• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chuyển ngữ: Mơ
Bạch Tiên Tiên ở bên ngoài hỏi tất nhiên hai vị trưởng lão cũng nghe thấy, vừa chạy chưa được hai bước, Tam trưởng lão theo ra gọi cô: "Tiên Nhi! Hơn nửa đêm chạy lên núi, con không sợ à?"
Bước chân Bạch Tiên Tiên khựng lại, trong đầu không xóa đi nổi hình ảnh gương mặt mỉm cười quỷ dị nhìn mình của người kia vào buổi sáng.

Sợ thì sợ, chuyện kỳ lạ này không giải quyết, có lẽ cô cũng không ngủ ngon được.

Bạch Tiên Tiên quay đầu vẫy tay: "Có nhiều đạo trưởng ở cùng, con không sợ! Các trưởng lão ngủ trước đi ạ!"
Tam trưởng lão nhìn bóng cô chạy xa, chậc một tiếng, quay đầu kiêu ngạo nói với Nhị trưởng lão: "Thấy không, cái này gọi là trưởng thành."
Nhị trưởng lão mỉm cười.

Lúc Bạch Tiên Tiên đi theo mấy đạo sĩ chạy tới đã có không ít người vây quanh cổng.

Có lão đạo sĩ đội khăn sốt ruột tới mức sắc mặt rất xấu, hô lớn với mọi người: "Trước giờ Hạ Vân sẽ không để chúng tôi lo lắng, lâu vậy không liên lạc được chắc chắn là xảy ra chuyện rồi! Mấy người đừng cản tôi, trong quán không có thì tôi lên núi tìm!"
Bạch Tiên Tiên nhìn thấy người phát ngôn của Thái Huyền Quán là Vương Dương Đạo cũng ở đây.

Người mất tích trong quán, nếu thật sự xảy ra chuyện gì Thái Huyền Quán cũng có trách nhiệm, Vương Dương Đạo đang trấn an mấy người Thần Tiêu Phái thì Linh Minh vội vàng đi tới bên cạnh, trong tay còn cầm một cái la bàn, sắc mặt nghiêm trọng hơn ngày thường.

Vương Dương Đạo vừa nhìn thấy anh lập tức hỏi: "Tính ra không?"
Nửa giờ sau khi Thần Tiêu Phái chạy tới nói không thấy người, Vương Dương Đạo đã vội vã liên hệ Linh Minh, vừa phái người tìm trong đạo quán, vừa hỏi ngày sinh tháng đẻ của Hạ Vân để Linh Minh bói phương hướng.

Giọng điệu Linh Minh nặng nề: "Dẫn người lên núi tìm đi, quẻ tượng không lạc quan lắm."
Đâu chỉ không lạc quan lắm, tính thẳng ra là quẻ hung, hướng Đông Nam, hết khả năng sống rồi.

Sắc mặt tất cả người của Thần Tiêu Phái thay đổi.

Hạ Vân là người có thiên phú tốt nhất trong thế hệ trẻ, năng lực học lôi pháp Thần Tiêu rất giỏi.


Lần này đưa anh ta tới tham gia Đạo Tân Hội là hy vọng anh ta có thể tiến thêm một bước trong việc tu luyện.

Hiện tại tiểu bối ưu tú nhất mất tích, có khả năng cực lớn là đã qua đời.

Người Thần Tiêu Phái như bị sét đánh, không để ý cái gì nữa, vội vàng chạy lên núi.

Vương Dương Đạo cũng đuổi theo sát, vừa chạy vừa gọi điện bố trí người, gần như gọi hết đạo sĩ thanh niên trong Thái Huyền Quán tới lên núi tìm người.

Phần lớn núi Vọng Giao của Thái Huyền Quán đều đã bị khai thác thành khu du lịch, vào ban ngày khách du lịch qua lại, còn có bảo vệ tuần núi, thật ra rất ít nguy hiểm.

Chỉ là núi quá lớn, nếu không đi theo bản đồ rất dễ đi lạc.

Cũng may đạo sĩ Thái Huyền Quán ở trong núi nhiều năm, hiểu rất rõ địa thế, có bọn họ dẫn đường thì đội ngũ tìm kiếm có hiệu suất cao hơn rất nhiều.

Bạch Tiên Tiên đi theo sau đội ngũ, vừa leo lên mấy bậc thang thì đã thấy Trần Lẫm theo sau, đưa đèn pin trong tay cho cô.

Cô nhỏ giọng hỏi: "Sao anh tới đây?"
Trần Lẫm nói: "Nghe được tin tức nên đến."
Có anh ở cạnh, tâm trạng bất an của Bạch Tiên Tiên bình tĩnh hơn rất nhiều, vừa leo lên núi vừa nhíu mày nói: "Hạ Vân mất tích là người buổi sáng bắt chuyện với tôi.

Tôi đã cảm thấy anh ta bất thường, khí chất cả người không giống đệ tử Thần Tiêu tu luyện lôi pháp."
Cô ngừng một lát, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một ý nghĩ đáng sợ: "Anh nói xem người kỳ lạ buổi trưa có thể thật ra không phải Hạ Vân phải không? Có phải anh ta bị tà vật gì đó nhập không?"
Trần Lẫm còn chưa lên tiếng, Bạch Tiên Tiên vỗ tay một cái: "Nếu như là thật vậy thì quá đáng sợ rồi! Hiện trường nhiều đạo sĩ như vậy, còn ở trong Thái Huyền Quán, tuy chỉ là ở hội trường, nhưng mà đám Linh Minh sư huynh đều ở đó.

Phải là loại tà vật gì mới dám nghênh ngang nhập vào người ngay trước mặt nhiều đạo sĩ như vậy, còn chẳng có chút dấu vết gì?"
Dù hôm nay cô nhìn thẳng mặt đối phương, cũng chỉ cảm thấy ánh mắt của anh ta khiến người khác không dễ chịu lắm, hoàn toàn không phát hiện ra điều bất thường gì.

Trần Lẫm chiếu đèn pin trong tay xuống dưới chân cô: "Tìm thấy là biết."

Núi rừng yên tĩnh bị những cột sáng đèn pin liên tục lóe lên và tiếng gọi ầm ĩ, dựa vào phương hướng Linh Minh tính toán, mấy chục người tụ lại thành nửa vòng tròn.

Bạch Tiên Tiên chậm rãi giẫm lên cành khô lá rụng từng bước, đi khoảng nửa giờ thì bỗng nghe thấy phía trước có người kêu lên: "Hình như bên kia có người!"
Tất cả mọi người chạy về hướng tiếng kêu, Bạch Tiên Tiên cũng vội vã chạy chậm đuổi theo.

Tất cả nguồn sáng đèn pin rọi về phía trước, chiếu sáng cả một vùng.

Một người mặc áo len cao cổ màu đen nằm bên trên nhiều lớp lá mục, hai tay hướng lên trên đỉnh đầu, bị bắt chéo sau lưng, toàn bộ cơ thể ở trong một tư thế vặn vẹo quỷ dị.

Đèn pin chiếu lên mặt anh ta, xuất hiện một gương mặt lõm vào bên trong chỉ còn một miếng da bao quanh.

Giống như lớp da mặt dán lên một cái đầu lâu, đôi mắt mở to, trống rỗng nhìn vào vô định.

Bạch Tiên Tiên chỉ nhìn một cái, sợ tới nỗi suýt nữa tim ngừng đập, nhắm chặt mắt lại rồi lao vào trong ngực Trần Lẫm.

Trần Lẫm cúi đầu nhìn cái đầu run lẩy bẩy chôn ở trong ngực mình, cơ thể cứng đờ nhưng chẳng mấy chốc giơ tay vỗ nhè nhẹ lên gáy cô.

Nước mắt Bạch Tiên Tiên sắp chảy ra, buồn bã run run ở trong ngực anh nói: "Là anh ta! Là người này! Trần Lẫm có phải anh ta chết rồi không? Có phải anh ta chết rồi không?"
Người của Thần Tiêu Phái đã xông tới, lập tức truyền ra tiếng kêu khóc cực kỳ bi thương.

Người đã chết rồi.

Tất cả mọi người ở đây không thể tin nổi, nhất là khi nhìn thấy cái chết kỳ lạ của Hạ Vân, hoàn toàn không thể giải thích là ngoài ý muốn.

Linh Minh cau mày đứng ở một bên, không biết nghĩ ra gì đó, quay đầu gọi: "Tiên Tiên."
Bạch Tiên Tiên còn ở trong ngực Trần Lẫm không dám ngẩng đầu lên, nghe thấy Linh Minh gọi cô thì quay đầu nhìn sang, hai tay còn túm chặt quần áo bên hông của Trần Lẫm.


Linh Minh trầm giọng hỏi: "Người kỳ lạ buổi sáng cô nói với tôi, có phải là anh ta không?"
Nghe câu hỏi này của anh, ánh mắt mọi người lập tức tập trung lên người Bạch Tiên Tiên, người Thần Tiêu Phái hô lớn với cô: "Tiểu hữu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?! Cô cũng biết gì đó phải không?"
Tất cả nhìn chăm chú, Bạch Tiên Tiên hít sâu một hơi, cố gắng để giọng của mình bình tĩnh một chút, kể lại chuyện buổi trưa xảy ra bao gồm không sót một chữ Hạ Vân nói với chính mình.

Chờ cô nói xong, người ở đây đều hoàn toàn biến sắc.

Người của Thần Tiêu Phái càng kinh sợ không thôi, rất hiển nhiên, Hạ Vân trong miệng Bạch Tiên Tiên miêu tả hoàn toàn không phải Hạ Vân mà bọn họ quen.

Sắc mặt Vương Dương Đạo khó coi, gằn từng chữ nói: "Hẳn là bị tà ma nhập rồi."
Trong lúc nhất thời, trong mắt tất cả mọi người lộ ra vẻ sợ hãi khó tin.

Ở địa bàn Thái Huyền Quán, ngay trước mặt hơn một ngàn đạo sĩ, nhập vào đạo sĩ ra vào pháp hội như vào chỗ không người, là loại tà ma có năng lực thế nào mới dám làm chuyện này?
Huống hồ Hạ Vân còn là đệ tử của Thần Tiêu tu luyện lôi pháp, lại có thiên phú rất cao, bản thân cương nghị kiên cường, đạo pháp cao thâm.

Nhân vật như vậy mà bị tà vật dễ dàng nhập vào người, cuối cùng còn bị nó giết chết trong trạng thái thê thảm, quả thật là tà vật ác ý khiêu khích Đạo Môn!
Đáng tiếc tà vật giết người kia chạy trốn từ lâu rồi, nơi này chẳng có một tia âm khí nào, muốn đuổi theo cũng chẳng biết đuổi từ đâu.

Vị lão đạo trưởng đội khăn quỳ gối bên cạnh Hạ Vân ôm bả vai anh ta, hốc mắt đỏ bừng, mu bàn tay toàn nếp nhăn nổi gân xanh, bỗng nhiên ném ra một lá bùa vàng, quát nhỏ: "Cửu thiên huyền âm, cấp chiêu chúng thần, khai ngã thiên mục, dĩ thị minh tịnh!"
Bạch Tiên Tiên biết ông ấy đang mở thiên nhãn muốn tìm quỷ hồn của Hạ Vân, quay đầu nhìn Trần Lẫm một cái.

Trần Lẫm lắc đầu: "Không có gì cả."
Quả nhiên, đạo sĩ già tìm một vòng, trên mặt lộ ra vẻ bi thương thất vọng.

Bọn họ sốt ruột lên núi tìm người, cơ bản không mang pháp khí gì, người trong Đạo Môn muốn đi thay trời cảm hoá, ban bố quyền uy đều cần phải có pháp kiếm hỗ trợ duy trì.

Vương Dương Đạo không mở miệng không được: "La đạo trưởng, mang Hạ Vân đi… về trước thôi.

Hồn phách cũng không ở đây, có thể là tới âm phủ, hoặc trở về nhà rồi, cho dù muốn tìm thì cũng phải trở về lập đàn bày pháp mới được."
La đạo trưởng đau đớn khóc thành tiếng, tất cả mọi người nâng đỡ ông ấy từ từ đứng dậy.

Vương Dương Đạo vội vã dẫn người thu dọn thi thể Hạ Vân, La đạo trưởng bỗng nhiên nhìn Bạch Tiên Tiên: "Tên kia nói có một đoạn duyên phận chưa giải với nhà họ nhà họ Bạch cô, còn nói mong lần sau gặp lại với cô.


Nó biết cô, có phải nó đặc biệt đến tìm cô không?"
Bạch Tiên Tiên lắc đầu nói với vẻ xin lỗi: "Tôi cũng không biết."
Trong lòng lại nhớ giọng điệu của tà vật kia, giống như quen biết với tổ tông cô, chẳng lẽ lại từng kết thù với tổ tông nhà họ Bạch?
La đạo trưởng nghiến răng nghiến lợi: "Không tìm được tà vật này báo thù cho Hạ Vân, tôi quyết không bỏ qua!"
Bước chân xuống núi nặng nề hơn lúc lên rất nhiều.

Chẳng ai ngờ rằng cuối cùng lại là kết quả như vậy.

Chẳng biết tại sao tà vật này lại hại người ở ngay dưới mí mắt Thái Huyền Quán, bất kể là Thần Tiêu Phái đau đớn mất ái đồ hay là Thái Huyền Quán như bị vả thẳng mặt đều không dễ chịu.

Hơn nữa nghĩ đến tà vật có tu vi thâm sâu khó lường, xuất quỷ nhập thần, không biết nó rốt cuộc là thứ gì, rốt cuộc có mục đích gì, lần tiếp theo có thể hại người bằng chiêu cũ không, trong lòng mọi người đều vang lên tiếng còi báo động, vô cùng lo lắng.

Sau khi xuống núi, Vương Dương Đạo bố trí người đi cùng người Thần Tiêu Phái đưa xác Hạ Vân tới nhà tang lễ.

Chuyện còn sót lại khiến Thái Huyền Quán nhức đầu, còn không biết ngày mai Đạo Tân Hội có thể cử hành đúng hạn không, nhưng mà tới bước này Bạch Tiên Tiên cũng không giúp gì được.

Trong đầu cô bây giờ toàn là những lời nói không rõ ý nghĩa lúc tà vật nhập vào người Hạ Vân nói với cô.

Ban đầu nghĩ mãi mà không hiểu, hiện tại cũng ngẫm ra mấy phần ý nghĩa.

"Nhà họ Bạch các người có người kế nghiệp rồi." Giống như là biết nhà họ Bạch xuống dốc nhiều năm, tưởng rằng nhà họ Bạch đã không còn truyền thừa, hình như kinh ngạc với truyền nhân bỗng nhiên xuất hiện là cô.

"Tôi và nhà họ Bạch còn có một mối quan hệ sâu sắc đấy" Cho dù là cả đời trưởng lão hay là cô ở đời này đều chưa từng có tiếp xúc gì với nó, chỉ có thể tính tới tổ tông đời trước.

Nhiều đời nhà họ Bạch trừ tà trừ ác, tà vật hại người, đoạn duyên phận này sẽ chỉ là mối nghiệt duyên thù sống chết.

"Lần đầu gặp mặt...!tôi rất chờ mong lần gặp kế tiếp với cô đấy..."
Nó còn sẽ tới tìm nàng.

La đạo trưởng nói không sai, tà vật này, là đặc biệt tới gặp cô..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK