• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Hai người cuối cùng cũng ngồi bên nhau dưới gốc cây đại thụ, ánh nắng chiều thật đẹp, đời này hắn chưa từng thấy nắng đẹp như vậy.

Chỉ cần trái đất này vẫn tồn tại, hoàng hôn dù có lặn xuống thì ngày mai vẫn sẽ mọc lên.
“Em còn kẹo không?”
Nghe thấy câu này, cô mở chiếc túi đeo vai, lấy ra một túi kẹo nhỏ, xem lại bên trong rồi đưa qua.
“Vẫn còn 5 viên, cho anh!”
Hắn vui vẻ nhận lấy túi kẹo nhỏ nhắn xinh xắn của cô, nói:

“Cảm ơn! Anh tên Tần Liệt!”
Cô cười với hắn một cái, nhìn hắn thích thú ăn kẹo của cô, đôi mắt như trăng tròn trong đêm đen tĩnh lặng, hồn nhiên rực rỡ tựa nắng sớm ban mai, vô tình khắc sâu vào tim cô trở thành một nổi nhớ khó quên.

“Còn em tên Trần Nhược Quân!”
Đó là buổi chiều đẹp nhất trong đời hắn, nhiều năm sau này Tần Liệt vẫn thường hay nhớ lại nụ cười của Trần Nhược Quân lúc đó cũng ngọt ngào và dịu dàng giống như hoàng hôn.

Nếu có thể, hắn nguyện không tiếc lấy sinh mạng trao đổi, để một lần nữa được quay trở lại ngồi bên cạnh cô, nhìn ngắm thế gian yên bình.
Chỉ tiếc thời gian tàn nhẫn, chớp mắt đã 10 năm, Trần Nhược Quân đi theo con đường hành y, sớm tối đều bận rộn cứu người, điều đó làm cô quên mất lúc nhỏ đã từng gặp Tần Liệt.
Hai năm trước hắn đã tỏ tình với cô, nhưng cô lại một lòng với nghề, hoàn toàn không muốn dính vào chuyện yêu đương, lần nào cũng từ chối hắn rất khéo léo, hắn ngược lại không hề nản chí, luôn làm đủ mọi cách để có được cô, song, vẫn thất bại.
Nhiều lần hắn cũng suy nghĩ đến chuyện từ bỏ, nhưng trái tim của hắn lại không cho phép, không thể hạ nổi quyết tâm.

Cho đến một ngày, hắn uống hơi nhiều, còn nhìn thấy cô ở bên cạnh cười nói vui vẻ với một người đàn ông khác, lúc đó máu ghen đã vượt lên đến đỉnh điểm, liền rút súng bắn chết tên đàn ông đó tại chỗ, sau đó điên loạn c**ng bức cô.
Hắn không hiểu, rõ ràng là cô nói cả đời không yêu ai, rõ ràng là cô nói chỉ một lòng với nghề, vậy tại sao lại gần gũi với người đàn ông khác?
Thời điểm đó, Trần Nhược Quân vừa sợ hãi vừa tủi nhục, chỉ muốn tìm đến cái chết, hắn không những không cảm thấy áy náy mà còn độc mồm sỉ khinh bỉ, sỉ nhục, còn uy hiếp cô, nếu cô chết hắn sẽ không ngừng giết người.


Cô thân là bác sĩ, luôn lấy tính mạng mọi người ra làm trọng, sao có thể ít kỷ vì bản thân mà luyên lụy đến người vô tội.
Vậy là từ đó cô chính thức trở thành đồ chơi ấm giường của hắn, mặc cho hắn lăng nhục đánh đập cô cũng không hề phản khán.
Nhưng Trần Nhược Quân nào biết, Tần Liệt không hề muốn làm như vậy với cô, giày vò cô cũng tức là giày vò hắn, cô khóc tim hắn đau, cô cười lòng hắn nhói.

Tình yêu vừa sâu sắc vừa dại khờ mà hắn trao cho cô, đã đi sâu đến mức không thể phân biệt được đâu là yêu đâu là hận.
Hắn vừa đi vừa suy nghĩ, không ngờ lại đi đến một bãi đậu xe, đang định tháo chiếc mặt nạ ra để lao khô nước mắt đã ướt bên trong, thì chợt thấy tấm kính cửa xe phản chiếu hình ảnh hai người đàn ông lạ mặt đang đi theo sao lưng hắn, khiến động tác của hắn dừng lại.
Ngay sau đó liền coi như không nhìn thấy gì, thản nhiên chỉnh lại cổ áo rồi tiếp tục bước đi, chỉ có điều là bước chân càng ngày càng nhanh làm cho hai tên kia cũng bước nhanh mà đuổi theo.
Qua một hồi khi cảm nhận được hai tên kia đã đi sát ngay sau lưng, Tần Liệt đột ngột dừng lại, tạo hai cùi chỏ đâm ra sau, hai tên kia không kịp đề phòng, nên đã bị hai cùi chỏ của Tần Liệt th úc mạnh vào bụng vô cùng đau đớn.

Hắn nhanh chóng xoay người lại, nắm đầu của tên này đập vào đầu của tên kia khiến bọn chúng choáng váng.
Thừa dịp đó, Tần Liệt vật luôn bọn chúng xuống đất, để tên này nằm lên tên kia rồi đạp một chân lên giữ chặt.

Lực của hắn vừa mạnh vừa nặng, giống hệt như núi cao ngàn cân vạn trượng, làm bọn chúng hoàn toàn không thể cử động, ngay cả thở cũng không thở nổi.


Mồ hôi lạnh vì sợ hãi mà không ngừng tiết ra.
“Chỉ bằng các ngươi mà cũng muốn bắt ta?”
“Tần Liệt! Anh tha cho bọn tôi đi, bọn tôi chỉ là làm theo mệnh lệnh thôi!” Hai tên hoảng loạn đồng thanh nói.
Hắn ngay lập tức lấy ra khẩu súng chĩa vào đầu của tên đàn ông nằm dưới.

Một tiếng “đoàng” thật lớn vang lên, máu đỏ tươi ở cơ thể bên dưới đã lan ra khắp nơi, làm cho người đàn ông nằm trên sợ kinh người, xanh mặt trợn mắt phát khiếp.
Tần Liệt cất khẩu súng vào, nhìn gã gằn từng chữ.
“Cút về nói với hắn, Tần Liệt ta dù có là một con chó thì cũng là một con chó trung thành, nếu muốn đụng vào Dịch Thừa Phong…đầu tiên phải có bản lĩnh bước qua xác của ta trước đã!”
Nói xong liền bỏ chân ra, tên kia mặt mài trắng bệnh, lăn lết bò dậy rồi ba chân bốn cẳng chạy đi thật nhanh.
Mới đây đã bị bọn chúng phát hiện ra hành tung, không để ý cũng không biết bọn chúng đã theo dõi hắn bao lâu rồi, kể từ sau khi cái chết của bà An Kỳ, thì bọn chúng càng muốn lấy cho được mạng của Dịch Thừa Phong, hận thù đã ngấm tận xương tủy của ông ta rồi.
Nhưng dù có thế nào, hắn cũng sẽ bảo vệ cho Dịch Thừa Phong thật tốt, cho đến khi chỉ còn lại một hơi thở cũng phải bảo vệ anh đến khoảnh khắc cuối cùng, bởi vì đây… chính là sứ mệnh để hắn tồn tại..


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK