Mục lục
Ông Xã Tiếp Chiêu ĐI Mị Sắc Hoa Viên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 78: Làm nũng

Cung Thụy Thần họp với ba Cung mãi đến lúc tan tầm mới xong, Lăng Nhược Tịch buồn chán nằm ngủ quên trêи ghế sofa.

Từ ngoài đi vào, Cung Thụy Thần đã nhìn thấy cô nằm trêи ghế, đầu nghiêng lệch một bên, thân thể thì vặn vẹo, tư thế vô cùng không thoải mái.

Cung Thụy Thần đau lòng cúi người xuống, đưa tay nắm lấy cái mũi nhỏ xinh của cô, nhỏ giọng gọi cô thức dậy: “Heo con, thức dậy đi, ngủ như vậy rất khó chịu, lát nữa ăn xong về nhà rồi ngủ.”

“Ừm…” Lăng Nhược Tịch mơ màng thức dậy, nhìn gương mặt đẹp trai ngời ngời phía trước, sững sờ trong nháy mắt, lập tức nở nụ cười, chủ động đưa tay ra ôm lấy cổ Cung Thụy Thần, hôn lên môi anh cái chụt, sau đó là nũng nói: “Sao giờ này anh mới về, em chờ anh cổ cũng dài như cây nấm rồi á.”

Cung Thụy Thần nghe cô nói thế, cười khẽ một tiếng, cúi đầu xuống, hôn cô hai cái, cười xấu xa: “Là bởi vì nước chảy nhiều lắm sao?”

Lăng Nhược Tịch nghe xong sửng sốt, có điều nhìn gương mặt xấu xa của anh rất nhanh cô đã hiểu anh đang ám chỉ điều gì, xấu hổ đấm lên ngực anh một cái, sẵng giọng: “Sói háo sắc.”

Cung Thụy Thần bị cô đấm bật cười, cúi đầu hôn lấy cái miệng bé nhỏ của vợ, cạy mở hàm răng ra ʍút̼ lấy cái lưỡi thơm mềm không buông, mãi đến khi cô thở hồng hộc, anh mới thỏa mãn buông cô ra,, rồi kéo cô đứng dậy, ɭϊếʍ ɭϊếʍ môi mình nói: “Sau khi về nhà lại tiếp tục. Anh đói rồi, mình đi ăn cơm trước, ăn no mới có sức, ha?” Cung Thụy Thần vừa nói vừa đi đến bàn làm việc thu dọn đồ đạc.

“Trứng thối, ai muốn về nhà làm tiếp với anh hả!” Lăng Nhược Tịch bị anh nói cho đỏ mặt, bất mãn nhỏ giọng lầm bầm sau lưng anh.

Cung Thụy Thần nghe vậy xoay người lại, híp mắt nhìn cô đầy nguy hiểm, Lăng Nhược Tịch lập tức cảm giác được nguy hiểm, cười haha muốn chạy trốn, nhưng cô cũng chậm hơn anh một bước, Cung Thụy Thần vươn cánh tay dài của mình ra một cái, đã kéo cô ngược vào lòng, ôm chặt lấy cô từ phía sau, một tay khác nhân tiện chui vào trong quần áo, bao trọn bầu ngực mềm mại của cô, vùi đầu vào hõm cổ của vợ yêu, gặm cắn da thịt mịn màng noi đó. Anh dùng giọng điệu bất đắc dĩ nói: “Bà xã, em muốn tiếp tục ở chỗ này sao? Chồng đây sức thì không có bao nhiêu nhưng để thỏa mãn em một lần thì cũng có thể.”

“Không muốn” Lăng Nhược Tịch hoảng sợ hô to một tiếng, cảm giác được sau ʍôиɠ mình có gì đó nóng hổi thô to chỉa vào, cô nhanh chóng đầu hàng: “Về nhà, về nhà lại làm tiếp.”

“Tối nay tất cả đều nghe theo anh?” Lão Cung hồ ly nào đó vẫn duy trì tư thế khó nói kia không đổi, bắt đầu tăng thêm điều kiện.

“Ưm… Được.” Tình thế cấp bách, Lăng Nhược Tịch ôm hận cắt đất đền tiền.

Lúc này Cung Thụy Thần mới hài lòng buông cô ra, cầm lấy tài liệu đêm nay phải xử lý, dắt tay cô xuống lầu ăn cơm chiều.

Tối đó, được coi như đêm tân hôn, người đàn ông bị cấm ɖu͙ƈ một tháng, tinh thần nồng nhiệt còn không bộc phát, Cung Thụy Thần triệt để hóa thân thành ‘Cầm Thú’

Lăng Nhược Tịch bị anh đè xuống giường ức hϊế͙p͙ đến mức mắt nổ đom đóm, đùi trong căng chặt liên tục, hoa nhỏ cũng rất đau rát. Cảm giác như sắp chết đó làm cô kinh hoàng, cô ôm anh thật chặt, ghé sát lỗ tai anh, nói những lời ngon ngọt cầu xin anh tha cho mình.

Nhưng Cung Thụy Thần lại không hề dao động, anh nằm đè trêи người cô, lên lên xuống xuống càng kịch liệt hơn nữa, từng cú thúc căng trướng, từng cái đẩy vào nặng nề, khiến cô thở không được, cầu xin cũng không xong, rầm rì ư hử dưới thân anh, hoàn toàn mềm nhũn hóa thành vũng nước, mặc anh chơi đùa.

Làm rất nhiều lần đến nửa đêm, Lăng Nhược Tịch đã qua cao trào không biết bao nhiêu lần, cả người cô như rơi vào trạng thái mơ hồ. Áo mưa đã dùng qua có thể đếm thành một đội bóng rỗ, bởi vì khi cô khóc lóc anh lại thương xót, cuối cùng cũng bằng lòng buông tha cho cô, anh cúi xuống ʍút̼ lấy bờ môi căng mộng của vợ yêu, dưới thân lại nhanh chóng ra vào, cảm giác nóng lên lập tức rút ra ngoài.

Yêu đương mãnh liệt kết thúc, Cung Thụy Thần ôm cô nằm nghiêng, để cô nằm xoay lưng với mình, hơi thở ấm nóng của anh phả lên lưng cô. Lăng Nhược Tịch dưới sự vỗ về của anh. Thút thít một hồi cũng ngủ mê man.

Cung Thụy Thần ôm cô thật chặt hồi lâu nghe thấy hơi thở đều đều của cô, anh cúi xuống hôn lên đỉnh đầu của cô, không khỏi cảm thấy thỏa mãn, dường như anh đã có được báu vật quý giá nhất thế gian rồi.

Sáng sớm hôm sau, Cung Thụy Thần muốn đến công ty làm việc, nhìn thấy vợ yêu còn ngủ say sưa, vốn định không đánh thức cô, nhưng thấy cô như vậy anh lại luyến tiếc không muốn rời xa, thế là tìm cách mang cô theo đến công ty, do dự một hồi, anh mới dùng tay bóp chặt cái mũi nhỏ của cô: “Heo con lười biếng, rời giường theo anh đến công ty làm việc nào.”

“Không muốn… Em mệt lắm….” Lăng Nhược Tịch không hề mở mắt, lầm bầm trả lời rồi lại ngủ tiếp.

“Ngoan, rời giường, đến công ty rồi em ngủ tiếp.” Cung Thụy Thần vỗ vỗ gò má của cô, cố gắng để cho cô tỉnh ngủ một chút.

“Không muốn… Em rất là mệt…Xin anh đó, để cho em ngủ tiếp đi mà.” Lăng Nhược Tịch nhắm mắt, nắm lấy bàn tay anh làm nũng tựa như một chú mèo con tham ngủ.

“Aizzz….” Cung Thụy Thần cuối cùng cũng mềm lòng, thở dài, thì thầm thương lượng bên tai cô: “Vậy em ngủ tiếp đi, xế chiều thì đến công ty với anh?”

“Um… Được…” Lăng Nhược Tịch không biết là có nghe được hay không nữa, nhưng ngược lại cô rất sung sướиɠ đồng ý.

Có được câu trả lời cần nghe, Cung Thụy Thần cúi đầu xuống hôn lên môi cô hai cái, lúc này mới đứng dậy đi làm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK