• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor:Cải ca ca đẹp trai nhất hệ mặt trời

Beta-er: Cáo Ngố Và Chùm Nho Xanh

Trình Vũ trực tiếp đi vào hậu viện Trình gia vì mẹ nuôi cô ở nơi này. Kỳ thật trước đó bà ấy ở tại lầu chính, chỉ là sau khi ba nuôi qua đời, không có ai chống lưng ở đây liền chịu không ít ủy khuất, mẹ nuôi là người không tranh không đoạt nên liền dọn đến hậu viện ở.

Chỗ này có hai tầng, tuy rằng không thể so với lầu chính, nhưng đồ đạt bên trong đều đầy đủ, một mình mẹ nuôi ở cũng ổn.

Cửa lớn không mở, Trình Vũ trực tiếp lên lầu hai, dưỡng mẫu không ở trong phòng, Trình Vũ lại đi đến thư phòng, vừa tới cửa đã thấy mẹ nuôi ở bên trong vẽ tranh.

Mẹ nuôi có cái tên dễ nghe là Lâm Giai, người cũng như tên là một mĩ nhân trang nhã dịu dàng xinh đẹp, chẳng sợ lớn tuổi dung nhan bị năm tháng ăn mòn, trên người bà, khí chất như được lắng đọng lại không một ai có thể so sánh. Khi còn trẻ bà từng làm họa sĩ, kỹ năng vẽ của Trình Vũ cũng do một tay bà dạy dỗ.

Lâm Giai nghe được động tĩnh, theo bản năng quay đầu nhìn qua, nhìn thấy Trình Vũ tựa hồ bà ngẩn người, ngay sau đó lại ôn hòa từ ái cười từ ánh mắt đến giữa chân mày, bà vội buông bút vẽ đi tới, trong giọng nói lộ vẻ vui mừng:

"Bảo Bảo, sao con lại đây?"

Bảo Bảo là nhũ danh của Trình Vũ, từ nhỏ ba mẹ nuôi đã gọi cô như vậy.

Lâm Giai có vẻ kích động, đi đến trước mặt Trình Vũ, nhịn không được muốn nắm tay cô, chỉ là khi bàn tay giơ ra mới ý thức được...bà vội vàng dừng tay, hỏi:

"Con ăn cơm chưa?"

Trình Vũ nhìn động tác của mẹ nuôi mà lòng đau khổ nói không nên lời.

Trước kia quan hệ gia đình rất thân mật chỉ từ sinh nhật mười tám tuổi Trình Vũ mới cố tình xa cách bố mẹ nuôi, cho nên cô cũng có thể hiểu vì sao mẹ nuôi muốn tới gần nhưng không dám chạm cô.

Sau khi chuyện năm đó phát sinh, Trình Vũ oán hận Trình gia bao gồm cả bố mẹ, chỉ là sau đó lại trải qua nhiều chuyện khác mới chậm rãi biết mình không hiểu chuyện thế nào, mặc dù tình yêu thương đó chỉ là chút tình cảm ký thác, mặc dù cô chỉ là con nuôi, nhưng từ nhỏ đến lớn xác thật họ cũng rất thương yêu cô, hơn nữa chứng kiến cảnh bố mẹ ruột lạnh nhạt sau này, Trình Vũ càng thêm cảm thấy mình ngốc nghếch cỡ nào khi cố tình xa cách với bố mẹ nuôi.

Chỉ là khi đó có muốn hiếu kính cũng đã không còn kịp, bố nuôi đã qua đời, mà mẹ nuôi không quá mấy năm sau cũng tự sát.

Hiện tại, Trình Vũ về lại mười năm trước, tuy không thể nào báo đáp được chữ hiếu với bố nuôi, nhưng may mẹ nuôi vẫn còn, cô còn cơ hội báo đáp ân dưỡng dục này.

Trình Vũ hít sâu một hơi, tự nhiên, thân mật giữ chặt tay mẹ nuôi: " Con ăn cơm xong mới lại đây thăm mẹ một chút, mẹ vẫn khỏe chứ ạ? Có ai khi dễ mẹ không?"

Thân thể bà cứng đờ, hiển nhiên là không nghĩ đến Trình Vũ sẽ chủ động thân cận, nhưng có thể nhìn ra được bà cao hứng, sắc mặt cũng tốt hơn không ít.

"Con đừng lo lắng cho mẹ, mẹ sống rất tốt, con cũng sống tốt là được." Lâm Giai kéo tay cô xuống lầu, vừa đi vừa nói:

"Lúc trước con đi vội, cũng không nói được mấy câu, con cùng Lục Vân Cảnh thế nào? Cậu ấy đối với con tốt chứ?"

Trình Vũ cười nói: " Anh ấy đối xử với con rất tốt mẹ ạ."

Lâm Giai dẫn cô xuống dưới phòng khách ngồi xuống, lại dặn dò sâu xa:

"Con đã chọn cùng cậu ấy kết hôn thì hãy dành nhiều thời gian chăm chút cho hôn nhân, đừng quá tham công tiếc việc bên ngoài. Sau cùng mẹ vẫn muốn con có một cuộc sống hạnh phúc, có gia đình, có những người yêu thương con!"

Trước kia, mỗi lần Lâm Giai gọi điện thoại, Trình Vũ đều trốn tránh mà nói đang bận việc, thực tế cô cũng không có vội gì mà không dành nổi chút thời gian để nói chuyện điện thoại, chỉ là tự tìm việc khiến mình bận, mượn cớ này trốn tránh Trình gia, trốn tránh Lục Vân Cảnh, trốn tránh cả chính mình.

"Đúng rồi, sao hôm nay con rảnh mà tới đây, nay cũng không phải ngày nghỉ." Lâm Giai Phu Nhân lại hỏi.

Trình Vũ nói: " Con tính từ chức, để tiếp nhận công ty của ba.

Lâm Giai Nhân tựa hồ có chút hốt hoảng, sau một lúc lâu mới hỏi: " Con...... Nghĩ kỹ rồi?"

Trình Vũ gật đầu, sau đó Lâm Giai Nhân thả lỏng người, thực vui vẻ nói:

" Con có thể nghĩ thông suốt thì tốt, ba ba con biết cũng thật vui vẻ."

Trên thực tế bố nuôi Trình Vũ là người được hi vọng trở thành người nối nghiệp cho Trình gia, chỉ là khi sinh nhật Trình Vũ ông ấy cũng từ chức dần, sau đó tự mình mở nhà hàng, bởi vì có óc kinh doanh cho nên trong mấy năm buôn bán cũng không tệ lắm, có mở chuỗi cửa hàng.

Chỉ là khi ông ấy qua đời, chuỗi nhà hàng để lại cho Trình Vũ, nhưng cô không có để ý tới việc kinh doanh, liền thuê người quản lý.

Tính tình Trình Vũ quật cường, không muốn cùng Trình gia có một chút quan hệ nữa, không muốn lấy gì của Trình gia, mãi nhiều năm sau cô mới chậm rãi hiểu được khổ tâm của cha nuôi. Ông ấy muốn thoát ly Trình gia tự mình kinh doanh, nhiều ít cũng là vì cô, bởi ông biết ông nội công khai trước mặt mọi người thân phận của Trình Vũ, tất nhiên là không muốn Trình Vũ tiếp nhận sản nghiệp, cha nuôi vì để cho cô có con đường lui mà cẩn trọng dốc lòng làm việc. Cẩn thận hồi tưởng chuyện kiếp trước, những năm tháng đó cô cũng không biết mình đang làm cái gì, giống như cứ ngơ ngác chết lặng qua ngày, nếu có thể tĩnh tâm lại mà tự hỏi bản thân một chút có lẽ sẽ không lưu lại nhiều tiếc nuối như vậy.

Trình Vũ nói một ít tính toán của mình, sau đó tới bàn thờ thắp nhang cho ông.

Trên bàn thờ là di ảnh cha nuôi đang cười thật hòa ái, Trình Vũ nhớ khi còn nhỏ, ông ấy ở bên ngoài bận rộn nhưng khi về nhà dù có mệt cũng sẽ cõng cô trên lưng bò khắp nhà. Tuy rằng không có quan hệ máu mủ, tuy rằng chỉ là con nuôi, nhưng ông đối đãi với cô như con ruột.

Trình Vũ quỳ trước di ảnh ông rơi nước mắt không ngừng, có rất nhiều lời muốn nói, cô cảm kích, cô hối hận, chỉ là hiện tại không còn kịp nữa rồi.

Trình Vũ hận mình không hiểu chuyện, ân hận vì mình cố ý xa cách khiến ông thương tâm, cô thật ích kỷ, máu lạnh, bây giờ thứ cô có thể làm được chính là cầu nguyện cho ông có thể tha thứ cho đứa con gái bất hiếu này.

Khi Trình Vũ ở bàn thờ sám hối, Lâm Giai bà cũng trộm xem ngoài cửa, nhìn Trình Vũ cúi đầu, vai nhẹ run rẩy, trong mắt bà ngập tràn đầy đau lòng, cũng nhịn không được lau nước mắt.

Thắp hương xong, Trình Vũ lại nói chuyện với mẹ nuôi trong chốc lát rồi cáo từ rời đi.

Từ bên này muốn ra khỏi Trình gia phải đi qua hoa viên, trong hoa viên trồng nhiều bụi cây thấp bé được tu bổ chỉnh tề, từng bụi song hành bên nhau, tách đường trong hoa viên ra. Giữa hoa viên có đình hóng gió phong cách Hy Lạp cổ, Trình Vũ từ lùm cây đi ra, trong lúc vô ý thì thấy trong đình hóng gió có hai người, từ hậu viện đến cửa lớn tất nhiên phải đi qua đình hóng gió, cùng hai người đó đối mặt cũng bình thường. Trình Vũ dừng chân, có chút do dự.

Đối diện là anh họ cô - Trình Phi, hiện giờ Trình Phi bắt đầu đi làm ở xí nghiệp Trình gia, có thể là vừa mới từ công ty trở về vì trên người anh ta vẫn còn mặc trang phục công sở, đại khái mấy năm gần đây lăn lộn không ít, nên trên người Trình Phi mang một hơi thở khí phách hăng hái, hơn nữa nhờ diện mạo tuấn tú, chỉ một cái liếc mắt cũng làm cho mọi người không đỡ được loại mị lực này.Dù thế,anh ta vẫn bị người bên cạnh lấn át mất cả khí phách lẫn diện mạo.

Người kia mặc áo sơ mi ca rô sọc xanh xen trắng và quần dài màu tối, trông cậu sạch sẽ thoải mái, rất thanh tân, cả người đều tươi mát như gió ngày xuân. Cậu ta vẫn như trong trí nhớ Trình Vũ, anh tuấn tiêu sái, mỗi một chỗ trên người đều lộ ra người có học, dáng ngồi tiêu chuẩn, eo lưng thẳng đứng, nếu bất động thì giống như bức tượng điêu khắc. Cậu ta đang cùng Trình Phi đàm luận chuyện gì đó, nét cười khẽ trên mặt ôn hòa như gió cười, tựa như cậu lúc nào cũng ôn hòa hào phóng, làm người khác cảm thấy thân thiết, cậu tựa như ánh dương trong mùa đông cho đi sự ấm áp, khóe môi treo lên nụ cười nhợt nhạt là có thể đem sự không thoải mái của người đối diện thổi tan

Đã từng, cậu ta đối với cô tốt đẹp như vậy.

Cậu ta tên là Lục Thừa Duẫn, là anh cùng cha khác mẹ của Lục Vân Cảnh, cũng là người khi Trình Vũ nằm trên giường dưỡng thương đã trộm cùng người khác đính hôn, là mối tình đầu của cô.

" Cô ở chỗ này lén lút làm gì?"

Phía sau đột nhiên vang lên âm thanh đánh gãy suy nghĩ của cô, Trình Vũ thu hồi ánh mắt ý thức âm thanh quay đầu nhìn lại đã thấy Trình Tư Mông từ lúc nào ở phía sau.

Trình Tư Mông khoanh tay nhìn Trình Vũ, đáy mắt toát ra sự khinh miệt.

Tóc ngắn, trang điểm nhẹ, áo tay loa màu trắng kết hợp với váy bó sát người, thiết kế, đối với khuynh hướng bây giờ thì thật ổn, nghĩ đến cũng xuất phát từ danh gia, hơn nữa trên người còn đeo trang sức, chỉ liếc mắt một cái liền biết người này thân phận không đơn giản. Mà Trình Tư Mông bây giờ cũng thật là người có lực ảnh hưởng ở Bắc Thành.

Tiếng Trình Tư Mông không nhỏ, tất nhiên cũng kinh động Trình Phi và Lục Thừa Duẫn, hai người đó cũng thấy được, sau đó Lục Thừa Duẫn đi tới, Trình Phi cũng theo sát sau.

Trình Vũ cũng không muốn cùng những người này đối mặt, cũng không muốn tranh chấp với Trình Tư Mông, cho nên cô nhàn nhạt liếc mắt một cái liền xoay người rời đi, mới vừa đi vài bước đã nghe Trình Tư Mông nói:

"Đúng là xuất phát từ gia đình bình dân, chỉ có thể làm chuyện lén lút, không lên được mặt bàn, một chút giáo dưỡng cũng không có!"

Trình Vũ quay đầu nhìn lại, Trình Tư Mông vẫn tư thế cũ, nhìn về phía Trình Vũ với ánh mắt khinh miệt cùng vài phần đắc ý.

Mà Trình Phi cùng Lục Thừa Duẫn cũng đã tới trước mắt, Trình Tư Mông nói gì bọn họ cũng nghe được, bất quá hai người đều không nói gì thêm, Trình Phi giữ vẻ mặt xem kịch vui, còn Lục Thừa Duẫn lại dùng ánh mắt phức tạp nhìn Trình Vũ.

Vốn dĩ, cô không muốn cùng Trình Tư Mông tranh chấp. Nhưng khi nhìn Trình Tư Mông dùng ánh mắt cao cao tại thượng nhìn cô,cảm thụ cảm giác đạp Trình Vũ dưới chân mình.Trước khi thân phận của Trình Vũ bị vạch trần, tất cả mọi người chỉ thấy mỗi Trình gia đại tiểu thư, bị hào quang Trình Vũ che mất thì ai có thể để ý tới Trình nhị tiểu thư? Trình Tư Mông từ nhỏ sống dưới bóng cô, bao nghẹn khuất oán hận dồn nén. Cho nên đến khi Trình Vũ bị vạch trần thân phận, nhị tiểu thư Trình gia cô tất nhiên muốn đem những bất mãn, ủy khuất phát tiết ra hết, ức hiếp, chế nhạo Trình Vũ.

Mà Trình Vũ trong một đêm mất đi tất cả, trở thành đứa trẻ bị cha mẹ vứt bỏ, một kẻ lai lịch không rõ, một thiên kim giả. Trình Vũ không còn mặt mũi mà kiêu ngạo, cho nên Trình Vũ thu hết mũi nhọn chịu đựng hết thảy.

Trình Tư Mông đại khái cũng thích cảm giác này, thích nhìn Trình Vũ từng cao ngạo bị cô ta đạp dưới chân, một câu cũng không dám nói cho thống khoái.

Nếu giống bình thường, Trình Vũ đại khái cũng chỉ sẽ yên lặng rời đi, mà Trình Tư Mông lại lần nữa tận hưởng sự sung sướng khi đã kích cô.

Chỉ là hiện tại, đã trải qua sinh tử, biết mình chỉ có thể sống được khoảng chừng tám năm không hơn......

Nén giận, tiếp tục nghẹn khuất tùy ý để người khác khi dễ hết tám năm sao?

Không, không bao giờ!

Ta chỉ đăng mỗi trên wattpad. Nếu đọc truyện mà ta edit vui lòng xem ở trang chính chủ ạ 

- -----

4 tiếng của trẫm đấyyyyyy 

Còn nàng nào ở dưới hố không nhể(◡ ω ◡)

Sợ lâu quá các nàng lấy thang leo lên rồi (。・//ε//・。) hí hí

Không biết còn nàng nào chờ bạo chương không taaaa? Follow trẫm để trẫm thông báo nhỏ nghenn:3 Không thì mất phần nha =))))

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK