-La Ánh Hồng, trả lại cho tôi.
-Không trả thì sao,...
Cái giọng ngang ngạnh của cô ta cùng với vẻ mặt ngạo mạng kết hợp lại quả là hoàn hảo cho một vau ác.
-Nêu như cậu không trả lại thì đừng trách tôi không khách khí.
-Giờ thì cậu làm gì được tôi
Cô ta nhếch mép với nụ cười nửa miệng, xấu xa, gian ác, bỉ ổi. "Cái chân chỉ vừa khỏi, cử động mạnh thì sẽ bị nặng hơn. Làm chân trụ cũng không được mà làm chân đã cũng chẳng xong... Đúng là không làm gì được cô ta mà... Giang Hải Băng này mà phải chịu thua sao...?
-Xem ra cái này rất quan trọng với cậu, hay là tôi cất chỗ này giúp cậu, sẽ không ai tìm ra đâu
Cô ta lên tiếng làm đứt quãng suy nghĩ của Hải Băng. Cô ta ranh mãnh chỉ tay về con sông trước mặt, "chẳng lẽ cô ta tính quăng nó xuống đó...cô ta có bị điên không..." Nhìn Hàn Băng ngày một hoảng cô ta càng thích thú, xoay xoay sợi dây trên tay, chỉ cần một chút sơ sẩy thì nó sẽ văng đi đâu không ai biết được." Cứ thế này thì không được… Chẳng lẽ sức của mình mà lại thua bọn họ sao?" Hàn Băng nghĩ thế rồi đứng im, nhắm mắt lại hít thở thật sâu để " chấn chỉnh sức lực ". Lúc cô mở đôi mắt lạnh băng ra cũng chính là lúc cô vùng tay thật mạnh để thoát khỏi hai người kia. Cô lao tố La Án Hồng toan giật lại sợi dây nhưng cái miệng của cô ta nhanh hơn tốc độ chạy của cô. La Ánh Hồng giọng sợ sệt, ấp úng nói:
- Cô… mà… mà đến đây là tôi… tôi ném nó…
Hàn Băng đưnhs khựng lại, lên tiếng cảnh cáo:
- Cô thử ném xem, rồi tôi sẽ làm gì cô…
- Tôi sợ gì mà không ném chứ!
La Ánh Hồng dang tay đưa sợi dây ra ngoài song song với mặt sông. Đó là " bờ vực của sự nguy hiểm " chỉ cần cô ta buông hai ngón tay ra thì nó sẽ…:
- Không đượcccccc……
Hàn Băng la lên, dù biết không kịp nhưng vẫn cố đưa tay với tới……. Nhanh như cắt, từ sau lưng, một người chụp lấy cổ tay cô, xoay cô một góc 90 độ rồi kéo cô vào lòng. Hàn Băng mặt ngơ ngác rồi tái đi, đứng im chết lặng." Dương Thiên Thiên, cậu ta…… sợi dây… mất rồi…". Nước mắt cô tự nhiên ứa ra, từng giọt, từng giọt chảy xuống, thấm qua áo cậu. Còn Thiên Thiên vừa tới, kéo cô vào lòng, liền nhanh tay giật sợi dây chuyền trên tay La Ánh Hồng rồi trừng mắt phảy tay đuổi người." Tớ đến chậm một bước, lại để cậu chịu khổ rồi… Xin lỗi… Hàn Băng…". Cô đang nấc lên từng hồi, cậu biết… Nhưng cậu không biết rằng lâu rồi, cô mới được khóc… Nhân tiện khóc luôn một thể cho bao nhiêu uất ức lâu nay cô đã chịu. Không phải vì Hàn Băng nhà ta yếu đuối mà vì cô đã mạnh mẽ quá lâu rồi…. Tầm hai phút, Thiên Thiên cúi đầu xuống nhìn cô đang gục đầu vào người cậu mà thút thít, gọi khẽ:
- Hàn Băng…
Cô nghẹn lời nấc lên từng tiếng:
- Nó … mất rồi…
Cậu từ từ dưa tay lên chạm chạm vào đầu cô. Hàn Băng đúng là cứng đầu, không chịu " khuất phục trước sự thật", cô từ từ ngẩn đầu lên:
- Không được… tôi phải tìm lại nó…
Rồi cô chạy đi, tính nhảy xuống " mò dây chuyền đáy sông " nhưng dù có mò cả đời cũng không thấy vì nó đang ở trên tay cậu. Cậu tất nhiên không cho cô làm chuyện ngốc nghếch này, níu tay cô lại:
- Cậu không biết bơi cũng không biết lặn thì tìm kiểu gì?
- Nhưng nó…
Cậu xòe tay cô ra ròi đặt sợi dây chuyền của cô vào đó trong khi cô đang sửng sốt mở bự hai con mắt ra nhìn:
- Tớ biết nó rất quan trọng với cậu mà!!!
- Nó… sao lại…
- Tớ chỉ là giật lại giúp cậu!
Hàn Băng chuyển từ ngỡ ngàng sang tức giận, đánh vào người cậu một cái:
- Sao nãy giờ cậu không nói cho tôi biết…
Cậu chỉ nhìn cô cười, còn cô thì chuyển mắt nhìn sang hướng đông." Mặt Trời… lên rồi…. Đúng là rất… ấm áp… ". Cô nhìn xuống cổ tay phải… " Chiếc vòng pha lê… " Lúc nãy khi cô dùng sức vùng vẫy có lẽ đã làm đứt dây rồi. Cô nhìn xuống lề đường, những hạt pha lê vươn vãi khắp nơi. Cô, cậu, cả hai đều ngồi xuống nhặt nhặt lượm lượm. Cuối cùng, đếm đi đếm lại cũng chỉ có 24 hạt, vẫn còn thiếu một hạt. " Sao không có được nhỉ? ":
- Em đang tìm cái này sao?
Hàn Băng giật mình đứng lên nhìn Phong Thần. Anh đưa hạt pha lê thứ 25 qua cho cô, cô nhìn nó rạng rỡ:
- Cảm ơn.
Còn Thiên Thiên thì ở sau thiết nghĩ:" Mình cong chưa được cảm ơn lần nào..." Phong Thần mở chiếc mũ trên đầu ra rồi đội cho Hàn Băng:
- Nắng, sẽ bệnh đấy!
Thiên Thiên từ sau chạy tới cởi áo khoác choàng lên người cô:
- Buổi sáng lạnh lắm, rất dễ bị cảm.
Hàn Băng quay lại cởi áo khoác trả cho Thiên Thiên:
- Trời rất là ấm…
Rồi lại quay lại trả mũ cho anh Phong Thần:
- Nắng buổi sáng tối cho sức khỏe…
Rồi cô bỏ hai người lại đó, đi trước về nhà. Anh Phong Thần và Thiên Thiên rảo bước theo sau, chợt anh Phong Thần lên tiếng:
- Cậu thích Hàn Băng sao?
- Thích thì sao, không thích thì sao?
- Đến việc thích cô ấy mà cậu còn không dám thừa nhận thì làm sao có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy…
- Việc đó cũng không liên quan gì đến anh…
- Phải rất liên quan là đằng khác… Vì tôi thích Hàn Băng.
Nói rồi Phong Thần đi nhanh đến gần Hàn Băng, Thiên Thiên cũng chạy đến kè kè bên cạnh. Ba người vừa về đến cổng thì chị Ái Băng cũng vừa về tới, nhân tiện mời cả hai ở lại cùng ăn giỗ mẹ cô. Cô tự nhiên thấy vơi vơi chút nào sự tuổi thân. Hai người này hôm nay xuất hiện như là thiên thần. Xem ra hôm nay không thể gọi là một ngày tồi tệ được rồi