Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

14.

Nhưng còn chưa kịp nghĩ ra biện pháp g.i.ế.c Quý Yến, biên cương đã xảy ra chuyện.

Khi tin tức truyền đến thành Kim Lăng, lòng người nhất thời hoảng sợ.

Man di khai chiến, đại tướng quân tử trận, hiện giờ chỉ còn lại phó tướng gian nan trấn thủ.

Khi nghe được tin này ta trở nên mơ hồ.

Bởi vì kiếp trước tướng quân không chết.

Khi nhận được thư của Thẩm An, biên cương khai chiến đã hai ngày trôi qua.

【 A tỷ, tướng quân đã qua đời, ta sắp dẫn toàn bộ binh lính xâm nhập doanh trại bọn Oa, chuyến đi này khó được bình an, quãng đời còn lại sợ rằng không thể đi cùng, An thật là hổ thẹn.

….

Thân ái, Thẩm An. 】

Kiếp trước Đại tướng quân không chết, Thẩm An thân là Phó tướng quân, cùng Đại tướng quân cùng nhau dẫn quân chống lại man di.

Nhưng kiếp này xem ra chỉ có hắn lẻ loi một mình.

Lưu loát ba tờ giấy, Thẩm An đem hậu sự lớn nhỏ viết lên giấy, ngôn ngữ bi thương và cảm xúc sợ hãi khiến mắt ta đỏ hoe sau khi đọc nó.

Hắn lo ta không thể sống một mình, sợ ta ăn không ngon, ngủ không yên.

Hắn sợ bản thân một đi không trở lại, ta sẽ bị người khác bắt nạt.

Hắn còn sợ ta không có người chăm sóc, lẻ loi một mình canh giữ cái tổ trống rỗng.

Thế nhưng toàn bộ phong thư hắn không đề cập đến bản thân một từ nào.

Kiếp trước bởi vì ta một lòng nhào lên người Quý Yến cho nên hoàn toàn không biết Thẩm An đã xảy ra chuyện gì ở biên cương.

Sau khi lớn lên Thẩm An trầm mặc ít nói, bởi vậy ta chỉ có thể chỉ dựa vào từng lời nói của hắn, nghe ngóng đại khái tình huống biên cương.

Nhưng kiếp này, khi mối quan hệ của ta và hắn càng lúc càng trở nên thân thiết hơn, ta càng nhận thức rõ sự gian nguy của hắn.

Không giống Quý Yến, Thẩm An hoàn toàn xuất thân từ tầng lớp thấp nhất.

Nếu nói thành tựu của Quý Yến một nửa là do gia tộc khổng lồ, thì đối với Thẩm An mà nói, thành tựu của hắn chính là hoàn toàn dựa vào một mình hắn.

Vô số ngày đêm lạnh lẽo, trong khi Quý Yến đang ăn uống linh đình thì Thẩm An lại đang xông pha chiến đấu, ra trận g.i.ế.c địch.

Nghĩ tới đây, ta càng đau lòng vì Thẩm An.

Theo những gì hệ thống nói, nó cũng không chắc chắn liệu Thẩm An có thể sống sót hay không.

Bởi vì sự xuất hiện của ta giống như hiệu ứng cánh bướm, rút dây động rừng, một hành động nho nhỏ có thể khiến kết quả phát sinh thay đổi rất lớn.

Ta nhớ đến vị tướng quân đã chết.

【 Hắn c.h.ế.t rồi sẽ như thế nào? 】

【 Thế giới sụp đổ, nhiệm vụ thất bại.】

【 Có ý gì? Sao lại sụp đổ?】

【Thế giới nhiệm vụ lần này là thế giới đặc thù, không có cốt truyện, cơ hội sửa chữa đã sử dụng.】

【Tức là, thế giới này sẽ biến mất, Thẩm An có khả năng sẽ không trở lại?】

【Phải.】

Ta chợt không nói nên lời.

15.

Mấy ngày nay ở thành Kim Lăng, cảm xúc lo lắng bao phủ tất cả mọi người sống ở đây.

Thư từ của Thẩm An cũng đã bị gián đoạn, ta không thể biết được tin tức của hắn nữa.

Trận chiến này kéo dài rất lâu, triều đình và mọi người liều mạng mười hai phần lực.

Hoàng đế đương triều tuy ngu ngốc nhưng trước đại sự vẫn không dám tranh chấp với bá quan, đủ loại chi viện và ngân lượng như nước chảy tràn ra tiền tuyến.

Nhưng ta vẫn không thể yên tâm, vì thế ngày nào cũng lên núi cầu phúc.

Đáng tiếc luôn luôn có người không có mắt đến quấy rầy.

“Thu Thu, nàng đi có mệt không.”

Hôm nay Quý Yến hiển nhiên đã cẩn thận sửa sang lại một phen, y mặc cẩm bào hoa văn màu lam, ngọc quan dựng thẳng lên thật cao, lộ vẻ phong thần tuấn lãng.

Y muốn tới đỡ ta, lại bị ta đưa tay né tránh:

“Ta lại không biết Quý đại thiếu gia sẽ có ngày không biết xấu hổ như vậy, ý của ta ngươi còn không thấy rõ hay sao?”

Mấy ngày nay Quý Yến cứ đến trước mặt ta lắc lư suốt, cho dù muốn giả vờ không nhìn thấy cũng không được.

Ta mất kiên nhẫn.

“Thu Thu……………. Ta thành tâm đến làm lành với nàng.”

Thấy vẻ mặt ta lạnh lùng, hốc mắt Quý Yến ửng đỏ, có chút ủy khuất:

“Nàng vẫn không muốn gặp ta, ta chỉ có thể tới tìm nàng.”

“Ta chỉ muốn đến nói cho nàng biết, nàng giận ta nhưng ta không oán nàng.”

“Kiếp trước sau khi nàng c.h.ế.t ta rất hối hận, lúc ngủ trong mơ đều là nàng, nhìn di vật của nàng cuối cùng ta cũng hiểu được tâm ý của nàng, ta thật sự đã sai, ta biết nàng vẫn còn tình cảm với ta cho nên sống lại một đời ta rất vui mừng, chúng ta có thể quay về bên nhau có được không?”

“Phụ thân muốn hứa hôn cho ta, ta không muốn cưới người khác, Thu Thu, cầu xin nàng đừng vứt bỏ ta.”

Y nói hết câu này đến câu khác giống như sợ ta từ chối, ngay cả cho ta xen vào cũng không có.

Khác với bộ dáng lạnh lùng kiếp trước, kiếp này y vô cùng hèn mọn, nói chuyện đều nhẹ giọng thì thầm.

Nhưng sau khi nghe xong ta lại không có chút cảm giác nào, thậm chí còn cảm thấy ghê tởm khi nghe những lời này.

Trước kia ta có tình cảm với y chẳng qua tình cảm này cũng rất mỏng manh, Quý Yến không khỏi có hơi coi trọng bản thân quá mức.

Còn cái gì mà không oán ta, sao lại không biết xấu hổ như vậy?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK