• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Gia đình giáo sư Diệp.

Thời điểm Giáo sư Diệp đi công tác về thì đèn trong phòng khách vẫn chưa được bật lên.

Lẽ ra không nên như thế này, mỗi ngày như thế này thì cô vợ nhỏ nào đó hẳn đã phải thắp sáng đèn lên rồi.

Bỗng nhiên từ trong buồng vệ sinh truyền đến thanh âm xả nước, anh cảm thấy hiểu rõ nguyên do nên vội vàng đi qua xem một chút.

Ôn Nhiễm đang đứng ở trước gương mà đánh răng, tóc tai ẩm ướt.

“Anh đã về rồi.” Cô thấy anh thì lại càng ũ rũ. Giáo sư Diệp đi công tác nước ngoài sau 2 tuần mới về nước, hoàn toàn không hiểu được đãi ngộ như thế này.

Nhưng nhìn sắc mặt của cô không tốt lắm, giáo sư Diệp lập tức quên bất mãn mà hỏi, “Sao lại thế này, sao sắc mặt em kém như vậy?”

Ôn cô nương nào đó lộ ra vẻ mặt muốn khóc, “Em vừa rời giường uống một ngụm sữa liền chạy vào bồn cầu nôn hết, anh nhanh đi xem hộ em xem có phải hộp sữa đó quá thời hạn rồi không?”

Diệp Dĩ Trinh bật cười, đi qua bưng hộp sữa trên bàn cơm lên nhìn thoáng qua. Hạn sản xuất và hạn sử dụng trên hộp vẫn đảm bảo chất lượng sữa mà.

Ôn cô nương vừa nghe xong thì ồ một tiếng, “Vậy chắc đại khái là cảm lạnh rồi.”

Tư thế ngủ của cô thì anh biết rõ ràng nhất nên anh chỉ nhàn nhạt nở nụ cười, buông áo gió, ngồi ở trên ghế sofa chờ cô đi ra.

Bỗng nhiên anh nhớ tới cái gì đó, vẻ mặt sửng sốt một chút.

Cầm lấy chìa khóa xe đi vào buồng vệ sinh, “Nhiễm Nhiễm, chúng ta đi bệnh viện khám.”

Ôn Nhiễm một bên vừa rửa mặt,vừa lộ ra hai con mắt nhìn anh, “Không, không cần đi bệnh viện đâu. Em không sao.”

“Không được.” Anh không khỏi phân trần, thấy cô còn có chút kinh ngạc thì liền có chút bất đắc dĩ mà nói với cô, “Trong khoảng thời gian này còn chưa có thấy ngày đặc biệt của em tới, không phải sao?”

Ôn Nhiễm nghĩ lạ, “Hình như là không bình thường, tháng này đến nay còn chưa có tới…” Nói xong không khỏi che miệng lại, sau đó buông ra lúng ta lúng túng nói, “Không phải… không phải mỗi lần đều dùng biện pháp bảo vệ sao?”

Có mấy lần không có, giáo sư Diệp âm thầm nói trong lòng.

“Chúng ta đi đến bệnh viện kiểm tra xem, mặc kệ kết quả kiểm tra như thế nào thì luôn tốt đối với thân thể của em.”

“Vâng.” Ôn Nhiễm nhu thuận lên tiếng, trở lại phòng ngủ lấy áo khoác cùng anh đi xuống lầu.

Bệnh viện.

Sau khi lấy nước tiểu để kiểm tra, Ôn Nhiễm cùng Diệp Dĩ Trinh ngồi song song ở trên hành lang chờ kết quả.

Ôn Nhiễm có chút khản trương, mười ngón tay đều giao với nhau. Diệp Dĩ Trinh quay đầu đi, nhìn cô cười cười, cầm lấy đôi bàn tay của cô.

Chẳng được bao lâu, chợt nghe y tá kêu tên Ôn Nhiễm.

Y tá cười đem kết quả đưa cho hai người bọn họ, thuận tiện nói hai chữ, “Chúc mừng.”

Ôn Nhiễm mới đầu muốn tiếp nhận kết quả nhưng là vùa nghe được kết quả này thì đứng sững sờ ở nơi đó, mở to hai mắt, có chút không thể tin.

Vẫn là Diệp DĨ Trinh nhận lấy kết quả, cúi đầu nhìn kết quả, có nơi nào không rõ thì còn hỏi y tá.

Đợi cho y tá đi xa, bạn học Ôn Nhiễm còn không có phản ứng lại được.

Diệp Dĩ Trinh nhìn biểu tình trố mắt lên của cô, không khỏi có một tia bất an, chẳng lẽ Ôn Nhiễm là không muốn đứa nhỏ sao?

Anh mím chặt môi, kêu cô một tiếng, “Ôn Nhiễm.”

Ôn Nhiễm hoàn hồn, “Vừa… vừa rồi y tá nói thế là có ý gì?”

Giáo sư Diệp nhịn không được mà ho nhẹ hai tiếng, “Ý tứ của y ta là em mang thai.”

“Thật sự?”

“Thật sự.”

Ôn Nhiễm nhịn không được hít một hơi, xoa xoa mặt sau đó lục túi tiền trên người của anh.

“Làm sao vậy?” Anh rũ mắt nhìn cô, có chút không rõ ý tứ về việc làm của cô, trong lòng lo lắng ngày càng tăng lên vài phần.

Ôn Nhiễm một bên tìm thông tin trong di động vừa nói, “Em muốn gọi điện thoại cho mẹ. Còn có ông nội. Còn có Ôn Viễn, còn có chú út. Báo tin vui cho họ biết.” Nói xong thì chuyển được một cuộc điện thoại, bạn học Ôn Nhiễm hưng phấn nói chuyện điện thoại.

Diệp Dĩ Trinh đứng tại chỗ, không khỏi cười cười, mặt mày sủng nịch ôn hòa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK