Mục lục
Phàm Nhân Tu Tiên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Thế nào? Lỗ huynh cũng bố trí không tồi. Có pháp trận bố trụ đem khu vực này hoàn toàn bao lại, cho dù gặp đại phiền toái thì cũng có thể ứng phó được một chút. Tuy nhiên, không biết có phải chúng ta đang lãng phí thời gian hay không." Nam Lũng Hầu cầm một cây pháp kỳ cuối cùng trong tay xuyên qua màn nước cắm vào một góc hồ rồi hai tay khẽ vỗ, cười khổ nói.

"Hắc hắc! lão phu tình nguyện lãng phí chút thời gian còn hơn là gặp chuyện gì ngoài ý muốn. Nếu phía sau thạch môn này thật sự có bảo tàng của Thượng cổ tu sĩ thì tất nhiên là tốt nhất. Nếu như không phải thì có chút chuẩn bị chung quy vẫn hơn so với không làm gì. Lão phu mặc dù rất thèm muốn bảo vật nhưng đối với cái mạng già này lại càng thêm coi trọng." Lỗ Vệ Anh cười, không thèm để ý nói.

Nam Lũng Hầu nghe lời này, lắc đầu không nói gì.

Lúc này lão giả cầm một kiện trận bàn cuối cùng trong tay cắm xong rồi bắt kích thích cấm chế. Một tầng bạch sắc hà quang như có như không tỏa ra bốn phía.

Lão giả hài lòng gật đầu, lúc này mới xoay người lại một lần nữa đối mặt với huyết quang thạch môn.

Nam Lũng Hầu chờ đã lâu sớm có chút không nhịn được. Thấy lão giả đã bố trí xong lập tức không khách khí đột nhiên đem túi trữ vật bên hông tháo xuống rồi ném lên không trung.

Nhất thời một mảnh bạch sắc hà quang phát ra, trên mặt đất lộ ra mấy bộ hài cốt cổ tu trong suốt sáng long lanh.

"Huyết chú chi môn này cũng khá tà môn. Phá giải cấm chế trên thạch môn này dĩ nhiên lại còn cần tinh nguyên hoặc huyết nhục của người hạ chú mới có thể giải trừ. Huyết nhục khẳng định không cách nào tìm được nhưng trong khối cổ tu di hài đã tọa hóa này hẳn là có một chút tinh nguyên mới đúng". Nam Lũng Hầu trầm giọng nói rồi há mồm phun ra một đạo kim sắc phi kiếm.

Theo sau, hắn vung tay cách không đánh trên mặt đất một trảo. Khối hài cốt nhất thời phiêu phù trôi dựng lên, cao hơn mặt đất hơn năm sáu trượng.

Nam Lũng Hầu khẽ búng ngón tay, nhất thời một đạo pháp quyết màu trắng đánh tới phía trên thanh tiểu kiếm đang bất động trên không.

Sau khi thanh âm ông minh vang lên, thanh tiểu kiếm run lên một hồi. Chỗ mũi kiếm đột nhiên bộc phát ra kiếm quang chói mắt.

Ánh vàng rực rỡ chói mắt dị thường!

Theo sau, điểm kiếm quang đó càng ngày càng sáng rồi hóa thành một đoàn kim sắc quang cầu.

Một lát sau kiếm quang biến thành quang đoàn trong nháy mắt thoát ly tiểu kiếm bắn nhanh ra. Tất cả đều đánh lên hài cốt đang lơ lửng ở trên không trung. Quang đoàn lập tức bạo liệt.

Vô số kiếm khí sắc bén dị thường tung hoành, chỉ sau một lúc đã đem khối hài cốt bao phủ vào trong đó; phút chốc sau khá nhiều cốt phấn từ trong kiếm quang sắc bén rơi xuống.

Nam Lũng Hầu tinh quang trong mắt chợt lóe. Tay áo bào vung lên, một mảnh kim sắc hà quang từ trong tay áo bay ra cuốn lấy tất cả phần cốt bán trong suốt này đi.

Kim sắc kiếm quang trên không trung lúc này mới tiêu tan.

Sau khi xem đám kim sắc hà quang cuốn cốt phấn bán trong suốt đi, Nam Lũng Hầu âm thầm gật đầu sau đó xoay đầu nhìn Lỗ Vệ Anh bên cạnh một cái.

Lão giả thấy vậy, tự nhiên biết dụng ý của Nam Lũng Hầu nên cũng không khách khí; hai tay chà xát, cây pháp kỳ màu trắng bây giờ hiện ra giữa hai tay.

Sau khi nhẹ nhàng run lên, phụ cận pháp kỳ bỗng có một cơn lốc từ hư không hiện lên.

Lúc này Nam Lũng Hầu khoanh chân ngồi xuống, hai tay bắt quyết. Trong miệng phát ra thanh âm chú ngữ trầm thấp sau đó các màu pháp quyết từ trong tay từng đạo bay ra, tất cả đều đánh lên kim sắc hà quang đang bao lấy cốt phấn.

Kim sắc hà quang bị pháp quyết này thúc dục, bắt xoay tròn mỗi lúc một nhanh.

Cốt phấn bán trong suốt tại trong hà quang nổi lên các màu linh quang lấp lóe vô cùng diễm lệ.

Lúc này, lão giả họ Lỗ đứng một bên thử công kích dò xét thạch môn.

Hắn bình tĩnh lấy pháp kỳ trong tay tiến hành công kích. Bàn tay vừa đảo, hồng quang chợt lóe lên rồi vô số hỏa cầu to cỡ nắm tay liên tiếp bắn về phía thạch môn.

"Phốc phốc" vài thanh âm rất nhỏ vang lên.

Hỏa cầu mới vừa tới gần thạch môn, huyết quang như sống lại chợt bùng lên mạnh mẽ. Một mảng lớn xích mang hướng trên không tụ lại, sau khi đan vào nhau thì ngưng tụ hóa thành một cái quỷ đầu giống hết quỷ đầu điêu khắc trên thạch môn, to cỡ một trượng.

Mặt quỷ đó đem vài khối hỏa cầu nuốt chửng vào trong bụng, lấp lóe vài cái rồi lập tức tiêu tán không thấy đâu nữa. Thạch môn lại phục hồi như cũ.

Chứng kiến một màn này. Lão giả họ Lỗ trong lòng cả kinh, sau khi do dự một chút thì lại cầm pháp kỳ trong tay hướng về phía thạch môn điểm một cái.

Phía trên pháp kỳ hiện lên một cơn lốc rồi lập tức hóa thành một con phong long, gào thét công kích tới thạch môn.

Mặt quỷ lần nữa hiện lên, há to cái miệng cực rộng rồi phun ra một khối hồng quang đem phong long nọ cuốn vào trong huyết quang rồi hút vào trong miệng quỷ. Sau đó dưới sự kinh sợ của lão giả mặt quỷ lần nữa biến mất.

Lão giả họ Lỗ cùng Nam Lũng Hầu sau khi liếc mắt nhìn nhau một cái không khỏi ngẩn ngơ.

"Huyết chú chi môn này quả nhiên có chút cổ quái. Hay là nên dựa theo phương pháp phá giải của Thương Khôn Thượng Nhân để giải trừ cánh cửa này." Nam Lũng Hầu thở dài một hơi rồi chậm rãi nói.

Lỗ Vệ Anh nghe vậy, sờ sờ cằm rồi cũng chỉ có thể gật đầu mà thôi.

Mặc dù hắn còn có thủ đoạn công kích lợi hại hơn nhưng mặt quỷ trên thạch môn này thật sự có chút tà môn. Hắn cũng không muốn hấp tấp mà làm hỏng việc. Lấy danh tiếng năm xưa của Thương Khôn Thượng Nhân thì phương pháp phá giải có thể nói là nắm chắc mới đúng.

"Đi!" Nam Lũng Hầu lúc này quát khẽ một tiếng, mắt nhìn hà quang giữa không trung điểm một chỉ.

Hà quang kim sắc đại phóng, sau khi phát ra thanh âm vù vù thì không hê chần chờ bắt đầu cuốn về phía thạch môn.

Huyết quang chớp động, mặt quỷ kia lại lần nữa xuất hiện trên cánh cửa. Chỉ là lúc này đây mặt quỷ không chút biểu tình trực diện đổi mặt cùng kim sắc hà quang thì cốt phấn trộn lẫn trong hà quang đột nhiên hóa thành vô số đạo bạch sắc quang điểm liều mạng bay về phía mặt quỷ.

Mà mặt quỷ khi vừa tiếp xúc với quang điểm này thì bỗng nhiên toát ra một làn sương mù màu xám, mặt quỷ trong nháy mắt bị tán đi. Một lát sau, cả cánh thạch môn đều bị bao trùm trong sương mù.

Trong sương mù chợt vang lên tiếng quỷ khóc thê lương, huyết quang chớp động không ngừng. Theo sau, một cái xúc tua huyết sắc thô to từ trong sương mù lao ra liều mạng đánh lên nền đá, phảng phất như cả thạch môn cũng sống lại. Nhưng trong nháy mắt cái xúc tua này đã bị cái lồng sương mù bao lấy, một lúc sau thì tán đi.

"Đúng là lúc này, động thủ!" Nam Lũng Hầu vừa thấy tình hình trên thạch môn thì không chút do dự lớn tiếng hô lên.

Sau đó, hắn giơ tay điểm lên kim kiếm trước người, hai tay bắt quyết điều khiển, linh lực toàn thân thông qua pháp quyết quán chú lên trên phi kiếm.

Kim sắc phi kiếm trong nháy mắt hóa thành một đạo kim hồng chói mắt, phá không vọt tới.

Một bên lão giả họ Lỗ sắc mặt âm trầm, đồng dạng đem hơn phân nửa linh lực rót vào pháp kỳ rồi tung lên không trung.

Sau khi bạch quang chớp động, pháp kỳ này hóa thành vô số phong long, khí thế hung hãn lần nữa đánh về phía thạch môn.

Trong nháy mắt, kim hồng cùng phong long lần lượt trước sau tiến vào trong sương mù.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa từ trong sương mù truyền ra. Kim mang, huyết quang, cự phong đồng thời trong sương mù đan vào nhau sau đó bạo liệt ra.

Sau một trận rung động, nhất thời có thể nhìn thấy rõ ràng thạch môn, đám sương mù màu xám bị vụ nổ mạnh xua tan sạch sẽ. Nam Lũng Hầu thấy vậy, hai mắt nhíu lại.

Huyết quang trên thạch môn không thấy đâu nữa, phảng phất như toàn bộ cấm chế đã bị phá.

Ánh mắt thoáng chuyển động một chút, Nam Lũng Hầu lại liếc mắt nhìn nửa đoạn kim sắc tiểu kiếm cắm trên thạch môn một cái.

Thần thức vừa động, thanh tiểu kiếm đột nhiên từ thạch trên cửa bắn ra hóa thành đạo kim hồng dài vài thước nhắm ngay phía thạch môn chém tới tấp các nơi.

Sau một trận ầm ầm ù ù hỗn loạn truyền đến, kim quang đại phóng, cả cánh thạch môn đã bị phi kiếm chém thành một đống đá vụn.

Một cỗ xú khí hôi thối bỗng nhiên lan ra khắp nơi.

Nhưng Nam Lũng Hầu cùng lão giả họ Lỗ sau khi thấy rõ thạch môn bị chém thành vô số mảnh vụn thì sắc mặt cũng đại biến.

Những mảnh vỡ của thạch môn lại giống như con người đang cuồn cuộn chảy ra dòng máu đỏ sậm. Mà mùi hôi thối này đúng là từ dòng máu này truyền ra.

Tình hình này thật sự là quỷ dị!

Thạch môn này mặc dù đã bị chém vỡ nhưng hai người Nam Lũng Hầu vẫn chưa thấy đồ vật khác thường gì. Bởi vì sau thạch môn xuất hiện một cái cầu thang màu đen hướng xuống dưới đất.

"Đi thôi! Ta cũng muốn xem một chút Huyết chú chi môn này rốt cuộc có bảo vật gì mà lại thần bí như thế" Nam Lũng Hầu nhìn thông đạo phảng phất như nối thẳng xuống chốn Cửu U, liếm liếm môi rồi đột nhiên cười lạnh nói.

Rồi cũng không có nói gì với lão giả họ Lỗ đằng sau, liền tự bước nhanh tiến vào trong thông đạo.

Nhưng lão giả họ Lỗ lại đứng tại chỗ ngần ngừ một chút.

Hắn nhìn sang đám máu đen trên mặt đất chảy ra từ huyết chú chi môn rồi lại nhìn cái thông đạo không biết dẫn tới đâu kia mà trên trán không khỏi nhăn lại.

Đột nhiên hắn thở dài một hơi rồi cũng bước vào trong thông đạo.

Có chút ngoài ý muốn của lão giả là thông đạo này rất ngắn. Tiến vào trong chỉ khoảng hai mươi trượng thì tới ngay một gian đại sảnh trong lòng đất.

Đại sảnh không lớn, chỉ rộng khoảng bảy tám trượng.

Trong đại sảnh ngoài một cái bàn ra thì khắp nơi đều trống rỗng, không có vật gì.

Khi lão giả tiến vào nơi đây thì Nam Lũng Hầu cũng đang đứng ở trong đại sảnh kinh ngạc nhìn mấy thứ đồ vật trên bàn, phảng phất như đang ngẩn người ra.

Lão giả có chút kinh nghi đồng dạng nhìn lại. Kết quả trong lòng nhất thời chấn động.

"Thiên nguyên quả! Ta không có nhìn lầm chứ. Chỉ cần ăn một quả thì có thể kéo dài duyên thọ thêm trăm năm. Tử sắc linh chi kia chẳng lẽ là vật được đồn là Trung bổ thiên chi, xem hỏa hầu thì hẳn là đã hơn ngàn năm tuổi, cho dù là ăn sống cũng có thể tinh tiến hơn mười năm khổ tu. Mà cây gậy trúc chói mắt này chẳng lẽ là một trong tam đại thần mộc Kim Lôi Trúc! còn có..." Lỗ Vệ Anh sau khi nhìn thấy sáu bảy thứ hoa thảo trên bàn thì đầu tiên là ngẩn ngơ, theo sau trên mặt lộ vẻ hoảng sợ nói không nên lời. Hắn cơ hồ không thể tin được mọi vật trước mắt, tâm tình không nhịn được muốn tiến về phía trước một chút để xem rõ hơn.

"Lỗ đạo hữu, nếu ta là ngươi thì sẽ không lỗ mãng như thế. Ngươi tưởng rằng số linh dược này nằm đây để cho chúng ta lấy đi ư. Đạo hữu hãy nhìn bốn phía kỹ càng đi?" Ngay lúc lão giả đang hưng phấn dị thường thì Nam Lũng Hầu đột nhiên mở miệng lạnh lùng nói.

"Nam Lũng huynh, ngươi nói lời này là có ý tứ gì." Lão giả vừa nghe nói thế như bị tạt gáo nước lạnh, thần trí nhất thời thanh tỉnh, vội vàng kinh nghi đánh giá bốn phía một lần.

Ồ! Đây hình như là Tiểu tu di kim cương trận. Là Phật tông pháp trận sao lại gặp ở chỗ này." Lão giả họ Lỗ rốt cục từ một số ký hiệu ẩn hiện trên vách tường bốn phía mà nhìn ra, cảm thấy ngoài ý muốn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK