Mục lục
Tổng Giám Đốc Cặn Bã, Xin Anh Đừng Yêu Tôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Yêu cầu của Nhan Như Y đổi lại là cái hừ mũi khinh thường của thư kí. “Bây giờ công việc của tôi đang gấp, không có thời gian đi làm việc này!”

“Cậu đi hay không đi_” Nhan Như Y tức giận, chỉ vào lỗ mũi đối phương chất vấn.

“Không đi!” Đối phương trả lời cũng rất kiên quyết!

Nhan Như Y một tay đoạt lấy tài liệu của đối phương, tiện tay liền ném lên mặt đất.

“Tôi để cho cậu khô cho tôi một lời xin lỗi_” Lúc tài liệu rơi xuống đất, phát một tiếng ‘bụp’, những tờ giấy trắng bay ra ngoài, lộn xộn rơi xuống đất!

“A_”

“Trời đất_”

Trong phòng làm việc vang lên tiếng hút không khí, cùng âm thanh âm thầm giật mình.

Nhan Như Y lạnh mặt nhìn họ, cô biết bọn họ nhất định bị điệu bộ của mình làm cho sợ hãi. Hừ, cô sớm biết có một ngày mình sẽ bị bắt nạt trong phòng kinh doanh, đến thời điểm này cô hình như đã chuẩn bị sẵn sàng.

Nếu không cũng không nổi giận, nhất định phải làm cho người khác sợ hãi. Nếu không, nhất định bọn họ sẽ cho rằng cô là một quả hồng mềm, tùy ý bắt nạt.

Thật ra thì cô vốn không muốn nổi giận, nhưng vừa mới nghĩ tới Hoắc Doãn Văn không phân biệt trắng đen, cô không cách nào chịu đựng được! Cho nên, hô nay cô nhất định phải hiểu rõ ràng mọi chuyện!

“Nếu như trong công việc tôi không phối hợp tốt, cậu có thể góp ý với tôi, thậm chí là trách mắng, nhưng cậu không thể hãm hại tôi như vậy, khiến tôi bị tổng giám đốc phê bình!” Cô nói với thư kí này, đồng thời cũng là nói với các đồng nghiệp khác.

Sắc mặt nữ thư kí đỏ bừng, Nhưng vẫn khăng khăng nói, cô nhất thời quên mất!

Nhan Như Y rất tức giận, chuyện này căn bản là hiểu được nhưng lại giả bộ không biết, lảng tránh vấn đề sao? Ngay lúc cô còn muốn nói với đối phương mấy câu, trong phòng làm việc đột nhiên kéo tới một làn gió lạnh_

Nhiệt độ trong phòng làm việc nháy mắt giảm xuống mấy độ, người xem náo nhiệt cũng rối rít trở về vị trí của mình.

Thư kí bị Nhan Như Y mắng, mắt nhất thời đỏ lên, nước mắt rơi xuống, uất ức giống như em gái Lâm.

Nhan Như Y đưa lưng về phía cửa, trong mơ hồ, cô cảm thấy có hai đạo ánh mắt lạnh như băng đâm vào lưng mình, mà không cần đoán cũng biết, chủ nhân của hai ánh mắt này là ai.

“Ai có thể nói một chút, có chuyện gì đang diễn ra ở đây?” Giọng nói của Hoắc Doãn Văn trầm thấp mà tràn đầy uy nghiêm vang lên ở trong phòng làm việc!

Anh không nổi giận, thậm chí ngay cả giọng điệu cũng vững vàng khác thường, nhưng chính giọng nói như vậy cũng khiến cho tất cả mọi người kinh hồn táng đảm, đây gọi là không giận mà uy!

Đương nhiên không có người nào mở miệng lắm mồm, nữ thư kí bị mắng là Oanh Oanh liền khóc lên!

Sao, cô không phải cũng đang muốn khóc đây? Như vậy mới đủ chứng minh mình chịu uất ức_

Ở trong lòng, Nhan Như Y tự giễu một câu!

“Trợ lí Nhan, cô tới giải thích một chút!” Hoắc Doãn Văn trực tiếp nhắc đến tên cô, người cũng đi lại gần cô, ánh mắt không vui rơi lên người cô!

Trong những lời này có ý chỉ trích, loại chỉ trích này chạm tới sự tức giận của cô. Trong nháy mắt, cô không chút sợ hãi, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Hoắc Doãn Văn. “Bởi vì cô ấy muốn hãm hại tôi, đưa chậm tài liệu cho tôi_”

“Tôi muốn nghe không phải chuyện này!” Hoắc Doãn Văn cắt đứt lời của cô... giơ ngón tay chỉ tập tài liệu rơi trên mặt đất.

Nhan Như Y càng cảm thấy uất ức, càng tức giận, anh rõ ràng muốn nhắm vào cô, anh căn bản đang chỉ trích cô!

Để cho cô nói, cô còn cái gì để nói!

“Hả?” Anh phát ra giọng điệu nghi vấn, rất nghiêm túc. “Thế nào cũng không nói ra được tại sao tài liệu rơi trên mặt đất?”

Nhan Như Y cảm thấy tức giận trong lòng, năm lần bảy lượt bị anh làm cho càng thêm tức giận_

Để cho cô nói, tốt, để cho cô nói là tốt rồi!

****Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, hi vọng sự ủng hộ của mọi người****

“Là tôi ném_” Ánh mắt Nhan Như Y không né tránh, nhìn anh, thoải mái thừa nhận.

Lúc này nếu đổi lại là Hoắc Doãn Văn nổi giận, trong ánh mắt nhất định là sự nghiêm túc lạnh lẽo, đó là một loại thuộc về phong độ của ông chủ. Giống như phút chốc chờ cô thừa nhận, sau đó lập tức dạy dỗ cô, ăn nói khí phách hỏi: “Trợ lí Nhan, cô thật to gan, tài liệu công ty là cô có thể tùy tiện ném lên mặt đất sao? Là ai cho cô quyền được làm như vậy?”

Một câu chất vấn, khí thế của Nhan Như Y lập tức mềm nhũn, lòng của cô cũng trống rỗng theo. Anh chất vấn không sai, cô không có quyền ném tài liệu của công ty xuống đất!

Nhưng tự ái của cô, mặt mũi của cô, tuyệt đối không cho phép cô nói lời xin lỗi. Mặc dù cô thấy hành động của mình có chút thiếu suy nghĩ, nhưng cô không nhận lỗi đấy!

“Cô nhặt lại tài liệu, trả về vị trí cũ!” Hoắc Doãn Văn ra lệnh.

Cô nhìn anh, bất động. Cô không tin anh đối xử với mình như vậy, anh đưa ra yêu cầu này chính là để cho cô mất hết mặt mũi trước mặt đồng nghiệp, biến cô thành chuyện cười của các đồng nghiệp! Anh không phải thích cô sao? Nếu thích, tại sao lại ép cô đến tình cảnh đó?

Mặc dù quan hệ của bọn họ không phát triển, nhưng giữa bọn họ luôn tồn tài một thứ tình cảm khác thường, không phải sao?

Hơn nữa, mọi chuyện cũng không phải lỗi của cô, tất cả đều là do cô gái kia hại cô!

Nhan Như Y nhìn anh, ánh mắt liền trở nên mềm mại, cô cố gắng dùng sự ‘bất đồng’ của mình để làm anh không làm khó dễ mình.

Mặc dù cô không nhìn đi chỗ khác, nhưng cô cũng cảm nhận được những người phụ nữ trong phòng làm việc đang dùng ánh mắt xem kịch vui nhìn mình!

Cô không cần đi nhặt. ánh mắt cô đã trở nên mềm mại hơn rồi, còn mang theo một ít nước mắt, đang ‘cầu xin’ anh!

Hoắc Doãn Văn không có một tia mềm lòng, lại một lần nữa không vui ra lệnh, phá vỡ tất cả ảo tưởng của Nhan Như Y. “Trợ lí Nhan, nhặt tài liệu trở về!”

Không khí trong phòng làm việc lại càng thêm yên tĩnh, lạnh hơn, lạnh giống như đem khong khí trong này làm cho đông cứng lại.

Sự việc trpng nháy mắt liền cứng lại, Nhan Như Y biết anh không để lại mặt mũi cho mình!

Cô cảm thấy uất ức trước nay chưa từng có, cô thu hồi ánh mắt cầu khẩn, đi nhanh về phía đống tài liệu, nhặt từng mảnh giấy lên, sửa sang lại, thả vào bên trong tập văn kiện, sau đó đem tập văn kiện trả về trên bàn thư kí!

Sau đó, cô đứng ở đó không thèm nhìn anh, chỉ nhìn chằm chằm vào ngón tay mình! Ép buộc mình ổn định lại cảm xúc, không được khóc!

Hoắc Doãn Văn thu hồi tầm mắt từ trên người cô, vừa nhìn về phía mọi người, nói với mọi người. “Mỗi thứ đồ trong phòng làm việc đều thuộc về công ty, không thuộc về bất kì cá nhân nào, cho nên các vị có tâm tình gì, không được cầm đồ của công ty để hả giận, nhất là tài liệu, một khi có thứ gì hư hại, tin tưởng tổn thất trong này không phải mọi người, thậm chí không phải tôi có thể gánh chịu được. Mặt khác, phòng làm việc là nơi công ti dành cho mọi người làm việc, không phải nới để các vị trút hết tức giận, thậm chí là nơi để đánh nhau, nếu như các vị có ân oán cá nhân gì xin hãy hẹn gặp để giải quyết ở nơi khác! Trừ cái đó ra, xin mọi người cũng hãy ghi nhớ, công ty tuyển dụng là những người có tài năng xuất chúng, mà không phải những người đàn bà ngoài chợ!”

Hoắc Doãn Văn mắng chửi người khác cũng không có một chữ thô tục, giáo huấn tất cả mọi người trong phòng làm việc một trận, sau đó xoay người rời khỏi phòng làm việc!

Sau khi anh rời đi, Nhan Như Y liền đi vào phòng rửa tay!

Hoắc Doãn Văn, khá lắm, lúc nãy anh ta không cho mình mặt mũi thì thôi đi, còn mắng chửi mình là người đàn bà đanh dá!

Anh căn bản là hôn quân, không phân biệt thị phi, ró ràng cô bị người khác hãm hại, anh không để ý tới, vậy mà tránh nặng tìm nhẹ bắt cô lượm lại tài liệu rơi trên mặt đất!

Cô không phục, cô uất ức_

Cô_

Chán ghét anh! Cho cô quay về.

****Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, hi vọng sự ủng hộ của mọi người****

“Cho tôi thêm một ly!” Nhan Như Y đem ly rượu trống không để trên mặt bàn, ra lệnh cho người bên cạnh.

“Này, ngưng chiến một ngày thật sự không giống nhau, tinh thần của em còn rất cao!” Cao Hải trêu đủa cô một câu, hút thuốc lá quann sát cô!

Mất mặt múi, trong lòng Nhan Như Y chán nản, buồn bực, từ trước tới nay cô kiêu ngạo, không bao giờ nói với người ngoài, chỉ có thể để trong lòng, chính mình kìm nén. “Đúng vậy, hôm qua không uống phần này, hôm nay bù lại! Nhanh lên một chút, rót rượu cho em!”

“Em giỏi thật? Lúc tâm trạng không tốt thì đừng gắng gượng, làm đau thân thể!” Cao Hải hỏi thăm cô một câu. Mấy ngày nay, tâm trạng cô luôn không tốt!

“Đừng nói nhiêu!” Cô bực bội nói một câu, dứt khoát tự mình giành lấy chai rượu trong tay Cao Hải, rót một cốc đầy cho chính mình!

Bạn bè Cao Hải thấy cô như vậy, cũng vỗ tay trầm trồ khen ngợi, cô giơ ly rượu lên cố làm vẻ mặt vui vẻ đáp lại mọi người, sau đó đem ly rượu lên, một hơi cạn sạch. Chất lỏng cay xè vừa vào cổ, theo một đường chảy xuống dạ dày cô_

Khiến dạ dày căn bản đã đau, còn bị cảm, làm cô cang thêm không thoải mái, trong nháy mắt dạ dày kịch liệt đau đớn.

Tự gây họa, cô không thể hiện mình khó chịu, chỉ yên lặng ngồi tại chỗ, nhìn bạn bè xung quanh. Có mấy người đã đi vào sàn nhảy khiêu vũ, có mấy người ở lại, ngồi tại chỗ hút thuốc lá, sau đó cũng lắc lư thân thể trong không khí nhạc Heavy Metal.

Nhìn ra xa, đang có người uống thuốc, ngồi ở trên soopha không ngừng lắc lư đầu.

Nhìn đám người không bị khống chế kia, Nhan Như Y liền nghĩ tới người đàn ông đó, nhớ tới những lỗ kim màu đỏ trên cổ tay anh. “Cao Hải, anh nói xem, độc phẩm có gì tốt?”

“Sao vậy, em cũng muốn thử một chút thuốc lắc sao?” Cao Hai tựa bên tai cô, đùa giỡn.

“Em chỉ muốn biết, vật đó có gì tốt, ăn vào thì sẽ cảm thấy hạnh phúc sao?” Trong ánh mắt của cô như có hơi nước, trước mắt có nhiều ánh đèn màu sắc khác nhau, trong mắt cô lại trở nên rối mù, không phân được rõ!

Cô thật hoài nghi, tên ngu ngốc Hoắc Doãn Văn đó, có phải ăn độc phẩm quá nhiều, cho nên không phân rõ được thị phi?

“Nếu không chuẩn bị cho em một viên để thử?” Cao Hải đề nghị. “Ăn xong em sẽ biết rõ cảm giác như thế nào!”

“Anh ăn rồi sao?” Cô quay đầu, hỏi anh.

“Ha ha, từng thử qua một lần, sao, anh bị dọa cho sợ, ôm đầu muốn cho nó dừng lại, cũng không dừng được!” Cao Hải mắng một câu.

“Vậy sẽ nghiện sao?”

“Lần đầu thì không vấn đề gì, nhiều thì anh không biết!” Cao Hải cũng không xem vấn đề của cô là nghiêm túc, tùy tiện trả lời.

“Vậy anh lấy cho em một viên, em muốn thử một chút_” Cô muốn biết, như vậy cô có thể không phiền lòng vì người khác. Hiện tại, cô cảm thấy rất mệt mỏi!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK