• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lệ Phần Phong trầm tư một lát, tay phải vung lên, quát: “Chuẩn bị!”

Hắc y nhân bốn phía đem áo choàng xốc lên một cái, lộ ra lông vũ chim ưng ở đuôi tên, mà trên tay của bọn hắn cũng đã cầm lên thiết cung. Hơn năm mươi tên Hắc y nhân tạo thành một vòng tròn hoàn hảo, hơn năm mươi cái thiết cung giương lên nhắm ngay tâm.

Trên vai phải Đoạn Vân Tụ, máu tươi đem áo bào trắng nhuộm đỏ, Kinh Hạc Kiếm vẫn nắm trong tay, nhưng mũi kiếm đã muốn rũ đến trên mặt đất. Nàng xem xem bầu trời phía tây, nơi đó tà dương như máu, mặt trời tuy đỏ tươi, nhưng không thể ngăn được nó rơi xuống ánh sáng lụi tàn, trên núi bóng tối bao trùm.

Nàng thở dài, ánh mắt hồi chuyển. Vẻ mặt Ngụy Thiếu Khiêm âm lãnh mà không thể che hết đắc ý, Lệ Phần Phong đứng sừng sững như bàn thạch, dã tâm ẩn giấu dưới tấm áo choáng màu đen.

Ánh mắt của nàng hơi dời đi, nhìn đến thân ảnh hoàng sắc kia. Nàng ở trong mắt mình, vẫn vẹn nguyên như lúc ban đầu gặp gỡ linh tú đạm nhã, ám liễm thanh hoa, chỉ là đôi mắt nhìn mình không còn thấy sự trầm tĩnh thản nhiên của lúc ban đầu.

Nàng cười cười, nói: “Hai vị thật đúng là chuẩn bị chu đáo...”

“Đó là đương nhiên, chỉ tiếc gương mặt này của ngươi. Ngụy Thiếu Khiêm tùy tiện nói lại cười lên.

Lệ Phần Phong hai tay ôm ngực, biểu tình thật ung dung, “Nhưng cũng tiếc kiếm pháp của Đoạn gia ngươi, phải theo ngươi chôn cùng rồi.”

“Kiếm pháp mà thôi, cao minh tới đâu bất quá cũng không hơn được lòng người.”

“Ngươi hiểu được là tốt rồi, bất quá ngươi hôm nay khó thoát khỏi cái chết.”

Đoạn Vân Tụ không đáp lại, chỉ nhìn đến Diệp Tú Thường. Nếu hôm nay chính là tử kỳ, như vậy thời gian còn lại, nên dùng để nhớ kỹ người mình thương yêu nhất.

Diệp Tú Thường lại không cách nào thản nhiên đối mặt với Đoạn Vân Tụ, không cách nào đối mặt với kết cục thê lương này. Nhưng hiện tại mình nên làm cái gì bây giờ? Nên làm cái gì bây giờ?

Ánh mắt nàng quét đến Ngụy Thiếu Khiêm, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì.

“Ngươi thả nàng.” Nàng đối Ngụy Thiếu Khiêm nói.

“Thả nàng?” Ngụy Thiếu Khiêm cười lạnh, “Dựa vào cái gì?”

Diệp Tú Thường biết mình không thể đưa ra được lý do chính đáng nào, nội tâm nàng tranh đấu, đành phải mềm xuống, “Ta van cầu ngươi thả nàng, ngươi muốn cái gì ta cũng có thể đáp ứng ngươi...”

Điều kiện này làm Ngụy Thiếu Khiêm vừa tức lại vừa tâm động ---- thê tử của mình cầu mình thả tình nhân của nàng, hơn nữa nói cái gì cũng có thể đáp ứng, chẳng lẽ mình so ra liền kém một cái nữ tử sao! Nhưng bất luận có làm cái gì, thật sự mình cũng không thể chiếm được lòng nàng. Nếu như từ nay về sau nàng đối với mình ngàn theo trăm thuận, cái này, nguyện vọng nhiều năm nay của mình không phải được thực hiện sao?

Lệ Phần Phong xem vẻ mặt Ngụy Thiếu Khiêm khác thường, cười lạnh nói: “Ngụy bảo chủ, ta vốn tưởng rằng ngươi là thiếu niên anh hùng, sau này có thể cùng ngươi cùng nhau thống trị Võ Lâm, muốn gió được gió muốn mưa được mưa, không nghĩ tới ngươi thế nhưng chui dưới váy nữ nhân, đứng lên không được...”

“Ngươi...” Ngụy Thiếu Khiêm oán hận liếc mắt nhìn Lệ Phần Phong một cái.

“Chẳng lẽ không đúng sao? Nhiều nữ nhân như vậy, muốn cái dạng gì mà không có. Nhưng không giết Đoạn Vân Tụ, cứ chờ tới ác mộng của ngươi đi!”

Ngụy Thiếu Khiêm nhìn vào Đoạn Vân Tụ, xem bộ dáng nàng cận kề cái chết lại hờ hững tự nhiên, xem dáng người nàng vẫn cứ phiên nhiên ngạo nghễ dù bạch y đã nhuốm máu, nhớ tới mình ngay trước mặt người trong thiên hạ thua dưới kiếm của nàng không thể ngẩng đầu, lại thấy thê tử mình trên mặt lo lắng không chút nào che dấu, đột nhiên cười to không dứt, “Ha ha, ngươi đã là người của ta, của ngươi hết thảy đều là của ta, ta cần ngươi đáp ứng ta cái gì? Mà ả yêu nữ kia, cái Đoạn Vân Tụ kia hôm nay phải chết không thể nghi ngờ! Ta còn muốn ngươi nhìn tận mắt ả là chết như thế nào!”

Diệp Tú Thường tức giận đến lợi hại, “Ngụy Thiếu Khiêm, ngươi có thể nào đê tiện như thế! Nàng nếu như chết, ta cũng sẽ không muốn sống!”

Ánh mắt Ngụy Thiếu Khiêm trở nên hung ác, “Càng không thể thuận theo ngươi!” Nói xong liền điểm á huyệt Diệp Tú Thường, lại quay đầu đối Lệ Phần Phong nói: “Kêu bọn hắn động thủ, ta lại muốn nhìn ả như thế nào biến thành bia!”

Diệp Tú Thường vừa tức vừa vội, nhìn thấy nữ tử đối diện bạch y nhiễm đỏ, trong lòng cảm thấy bi thê tuyệt vọng. Chưa từng nghĩ tới, mình đến Âm Sơn này không ngờ lại chứng kiến cái chết của nàng, mà chính mình lại không có biện pháp. Thôi thôi, nếu nàng chết, mình liền bồi nàng đi, từ đây trên đường hoàng tuyền, mãi mãi bên nhau...

Đoạn Vân Tụ lại ngắm nhìn Diệp Tú Thường nở nụ cười nhợt nhạt, vừa là an ủi, cũng là cáo biệt. Diệp Tú Thường đem nụ cười này nhìn ở trong mắt, lòng lại chua xót tới cực điểm.

Hai người còn đang nhìn nhau, Lệ Phần Phong đã quát lạnh một tiếng: “Xạ!”

Hơn năm mươi mũi tên nhất tề bắn về phía Đoạn Vân Tụ. Đoạn Vân Tụ cố gắng nâng lên cánh tay phải, dùng Kinh Hạc Kiếm biến ảo thành một mảnh kiếm trận, ngăn trở mưa tên giống như châu chấu này. Nhưng mà vũ tiễn như bạo phong sậu vũ (mưa rào) không ngừng nghỉ chút nào, cắt qua không khí thẳng cắm mục tiêu.

Ở bên trong trận mưa tên, Đoạn Vân Tụ cảm giác được miệng vết thương tung toé. Cánh tay phải của nàng hơi hoãn, một mũi tên liền bắn trúng đầu gối bên trái của nàng, một mũi tên khác bắn trúng bụng nàng.

Nước mắt Diệp Tú Thường chảy xuống. Nàng cắn chặt răng, đem hết công lực toàn thân cưỡng ép phá giải huyệt vị, nhưng mà nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi. Ngụy Thiếu Khiêm phát giác có điểm khác thường xoay người xem nàng, liền thấy một cái thân ảnh hoàng sắc lăng không nhảy xuyên qua vũ tiễn rơi xuống bên người Đoạn Vân Tụ.

Ngụy Thiếu Khiêm cả kinh hô to: “Thường nhi!”

Vũ tiến cũng không chút nào lưu tình bắn về phía Diệp Tú Thường. Nàng huy vũ Linh Tuyền Kiếm đánh rơi vũ tiễn, vì Đoạn Vân Tụ trọng thương ở phía sau mà tạo ra một khoảng trống.

Đoạn Vân Tụ đánh rơi mấy mũi tên cách mình gần nhất, hô: “Ngươi mau ra khỏi chỗ này!”

Diệp Tú Thường lại vừa huy kiếm vừa đáp: “Ta sẽ không nhìn ngươi chết, nếu như ngươi chết, ta liền cùng ngươi!”

“Nếu như ngươi chết, ta liền cùng ngươi!” Lời này cỡ nào làm ấm lòng người, vì câu nói này, có nhận hết muôn vàn tra tấn cũng đáng giá. Nhưng mà sao có thể nhìn nàng chết ở bên cạnh mình, cuộc đời nàng còn rất dài, nàng còn có khả năng làm thê tử làm mẫu thân, bình bình an an sống hết nửa đời còn lại. Nhưng cố chấp của Diệp Tú Thường mình cũng hiểu rõ, làm sao có thể bảo hộ nàng đây?

Thoáng nhìn vẻ mặt Ngụy Thiếu Khiêm một bộ lo lắng, Đoạn Vân Tụ biết hắn vẫn thật tâm yêu thương Diệp Tú Thường.

Vì thế nàng hô: “Ngụy Thiếu Khiêm, chẳng lẻ ngươi muốn trơ mắt nhìn thê tử của ngươi chết ở trước mắt ngươi!”

Ngụy Thiếu Khiêm kịp phản ứng, hướng cung tiễn thủ kêu to: “Mau dừng lại, mau dừng lại cho ta!” Thấy cung tiễn thủ không phản ứng chút nào, hắn vội nắm lấy Lệ Phần Phong, “Ngươi mau gọi bọn hắn dừng lại! Dừng lại!”

Lệ Phần Phong mặc cho Ngụy Thiếu Khiêm nắm lấy, khinh miệt cười, “Thật đúng là thiếu niên lang huyết khí phương cương, nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản!”

Ngụy Thiếu Khiêm bất chấp mọi thứ, nắm lấy cổ áo Lệ Phần Phong hô to: “Ta nói ngươi kêu bọn hắn dừng lại, ngươi có nghe hay không!”

Lệ Phần Phong phản thủ nắm cổ tay Ngụy Thiếu Khiêm, “Hiện tại mạng của ngươi đều ở trong tay ta, ngươi còn dám ra lệnh cho ta?” Nói xong tay phải hướng cổ Ngụy Thiếu Khiêm khảm một cái, Ngụy Thiếu Khiêm không kịp phòng bị, bị một chưởng nặng nề giáng xuống lảo đảo mấy vòng té trên mặt đất.

Mà vũ tiễn chi chít dày đặc bắn tới, kiếm pháp của Diệp Tú Thường mặc dù hảo, nhưng đan điền bởi vì vừa rồi cưỡng ép phá giải huyệt vị mà hao tổn, không bao lâu động tác bắt đầu chậm, một mũi tên liền đâm trúng vai trái của nàng, làm cho nàng lui về phía sau mấy bước ngã vào trong lòng Đoạn Vân Tụ, tiếp đó lại bị một mũi tên ghim trúng ngực. Trên người Đoạn Vân Tụ cũng đã nhiều hơn ba mũi tên, áo bào trắng nhiều chỗ nhuốm máu.

Nàng nhìn tới người trong lòng, quát lạnh: “Lệ Phần Phong!”

Thấy hai người thân chịu trọng thương, Lệ Phần Phong phất tay ngăn, vũ tiễn ngừng lại.

“Ngươi đã từng đánh chúng ta rơi xuống vách núi, hiện giờ nhất định phải đưa chúng ta vào chỗ chết sao?”

“Ngươi nếu không chết, ta chẳng phải là hậu hoạn vô cùng?”

Đoạn Vân Tụ ôm Diệp Tú Thường, gối phải đã muốn chống đỡ không được, chỉ phải quỳ trên mặt đất, lấy kiếm chống đỡ.

Diệp Tú Thường tựa đầu vào vai nàng, cố gắng ngửa đầu nhìn nàng, nhẹ nhàng mà nói: “Đừng cầu hắn, có thể cùng ngươi chết cùng một chỗ, ta, ta rất vui vẻ...”

“Tú Thường, ta không muốn ngươi chết, ta hi vọng ngươi sống tốt...” Thấy ngực Diệp Tú Thường chảy máu, giọng nói Đoạn Vân Tụ phát run.

“Không, không có ngươi ở bên cạnh ta, ta một chút cũng không vui. Hơn nữa...” Diệp Tú Thường phun ra một búng máu, “Hơn nữa ta sợ ngươi trên đường xuống hoàng tuyền sẽ cô đơn, ta biết, ngươi, ngươi kỳ thật rất sợ cô đơn...”

Nước mắt Đoạn Vân Tụ chảy xuống, “Vẫn là ngươi hiểu ta nhất, yêu ta nhất...”

Diệp Tú Thường cố hết sức ngẩng lên đưa tay vuốt ve dung nhan đã mê hoặc nàng, “Chúng ta không cần uống canh Mạnh bà được không, ta muốn nhớ kỹ ngươi, kiếp sau, vẫn cùng ngươi cùng một chỗ...”

“Hảo, không uống canh Mạnh bà, chúng ta phải sinh sinh tử tử cùng một chỗ...”

Phải sinh sinh tử tử cùng một chỗ, đời này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa... Đoạn Vân Tụ nghe thấy đáy lòng mình khẩn thiết kêu gào. Cái gì nghiệt luyến, cái gì thâm cừu, lúc này mình không quan tâm nữa, thầm nghĩ bảo hộ nàng, triền miên quyến luyến, không quản thế nhân phân phồn (phức tạp)...

Nháy mắt băng phong tan chảy, tình - hóa thành dòng nước ấm, tình - cừu hận trảm không đứt, sinh tử - không thể tách rời.

Nhưng tình thế đã đến bên bờ sinh tử, Đoạn Vân Tụ lại do dự, nàng ôm thật chặt Diệp Tú Thường nói: “Ta không muốn nàng chết, chúng ta còn có thiệt nhiều chuyện cần hoàn thành, chúng ta sẽ đi xem hoa lê đua nở, đi chèo thuyền trên sông, du ngoạn sơn thủy...”

“Chuyện này, ta cũng muốn cùng ngươi làm, ta đáp ứng ngươi, kiếp sau, nhất định sẽ cùng đi với ngươi xem hoa lê, đi chèo thuyền, du sơn ngoạn thủy...”

“Đủ rồi!” Lệ Phần Phong một tiếng lãnh xích, “Các ngươi thật đúng là si tình, đáng tiếc lão phu không thích thương hương tiếc ngọc!”

Tay hắn vung lên, người bắn cung lại vận sức chờ phát động.

Khóe miệng Đoạn Vân Tụ chảy ra máu, lại cười lạnh, “Ngươi đã bất nghĩa, cũng đừng trách ta vô tình!”

“Bản thân ta cũng muốn nhìn một chút, ngươi còn có thể làm cái gì!”

Đoạn Vân Tụ cũng không đáp, mà là nhìn đến Diệp Tú Thường, ghé vào bên tai nàng chậm rãi nói: “Tú Thường, đáp ứng ta, nếu nàng còn có thể sống sót, nhất định phải hảo hảo đối chính mình...”

Diệp Tú Thường có chút giật mình. Chẳng lẽ nàng chết rồi, chính mình còn có thể sống sót sao? Sẽ không, tuyệt sẽ không.

“Đáp ứng ta...” Đoạn Vân Tụ thực kiên trì.

Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Đoạn Vân Tụ, Diệp Tú Thường im lặng gật đầu, nhưng trong lòng đã có quyết định.

Đoạn Vân Tụ nở nụ cười, cười rất đẹp, như hoa phù dung nở. Nàng hôn hôn khóe môi Diệp Tú Thường, lại nhìn nàng thật sâu, chậm rãi đem nàng đặt ở trên mặt đất, chống Kinh Hạc Kiếm đứng lên.

Lúc này hoàng hôn đã qua, màn trời u ám điểm xuyết đầy sao.

Đoạn Vân Tụ đem mũi tên trên người nhất nhất nhổ xuống, máu tươi từ miệng vết thương trào ra. Nàng điểm huyệt cầm máu, sau đó cầm kiếm đứng ngạo nghễ, Kinh Hạc Kiếm trong tay dưới tinh quang chiếu rọi lóe ra huyết sắc.

Hơn năm mươi tên cung tiễn thủ nhìn thấy nàng, chỉ cảm thấy nàng đẹp như tiên tử lại lãnh như Tu La, mà trên người nàng dần dần tỏa ra sát khí, sát khí này càng ngày càng mạnh, xuyên thấu không khí thẳng đến lòng người, làm cho người ta sợ hãi.

Đoạn Vân Tụ nhìn quét đám cung tiễn thủ, chậm rãi nói: “Các ngươi đều là giáo chúng Tiềm Long Giáo ta, nếu có thể buông cung tiễn trong tay xuống, hôm nay ta liền tha các ngươi một con đường sống. Nếu nhất định không chịu, cũng đừng trách ta kiếm hạ vô tình...”

Lệ Phần Phong thấy trong mắt chúng vậy mà có vẻ sợ hãi, quát to: “Bản thân nàng đã bị trọng thương, còn có thể có bao nhiêu lợi hại! Nghe chỉ thị của ta, phóng tiễn!”

Mọi người thấy chủ nhân phát lệnh, dù rằng trong lòng còn có ý sợ hãi, vẫn giương cung lên, hơn năm mươi mũi tên đồng thời bắn về phía Đoạn Vân Tụ.

Nhưng làm cho bọn họ giật mình là, vũ tiễn đã muốn tiếp cận mục tiêu trong nháy mắt lại dừng ở không trung.

Lúc này Đoạn Vân Tụ nhắm hai mắt, mà độc môn chân khí nàng từ nhỏ luyện đã tạo thành một cái bình chướng trong suốt bao trùm nàng.

Nàng mở hai mắt ra, nhìn tới đám người muốn đem nàng và Diệp Tú Thường giải quyết nhanh chóng, lại nhìn đến Diệp Tú Thường nằm trên mặt đất máu chảy không ngừng, sát y trong lòng càng ngày càng thịnh.

Cánh tay trái nàng từ đan điền đề khí, tiếp tục hướng ra phía ngoài vung lên, vũ tiễn thay đổi phương hướng, hướng chủ nhân của mình phóng tới.

Đám cung thủ vội vàng tránh đi, mấy người có chút trì hoãn liền trúng tên ngã xuống đất.

Lệ Phần Phong chấn động, không dự đoán được Đoạn Vân Tụ bị thương không nhẹ lại vẫn có thể lấy chân khí ngự tên. Chờ hắn kịp phản ứng, liền hô to: “Lên!”

Bọn chúng vứt bỏ cung tên, rút ra binh khí mang bên mình hướng Đoạn Vân Tụ công tới.

Đoạn Vân Tụ vẫn đứng thẳng bất động, nhưng mà ống tay áo phiêu động, tản mát ra khí thế vượt trên thiên hạ. Trong khoảnh khắc bọn chúng sắp tiếp cận Đoạn Vân Tụ, lại phát hiện người không thấy. Nhưng rất nhanh bọn chúng liền biết không ổn, bởi vì kiếm khí theo bốn phương tám hướng đánh úp lại, so với vũ tiễn càng dày đặc càng sắc bén hơn, rất nhanh tiếng kêu rên nổi lên khắp nơi - huyết quang đầy trời.

Lệ Phần Phong đứng ở một bên chỉ thấy có bóng người hư vô quỷ mị từ trên không trung đánh úp lại, mà chính mình một đao phách tới, thế nhưng chỉ chém được không khí!

Hắn bình sinh lần đầu tiên biết tới cái gì là sợ hãi, nhưng đã muốn chậm, trên cổ của hắn chợt lạnh, máu phun đến không trung.

Trước khi hắn ngã xuống, hắn thì thào nói: “Cái này, cái này không có khả năng...”

Mà áo choàng Đoạn Vân Tụ nhuộm thành đỏ tươi đứng ở trước mặt hắn từ trên cao nhìn xuống hắn, đáng sợ giống như Tu La tái sinh.

-------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK