• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- " Là mẹ sao ba ''. Đây là lần đầu tiên được thấy mẹ qua bức ảnh. Nhưng Giai Giai thấy mẹ mình vô cùng xinh đẹp. Không biết ở ngoài sẽ xinh hơn không. Mình vô cùng trông đợi.

Tuy nhiên, con bé không biết rằng sẽ không bao giờ còn cơ hội gặp mặt mẹ mình nữa. Nếu biết được sự thật không biết con bé sẽ sốc đến mức nào.

Bây giờ Giai Giai vui quá mà rưng rưng muốn khóc. Lúc chiều, Thế Khải chỉ hỏi đến mẹ là đã không kiềm chế được xúc động mà bật khóc. Nhưng nhớ đến lời anh Thế Khải nói nếu khóc là không chơi cùng nữa. Thì làm sao dám khóc đây. Phải kiềm chế mới được.

Thấy con gái mình cứ cố kiềm nén hít hít mũi, ông lên tiếng đáp: '' Đúng rồi ".

Ông Thẩm thấy thương đứa con gái này vô cùng. Chịu cảnh mất mẹ từ rất sớm. Không có được hơi ấm của mẹ. Nhưng không sao, ông hứa suốt phần đời còn lại sẽ lo lắng, chăm sóc cho Giai Giai bù lại gấp đôi tình thương của mẹ. Để con không cảm thấy cô đơn và buồn tủi nữa.

Trước mắt thấy cảnh cha con tình thâm mà phát chán. Khóc cho ai coi đây?

Ông Chu muốn đi qua rước cái thằng con đó. Đi chơi cho lắm vào không biết đường về. Nếu mày không có giá trị lợi dụng thì đừng hòng tao phải xách thân xác này qua đây rước mày về. Đúng là chẳng ra tích sự gì.

Ai ngờ đâu chưa kịp hết tức giận, vừa vào đã nhìn cảnh trước mắt. Một bức ảnh thôi mà có cần phải khóc như có người chết không chứ. Có điều này ông thắc mắc là sao không thấy người đàn bà lăng loàn đó. Hay là đã đi đâu rồi.

Dù như thế nào, ông ta không biết bà ta đã chết và ông là người đã hại chết bà ấy. Một người đàn ông không chỉ vô tâm mà còn vô tình nữa.



- " Ba à, mẹ đi lâu vậy. Chừng nào mẹ mới về với chúng ta vậy ạ. Con nhớ mẹ lắm ". Cô bé vô cùng thắc mắc lần nào ba cũng nói đi xa. Không! Lần này Giai Giai phải nói cho rõ.

- " À thì mẹ con bận việc sẽ sớm về thôi ". Lúc nào cũng nói vậy để cho con bé an lòng. Nhưng ông cũng nhớ vợ mình đâu khác gì con bé nhớ mẹ chứ. Nhưng quả thật ông không biết nói làm sao cho đúng cả.

Nhìn thái độ ông ta ấp úng khi Giai Giai đề cặp đến mẹ. Không lẽ..... bà ta đã ' mất '. Chỉ tiếc bà đi sớm quá sẽ không có thể chứng kiến ' hai người chồng ' của bà sẽ đấu đá thừa sống thiếu chết ấy chứ. Được lắm có thể lợi dụng chuyện này mà hại ông sẽ dễ hơn. Tôi chỉ mong đến ngày tàn của ông. Hi vọng đến càng sớm càng tốt. Đỡ phải nhọc công phí sức. Mãi miên man suy nghĩ mà ông không biết Thế Khải đứng sau lưng mình lúc nào.

- " Sao ba đứng đây vậy ạ ".

Cậu vừa rửa mặt vào là đã thấy ba mình lấp ló nhìn vào trong nhà của Giai Giai rồi.

Thật hết nói nổi, thằng nhỏ này chẳng làm ra trò mà.

Ông ta có chút chột dạ mà quay đầu lại nhìn. Kèm theo ánh mắt súng đạn tia thẳng ánh mắt đến cậu.

Biết mình chắc đã chọc giận gì ông ta nên cậu cũng chỉ đưa đôi mắt đáng thương nhìn qua không dám nhìn thẳng.

- " Im lặng ". Ông đứa ngón trỏ lên miệng, ra dấu cho Thế Khải nhỏ tiếng.

Nhưng thật không như ông mong muốn.

Nghe có tiếng động ông Thẩm ra xem có chuyện gì. Vừa ra là đã nhìn thấy hai cha con, một người dáng vẻ hun dữ giống như là ra lệnh. Một bên là vẻ mặt lo lắng một điều gì đó.

- " Anh Tô có chuyện gì sao? Hai người mau vào nhà. Sao không gọi tôi ra sớm chứ? Anh đứng ở đây lâu chưa? ".

Cũng là thằng con này hại. Không phải là ông đánh bài nợ nhìu quá nên cũng có chút kinh nghiệm leo lẻo thì coi như xong.



- " Không có gì, chỉ là thấy Thế Khải chơi lâu quá nên muốn tôi muốn dẫn nó về thôi ông chủ. Không ngờ thấy hai cha con nói chuyện tôi không dám chen ngang.

Chẳng khác nào là ông ta đang ngầm xỉa xối ông Thẩm chen nganh cuộc nói chuyện của mình.

- " Là vậy sao ".

Còn nhớ chuyện gì đó nên ông quay sang nói với Thế Khải:

- " Con gái nhà chú có làm phiền con lằm không? ".

Giai Giai đang ngồi ngắm bức tranh thì nghe ba nhắc đến tên mình. Con bé lật đật nhảy xuống sofa lại gần cha đòi lại công bằng. Giai Giai có làm gì đâu chứ. Sao lại cứ bị nhắc tên hoài.

Cô dậm chân đùng đùng đứng trước ba nhưng lại không nói gì với ba mà nói với Thề Khải.

- " Anh có thấy em phiền không? ". Cô bé đan hai tay vào nhau, cúi đầu tỏ vẻ vô cùng đáng thương.

Nhìn dàng vẻ này ai dám nói là phiền chứ. Nếu có thì kẻ đó là ngốc rồi không phải sao?

- " Không có, Tiểu Giai rất ngoan ".

Nghe anh Thế Khải nói vậy, cô lên mặt với ba mình:

- " Đó anh Thế Khải khen con kìa. Ba lúc nào cũng chê con gái của mình ". Cái giọng điệu trách mắng nhưng thật ra là muốn người ta thương hại đây mà. Đúng là không ai làm trò qua con bé này. Thật hết nói nỗi.

- " Được rồi, Giai Giai của ba là ngoan nhất "

- " Hi...hi ". Được ba khen như vậy Giai Giai cũng cảm thấy mũi mình sắp phồng to luôn rồi.

- " Được rồi nếu không có gì nữa thì tôi vô trước đây ". Ông Thẩm cũng muốn hai ba con nhanh chóng ăn cơm nên đuổi khéo ba con Chu Thế Khải.

Thấy mình không phận sự nên hiểu ý mà kéo nhẹ tay ba ra về.

Muốn đuổi tôi à, được thôi. Rồi sẽ có ngày tôi sẽ là người đuổi ông. Vị trí này sẽ được thay đổi.

- " Vậy tôi về trước, Thế Khải về thôi con ".

- " Dạ ".

Sao khi hai ba con nhà ông Chu đi khuất dạng thì ông cũng nhanh chóng vào dùng cơm.

- ------------HẾT CHAP 6------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK