• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mấy hôm nay Du Đại Tuấn ngủ cũng không ngon, thường xuyên tỉnh giấc, tinh thần hắn căng thẳng vô cùng, chỉ lo nói quá một câu, nói quá nhiều chuyện sẽ làm đối phương chán ghét.

Du Đại Tuấn đều đem trái tim người kia mà đau, trước kia nhìn thấy Đào Diệp liền rất vui mừng, không nhịn được muốn thân cận, không được gặp thì lại muốn ôm y.

Hiện tại hắn nhìn thấy Đào Diệp vẫn vui, chỉ là vừa vui lại đau lòng, như là dùng bàn tay trần trụi đi hái đoá hoa đầy lửa, vạch bụng ra mặc sức cho người ta dày vò, máu chảy không ngừng.

Du Đại Tuấn ngồi trong xe, nhìn ra ngoài từng giọt mưa lộp bộp, trong lòng bắt đầu như lửa đốt.

Bên ngoài mưa lớn như vậy, Đào Diệp lại không mang dù, chính là tự đem mình ướt. Nếu là trước kia, chắc chắn sẽ hung hăng đem người ôm vào lòng, dùng áo khoác che chắn cho y, ngay cả một cọng tóc cũng không nỡ làm ướt.

Đem người yêu bảo hộ vào trong lòng, dùng thân thể che mưa gió cho vợ, đây chính là một alpha lãng mạn.

Nhớ đến bộ dạng tức giận đến nổ phổi của Đào Diệp, khi đi qua chỗ tạnh mưa thì y vội vàng đẩy hắn ra, trợn tròn mắt.

Du Đại Tuấn không nhịn được thở dài, để cho y trên người đều mang hơi thở của hắn, thật là oan ức Đào Diệp.

Đào Diệp ngồi trong phòng bất động.

Y xong việc rồi, hồ sơ trong tay cũng xong, y tẩy rửa sạch sẽ quần áo, đồ đạc cũng đã dọn.

Y có thể trở về, chỉ cần xuống lầu, đi men theo đường cái, có thể đi ra nhà xe. Năm phút trước Du Đại Tuấn gọi cho y, nói hắn đợi y tại nhà xe.

Đào Diệp nhìn trời mưa, lại nhìn ô mình cầm trong tay, y cắn răng, bỏ ô vào ngăn kéo, móc điện thoại di động ra.

Rất nhanh chóng đã bắt máy.

Đào Diệp cảm thấy mình đang nói dối:

"Du Đại Tuấn, tôi quên mang dù..."

Anh đến đón tôi được không.

"Anh biết rồi, em xuống lầu chờ anh."

Đào Diệp nghe tiếng đáp lời ở đầu dây bên kia, mới phát hiện mình luôn căng thẳng, y thở dài một hơi, trên mặt cười một cái.

Y biết tên thối kia nhất định không nỡ để y dầm mưa, xem xem hắn vẫn là đau lòng mình mà, tâm liền thoải mái.

Nhất định là do mình nghĩ quá nhiều, nhất định vậy.

Đào Diệp cảm thấy lo lắng của mình treo mấy hôm nay như giảm đi một nửa, y chậm rãi xuống lầu, tính toán một chút, lát nữa thấy người kia, tâm liền có thể buông lơi rồi.

Đào Diệp đứng trong đại sảnh chờ đợi, chờ người kia đến đón, bèn muốn nổi giận, các ngày mà Du Đại Tuấn đến đón y đều có thể đếm đủ trên ngón tay, chờ đến lúc về nhà, y sẽ không dễ để hắn ôm.

Đào Diệp nghĩ vậy, khó khăn lắm mới giấu được khoé miệng cong lên, đứng yên chờ đợi alpha y tâm tâm niệm niệm.

Du Đại Tuấn bước vào cửa đã thấy Đào Diệp, đã qua nhiều năm như vậy, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua đã có thể nhìn thấy đối phương. Áo khoác Đào Diệp mặc hôm nay có chút lông vũ ở cổ tay làm cho người trông thanh thoát biết mấy, tâm Du Đại Tuấn cũng mềm nhũn.

Hắn chợt nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng của Đào Diệp, tâm tình như trở về hầm băng.

Du Đại Tuấn không dám cười, cũng không dám lại gần, nhưng lại sợ Đào Diệp đứng trước gió lâu quá, hắn yên lặng chắn gió trước mặt y, nhìn y gật đầu.

"Anh làm gì lâu vậy?" Đào Diệp bị gió thổi đến mặt có chút đỏ, thường đến đây chỉ tốn 5 phút, con người này đã làm gì mà tận 15 phút vậy,"Trên tay cầm gì thế? Mua đồ à?"

Du Đại Tuấn ừ một tiếng, yên lặng đem đồ mới mua từ siêu thị ra, đưa cho Đào Diệp.

Đào Diệp nhìn trên tay Du Đại Tuấn cầm áo mưa, tâm liền trùng xuống, hất thẳng đồ xuống đất.

Giải thích một chút về xưng hô: Đào Diệp là người lạnh trong nóng, nên minh nghĩ xưng hô anh - tôi vẫn tốt hơn là anh - em. Vì bạn Diệp cũng dễ ngại ngùng, là tuýp người không bộc

lộ tình cảm ra ngoài.

Khi nào 2 người giải quyết hiểu lầm, sẽ đổi xưng hô cho bạn Diệp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK