• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghe Minh Nguyễn nói như vậy, Kim Phúc cũng cảm thấy có lý. Phù Dung đột nhiên thay đổi 180 độ như vậy, khẳng định là đã có cái gì đó tác động. Vậy đối tượng cô thích là ai? Cậu ta cũng rất tò mò. Nhưng cậu ta cũng sẽ không tự tin đến mức mà nghĩ là Phù Dung thích cậu ta đâu.

Đột nhiên, Minh Nguyễn vỗ vai cậu ta vội vàng chỉ:

- Phúc! Phúc! Mày coi ai kìa! Là con nhỏ xấu đó phải không?

Minh Nguyễn chỉ tay về phía cổng trường thì thấy đúng là Phù Dung. Nhưng đi bên cạnh cô còn có một học sinh nam khác, trong cũng rất đẹp trai. Họ vừa đi vừa cười nói với nhau trong rất là thân mật, thậm chí lâu lâu Phù Dung còn cúi đầu thẹn thùng nữa. Minh Nguyễn mắt tỏa sáng vỗ vai Kim Phúc thật mạnh.

- Đó! Mày thấy chưa! Tao nói có sai đâu. Quả nhiên là nó có người yêu kìa! Mà hình như tụi nó đang đi về hướng này.. ơ.. hả.. ưm..

Kim Phúc vội vàng kéo Minh Nguyễn núp sau băng đá, còn bịt miệng nó lại, không cho phát ra tiếng động nhỏ nào.

Hai người Phù Dung đi đến đó rồi dừng lại nói chuyện, cũng không hề để ý có người đang núp sau băng đá. Nhưng dù có để ý đi chăng nữa thì cũng nghĩ là ai đó chơi trò trốn tìm thôi. Người nam đó nói với Phù Dung:

- Thôi! Em vào lớp đi! Ra về nhớ đợi anh ở cổng trường nha!

Phù Dung mỉm cười gật đầu đáp "Dạ!" một tiếng rồi cả hai chia ra hai hướng khác nhau mà đi. Khi thấy Phù Dung đã vào lớp học rồi, Kim Phúc và Minh Nguyễn mới bước ra. Minh Nguyễn nói:

- Trời ơi! Lãng mạn ghê luôn! Thôi! Em vào lớp đi! Ra về nhớ đợi anh ở cổng trường nha! Không ngờ con nhỏ xấu xí đó mà cũng có người yêu được..

- Mày mở miệng ra là kêu người ta xấu này xấu nọ, bộ mày đẹp lắm sao mà hễ cái nói người ta xấu!

Bỗng nhiên Kim Phúc nổi nóng ngắt lời Minh Nguyễn. Còn mắn vào mặt nó một phát, rồi bỏ đi te te vào lớp không thèm đếm xỉa tới nó.

Minh Nguyễn ngớ người chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nó nói gì sai sao? Sao tên này đột nhiên nổi khùng vậy?

Còn Kim Phúc cũng chẳng hiểu tại sao cậu ta lại tức giận như vậy? Khi nhìn thấy Phù Dung đi bên cạnh một thiếu niên khác, nói nói cười cười vui vẻ, còn ra dáng thẹn thùng, trong lòng cậu ta đột nhiên cảm thấy chướng mắt vô cùng. Rồi khi nghe Minh Nguyễn gọi cô là xấu này xấu nọ, cậu ta lại nghe vô cùng chói tai. Sâu thẩm trong đáy lòng, cậu ta không thích bất kỳ ai gọi Phù Dung như vậy. Cô cũng đâu có muốn xấu. Sao ai cũng thích đâm vào vết thương của cô vậy chứ?

Kim Phúc bất chợt đứng hình. Cậu ta phát hiện ra là cậu ta rất để ý đến Phù Dung. Không thích nghe người khác nói xấu về cô, cũng không thích cô đi bên cạnh một chàng trai khác nói nói cười cười vui vẻ.

Đây là vì sao chứ?

Không lẽ cậu ta thích cô rồi sao?

Không thể nào!

Cậu ta làm sao có thể thích một cô được. Cô xấu như vậy làm sao cậu ta có thể thích. Cậu ta quan tâm cô chỉ vì cậu ra tội nghiệp cô thôi.

Đúng vậy! Cậu ta chỉ là đang tội nghiệp cho cô. Người con trai đó đẹp trai như vậy cũng chưa chắc thật lòng với cô. Cậu ta là đang lo cho cô bị lừa gạt thôi. Đúng vậy, cậu ta chỉ là thấy cô tội nghiệp chứ tuyệt đối không phải là thích cô đâu.

Kim Phúc cố gắng thuyết phục bản thân rằng, cậu ta không hề thích Phù Dung.

Kim Phúc vào lớp, ngồi xuống vị trí của mình, chợt nhìn sang người nào đó bên cạnh. Thì thấy Phù Dung đang đọc một tờ giấy, không biết bên trong viết cái gì mà khiến cô cười tủm tỉm.

Chẳng lẽ là thư tình?

Nghĩ đến điều này chợt cậu ta lại thấy khó chịu. Thật muốn đưa tay mà lấy tờ giấy ấy để xem bên trong là viết cái gì? Nhưng mà, vừa định dơ tay ra thì chuông đã reo vào học. Phù Dung cũng nhanh chóng cất tờ giấy vào trong cặp. Lấy sách vở của môn học ra mà để trên bàn. Lại trở về trạng thái nghiêm túc, thờ ơ như mọi ngày. Cũng chẳng để ý người bên cạnh đang làm gì.

Tay Kim Phúc dơ giữa không trung cũng phải đành hạ xuống, nắm chặt nắm tay. Trong lòng như có cái gì đó cào cấu, cắn xé rất ư là khó chịu.

Đến khi ra về, ma xui quỷ khiến gì cậu ta lại len lén theo dõi Phù Dung. Không những chỉ riêng cậu ta mà còn có cả Minh Nguyễn nữa. Cả hai núp ở một lùm cây khuất mà rình.

Họ thấy Phù Dung đang ôm cặp đứng dưới tàn cây bàng mà đợi ai đó. Một lúc sau, chàng trai lúc sáng dẫn xe đi ra cười nói:

- Bé Dung đợi anh lâu chưa?

Phù Dung lắc đầu cười đáp:

- Dạ! Em cũng mới ra thôi.

Chàng trai gật đầu rồi đưa cho Phù Dung cái mũ bảo hiểm. Mà không! Là trực tiếp đội lên cho cô luôn. Sau đó, Phù Dung leo lên xe người đó rồi cả hai cùng đi. Minh Nguyễn tấm tắt nói:

- Chà chà.. ân ái ghê luôn..

Đột nhiên, Kim Phúc gọi hắn:

- Nguyễn! Mày mau lấy xe đuổi theo mau. Hình như hai tụi nó không phải đi về nhà?

Minh Nguyễn cũng chạy xe 50 phân khối, nhưng có điều là nó không có mang theo mũ bảo hiểm dự phòng theo. Minh Nguyễn vội nói:

- Nhưng.. nhưng mà tao chỉ có một cái mũ bảo hiểm thôi..

Kim Phúc ngắt lời:

- Kệ nó! Không có công an đâu mà sợ. Mau lên! Họ đi mất bây giờ..

Minh Nguyễn không hiểu vì sao Kim Phúc lại muốn đuổi theo nhưng cũng vội vã chạy lấy xe thật nhanh. Rồi lập tức chở Kim Phúc chạy theo sau Phù Dung.

Nhưng mà, đột nhiên Minh Nguyễn vẫn không khỏi hỏi ra điều thắc mắc:

- Ê.. mà tụi mình đuổi theo tụi nó chi vậy? Tụi nó yêu đương hẹn hò thì liên quan gì tới mình?

Kim Phúc đánh nó một cái rồi nói:

- Thì cứ đuổi theo đi! Hỏi nhiều quá! Chạy nhanh lên tụi nó quẹo cua rồi kìa!

Minh Nguyễn cũng đành lên gas vọt theo. Vừa quẹo cua thì hai người đã thấy Phù Dung và chàng trai ấy dừng xe trước một nhà nghỉ.

Phù Dung bước xuống gỡ nón bảo hiểm đưa cho chàng trai treo lên xe, rồi hai người cũng cùng vào trong luôn. Minh Nguyễn trợn mắt há hốc mồm, cà lăm nói:

- Trời.. trời ơi! Vô nhà nghỉ luôn kìa! Tụi.. tụi nó đi đến bước đó luôn hả? Mới.. mới là học sinh cấp ba thôi mà..

Còn Kim Phúc thì bỗng dưng điếng người. Trong đầu như có tiếng sấm nổ vang. Nơi vị trí trái tim có một cơn đau nhói làm cậu ta cảm thấy khó thở. Kim Phúc đột nhiên ngã khụy xuống đất, làm Minh Nguyễn hết hồn, vội đỡ cậu ta dậy hô lên:

- Mày sao vậy Phúc?

Kim Phúc phục hồi tinh thần lại, gượng cười nói:

- Không sao! Tao.. tao chỉ bị trật chân..

Minh Nguyễn cũng không nghi ngờ gì, vội đỡ hắn dậy nói:

- Bây giờ mình về hay chờ coi tụi nó chừng nào ra hả?

Kim Phúc thẫn thờ nói:

- Về đi!

Cậu ta muốn trở về, cậu ta không muốn nhìn thấy tình cảnh này thêm phút nào nữa.

Chẳng hiểu sao Kim Phúc lại thấy trái tim rất đau, cảm giác rất khó chịu. Giống như cậu ta vừa mới bị người ta bỏ rơi vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK