Mục lục
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 63: Chị Thời, chị đã thay đổi!

Hu hu hul Thời Ngọc Diệp cảm thấy nghẹn ngào trong lòng.

Thì ra suốt mấy ngày nay, tất cả mọi người đều cố gắng hết sức hợp tác với cô trong viễn cảnh tự lừa mình dối người mà cô vẽ ra.

Ba cô đã cho cô tự do, anh trai cô thì cử người bí mật bảo vệ cô, và các con trai cô thì cùng nhau chăm sóc ăn uống ngủ nghỉ. Mọi người trong nhà đều nuông chiều cô, để cô sống cuộc sống mà cô muốn và khôi phục những ký ức mà dường như đến chính bản thân cô cũng không thể chịu nổi…

Đột nhiên Thời Ngọc Diệp phát hiện ra rằng hóa ra bản thân cô mới thực sự là một đứa trẻ.

“Xin lỗi, mẹ đã quá tùy hứng rồi” Cô cúi đầu đầy áy náy mà nhận lỗi với lũ trẻ: “Nếu như không phải vì mẹ muốn quay trở về, thì bây giờ các con vẫn có thể tận hưởng cuộc sống nhàn nhã trong lâu đài Pháp, không đến nỗi hàng ngày phải ở đây bức bối vì không có việc gì làm”

Thời Trạch Minh đột nhiên bước tới, đưa tay ôm lấy cô, nói: “Mẹ ơi, mẹ là đang khóc sao? Đừng khóc, bé sau sẽ ôm mẹ!”

Thời Bảo Thiên vẫn bình thản nói: “Đây là chuyện có gì nói nấy, khi ở Pháp, chúng con vẫn ở nhà và làm những việc của riêng mình so với hiện tại cũng không có gì khác biệt.

Thời Hoàng Anh cũng bắt chước Thời Trạch Minh cùng nhau ôm lấy mẹ mình, thủ thỉ: “Mẹ ở nơi nào, chúng con đi theo chỗ đó. Nếu mẹ muôn bướng bỉnh thì chúng ta cứ cùng nhau bướng bỉnh đi”

“Hừ, tại sao các con đối với mẹ tốt như vậy?

Rốt cuộc là mẹ có tài đức gì cơ chứ: Nhìn thấy cô vòng tay ôm Thời Hoàng Anh và Thời Trạch Minh trong lòng, những đứa trẻ khác cũng theo đó tiến lên ôm lấy cô. Thời Ngôn Việt từ đầu đến giờ chưa lên tiếng cuối cùng cũng cất lời.

“Chúng con đối xử tốt với mẹ không cần lý do, bởi vì mẹ là mẹ của chúng con. Bất kể mẹ muốn làm gì, chúng con sẽ ở bên và hỗ trợ mẹ vô điều kiện, giống như việc mẹ yêu chúng con vô điều kiện”

Thời Ngọc Diệp thậm chí không nghĩ đến lại có thể nghe thấy những lời như vậy từ các con của mình. Có rất nhiêu người sống cả đời mà cũng không được hòa thuận với con cái chứ đừng nói đến việc được con cái rộng lượng chiều chuộng mình. Có lẽ đó là do kiếp trước cô đã giải cứu được cả vũ trụ này rồi.

Cô không khỏi che mặt, tâm trạng suy sụp: “Nói thật, mẹ đột nhiên cảm thấy mình thật sự rất vô lý”

Thời Tử Long nghiêm túc vỗ vê cô: “Vô lý là đúng, chỉ có được người khác chiều chuộng thì mới vô lý thôi. Mục đích của chúng con chính là chiêu chuộng mẹ. Mẹ cứ thoải mái làm nũng vô lý cũng không sao, điều này chứng minh chúng con chiêu chuộng mẹ tốt”

“Lời này nói không sai chút nào, nhưng các con có nghĩ mẹ đã làm đúng điều này hay không?

Nếu tôi phục hồi trí nhớ và phát hiện ra mình thực sự là kẻ thứ ba đã xen vào chuyện của người khác và sinh ra các con như một tai nạn. Thì mẹ phải làm sao đây?”

Cô ngẩng đầu lên và nhìn Thời Tử Long một cách trống rỗng. Con trai lớn vươn tay nhẹ nhàng lau giọt lệ trên khóe mắt của cô, nói: “Vậy mẹ cứ đi tìm đáp án trước, bởi vì con cũng thực muốn biết sự thật”

Ánh mắt khẳng định trong mắt các cậu con trai khiến Thời Ngọc Diệp cảm thấy được an ủi.

Nghĩ đến những đứa con của mình, ánh mắt cô đần trở nên kiên định hơn.

“Được, ngay cả khi đó không phải là vì bản thân mình, mẹ sẽ phải can đảm vì các con”

“Mẹ, cố lên!”

“Mẹ, cố lên!”

“Cố lên mẹ ơi!”

Những gì đã xảy ra trong cuộc đấu giá đêm qua vẫn chưa được giải quyết, và đám người vẫn thèm muốn hoa sen hàn băng ngàn năm kia vẫn sẽ còn làm nhiều việc nữa.

Để đảm bảo an toàn cho Thời Ngọc Diệp, bọn trẻ đấ yêu cầu cô xin nghỉ phép ở công ty để ở nhà trốn tránh những ánh mắt dòm ngó, còn Vân Mặc Tích cũng cử người canh gác xung quanh căn hộ để bảo vệ cô trong bí mật.

Sau khi Phó Uyển Hân nghe tin Thời Ngọc Diệp xin nghỉ phép, việc đầu tiên cô ấy làm không phải là gọi điện chia buồn mà là gửi một bài đăng tìm kiếm nóng hổi trên Facebook.

[Chị Thời, đây là chị đây à?]

Màn hình đầy những dấu chấm than tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.

Thời Ngọc Diệp đã nhấp vào bài đăng và thấy rằng nhiều bức ảnh từ cuộc đấu giá đêm qua đã được lan truyên trên mạng xã hội.

Ngoài ra còn có một bức ảnh thân mật của cô và Phong Thần Nam bị cho mượn bí mật.

Mặc dù khuôn mặt của Thời Ngọc Diệp bị mờ đi nhưng vẫn có thể thấy được khí chất thần tiên của cô.

[Có chứng cứ xác thực rồi! Chủ tịch Phong thực sự là kẻ cặn bã của thế kỷ!]

[Đây là người phụ nữ ăn ở quán ven đường?

Hay là chủ tịch Phong lại đổi bạn gái của mình rồi?]

[Mặc dù em không thể nhìn thấy khuôn mặt của cô ấy, em nghĩ rằng khí chất của cô ấy tốt hơn nhiều so với Tô Cẩm Tú. Nếu em là chủ tịch Phong, em cũng sẽ chọn cô ấy.]

[Đây là người phụ nữ bỏ ra hai trăm bốn mươi nghìn tỷ đồng chỉ để tặng một bông hoa sen cho chủ tịch Phong? Haha, thật là một bông sen trắng xinh đẹp.]

[Tôi cứ tưởng là mua một chiếc xe thể thao Lotus, nhưng không ngờ đó lại là một bông hoa sen thật. Tạm biệt thủ công. .Jpg]

[Tôi thừa nhận là mình hời hợt, nhưng chị này thực sự rất xinh đẹp, vì vậy hãy theo dõi chị ấy trên Facebook nhé!]

[Lầu trên+1, tôi cũng là người hâm mộ nhan sắc của chị gái này!]

Thời Ngọc Diệp lật qua một số bài đăng và thấy răng mọi bức ảnh được lưu hành của cô và Phong Thần Nam đều đã bị làm mờ, không khỏi thở dài.

“Các phóng viên bây giờ có lương tâm như vậy phải không? Họ ấy thế mà còn che mặt cho mình”

Thời Bảo Thiên đang câm máy tính xách tay đánh máy ở bên cạnh đột nhiên thò đầu ra thăm dò: “Mẹ, mẹ thật sự muốn lộ mặt hay sao?”

“Không, không, mẹ không muốn đi ra ngoài và bị người hâm mộ của Tô Cấm Tú đánh đâu”

Cô vừa lướt qua nhiều bài viết và phát hiện ra răng hầu hết những cư dân mạng đang chửi cô đều là người hâm mộ của Tô Cẩm Tú.

“Không sao, họ không thể tìm thấy mẹ được đâu. Con đã giám sát toàn bộ mạng lưới rồi, và những bức ảnh lộ ra ngoài của mẹ đã bị xóa vĩnh viên, không còn lại một tấm.”

Thời Ngọc Diệp mở miệng, có vẻ lo lăng hỏi: “Dự án lớn như vậy, hản là rất vất vả đúng không?

Con mất bao lâu đế làm vậy?”

Thời Bảo Thiên chậm rãi duỗi ngón trỏ ra “Một giờ?”

“Không phải”

“Mười phút?”

Thời Bảo Thiên tự tin cười đáp: “Một phút.”

Cô cảm thấy hơi khó hiểu: “Đơn giản vậy sao?

Mẹ thấy người khác bị chỉ trích muốn không chế bình luận cũng phải mất mấy ngày”

“Chuyện này cũng chỉ cần con dùng một ngón tay gõ mã một chút mà thôi, nói thẳng là quá dễ dàng”

“Vậy là những bình luận vào bài viết khen ngợi mẹ cũng là con đã khống chế bình luận mà để lại hay sao?”

“Không phải, cái chuyện khống chế bình luận cấp thấp đó con còn lâu mới thèm làm”

Thời Ngọc Diệp chỉ ồ một tiếng và nói: “Hóa ra bạn có thể có người hâm mộ mà không cần lộ mặt ư”

Thời Đằng Kỳ đi ngang qua phòng khách cau mày hỏi: “Mẹ ơi, mẹ quên mất mình cũng có tài khoản Facebook với tám triệu người theo dõi rồi hay sao?”

Cô ngượng nghịu cười không đáp.

Nếu không có con trai nhắc nhở thì cô đã quên mất. Năm trước, vào một ý thích bất chợt, cô ấy đã đăng một vài bài hát vốn do cô ấy viết và sáng tác lời của chính mình lên Facebook, bài hát này trong vài ngày ngắn ngủi đã được hơn mười nghìn lượt chia sẻ và trở nên nổi tiếng ngay lập tức.

Sau đó, các bài hát của cô đã được một số công ty mua lại để làm ca khúc giữa phim và bài hát kết phim cho các tựa phim hoạt hình truyền hình và thu hút vô số người hâm mộ.

Người hâm mộ đang ngồi xem tin tức cập nhật của cô mỗi ngày, tin nhắn cá nhân bùng nổ, mỗi khi cô đăng nhập vào tài khoản của mình, cô sẽ bị fan cuồng hỏi khi nào sẽ phát hành bài hát mới, khiến cô ấy sợ hãi phải gỡ cài đặt Facebook.

Khi Thời Ngọc Diệp vẫn muốn đăng nhập lại vào tài khoản, tin nhắn của Phó Uyển Hân lại đến.

[Chị Thời,chị đừng có mà giả chết! ! Em biết người trong ảnh chắc chản là chị! Hãy ra ngoài và nói cho em biết chuyện gì đang xảy ral]

Cô có thể cảm nhận được sự tra khảo đến từ sâu thẳm tâm hồn của Phó Uyển Hân cách qua một màn hình điện thoại, Thời Ngọc Diệp vô thức gãi tai ra và lạch cạch gõ ra một câu trả lời.

Thời Ngọc Diệp: [Chuyện này em ngàn vạn lần không được nói ra bên ngoài…]

Phó Uyển Hân: [Chủ tịch Phong thực sự mua cho chị một bông sen hai trăm bốn mươi nghìn tỷ hả? Vẻ mặt bàng hoàng. Jpg]

Thời Ngọc Diệp: [Là chị đã tự trả tiền. tài giỏi.

jpgl Phó Uyển Hân: [Tiền của chị không phải do chủ tịch Phong đưa hết sao?]

“..” Thời Ngọc Diệp muốn khóc không ra nước mắt. Cô thực sự giống một người không thể tiêu hai trăm bốn mươi nghìn tỷ ư?

Phó Uyển Hân: [Vậy chị đang định làm gì với hoa sen đó? Nó không phải là một chiếc xe thể thao Lotus, vậy có gì mà hiếm?]

Thời Ngọc Diệp suy nghĩ một chút, chuyện chế thuốc này tốt nhất vẫn không nên nói với cô trước.

Thời Ngọc Diệp: [Bởi vì nó đẹp.]

Phó Uyển Hân: [Không phải chỉ là một bông hoa sao?]

Thời Ngọc Diệp: [Đây có lẽ là niềm hạnh phúc của những người giàu có đúng không?]

Bên kia điện thoại, tay Phó Uyển Hân run lên, trong lòng trở nên lạnh toát.

Chị Thời, chị đã thay đổi rồi!

Chị Thời không còn là một người chị tốt, người mà chăm chỉ kiếm tiền với cô mỗi ngày nữa. Hu hu hul

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK