• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ăn uống xong xuôi, cuối cùng cũng đến giờ học thêm nên Nam Diễm nhanh chống xin phép rời đi.

Trong phòng, cô đang nằm trên giường xoa xoa bụng, có lẽ là do ăn quá nhiều nên bụng hơi trướng.

Khoảng ba mươi phút nữa gia sư mới đến, nên cô cũng không vội.

Phan Khuynh Vân rất tốt, bà thuê cho Nam Diễm một gia sư tiếng anh với giá rất cao. Nam Diễm nghe quản gia Trương kể lại, giáo viên này là do Diệp phu nhân vì cô mà tự mình tuyển chọn.

Cốc cốc

Cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa.

Cạch

Nam Diễm vừa mở ra.

"Nam Diễm, em vào phòng một chút được không chị?" "Phương Kiều Kiều" nhẹ nhàng lên tiếng.

"Được" Cái bíp.

Sao nữ phụ lại đến đây?

Vào bên trong, "Phương Kiều Kiều" ánh mắt nhìn ngó xung quanh, dò xét, khác với vẻ mặt hiền lành khi nãy, khuôn mặt xinh đẹp kia tỏ ra thập phần khinh thường, khó chịu.

"Chị" "Phương Kiều Kiều" đột nhiên gọi một tiếng.

"Hả?" Nam Diễm khó hiểu.

"Chị ở đây đã quen chưa? Diệp gia khác với chỗ chị ở trước đây."

"Cũng ổn"

"Chị à, chị thân thiết với anh Cảnh Ninh lắm hã?" "Phương Kiều Kiều" bất thình lình nói một câu như thế, sắc mặt vẫn không đổi.

"Không có" Nam Diễm trong lòng hoảng thành một nhóm, cô biết ngay mà, nữ phụ đến đây chắc chắn có vấn đề.

"A, vậy thì em yên tâm rồi"

"Em vào đây là để hỏi cái này?"

"Chị, dì Vân bảo em lên đây chơi với chị đó, thấy em chị không vui sao?" giọng nói có chút tủi thân.

Nam Diễm: "..." ăn há cảo cũng có thể khiến người khác thay đổi? "Phương Kiều Kiều" bị ấm đầu rồi.

"Chị, thật sự không thích em sao?" Giọng người trước mặt như sắp khóc.

"Không... không có." Cô thật sự rất hoảng nha, nữ phụ có âm mưu gì đúng không? Theo thiết lập gốc thì "Phương Kiều Kiều" không dễ chơi như vậy.

Nam Diễm âm thầm niệm Phật.

Đột nhiên, người kia thay đổi giọng điệu: "Nhưng mà phải làm bây giờ? Em không thích chị chút nào."

"Phương Kiều Kiều" bước lại gần Nam Diễm, mặt đối mặt: "Em muốn biết giữa em và chị, những người ngoài kia rốt cuộc sẽ chọn ai."

Nghe câu kia, Nam Diễm có linh cảm chẳng lành, chưa kịp phản ứng thì...

Chát

"Phương Kiều Kiều" tự tán vào mặt mình một cái, mắt đỏ hoe nhìn Nam Diễm như chính cô mới là người làm ra hành động khi đó.

"Á... chị Nam Diễm chị làm gì thế... huhuhu." "Phương Kiều Kiều" vừa la vừa khóc, âm thanh đủ để bên ngoài nghe thấy.

Tai Nam Diễm "ong" lên, cô biết cái kịch bản hãm hại này là gì rồi nha, nhỏ nữ phụ sao mà quê mùa thế chứ?

Ha.



Cô cười khinh bỉ một cái.

Nữ phụ biết diễn thì cô cũng biết.

"Vậy thì đoán xem." Nam Diễm nghe thấy tiếng bước chân đang đi về phía phòng mình, nhìn "Phương Kiều Kiều" kia cười ha ha hai tiếng.

Ầm

Nam Diễm nằm xụi lơ trên mặt đất, ngất xỉu, cô không quên lấy tay vò vò làm tóc mình rối tung, bộ dáng hình chữ bát, cộng thêm cơ thể gầy gò của cô khiến cho hình ảnh càng thêm chân thực.

"Phương Kiều Kiều" như không tin vào mắt mình, nhìn người nằm trên mặt đất, mắt trợn to như sắp lòi ra ngoài.

Cửa phòng đột ngột mở ra.

"Có chuyện... Tiểu Diễm con sao thế?" Vừa vào Phan Khuynh Vân liền nhìn thấy Nam Diễm ngất xỉu, trong lòng hoảng lên, nhanh chân chạy đến ôm lấy cô không ngừng gọi tên.

"Kiều Kiều có chuyện gì?" Cả Huỳnh Thanh và Diệp phu nhân đều lên tiếng hỏi.

"Phương Kiều Kiều" bên cạnh, có chút phản ứng không kịp, giọng nức nở: "Con... con không biết?" cô ta không biết thật, cái kịch bản không đúng, cô muốn hại Nam Diễm nhưng sao lại thành thế này.

"Đang nói chuyện thì chị ấy ngã xuống... như thế" Cô ta không ngờ Nam Diễm lại làm như vậy, kế hoạch hỏng bét, "Phương Kiều Kiều" cũng không diễn được nữa, thuận theo tình thế mà nói.

Nam Diễm hơi hé mắt, nhìn thấy khuôn mặt "Phương Kiều Kiều" biến hóa không ngừng, nhịn không được cười một cái, chợt nhớ mình đang giả vờ vội vàng mím môi, nhắm mắt lại tiếp tục diễn.

He he.

Chị mày sao mà dễ chơi như vậy.

"Phương Kiều Kiều" cũng thấy được cảnh đó, trong lòng tức điên lên muốn lên tiếng vạch trần thì bị cắt ngang.

"Mau đưa em ấy đi bệnh viện." giọng Diệp Cảnh Ninh đột ngột vang lên.

Tai Nam Diễm "ong" lên.

Chết cha, chưa tính tới khúc này.

Thằng cha nam chính chắc chắn là khắc tinh đời cô.

Phan Khuynh Vân hoàn hồn: "Đúng đúng"

Không xong rồi.

Không xong rồi.

Chỉ là giả thôi à, bệnh viện cái gì?

Nam Diễm hoảng loạn, quyết định sẽ tỉnh dậy, còn chưa kịp hành động, cơ thể cô nhanh chống được ôm lấy, bế lên đi ra ngoài. Hơi ấm bao phủ lấy, mùi hương thoang thoảng, cánh tay ôm cô hơi siết chặt.

Diệp Cảnh Ninh ôm lấy cơ thể nhỏ bé của cô, miệng ghé sát vào tai cô thầm thì: "Bạn nhỏ, tiếp tục diễn"

Cmn.

Nam chính biết?

Nam Diễm mở mắt nhìn người đàn ông đang ôm mình, cơ thể run lên một cái, hơi thở như ngưng trệ.

Xong đời.

"Con nói xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Huỳnh Thanh kéo "Phương Kiều Kiều" sang một bên.

"Con nhỏ đó là giả vờ"

"Con chắc chắn" Huỳnh Thanh khẽ nhíu mày

"Phương Kiều Kiều" gật gật đầu, âm thầm nắm chặt tay, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía Nam Diễm đang được Diệp Cảnh Ninh bế đi, trong lòng, một nỗi căm ghét dâng lên.

- ------------

Bệnh viện.

Thấy bác sĩ đi ra, Phan Khuynh Vân vội vàng đi đến: "Con bé bị làm sao?"

Vị bác sĩ trẻ tuổi, tháo kính ra, mặt mày bình tĩnh nhìn Diệp phu nhân sau đó ánh mắt hơi liếc nhìn Diệp Cảnh Ninh đang đứng bên cạnh, chậm rãi nói: "Không sao chỉ là bị thiếu máu thôi, sau này chú ý bồi bổ là được. Hôm nay, tạm thời cho cô bé ở lại một hôm, ngày mai là có thể xuất viện."

"Thật may quá." Phan Khuynh Vân nhẹ nhàng thở ra một hơi: "Cảm ơn con Kỳ Minh, đã làm phiền con rồi"

Vũ Kỳ Minh gật đầu nhẹ: "Dì Vân không phiền, đây là công việc của con"

Phan Khuynh Vân nói xong, vội vàng vào bên trong thăm Nam Diễm.

Trên giường bệnh, Nam Diễm vẫn còn đang nhắm nghiền mắt, môi mím chặt, cơ thể không dám nhúc nhích.

Đã lỡ diễn phải diễn cho trót, cô cũng đâu có ngờ bản thân lại vào bệnh viện.

Không biết bác sĩ đã nói gì với dì Vân nữa, cô chỉ là muốn đáp trả "Phương Kiều Kiều" kia thôi mà.

Nam Diễm muốn khóc a.

"Cảnh Ninh con nói xem sao con bé còn chưa tỉnh" Phan Khuynh Vân nhìn Nam Diễm trên giường lo lắng không thôi.

Thấy Diệp phu nhân lo lắng cho mình như vậy, Nam Diễm tự nhủ sau này không làm ra hành động như thế nữa.

"Mẹ yên tâm, bác sĩ cũng đã nói con bé không sao rồi"

"Nam Diễm cũng không sao rồi, để con kêu bác Trương đưa mẹ về" Diệp Cảnh Ninh nói tiếp.



"Không được mẹ phải chăm sóc con bé"

"Ở đây có y tá rồi, với lại mẹ cứ yên tâm con sẽ mướn một hộ lý cho con bé."

"Ừm,... như vậy cũng ổn" Phan Khuynh Vân suy nghĩ một hồi gật đầu, tuy vẫn có chút lo lắng cho Tiểu Diễm của bà.

Nghe đến đây, Nam Diễm không khỏi thở phào, chỉ cần Diệp phu nhân và nam chính rời đi là cô có thể tỉnh lại rồi.

Lát sau, Phan Khuynh Vân cũng chịu rời đi, trong phòng bệnh rộng lớn, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng, bầu không khí trầm mặc dường như có thể nghe thấy tiếng điều hòa đang chạy.

Một phút

Mười phút

Mười lắm phút

Nửa tiếng sau,...

Trong lòng Nam Diễm hoảng lắm rồi, cô muốn mở mắt nhưng không dám.

Có ai nói cho cô biết tại sao thằng cha nam chính còn ở đây thế?

Diệp Cảnh Ninh không rời đi cũng không mời hộ lý như lời đã nói. Ngay từ đầu Diệp Cảnh Ninh đã không ngừng quan sát Nam Diễm, hắn muốn biết cô kiên trì được bao lâu. Ngồi trên ghế, hắn âm trầm quan sát nhưng không ngờ, hơn ba mươi phút, cô vẫn nằm im bất động, xem ra hắn đã đánh giá thấp bạn nhỏ.

"Bạn nhỏ nếu em không mở mắt ra, thì đừng trách anh" Diệp Cảnh Ninh đột ngột lên tiếng.

Không, không tỉnh đâu.

Ha.

Cô giả vờ thì sao?

Diệp Cảnh Ninh biết thì sao?

Có bằng chứng không? Có không?

Chỉ cần cô không tỉnh thì nam chính lấy cái gì mà nói?

Địch không động cô không động.

Một lúc sau, giường bệnh đột nhiên trùng xuống, cô cảm nhận được người kia ghé sát lại, ngày càng gần cô hơn.

Thình thịch

Tim Nam Diễm đập liên hồi.

Làm gì nha?

Anh ta muốn làm gì?

Tay người kia giơ lên, dừng lại trên má của cô, hơi ấm lan đến, Nam Diễm cảm nhận được bàn tay kia hơi vuốt nhẹ, hô hấp có chút ngưng trệ.

"A" Nam Diễm la lên một tiếng, ngồi bật dậy, liếc nhìn người kia, tay xoa xoa má.

"Anh sao lại nhéo em?" Chơi mà chơi nhéo.

"Không thì em muốn giả vờ nằm im đến khi nào?"

"Cái... cái gì mà... giả vờ nằm im? Em... em là ngất xỉu" Nam Diễm cảm thấy mình sắp không xong rồi.

Diệp Cảnh Ninh thấy cô cứ lắp la lắp bắp nhịn không được bật cười thành tiếng.

"Thật... thật mà"

Anh cười cái gì? Điên rồi?

"Bạn nhỏ, mỗi lần em nói dối đều sẽ nói lắp" Anh hơi im lặng rồi nói tiếp: "Với lại anh cũng nhìn thấy rồi, có ai ngất mà lại cười không chứ? Bạn nhỏ sao mà ngốc thế?" Diệp Cảnh Ninh nhịn cười, lên tiếng.

Nam Diễm: "..." MÁ

Cô cảm thấy ngày bị đuổi ra khỏi Diệp gia đang đến gần, cô muốn khóc a.

"Vậy vì sao lúc đó anh không vạch trần" Cô quay đầu đi, không dám nhìn người kia, giọng lí nhí.

Người kia vẫn im lặng, Nam Diễm lo lắng nói: "Anh sẽ nói với dì sao?"

"Sẽ không" Diệp Cảnh Ninh không một chút do dự.

"Tại... tại sao? Nam Diễm như không tin vào tai mình.

"Vì anh thấy bạn nhỏ rất đáng yêu"

Nam Diễm: "Không... không phải ý em là..." cô hít sâu một hơi: "Anh không phải anh rất ghét loại người giả dối hay lừa gạt người khác sao?"

Diệp Cảnh Ninh hơi híp mắt, ngón tay chạm lên chóp mũi của cô: "Bạn nhỏ, em rất hiểu anh?"

Nam Diễm nghiêng người tránh đi, lắc lắc đầu.

Sao mà cô biết được? Trong sách viết như vậy mà, không phải sao? Hay là cô đọc sách lậu?

"Bạn nhỏ, em yên tâm, anh sẽ không nói." Diệp Cảnh Ninh không nhanh không chậm nói ra một câu như thê, trên khuôn mặt xinh đẹp kia, một chút biến hóa cũng không có.

Ngay từ đầu, Nam Diễm đã sợ hắn, rốt cuộc là vì sao, hắn không biết và cũng không muốn biết. Chuyện ngày hôm nay đối với Diệp Cảnh Ninh khá thú vị, hắn chỉ muốn biết rốt cuộc bạn nhỏ này là như thế nào?

"Thú vị... Nam Diễm em nên duy trì nó thật lâu" Người kia vừa nhìn cô vừa nói một câu không đầu không đuôi như thế.



Nam Diễm có phần ngây ngốc, không hiểu chuyện gì, cô bị nhìn đến phát hoảng, da gà nổi lên từng đợt, bàn tay dưới chăn nắm chặt vào nhau.

Cô không biết rốt cuộc Diệp Cảnh Ninh muốn làm gì? Hắn ta đã nói sẽ không tiết lộ chuyện này với Diệp phu nhân nhưng Nam Diễm biết chuyện sẽ không đơn giản như vậy, ánh mắt kia cho cô biết điều đó.

Thú vị?

Cô phải duy trì cái gì?

Nam chính đại nhân... ấm đầu? Qúa đáng sợ rồi.

"Bạn nhỏ, đến giờ em nên đi ngủ rồi." Diệp Cảnh Ninh phớt lờ đi biến hóa trên gương mặt cô, hắn biết cô là đang sợ.

Nam Diễm vì muốn tránh né nên cũng nhanh chống nằm xuống, xoay người đi, che giấu sự hỗn loạn của mình.

Một lúc sau, trong gian phòng rộng lớn, tiếng hít thở của cô dần đều đặn, Diệp Cảnh Ninh vẫn ở đó, âm trầm nhìn người trên giường đang ngủ, như có điều suy nghĩ, hắn đưa tay xoa nhẹ tóc cô thì thầm gọi tên: "Nam Diễm".

Cạch

Tiếng đóng cửa vang lên, trên giường bệnh, Nam Diễm đang giả vờ ngủ, vội vàng mở mắt, cô thở ra một hơi, tay ôm lấy ngực ngăn chặn trái tim đang đập loạn của mình.

Cmn

Làm cô sợ muốn chết.

- -------------

Bên ngoài.

"Có muốn uống một ly không?" Vũ Kỳ Minh đứng bên ngoài, hai tay khoanh trước ngực nhìn người vừa mới đi ra.

"Cậu không làm việc?"

"Tan ca rồi"

"Không uống" Diệp Cảnh Ninh lạnh giọng.

"Ây da, Diệp tổng sao mà lạnh lùng thế?" Vũ Kỳ Minh tiến đến khoác vai người nọ, im lặng hồi lâu, nghi hoặc hỏi: "Cậu thật sự ở lại chăm sóc cô bé kia?"

Diệp Cảnh Ninh đẩy người ra, vẻ mặt không quan tâm, rời đi.

"Nè cậu đợi mình với, sao mà đi nhanh thế chứ?"

"Cậu kể cho mình nghe đi,..."

"Sao cậu lại kêu mình nói dối? Cô bé đó rõ ràng là giả vờ" Vũ Kỳ Minh vội vàng đuổi theo, không ngừng tò mò.

"Cô bé Nam Diễm đó là như thế nào?"

"Diệp tổng"

"Cậu thật...'

"Kỳ Minh, cậu im miệng" Diệp Cảnh Ninh gằng giọng.

Người bên cạnh nhanh chống ngậm miệng, còn không quên đưa tay làm động tác kéo khóa. Vũ Kỳ Minh biết tính cách của ông bạn này, nếu đã không muốn thì chắc chắc sẽ không nói, mặc dù bản thân hắn hơi tò mò... một xíu nhưng biết sao giờ, hắn chỉ có thể nhịn... sau này lại hỏi tiếp.

- -----------

Nếu thích hãy bình chọn cho Dyem nha

Ngôi sao của bạn là động lực của tôi

Đừng quên Follow tui

Love u.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK