa lúc ta đang phơi nắng ngủ say, đột nhiên một thanh âm từ trên đầu tường truyền đến:
“Thu Thu.”
Ta kinh hãi thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên.
Ánh mặt trời có chút chói mắt, ta nhận ra là Quý Yến.
Mặc bạch y, ôn nhuận như ngọc.
Ngay cả động tác trèo tường cũng không che dấu phong thái của y.
Chẳng trách sau khi trở thành đại công tử phủ Tể tướng, chỉ trong vài ngày y đã trở thành người tình trong mộng của tất cả thiếu nữ trong thành.
Nhưng dù lớn lên đẹp trai đến đâu cũng không che dấu được nội tâm xấu xí. Y nhảy xuống bức tường rồi đứng đó nhìn ta chằm chằm.
Ta không hiểu ra sao:
“Ngươi có việc gì? Sao lại tự tiện xông vào nhà dân.”
Nhìn đôi mắt càng lúc càng u ám của Quý Yến, ta đột nhiên nhớ ra.
Chẳng lẽ… Chẳng lẽ, y biết mấy năm trước ta đá y, nên đến tìm ta trả thù?
Ta rùng mình một cái.
Vội vàng nhanh chóng lui về phía sau, cảnh giác nhìn về phía y.
Thấy ta tránh xa, Quý Yến có vẻ hơi đau lòng:
“Thu Thu, nàng đừng sợ.”
“Ta đã nhớ ra hết rồi.”
11.
Y hoài niệm nhìn chằm chằm ta, hơi dè dặt:
“Thu Thu, thực xin lỗi, lúc đó ta không biết nàng nghiêm túc, ta còn tưởng rằng nàng đang giận dỗi với ta…”
“Sau khi nàng đi ta rất nhớ nàng, ta không muốn mất đi nàng, vì thế đã đi theo nàng.”
Ánh mắt Quý Yến quyến luyến, nỗi nhớ nhung trong mắt dường như muốn tràn ra:
“Thật tốt, ta có thể gặp lại nàng.”
Tay y run rẩy tiến lên vài bước, giơ tay muốn chạm vào mặt ta nhưng cuối cùng vẫn không giơ lên.
Ta nhíu mày.
Nhìn dáng vẻ này chắc là Quý Yến đã có ký ức kiếp trước.
Ta lặng lẽ oán thầm:【Hệ thống, sau khi trở về nhớ sửa chữa lại.】
Hệ thống phớt lờ ta.
Quý Yến trông mong nhìn ta, chờ ta trả lời.
Có điều chiêu này của y đối với ta cũng vô dụng.
Nhớ lại tất cả những chuyện ở kiếp trước, ta không giấu nổi hận ý:
“Ồ, Quý đại thiếu gia của chúng ta còn có thể nói xin lỗi nha.”
Ta khoanh tay trước ngực, âm dương quái khí nói:
“Ngươi thật đúng là da mặt trái dán da mặt phải, một bên là da mặt dày, một bên là không biết xấu hổ.”
“Không biết là ai đã dùng m.á.u đầu tim của mình làm thuốc dẫn cứu muội muội của ngươi, Quý đại thiếu gia đây là quý nhân hay quên, không cẩn thận quên mất rồi?”
Ta nhắc lại chuyện cũ, sắc mặt Quý Yếu tức khắc trở nên có phần khó coi.
Năm đó Sở Linh bị bệnh nặng có thể mất mạng bất cứ lúc nào, mà ta lại có khả năng tự chữa bệnh, vì thế bị Quý Yến cưỡng ép lấy m.á.u đầu tim đi chữa bệnh cho Sở Linh.
“Ta… ta… là ta có lỗi với nàng.”
Bóng cây loang lổ chiếu lên mặt y, khiến y trông có vẻ gầy yếu, lại có vẻ ảm đạm đau thương:
“Ta tin lời đồn thổi của người khác, không ngờ sẽ có thương tổn lớn với nàng như vậy, Sở Linh đối với ta rất quan trọng, ta cũng bất đắc dĩ….”.
Y yếu ớt giải thích.
“Ta cũng không dám nhận sự hổ thẹn của ngài, ngài đã khiến ta mất mạng không phải sao?”
Ta mỉa mai.
Quý Yến cúi đầu xuống, khiến người khác không thể thấy rõ vẻ mặt của y:
“Thật xin lỗi…………”.
Y im lặng một lúc lâu, cuối cùng vẫn chỉ có thể nói ra ba chữ nhợt nhạt này.
Nhìn bộ dạng này của y, đột nhiên ta không còn hứng thú nữa:
“Cút đi.”
Ta quát lớn một tiếng rồi lập tức trở về phòng, không cho y một ánh mắt nào nữa.