• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Thời gian như ngừng trôi vào giây phút đó.
Khi đại tiểu thư chậm rãi đứng lên, ánh trăng như ngưng đọng lại trên người cô ấy, những ngôi sao tô điểm cho cô bằng ánh sáng chói rọi.
Đôi chân đó, giống như những gì mà Hiểu Hiểu đã thấy trong giấc mơ của nàng ấy, trắng nõn như mỡ, thon dài và thẳng tắp nâng đỡ thân hình của đại tiểu thư, tôn lên vẻ rực rỡ rỡ tuyệt đẹp.
Đây mới là Tần Di.
Đây mới là thứ càn quét cả giới giải trí năm đó, khí chất xuất chúng không ai có thể so sánh được với đại tiểu thư.
Tần Di đứng đó toàn là ánh hào quang.
Mục Hiểu Hiểu cảm nhận được ánh nến trong chính mắt mình, cũng sáng lên khi đại tiểu thư đứng lên, lúc đầu nàng bị sốc, ngay sau đó như bị đánh mạnh vào ngực bởi sự vui mừng khôn xiết, trái tim kích động như muốn lao ra khỏi lồng ngực.
Đứng lên rồi!
Đại tiểu thư của nàng đã đứng lên rồi!
Khoảnh khắc phải nên hạnh phúc.
Cô giáo Mục không kìm được nước mắt, nàng vừa muốn khóc vừa muốn cười nhìn đại tiểu thư, như một kẻ điên, cuối cùng cô không thể ngồi xổm trên mặt đất, ôm bản thân và bật khóc.
Nàng cũng không biết mình bị làm sao.
Có lẽ trên chính con đường này, đại tiểu thư đã phải chịu quá nhiều cay đắng, từ khi bị mọi người trên thế giới bỏ rơi và đặt bản thân mình vào vùng cấm, giờ đây cô ấy đã tỏa sáng rực rỡ.
Những thăng trầm của cuộc đời...!thật không dễ dàng.
Hiểu Hiểu mừng cho cô ấy, vui đến nỗi muốn phát điên, đại tiểu thư chậm rãi đi đến bên Hiểu Hiểu, bây giờ cô đi lại vẫn chưa vững, mỗi bước đi đều rất chậm.
Để có được ngày hôm nay, cô đã cống hiến biết bao mồ hôi công sức.
Đêm khuya không còn là lúc những người có tâm trạng uất ức trong quá khứ bị chi phối lan tràn nữa, từ ngày ở cùng với Hiểu Hiểu, đại tiểu thư đã nỗ lực nghiến răng làm việc.
Đôi chân đau nhức và yếu ớt như bông không thể nâng đỡ cơ thể của cô dù chỉ một chút, lại hết lần này đến lần khác ngã xuống đất, lại một lần nữa đổ mồ hôi và kiệt sức.
Cô cũng không khỏi đau khổ, nhưng tất cả những đau đớn không thể sánh được với những suy nghĩ trong lòng cô.
Cô muốn nhanh chóng hồi phục.
Từ nay về sau, không ai có thể bắt nạt Hiểu Hiểu của cô.
Hiểu Hiểu của cô.
Trước đây, khi Hiểu Hiểu đang khóc, đại tiểu thư chỉ có thể nhẹ nhàng nói một câu: "Hiểu Hiểu, đừng khóc."
Nhưng bây giờ, cô đi về phía nàng, tuy rằng tốc độ có chút lảo đảo nhưng mỗi bước đi của cô rất vững vàng.
Là vì giờ phút này, cô đã đánh đổi quá nhiều.
Chuyện không mở lòng đã không phải là chuyện một sớm một chiều, mà là sự tích tụ của thất vọng và tuyệt vọng hết lần này đến lần khác, cũng như vậy, muốn đứng dậy thì phải trải qua sự đau khổ để phá vỡ giới hạn bản thân.
Lần đầu tiên đại tiểu thư lên tiếng bảo vệ Hiểu Hiểu.
Và bây giờ, lần đầu tiên cô đứng dậy để làm điều gì đó vì nàng ấy.
Ngàn lần là vì nàng ấy.
Cô giống như ánh sáng che phủ cho Hiểu Hiểu, ánh trăng kéo dài bóng dáng của Tần Di, cô ngồi xổm xuống, khẽ ôm lấy Hiểu Hiểu: "Hiểu Hiểu, đừng khóc."
Tiếng côn trùng kêu với tiếng chim hót, không khí tràn ngập hương hoa.
Trong cuộc đời này, Hiểu Hiểu cũng không thể nào quên được cái ôm lúc đó.
Tần Di nhẹ nhàng ôm lấy Mục Hiểu Hiểu, rõ ràng là đang khuyên nhủ nàng ấy, nhưng bản thân cũng đỏ mặt, Mục Hiểu Hiểu dùng sức ôm lấy eo của đại tiểu thư, nàng vòng tay gắn sức ôm cô, nước mắt vẫn còn chảy, không thể tin được: "Chuyện này xảy ra khi nào? Chuyện này xảy ra lúc nào?!"

Vù vù.
Đồ đểu đại tiểu thư.
Tại sao bây giờ nói với nàng ấy?
Không nên đứng lên nói ngay với nàng ấy sao?
Tần Di nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt đang rơi trên mặt Hiểu Hiểu, vòng tay qua eo của nàng ấy, nghiêm túc hỏi: "Nếu chị đứng lên, có khiến em cảm thấy bị áp bức không?"
Câu nói này.
Nó giống như một cái tát vào mặt Hiểu Hiểu, nàng ngẩn người nhìn đại tiểu thư, nó giống như một căn phòng ảo ảnh, nàng liền hiểu ngay dụng ý của đại tiểu thư.
Hóa ra...!đại tiểu thư không nói với nàng ấy...
Hóa ra...!đại tiểu thư vẫn luôn âm thầm chịu đựng...
Tất cả đều chỉ là sự chăm sóc cho lòng tự trọng yếu ớt của cô ấy.
Trong chốc lát, nước mắt của Hiểu Hiểu càng dữ dội hơn, nàng nghẹn ngào: "Em làm sao có thể bị áp bức được, em...!em không biết làm như thế nào, chỉ hy vọng chị có thể đứng dậy tốt hơn."
Nàng từng nói đùa với đại tiểu thư, nếu như một ngày, chị đứng lên được rồi, không biết chị có bắt nạt chính mình không?
Thậm chí còn nói đùa với Trương Xảo, nếu như đại tiểu thư đứng dậy, ánh hào quang trước kia trở lại bình thường, liệu những người theo đuổi cô ấy có vây quanh lại không.
Bởi vì nàng nghĩ đại tiểu thư không để ý tới mình, cho rằng cô ấy vô tâm và không bao giờ lắng nghe.
Hóa ra, cô ấy đều để nó trong lòng.
Khoảnh khắc đó, đáy lòng của Mục Hiểu Hiểu như dâng trào một cơn sóng lớn, những cơn sóng lớn đã đẩy nàng vào vòng xoáy nước, nàng nhớ những gì Tần Di đã nói vào ngày hôm đó – bất kể khi nào, cho dù có chuyện gì xảy ra, chị sẽ không bao giờ rời xa em, sẽ luôn ở bên cạnh em.
Nghĩ về những gì cô ấy vừa nói – liệu khi tôi đứng lên có khiến bạn cảm thấy bị áp bức không?
Mục Hiểu Hiểu nhìn đại tiểu thư khóc đẫm nước mắt: "Nếu như em nói em không thích chị đứng dậy, chị vẫn sẽ như thế này sao?"
Hai bàn tay của đại tiểu thư ôm má của nàng, hai mắt che kín bằng vải: "Chị đã nói, chỉ cần em muốn."
Nếu như không có Hiểu Hiểu.
Cô không biết bản thân mình sẽ như thế nào.
Sẽ mãi là một người cô đơn ở trong vùng cấm tối tăm và mờ mịt, biết rằng không còn hy vọng, nhưng vẫn cố chấp chờ đợi sự trở về của chị gái?
Hay cô ấy đã bị đánh bại bởi tất cả mọi thứ trong thực tế và hoàn toàn cảm thấy sụp đổ.
Cô ấy không biết.
Trong cuộc sống không có "nếu như".
Cô đã gặp Hiểu Hiểu,và chính Hiểu Hiểu đã thắp sáng mọi thứ cho cô ấy một lần nữa.
Trên cái thế giới này, cũng bởi vì sự tồn tại khác biệt của Hiểu Hiểu.
Đã bao lâu rồi cô không được đi lên núi ngắm hoa dã quỳ?
Hóa ra chúng rất đẹp, giống như một ngọn lửa, nó thiêu rụi từ chân núi đến lưng chừng núi.
Cô thích Hiểu Hiểu ôm mình ngắm hoa, người đã hôn cô ấy và nói rằng cô ấy còn đẹp hơn hoa.
Đã bao lâu rồi cô không cảm thấy bầu trời đầy những vì sao?
Chúng thật sự rất sáng, như những viên ngọc bích vỡ vụn, từng chút tô điểm thêm trái tim trống rỗng của cô.
Cô thích được Hiểu Hiểu ôm và ngắm nhìn những ngôi sao trong mắt cô.

Bởi vì Hiểu Hiểu, thế giới này đã khác.
Danh lợi, ham muốn, vật chất thì là cái gì?
Trước đây, lúc chưa gặp Hiểu Hiểu, đại tiểu thư đã suy nghĩ hàng ngàn thứ trong cái đầu trống rỗng này rồi.
Với Hiểu Hiểu, cô ấy chính là thế giới.
Chỉ cần Hiểu Hiêu lên tiếng, đại tiểu thư có thể từ bỏ mọi thứ để đi theo nàng.
Mặt trời, mặt trăng và các vì sao như một bài học, tận đáy lòng của Mục Hiểu Hiểu không khỏi phấn khích, nàng ôm eo đại tiểu thư và hôn cô.
Khăng khít như thể tay chân.
Một nụ hôn sâu, khiến cho cô ấy có chút xấu hổ và xúc động.
Đại tiểu thư nhận lấy, hơi thở vướng víu, những ngón tay thon dài của đại tiểu thư xoa nhẹ tóc nàng, mắt nhắm hờ nhìn Hiểu Hiểu: "Chị sẽ không bao giờ rời xa em."
Như thì thầm để chứng minh.
"Em không biết."
Hiểu Hiểu xúc động hôn lên cổ cô, hướng lên phía trước, làn da ngọc ngà của đại tiểu thư đỏ bừng như bị đốt cháy.
Làm sao chị có thể rời đi?
Trước đây, cuộc sống của nàng thật lãng phí và bận rộn, cô vì rất nhiều người, vì phải lo lắng nhiều chuyện, cứ một mực chỉ có một mình nàng.
Tô Thu Vân đã rất lo lắng, không chỉ nói một lần duy nhất với Hiểu Hiểu: "Hiểu Hiểu, con cần phải học cách yêu thương bản thân của mình trước đã."
Trương Xảo cũng cau mày nói: "Cậu chỉ dựa vào tuổi trẻ để lãng phí, hoàn toàn không nghĩ đến tương lai sao?"
...
Lúc đó, suy nghĩ của Hiểu Hiểu rất đơn giản, sau đó sẽ là cái gì? Lúc nàng đến với thế giới này không có ai chúc phúc, một nhóm có thể đem lại hạnh phúc cho những người khác, lúc rời đi cũng có cảm thấy có chút vắng vẻ.
Nhưng bây giờ, có đại tiểu thư, Hiểu Hiểu cảm thấy rằng nàng ấy có cả thế giới.
Không có gì nữa.
Không ai thương và bao dung với nàng ấy như đại tiểu thư.
Chân của đại tiểu thư vẫn chưa hoàn toàn bình phục, không thể đứng lâu được, một lúc sau sẽ bị tê, cô cau mày chịu đựng, Hiểu Hiểu cảm nhận được điều đó, cô liền ngồi xuống đất, giơ tay ôm một bên của đại tiểu thư rồi ngồi vào lòng.
"Đại tiểu thư, đại tiểu thư, em muốn hát cho chị nghe."
Tần Di:...
"Chị không phải là một người dễ tính với người khác, nhưng hết lần này đến lần khác bao dung với em, đó là nghiện rồi."
Tình hình lúc này.
Hiểu Hiểu đã từng hát cho đại tiểu thư nghe không biết bao nhiêu lần.
Nhưng chỉ có lần đầu tiên và lần này là sâu sắc nhất.
Khi lần đầu tiên hát cho đại tiểu thư, bọn họ không có bất kỳ cảm tình nào khác, đại tiểu thư quay qua quay lại với biểu cảm nhăn nhó.
Nhưng bây giờ, đại tiểu thư có thể ngồi trong lòng nàng và yên lặng tận hưởng nó.
Ánh trăng tràn ngập, cơn gió nhỏ khẽ thổi qua cơ thể của hai người, nước mắt của Mục Hiểu Hiểu ngừng rơi, niềm rạo rực trong lòng vẫn còn đó, nàng không khỏi ôm lấy đôi chân của đại tiểu thư nhìn đi nhìn lại.
Đại tiểu thư cao 1m74, lúc trước khi ngồi xe lăn, hào quang đều dựa vào tính cách mà tạo nên.

Ngay bây giờ, cô ấy có thể đứng dậy và cả người cô ấy đều khác hẳn.
Nó giống như một viên ngọc thô được chôn sâu, chiếu sáng lấp lánh.
Tay của Mục Hiểu Hiểu sờ lên chân của đại tiểu thư, nhẹ nhàng bóp một cái: "Chị có cảm giác gì không?"
Đại tiểu thư gật đầu.
Chân của cô vừa trơn vừa lạnh, đối với Hiểu Hiểu mà nói, nó giống như một viên ngọc bích tốt nhất, nàng nhìn dọc theo bắp chân không khỏi cảm thán: "Như vậy thì sao, có cảm nhận được không?"
Trước kia với những cái chạm nhẹ như vậy, đại tiểu thư cũng không cảm giác được.
Tần Di mặt đỏ bừng, có thể cảm giác được đầu ngón tay của Hiểu Hiểu như có dòng điện chạy qua, cô cắn môi, đưa tay nhéo lên đùi Hiểu Hiểu, hỏi: "Có cảm giác không?"
Mục Hiểu Hiểu:...
Làm gì vậy?!
Chỉ nhẹ nhàng bắt nạt cô ấy vài phút.
Đại tiểu thư lén nhìn trộm cuốn sách tâm lý học của cô giáo Mục, nàng bây giờ đã là giáo viên một nửa tâm lý, cô nhìn chằm chằm vào mắt Mục Hiểu Hiểu: "Chân của chị đã tốt hơn, mặc dù vẫn chưa hoàn toàn bình phục nhưng sớm hay muộn rồi cũng đến, có một vài chuyện, chị muốn nói trước với em."
Mục Hiểu Hiểu cứng người, nàng nhìn đại tiểu thư.

Không phải chứ?...!Chỉ là muốn nói chuyện? Khoảnh khắc này đầy lãng mạng, nhất định phải như thế này sao?
Đôi mi dài của đại tiểu thư chớp chớp,vẻ dịu dàng vừa rồi cũng biến mất, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng: "Cô giáo Mỹ Mỹ quay lại có chuyện gì sao?"
Khuôn mặt của người phụ nữ trong ba tháng vừa nói thay đổi liền đổi luôn.
Mục Hiểu Hiểu:...
Cô ấy sẽ trả lời như thế nào? Cô thề với Chúa rằng cô cũng không biết cho đến ngày hôm nay.
Mục Hiểu Hiểu ngượng ngùng cười "haha...", không biết nên nói gì, đại tiểu thư không chút do dự giơ tay lên xoa nhẹ xương quai xanh của nàng.
Cái chạm lạnh như băng khiến cho cơ thể Mục Hiểu Hiểu đột nhiên cứng đờ, nàng lập tức nắm lấy tay đại tiểu thư: "Đừng...!đừng như vậy, chúng tôi đang nói về chuyện quay trở về lấy chút đồ đạc, một lúc sẽ quay lại, cô đói chưa, cả tối nay đều chưa ăn gì rồi."
Đại tiểu thư cười, nhưng mà là cười lạnh, hai chân bỏ ra khỏi tay của Mục Hiểu Hiểu, trực tiếp ấn vào chân nàng ấy.
Sức ép quay trở lại.
Mục Hiểu Hiểu:...
Hành động như thế này, nói về mặt tâm lý thì là một loại trêu ghẹo, nhưng nó giống như một lời phục tùng mạnh mẽ.
Chân của đại tiểu thư đè lên nàng ấy, hai mắt nhìn chằm chằm nàng, tay vẫn xoa nhẹ xương quai xanh của nàng ấy: "Em nóng lòng muốn quay trở lại, có phải sợ cô ấy sẽ lo lắng không?"
Mục Hiểu Hiểu vòng tay qua eo của Tần Di, bắt đầu làm nũng: "Aiya, làm sao có thể chứ? Trước đây, em không biết rằng cô giáo Mỹ Mỹ lại có những suy nghĩ như vậy, cô ấy cũng không còn trẻ, em..."
"Em kì thị người lớn tuổi?" Đại tiểu thư đột nhiên nhếch môi, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng.
Cái gì?
Mục Hiểu Hiểu nghe vậy liền lắc đầu: "Ai nói, ai kì thị người lớn tuổi? Tuổi tác lớn mới tốt, biết quan tâm, ân cần với mọi người như đại tiểu thư thì ai mà không thích?"
Chúa tôi.
Em không ghét bỏ những người lớn tuổi.
Tần Di nghe xong không có ý là cảm thấy vui vẻ, ngược lại là lạnh nhạt: "Vậy em cho rằng cô giáo Mỹ Mỹ rất chu đáo, biết quan tâm mọi người đúng không?"
Mục Hiểu Hiểu:...
Có gì sai sót mong bỏ qua, đại tiểu thư vậy rõ ràng là đang bắt lỗi.
Đột nhiên, xương quai xanh của nàng bị cắn, Mục Hiểu Hiểu hít một hơi đầy đau đớn.

Đại tiểu thư vẫn còn mỉm cười, tay sờ lên mặt nàng: "Cô giáo Mục, em là giáo viên tâm lý, nên biết giữ khoảng cách giữa mọi người."
Mục Hiểu Hiểu bĩu môi: "Đều là con gái, em không nghĩ nhiều về chuyện đó."
Nàng đang nói thật, Hiểu Hiểu là một người con gái chính trực như thép kể từ trước khi nàng gặp đại tiểu thư, nàng biết cách giữ khoảng cách với con trai và phụ nữ trong lòng nàng ấy đều được coi là chị em tốt.

"Em với tôi, ai mới là một người đàn ông?"
Đại tiểu thư trực tiếp ngắt lời nàng, một khi con gái muốn bắt lỗi, bất luận thế nào cũng sai.
Mục Hiểu Hiểu thở dài nhìn đại tiểu thư, nàng dang hai tay chịu thua: "Là em không đúng, làm thế nào chị mới không tức giận."
Đại tiểu thư nhìn nàng: "Em cảm thấy chị đang mất bình tĩnh?"
Mục Hiểu Hiểu:...
Tần Di cười nhạt một cái, cô một tay chống lên mặt đất, chậm rãi đứng dậy, Mục Hiểu Hiểu muốn giúp cô nhưng lại bị đẩy ra.
Vẫn có chút không quen với sự độc lập của đại tiểu thư.
Mục Hiểu Hiểu nhìn đằng sau đại tiểu thư, chân của đại tiểu thư thực sự rất đẹp, chắc hiện tại cũng đứng top đầu trong đội tuyển nữ.
Cô chỉ cần đi đôi giày đế thấp là thẳng tắp như vậy, đường cong thướt tha, nếu như cô ấy đi giày cao gót...!cô ấy sẽ nhanh chóng hạ gục mọi người trong chốc lát.
Mục Hiểu Hiểu vẫn đang suy nghĩ ngốc nghếch, đại tiểu thư xoay người, lạnh nhạt nói: "Lại đây."
Làm cái gì?
Mục Hiểu Hiểu chạy tới, nghĩ rằng đại tiểu thư kêu nàng cầm cái gì đó, nàng còn nghịch ngợm ngồi trên xe lăn của đại tiểu thư, sau đó liền đi vào.
Thật kỳ lạ, lúc thấy đại tiểu thư ngồi xe lăn, rõ ràng là trời có gió.
Làm thế nào cô ấy đến đây, nó có chạm như vậy không?
Nhìn thấy Mục Hiểu Hiểu đang ngồi trên xe lăn, cười đùa cợt nhã đi vào, một chút ý thức cũng không có.
Nàng ấy không sợ.
Từ lâu, nàng đã quen với việc được đại tiểu thư chiều chuộng, giống như một đứa trẻ hư hỏng, người khác nhìn Tần Di đều cảm thấy sợ hãi nhưng chỉ có Hiểu Hiểu lại không hề như vậy.
Đại tiểu thư có thể làm gì nàng ấy?
Đánh nàng ấy? Không thể nào, ngày ngày đối xử với nàng như một bảo bối, làm sao có thể.
Đại tiểu thư mặt lạnh lùng, dùng tay đóng sập cửa lại.
"Rầm" một tiếng, Mục Hiểu Hiểu giật mình, nàng lập tức ngẩng đầu nhìn Tần Di, đại tiểu thư cười nhìn nàng: "Em thích xe lăn của chị?"
Mục Hiểu Hiểu cảm thấy nguy hiểm, nàng muốn lùi lại hai bước giống đại tiểu thư, nhưng chiếc xe lăn lại không hiểu điều đó, thay vào đó nàng lại nhấn chạy về phía trước.
Bây giờ, đã đến trước cửa một cách ngoan ngoãn.
Đại tiểu thư chậm rãi bước tới trước mặt nàng, tỏ vẻ coi thường, một bên tay trái một bên tay phải khóa chặt chiếc xe lăn.
Mục Hiểu Hiểu ngước đầu nhìn đại tiểu thư: "Đại tiểu thư...!chị thật sự hết giận rồi đúng không...!Em thực sự không thích bọn họ đâu..."
"Chị biết."
Đại tiểu thư thờ ơ, cô giơ tay phải lên, chỉ đơn giản là vén tóc.
Mục Hiểu Hiểu hít một hơi thật sâu, chính là lúc này, nàng vẫn đang đỏ mặt vùng vẫy: "Vậy thì chị làm cái gì? Bọn họ vẫn đang đợi."
Làm cái gì?
Đại tiểu thư chiếm hữu cơ thể như thế này, cô giữ eo đang chuyển động của Hiểu Hiểu bằng cả hai tay, dửng dưng nói: "Trừng phạt em."
...
Tác giả có lời muốn nói:
Có muốn hơn hai không?
Nội tâm của đại tiểu thư: Cô giáo Mục, em ngồi lên xe lăn của chị là muốn ám chỉ điều gì?
Mục Hiểu Hiểu rụt cổ: Em không có!
Đại tiểu thư lạnh nhạt: Em có phải là không được?
Cô giáo Mục đỏ mặt vì mệt: Em không có!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK