• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Với Diệp Cương mà nói, từ lúc gặp lại Thư Dĩ Nhu, mọi chuyện đều vô cùng thuận lợi. Đầu tiên, khi Dĩ Nhu vào xe liền nói với hắn: “có điều này em quên nói cho anh biết.”- đó là: cô nhớ hắn. Sau khi nghe cô nói thế, hắn cười sung sướng, cảm thấy mình như đang bồng bềnh trên mây. Rồi hắn không chờ cô nói thêm điều gì nữa, vội vã quay về khách sạn, ở bên nhau cho thỏa nỗi nhớ nhung.

Còn với Dĩ Nhu, khi được Diệp Cương ôm vào lòng, nằm trong vòng tay hắn mà ngủ, cô mới biết được lý do tại sao sau khi hắn rời khỏi cô, chẳng mấy đêm cô được ngủ ngon giấc.

Trước kia cho dù hắn thường xuyên đi công tác, nhưng cô biết hắn sẽ trở về rất nhanh, nên tâm trí luôn bình tĩnh. Trong thời gian nửa năm xa cách này, cô đã hiểu thế nào là nỗi tương tư. Cô luôn lo lắng xem hắn có khỏe mạnh hay không? Có ngủ ngon không? Hay là lại làm việc quá sức….

Đầu tiên cô cứ tưởng mình có thể thản nhiên mà chia xa như thế, nên mới không hề do dự khi đưa ra quyết định ly hôn. Nào ngờ đâu ly hôn rồi, luôn cảm thấy đứng ngồi không yên, trong tất cả các giấc mơ của mình Dĩ Nhu luôn mơ về gia đình nhỏ bé của mình ngày trước……

Giờ đây khi gặp lại Diệp Cương, cô chỉ cần lẳng lặng ngắm nhìn hắn, chờ đợi hắn.

Thế cho nên, sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Thư Dĩ Nhu ngồi yên ở trên giường lặng lẽ ngắm nhìn hắn đến si ngốc, như thể nhìn đến bao lâu vẫn chưa đủ!

Diệp Cương ngủ rất sâu giấc, đôi mày rậm giãn ra, đôi môi hoàn toàn thư giãn, dáng vẻ vô cùng thoải mái. Ôi, cô đã vô cùng nhớ hắn. Thư Dĩ Nhu vẫn tiếp tục ngắm nhìn hắn, đến nỗi cả người cứng nhắc mới đứng dậy, rời giường.

Khi cô đã tắm táp xong xuôi, tập xong một bài Yoga, Diệp Cương vẫn đang ngon giấc.

Hắn đã chạy một mạch để đến gặp cô, nên chắc là sẽ rất mệt!

Thư Dĩ Nhu cảm thấy đau lòng, cô kéo chăn lên đắp lại cho hắn, rồi ngồi xuống bên cạnh, bắt đầu nghiên cứu thực đơn của khách sạn.

Diệp Cương quyết định chọn khách sạn này chắc cũng là do họ phục vụ bữa sáng rất đa dạng: chỉ mới tính bữa sáng kiểu Tây Âu cũng đã có đến hơn mười loại rồi. Cô quyết định chọn một bữa sáng kiểu Anh thịnh soạn.

Linh linh linh ―

Điện thoại di động của Diệp Cương ở hộc tủ đầu giường reo vang.

Thư Dĩ Nhu giật bắn người, nhìn chằm chằm vào điện thoại của hắn.

Diệp Cương mở bừng mắt, vội nghe điện thoại, sau khi nghe Hứa thư ký báo cáo về tiến độ xây dựng mấy khách sạn ở nước ngoài xong, liền ngắt máy. Hắn vươn tay về phí Dĩ Nhu, có cảm giác như cô giống như mây sáng sớm(ý anh chàng chắc là trong lành, tươi mát) trong lòng hắn. “Em đã đặt một bữa sáng hỗn hợp, nhìn rất là ngon mắt.” cô vui vẻ chỉ vào hình ảnh trên thực đơn nói.

    “Anh chỉ thèm em thôi.” Diệp Cương hôn lên cái gáy trắng như tuyết của cô, đôi tay không hề nhàn rỗi, lang thang trên cơ thể cô tìm kiếm cho thỏa khao khát bấy lâu.

    “Nhưng em đói lắm, chẳng đủ sức làm gì hết.” cô lay lay vai hắn, nói.

    “Ăn no xong sẽ làm nhé?” hơn nữa còn có thể làm càng lâu.

    “Sao đầu anh toàn ý nghĩ đen tối này thế?” Thư Dĩ Nhu trợn to mắt, lấy tay quạt lấy quạt để lên khuôn mặt đỏ bừng của mình.

    “Anh ước gì có thể nuốt em vào bụng, như vậy anh có thể tùy ý mang em đi khắp mọi nơi.” Diệp Cương ôm lấy cô, cà cà mũi mình lên cái gáy trắng nõn của cô.

Dĩ Nhu cố gắng tránh đi những ve vuốt của hắn, nghiêm túc hỏi: “Trong nửa năm qua anh đã có câu trả lời cho chúng ta chưa?”

    “Anh không được gặp em đã nửa năm rồi, cũng không liên lạc gì, chẳng lẽ lại không tìm ra cách giải quyết ư? Tất nhiên là tìm được chứ. Có điều vô cùng khó khăn.” Diệp Cương cười khổ nói.

    “Không hề dễ dàng một chút nào, đúng không?” cô vỗ vỗ lên khuôn mặt đang cau có của hắn, đau lòng hỏi.

    “Ngày nào anh cũng làm việc đến mười hai giờ, tập thể dục một giờ, cứ ba ngày lại mời chuyên gia xoa bóp bấm huyệt đến để mát xa, mệt mỏi đến mức ngả lưng là ngủ luôn, thậm chí còn không thèm vệ sinh cá nhân nữa.” Diệp Cương nắm chặt lây tay cô, như thể sợ rằng trong mắt nháy mắt cô sẽ biến mất đi. “Tuy nhiên anh không gục ngã vì nỗi đau này, vì anh đã hứa với cha mình sẽ mở rộng phạm vi kinh doanh của tập đoàn sang các lĩnh vực khác, đây lại là thời điểm then chốt, anh không được phép thất bại.”

Thư  Dĩ Nhu vuốt ve hắn, còn Diệp Cương lại đang nhìn cô không chớp mắt.

    “Ngoài trách nhiệm của mình ra, điều gì là anh muốn có nhất?” cô hỏi.

    “Em.” hắn không chút do dự nói.

    “Thế thì, em đến đây!”

Thư Dĩ Nhu bất ngờ nhảy vào lòng hắn, làm cho Diệp Cương bị ngã ngửa ra đằng sau, va “cốp” một cái vào đầu giường, đau đến mức phải kêu thành tiếng.

    “Anh đau lắm không?” cô lo lắng vuốt vuốt lên gáy hắn.

    “Không đau tí nào, dù có bị va nữa, anh cũng không sao.” Diệp Cương cười với cô một cách ngây ngô, đôi tay vui sướng ôm lấy vai cô, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ chờ mong.

    “Tháng trước em vừa sang nhượng lại một nửa cổ phần của em ở quán sách cổ cho người bạn mình. Em cũng đã có bằng dạy tiếng Nhật và dạy Yoga. Cho nên sau này, nếu anh muốn về đại lục nghỉ ngơi một thời gian dài, em có thể xin đi dạy tiếng Nhật và Yoga ở đó.”

Sau mỗi câu Thư Dĩ Nhu nói, khuôn mặt Diệp Cương lại sáng bừng lên một chút, cho đến khi cô nói xong, khuôn mặt hắn đã sáng láng lên như mặt trời!

    “Em có thể yên tâm để lại quán sách cổ cho người khác à?” Diệp Cương hỏi mà không giấu được vẻ vui sướng trong giọng nói của mình.

    “Thỉnh thoảng em cũng sẽ tạt qua xem thế nào. Với lại bây giờ em cũng đã biết sử dụng máy tính nên cũng có thể không cần phải đến quán cũng biết được mọi việc ở đấy.” cô trả lời.

Diệp Cương vội vã ôm chặt cô vào lòng. Hóa ra những ngày họ xa nhau, cô đã rất cố gắng để có chuẩn bị tốt cho cuộc sống chung sau này của ho.

    “Cám ơn em.” hắn nghẹn ngào nói.

    “Nhưng em vẫn không muốn anh xen vào những mối quan hệ bạn bè của em, em đã trưởng thành rồi nên sẽ biết tự lo cho mình.” Cô mặc cả.

    “Không vấn đề gì.” hắn vỗ ngực cam đoan, giờ đây vợ cũ hắn nói cái gì, hắn đều đáp ứng hết.

    “Tốt nhất là nên như thế.” Nhìn vẻ mặt vẫn còn u u mê mê của hắn, Dĩ Nhu không tin là hắn hiểu toàn bộ ý tưởng của mình.

    “Vậy anh sẽ gọi ngay cho Hứa thư ký để lên lịch cho thứ hai này chúng ta đi đăng ký kết hôn lại.” hắn nôn nóng nói.

    “Chưa được”.

Diệp Cương giật mình, tỉnh ngay mộng đẹp, nhìn sang cô đang lắc đầu từ chối.

    “Tại sao lại chưa được? không phải em đã đồng ý cho anh một gia đình hay sao?” hắn kêu to vẻ giận dỗi, sắc mặt thoáng chốc đã trở nên xanh mét.

    “Gia đình chỉ là một trạng thái tâm lý thôi mà, không phải do pháp luật quy định. Nếu như kết hôn lại mà tạo thành áp lực cho hai chúng ta thì em không muốn tái kết hôn đâu.” huống hồ, việc này không chỉ liên quan đến hai người bọn họ mà còn liên quan đến cả gia tộc của Diệp Cương nữa.

Trước mắt, trong lúc này, hai người chưa nên kết hôn lại, như vậy gia tộc sẽ không tạo nên áp lực, gây căng thẳng cho Diệp Cương (vì họ không đồng ý Dĩ Nhu).

Diệp Cương nhìn nét kiên định trên khuôn mặt cô, trong lòng tức muốn điên lên. Cô có tí nào giống với bề ngoài e lệ, nhu mỳ của mình tí nào đâu? Nhưng vấn đề ở đây chính là nếu cô thực sự biết nghe lời như một đứa trẻ, có lẽ hắn cũng không yêu cô đến mức như thế này.

    “Nếu chúng ta không kết hôn trên danh nghĩa, chẳng may bất ưng có chuyện gì xảy ra thì ai mà lo cho em được?” Diệp Cương quyết định thuyết phục cô bằng thực tế.

    “Nếu em không gặp được anh, thì cuộc sống của em vẫn cứ như vậy mà trôi qua đấy thôi? Với lại em cũng muốn tìm hiểu về gia đình anh nữa.” cô chậm rãi nói.

Diệp Cương ngây mặt ra, hai tay vò đầu, bứt tai. Hắn hoàn toàn lâm vào trạng thái mờ mịt.

    “Em nói gì?” có ai nói cho hắn biết bây giờ thật sự là ai đang có vấn đề đây?

    “Hứa thư ký đã cho em biết là anh sẽ ở lại Đài Loan hai tháng, nên trong thời gian ấy, em muốn tìm hiểu gia đình anh để tìm ra nguyên nhân tại sao tâm trạng anh luôn bất an. Em nghĩ chính hoàn cảnh gia đình anh đã tạo nên tâm lý ấy của anh.”

Diệp Cương nhìn khuôn mặt bĩnh tĩnh, nghe giọng nói mềm mại của cô, hắn không kìm lòng được, nâng khuôn mặt cô lên chăm chú quan sát.

    “Anh thật muốn biết con người em, ý chí cứng rắn hoàn toàn bất đồng với vẻ bên ngoài dịu dàng này có khi nào là người bị tâm thần phân liệt (đa tính cách) không nhỉ? Em làm anh muốn điên lên rồi.”

Dĩ Nhu vỗ vỗ lên đầu hắn, cười nói: “Đáng thương thay! Nhưng không sao, mọi chuyện đã có  em lo. A, em có chuyện này quên chưa nói với anh.”

    “Em nói đi”. Diệp Cương để một tay lên ngực mình, dáng vẻ chế ngự cơn đau tim.

    “Anh còn nhớ những bức ảnh lúc trước chụp em không?”

    “Em đã biết ai làm rồi à?” nghe đến chuyện này chỉ làm hắn muốn đấm cho tác giả kia mấy đấm.

    “Là Simon. Sau đó anh ta biết anh quay về Đài Loan, đã vô cùng mừng rỡ nên không cẩn thận lỡ miệng nói ra.” Thư Dĩ Nhu còn không nói ra Linh Mộc cũng chính là do thám của Simon, sau khi bị cô phát hiện ra đã quyết định sa thải cậu ta

    “Làm sao nó lại biết tên anh được nhỉ?”

    “Chỉ cần người ta muốn, người ta sẽ tìm được thôi.” cô liếc nhìn hắn một cái, nhớ lại chuyện ngày đó.

Diệp Cương gật gật đầu, không nói cho cô biết rằng lúc ấy hắn rời Nhật Bản đi đã vô cùng lo lắng cho sự an nguy của cô, nên đã thuê người âm thầm bảo vệ cô, mãi cho đến một tháng sau, khẳng định không có ai khả nghi bên cạnh Dĩ Nhu, mới dần dần bớt lo lắng.

    “Thế  … rồi em đối xử như thế nào với sự theo đuổi của Si mon?” hắn thật sự không để ý, chỉ là muốn khẳng định lại một chút thôi mà.

    “Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, cứ như thế thôi thì làm gì có chuyện gì xảy ra được.” cô trả lời vẻ  nhẹ nhàng, bâng quơ.

    “Đáng đời, ai bảo nó dám chia uyên rẽ thúy. May mà chúng ta tan rồi lại hợp.” Diệp Cương hừ nhẹ một tiếng, cảm giác thư sướng đang lan tỏa trong người.

    “Nhưng lúc này chúng ta cũng đang có vấn đề mà.”

    “Sở trường của anh chính là hóa nguy thành an.” hắn tự tin nói.

Thư Dĩ Nhu liếc nhìn hắn, vẻ mặt đầy hoài nghi.

    “Nỗi lo lớn nhất của anh là em không cần anh nữa.” hắn lập tức giả bộ đáng thương, gục đầu lên vai cô.

    “Vấn đề của anh là do gia đình anh không có sự ấm áp của hạnh phúc, nên anh muốn tìm kiếm điều ấy ở em. Vấn đề này chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết.” cô  kiên định nói.

    “Anh đã chấp nhận cả việc chưa kết hôn lại, thì còn có việc gì mà không làm được đâu?” chỉ cần có cô ở bên cạnh, thì cô có nói gì, hắn cũng đồng ý hết.

    “Ngoan quá.” Dĩ Nhu hài lòng vỗ vỗ lên đầu hắn.

    “Tất cả khó khăn ở phía trước kia ơi, hãy đến đây đi.” hắn tỏ vẻ hăng hái, khí thế vô cùng, kể cả chuyệnrời núi chuyển sông đối với hắn đều không thành vấn đề.

    “Tê!” cô nhại lại tiếng ngựa kêu làm cho Diệp Cương ngây người một giây, sau đó bật cười thành tiếng.

Tuy chưa biết được rằng mọi việc có thể thành công hay không, nhưng hai người đều tràn đầy niềm tin và lạc quan.

Chỉ có điều hai người bọn họ lúc này đang vui vẻ ôm nhau sẽ không biết được rằng khó  khăn đến với họ còn nhanh hơn họ tưởng……

Cho dù không kết hôn cũng có thể.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK