• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Đêm nay gió đặc biệt dịu nhẹ, mát mẻ, cùng với những đêm hè khô nóng phiền muộn của thành phố C hoàn toàn bất đồng.

Đèn nê-ông lập lòe, đám đông vây kín, trong không khí mang theo chút hơi ẩm, tiếng ồn chung quanh không dứt.
Khương Vân đứng ở nơi đó, cách đám người một khoảng nhìn sang.
Thời điểm học đại học lúc ấy, nàng nhìn được rất nhiều lần bộ dáng Lục Niệm Chi đàn ghi-ta nhưng cũng không giống lần này.
Bài hát đối phương vừa đàn vừa hát kia Khương Vân đã từng nghe qua.

Năm đó nàng tan học về nhà, đi xuyên qua đường tắt nhỏ hẹp, căn nhà lầu ba tầng mấy lần truyền ra giai điệu này.
Nàng từng ở trước cửa căn nhà kia nghỉ chân, ngửa đầu hướng lên trên nhìn nhưng không thể thấy cảnh tượng bên trong nhà.
Nhiều năm trôi qua như vậy, Khương Vân đều đã quên khúc nhạc này, hiện tại nghe được, đột nhiên mang đến cảm giác quen thuộc.
Đám người vây xem đông đúc, có người bàn luận, có người cầm điện thoại quay chụp lại.

Hai cô bé học sinh ghé đầu nhau tò mò bàn luận, trong đó một người nhìn xung quanh, không tin tưởng hỏi người kia: "Người đang hát là nữ đúng không?"
Cô gái kia gật đầu: "Đúng vậy đó, nhìn thấy là nữ mà"
Người kia ngạc nhiên: "Cô ấy thổ lộ với một cô gái?"
...
Khương Vân nghe được đoạn nói chuyện này nhưng không nghiêng đầu nhìn mà như cũ nhìn nơi cách xa kia.

.

truyện đam mỹ
Lúc bài hát sắp kết thúc, cô bé bỗng nhiên nói: "Hẳn là đồng tính luyến ái".
Cô bé còn lại giật mình: "Cô ấy không sợ sao?"
"Sợ cái gì?"
"Nhiều người như vậy, còn có quay phim chụp ảnh".
"Không biết nữa".
...
Mọi người đều bàn luận say sưa.

Khương Vân lẳng lặng nghe, nhìn thân ảnh bên kia.
Người ôm đàn ghi-ta dần dần trùng khớp với trí nhớ của nàng, trong nháy mắt nàng sinh ra một loại cảm giác không rõ lắm, giống như là Lục Niệm Chi chính là người mà nhiều năm trước mình đụng phải nhưng ngay sau đó nàng lại đem ý niệm này phủ nhận, không nghĩ gì nhiều.
Trong ấn tượng của Khương Vân, người kia là Tần Chiêu và đã là chuyện của quá khứ.
Lục Niệm Chi đem đàn ghi-ta trả lại cho nhóm nhạc, xoay người hướng và phía ngược lại với chỗ Khương Vân, trước khi rời đi còn hướng nơi này nhìn xem.

Khương Vân ngầm hiểu được người này là đang tránh đám đông.
Trên quảng trường người so với trước càng nhiều hơn, tốp năm tốp ba tản bộ.


Hai người dọc theo quảng trường đi một vòng mới gặp nhau bên kia, tránh khỏi những người đang muốn tiếp tục xem náo nhiệt kia.
Các nàng không ở đó lâu lắm, đi một chốc rồi trở lại nơi đỗ xe, lái xe rời khỏi Giang Viên.

Chạy được một đoạn tới nơi ít người ít xe thì dừng lại bên đường.

Khương Vân còn không có mở miệng nói chuyện Lục Niệm Chi đã cởi dây an toàn nghiêng lại, đè lên người nàng mà hôn.
Một đoạn đường này khá là tối, nơi đỗ xe càng không thấy được.

Khương Vân hứng lấy nhiệt tình của đối phương, môi đỏ hé mở ôm lấy eo người này.

Một nụ hôn giằng co thật lâu, tình ý trong không gian nhỏ hẹp lan tràn.
Khi tách ra, Khương Vân có chút thở hổn hển, chưa thể bình ổn được.

Nàng bám lấy bả vai Lục Niệm Chi, nhẹ giọng nói: "Bài lúc nãy chị hát tên là gì?"
Lục Niệm Chi không trả lời ngay mà hôn cằm nàng mấy cái, hỏi lại: "Dễ nghe sao?"
Khương Vân cười cười.
Lục Niệm Chi đem cổ váy nàng kéo kéo xuống, nhịn không được ở xương quai xanh nàng khẽ cắn một chút.

Không dùng lực, Khương Vân ôm chặt lấy người này.

Lục Niệm Chi lại ngước lên hôn môi đỏ của nàng, ý vị xâm chiếm mười phần.
Dục vọng chiếm hữu của Lục Niệm Chi có chút cao nhưng không làm người ta phản cảm, thậm chí là hưởng thụ.

Khương Vân đáp lại cô, chậm rãi vuốt ve sau gáy người này, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve.

Tuy chỉ là một nụ hôn nhưng mang đến cảm thụ hoàn toàn bất đồng so với bình thường.
Kết thúc nụ hôn, nàng không buông ra mà kề sát mặt Lục Niệm Chi, thâp giọng nói: "Dễ nghe..."
Lục Niệm Chi lại hôn hôn khóe môi nàng: "Là do Giang Châu Húc viết".
Khương Vân chống trán nàng: "Trước đây từng nghe qua"
"Ngõ nhỏ bên đó?"
"Uhm"
Lục Niệm Chi giải thích: "Bọn chị ở nơi đó từng luyện qua"
Khương Vân mỉm cười nói: "Em biết"
Lục Niệm Chi lại lần nữa hôn nàng, so với dĩ vãng đều chân thành tha thiết hơn.
Chờ hai bên đều có chút thở dốc thời điểm, Lục Niệm Chi mới nói thẳng: "Vân ấm áp"
Khương Vân ngẩn người.
Người này ngậm lấy cánh môi của nàng: "Tên bài hát..."

Các nàng ở trong xe ôn tồn lẫn nhau tầm hai mươi phút, hết sức thân mật, lặp đi lặp lại hôn môi không dứt.
Qua đi hai người tới căn hộ chung cư mà không quay về ngõ An Hòa, cũng không tới biệt thự.
Sau khi vào cửa hai người không bật đèn, lát sau đèn phòng tắm sáng lên, tiếp theo vang lên tiếng nước chảy, không bao lâu sau đèn phòng ngủ được bật lên.

Rèm cửa được kéo kín lại, bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong.
Lục Niệm Chi hôn trán Khương Vân, hôn mặt, hôn mắt, một đường đi xuống...!cơ hồ đem toàn thân trên dưới đều hôn một lần, Khương Vân yêu chết cái cảm giác này, ở trong tay đối phương nở rộ.
Cô hôn nàng, yêu nàng.
Rung động dung nhập thân thể, cũng là nhập vào trong linh hồn.
Thời điểm trời vừa sáng, một cơn mưa nhỏ rơi xuống, bất quá không được bao lâu thì dừng.

Thành phố C sáng sớm nổi lên sương mù bao phủ toàn bộ thành phố, liếc mắt nhìn không rõ cảnh vật ở xa.

Xe cộ trên đường như nước chảy, trung tâm thành phố vừa hừng đông liền từng hàng xe nối tiếp nhau.
Sinh hoạt vẫn như cũ nhưng lại có chút thay đổi.
Khương Vân ở công ty trước sau vẫn thuận lợi.

Đại Trí Sùng một lần tìm nàng nói chuyện thế mà lại nói nàng biểu hiện không tồi, đặc biệt là trong lúc ông ấy đi công tác, làm việc đâu ra đó, tiến độ hoàn thành cao.
Thuận theo tự nhiên, hình ảnh Khương Vân trong mắt Đại Trí Sùng đã được thay đổi so với trước đây.

Bất quá bởi vì nàng còn đang ở thời điểm thử việc, hạng mục kế đó phân tới tay nàng cũng không có gì đặc biệt.

Ý tứ Đại Trí Sùng là trước hết để xem biểu hiện của nàng.

Mặc kệ trước kia ở công ty cũ nàng có thành tích như thế nào, hết thảy đều chờ ổn định mới nói được, dù sao sắp tới sẽ không cho nàng công tác trọng yếu gì.
Khương Vân đối với sự sắp xếp này cũng hiểu được, không ý kiến gì nhiều.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, đảo mắt đã tới đầu tháng tám.

Trong lúc đó, Minh Nhân rời thành phố C.

Đêm trước khi đi còn mời bạn bè ăn cơm, bao gồm cả đám người Trương Dịch nhưng Lục Niệm Chi không đi.

Tối hôm đó cô đi Bồi Thịnh đón Khương Vân tan tầm rồi tới ngõ An Hòa ăn cơm tối.
Thành phố S bên kia, trò khôi hài lúc trước cũng đã sớm được bình ổn xuống, đã đựợc giải quyết hết.
Sự tình cùng với phán đoán trước kia có chút bất đồng.


Mấy người kia cũng không thể một tay che trời, không có bản lĩnh như vậy.

Bởi vì vãn hồi danh dự, cuối cùng vẫn là để Tần Chiêu cùng Hứa Tri Ý chịu.

Hai người một trước một sau tới cửa Đậu gia xin lỗi, đối với bên ngoài giải thích đây chỉ là việc hiểu lầm, cách nói cùng với phỏng đoán trước đó cũng không sai biệt lắm, bất quá người đứng ra chịu đổi thành Tần Chiêu.
Từ đầu tới cuối đều là hiểu lầm từ Tần Chiêu khiến cho bốn người phát sinh hiểu lầm không đáng có cùng ngăn cách.

Mâu thuẫn ở biệt thự ngày đó cũng chỉ là do quá xúc động.

Cách giải quyết này làm bốn nhà vừa lòng.

Rốt cuộc cũng không ai muốn trở thành chuyện cười cho người ta ngồi lê đôi mách.
Người ngoài nhận thấy thế nào cũng không quan trọng, dù sao đồn đãi cũng ngừng, không ai dám ở bên ngoài bàn luận, hơi chút hiểu biết đều thức thời ngậm miệng.
Mà sau đó, Đậu gia cùng Hứa gia quan hệ không có chút nào được vãn hồi.

Hoàn toàn không tới lui, người Đậu gia không phải kẻ ngốc, giả vờ cho qua còn được chứ ai lại nguyện ý nhảy vào cái hố này.
Đậu Ninh Thành ra tay không khách khí, gây khó dễ Hứa gia lại tiệt mối làm ăn của Tần gia, thậm chí ngáng chân Lục gia.

Bất quá anh ta đối với Lục gia không có tức giận nhiều, ngáng một chút thì ngừng.
Lục lão gia tử mắt nhắm một con mở một con.

Dù sao trước đó cũng được lợi nhiều chỗ, không cần nhất nhất làm căng ra.

Có lẽ bởi vì thái độ như vậy, đầu tháng tám Lục gia cùng Đậu gia thúc đẩy một cái hợp tác, hai nhà có thể nói là hòa thuận vui vẻ.
Lão gia tử mặc kệ Lục Niệm Chi, ngay cả điện thoại cũng không gọi một cuộc.
Khương Vân tin tức không biết nhiều.

Chờ tới khi hai nhà hợp tác mới biết được mấy chuyện này.

Nàng đối với mấy việc kia cũng không hứng thú, càng không cố ý đi tìm hiểu.
Hứa Tri Ý cùng Tần Chiêu cả hai người đều không có tin tức, nghe nói là bị đưa ra nước ngoài nhưng cũng có lời nói khác là chỉ có Hứa Tri Ý là bị đưa đi còn Tần Chiêu vẫn ở lại thành phố S, Tần Mậu Viễn cật lực bảo hộ cô ấy.
Xuất ngoại nói trắng ra là đi lánh nạn, tránh đầu sóng ngọn gió nhưng trả giá cũng thật trầm trọng, tương đương với bị đặt ngoài gia tộc.

Tần Mậu Viễn lần trước đến thành phố C chính là vì bảo vệ Tần Chiêu, làm sao có thể để nàng cứ vậy mà bị đưa đi.
Nhà giàu phân tranh lợi ích phức tạp, người ngoài sao có thể hiểu hết được chuyện trong đó.

Một hồi khôi hài cứ vậy mà được giải quyết xong, không tạo thành ảnh hưởng lớn tới thành phố C bên này.
Ngẫu nhiên một lần ra ngoài, Khương Vân một mình trên phố gặp đám người Trương Dịch.

Hai bên chính diện gặp mặt, ít nhiều có chút xấu hổ.

Bọn họ đều là vòng bạn bè của Tần Chiêu, trước kia cùng Khương Vân từng có không ít giao tế, trong đó còn từng giúp Khương Vân, đặc biệt là Trương Dịch.


Khương Vân vẫn là lên tiếng chào hỏi, theo bọn họ hàn huyên vài câu.
Trương Dịch hỏi: "Gần đây thế nào?"
Khương Vân bình đạm mà nói: "Cũng được".
Hàn huyên cùng nhau trong chốc lát.

Hai bên đều không nói tới vấn đề không nên nói, ví dụ như Lục Niệm Chi cùng Tần Chiêu.

Đơn giản là nói râu ria này nọ, Khương Vân lấy cớ có việc đi trước.

Chỉ là đi chưa xa nàng liền nghe được nhóm người nhỏ giọng nói với nhau.
"Thoạt nhìn cô ấy còn khá tốt, còn tưởng rằng sẽ có chút....."
"Thật là, làm thành cái dạng này..."
"A Chiêu cũng thật là, chính mình lại nháo thành như vậy"
"Cô ấy cùng Niệm Chi ở bên nhau?"
...
Trương Dịch thấp giọng quát: "Ở bên ngoài còn lắm mồm như vậy, bớt nhiều chuyện sẽ chết à?"
Khương Vân dừng lại, quay đầu nhìn nhìn.
Nhóm người kia hướng phía đối diện mà đi, nghiễm nhiên không chú ý nàng còn chưa đi xa hoặc là nói căn bản sẽ không bận tâm nàng.
Buổi tối cùng ngày, Lục Niệm Chi đến ngõ An Hòa.
Trong lúc nấu cơm, Khương Vân thẳng thắn mà nói: "Ban ngày ở quảng trường Tân Thế Kỷ em gặp được bọn người Trương Dịch".
Lục Niệm Chi đang rửa rau nghe thấy cũng không phản ứng gì nhiều, chỉ hỏi: "Hàn huyên gì vậy?"
"Cũng không có gì", Khương Vân nói, "Chỉ tùy tiện nói vài câu".
Lục Niệm Chi ừ một tiếng, đóng vòi nước, đem rau rửa sạch để vào trong rổ, lại lấy cái khác rửa, không lâu sau nói: "Không cần để ý mấy người đó".
Phảng phất như buổi chiều nàng gặp được sẽ không thoải mái.
Khương Vân cũng không dấu diếm, có chuyện thì nói thẳng.
"Bọn họ là bạn của chị".
Lục Niệm Chi càng trực tiếp hơn: "Chỉ một ít người là bạn".
Khương Vân rũ rũ mắt, mở bếp nấu thức ăn.
Bạn bè kết giao rất khó nói, huống chi là bạn chơi chung từ nhỏ đến lớn.

Lục Niệm Chi khẳng định là đã cùng bọn người Trương Dịch phát sinh chuyện gì rồi.

Có lẽ là giữa lúc đó mâu thuẫn, gần đây cũng không tới lui gần như chặt đứt quan hệ.
Nàng không hỏi, Lục Niệm Chi cũng không nói.
Tất cả thức ăn chuẩn bị đã được rửa sạch sẽ, Lục Niệm Chi đi ra ngoài một chuyến, không bao lâu liền cầm về một lốc soda ướp lạnh, khui một chai đưa cho Khương Vân.
Tháng tám thời tiết vẫn nóng bức, ở trong nhà bếp lại càng nóng hơn, hai người đều ra một thân mồ hôi.

Khương Vân đang bận rộn nấu thức ăn, không rảnh uống nước, người bên cạnh lại gọi tên nàng.
Nàng ừ một tiếng quay đầu lại.
Lục Niệm Chi rất là thẳng thắn: "Em có biết hiện tại chị đang theo đuổi em hay không?"
Khương Vân ngẩn ngơ.
Người này lại nói: "Chị có thật nhiều băn khoăn"..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK