• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thứ hai luôn là một ngày đặc biệt mệt mỏi đối với bọn học sinh. Dư vị của những cuộc ăn chơi cuối tuần vẫn còn đè nặng lên đầu chúng. Một số thức dậy từ trên chiếc giường trong khu kí túc xá, lê lết vào phòng vệ sinh trong trạng thái mơ ngủ; một số thức dậy trên chiếc xe chúng đậu đâu đó gần trường, vươn vai cho tỉnh táo rồi phóng ga chạy thẳng đến trường; một số thì đang ngái ngủ trên chiếc xe mà gia đình đang đưa chúng quay lại trường sau kì nghỉ cuối tuần. Một tuần mới lại bắt đầu.

Tùng Lâm mở cửa bước vào phòng. Vĩ Diệp chào đón anh ta bằng một cái lườm mắt. Ngay sau đó, cậu ta quay lại công việc của mình, không hề tỏ ra quan tâm gì đến việc anh ta đã ở đâu cả tối qua. Tùng Lâm cũng đáp lại bằng sự im lặng, anh ta lặng lẽ bước vào phòng tắm và ở lì trong đó cho đến tận khi nghe thấy tiếng cửa đóng sập lại. Biết chắc Vĩ Diệp đã lên lớp học, anh ta mới bước ra và nhảy thẳng lên giường để đánh một giấc.

Vừa bước xuống sân, Vĩ Diệp đã nhìn thấy Trúc Đào đang đứng đợi cậu ta. Họ cùng nhau đến phòng ăn trong khi bàn tán về bài kiểm tra. May mắn cho Trúc Đào là bài kiểm tra đã bị hoãn lại đến hôm nay. Chỉ cần có Vĩ Diệp bên cạnh, cô ấy sẽ không sợ bất kì câu hỏi đánh đố nào.

Không khí bên trong phòng ăn vẫn sôi nổi như thường lệ. Chủ đề chủ yếu của buổi sáng nay là sự xuất hiện của ba tấm ảnh chân dung ở ngay trước sảnh lớn của trường. Cùng với nó là sự biến mất của ba nhân vật trong ảnh. Như thế là đã quá đủ để cho những lời đồn lại có cơ hội được dịp phát tán khắp nơi. Câu chuyện mới đã nhanh chóng quét sạch đi những tin tức cũ. Chuyện xảy ra ở bệnh viện thì ai cũng đã biết. Nhưng còn chuyện đã xảy ra với Bích Hân thì lại là một điều hoàn toàn khác. Kẻ nào kẻ nấy đều có một câu chuyện để lí giải riêng của mình. Gia Linh quyết định bỏ lên lớp học sớm một chút để tránh phải nghe mấy câu chuyện giật gân vô căn cứ của bọn họ, mặc dù bản thân cô cũng đã nghĩ đến những khả năng không tốt lành. Không tập trung vào bữa ăn của mình, Vĩnh Lộc mải lo quan sát động thái của Gia Linh từ xa, suy xét xem con bé có bất kì biểu hiện nghi ngờ gì với cô hay không. Trong khi đó, Quế Chi lại rất lấy làm hài lòng về những gì cô ta đã lợi dụng để tạo ra bầu không khí hoang mang của sáng nay. Mọi người sẽ cho rằng kẻ nổi loạn kia đang bắt đầu thực sự hạ bệ từng kẻ trong số họ, chúng sẽ bắt đầu lao vào tìm kiếm kẻ đó thay vì ngồi cười nhạo và chờ đợi giây phút kẻ đó hạ bệ cô. Vĩ Diệp và Trúc Đào nhanh chóng đến nhập bọn với họ. Khi cả hai vừa ngồi vào bàn, chẳng để bọn họ có cơ hội yên ổn dùng bữa sáng, Quế Chi lại tiếp tục bàn bạc về kế hoạch của cô ta. Trúc Đào phải lấy tai nghe bịt cả hai tai lại để có thể tập trung cho bữa ăn của mình. Dù sao thì việc đó cũng chẳng khiến Quế Chi lấy làm phật ý. Quế Chi thầm nhạo báng khi nhìn Trúc Đào, cô ta có nghe hay không thì cũng chẳng giúp ích được gì.

- Tui sẽ vẫn tiếp tục kế hoạch kích động. Các bồ thấy Thục Oanh chứ? Nó đã bắt đầu. Tui có thể cảm thấy sự náo loạn đang diễn ra bên trong nó. Nó đang chuẩn bị làm chuyện gì đó.

- Thành thật mà nói, thay vì làm náo loạn thêm, tui nghĩ bồ nên tập trung tìm cho ra kẻ đó bằng chính sức mình. Tui đã theo đề nghị của bồ mà trao cho bồ toàn bộ danh sách những người ra vào khu hành chính, và cả đoạn ghi hình phòng giáo vụ… nhiêu đó vẫn không đủ để bồ tìm được kẻ đó à?!

- Đó là danh sách học sinh của toàn khối thì đúng hơn! Còn đoạn băng thì kéo dài cả tháng trời! Làm sao tui có thể ngồi tập trung xem nó trong khi tui có cả đống công việc khác chứ?!

Quế Chi cảm thấy có chút bực bội vì thái độ của Vĩ Diệp. Có vẻ như cậu ta chẳng ủng hộ gì kế hoạch của cô. Thật khó chịu, họ đã từng là đội ăn ý biết bao. Còn bây giờ, cậu ta cư xử như bản thân mình đang bị cô ép buộc, và không từ bỏ bất kì cơ hội nào để đâm thọc cô. Trong mắt cậu ta, cô đã trở thành một kẻ tồi tệ đến mức nào chứ?

- Vậy nên bồ đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu con bé nô lệ của mình?! Mà nó đâu rồi?

- Tui chắc là nó vẫn đang vùi đầu trong phòng để xem đoạn băng đó. Chắc phải mất hàng tháng sau mới có thể nhìn thấy được cái mặt của nó.

Vĩ Diệp cảm thấy rùng mình vì giọng điệu của Quế Chi. Cậu ấy chẳng thể nào chấp nhận được cái cô ả đang ngày ngày ngồi trước mặt mình, mang cái khuôn mặt thân thuộc của cô ấy, và cư xử như một con khốn hạng nhất.

- Không cần lâu thế đâu. Kệ hồ sơ của mấy đứa sắp nhập học nằm tách biệt so với các kệ khác. Nếu nó chỉ tập trung tua nhanh xem đoạn băng quay cái kệ đó…

Quế Chi ném cái muỗng xuống và nhìn cậu ta chằm chằm. Vĩ Diệp vẫn cứ thong thả nhai và không hề nhận ra sự bực tức của cô ả.

- Tại sao bồ không nói gì về chuyện đó?! Bồ có thể tự xem và đã biết thủ phạm từ lâu!

- Này! Bồ bắt tui đưa bồ đoạn băng lúc tui đang ở trong bệnh viện! Nhớ không?!

- Và bồ không nói với tui về cái gợi ý nhỏ đó?!

- Bồ không có vẻ sẽ là người bỏ công sức ra ngồi xem nó. Tui đã đúng!

Vĩ Diệp thu dọn bữa ăn của mình và tiếp tục cười cợt cô ả.

- Dĩ nhiên là tui đã nói qua với con bé đó rồi. Tui không có thói quen hành hạ người khác như bồ.

Quế Chi không dành nhiều thời gian để gặm nhắm nỗi đau bị qua mặt. Cô ấy đã suy nghĩ sang một chuyện khác mất rồi.

- … Vậy là với cả ngày hôm qua, nó thừa sức xem hết đoạn băng. Sao nó vẫn chưa báo cáo gì vậy? Mà tui cũng chẳng gọi được cho nó.

Không khí trong bàn ăn trở nên trầm đi. Mặc dù chẳng hiểu đầu đuôi, Trúc Đào vẫn có thể cảm nhận được điều đó, cô ấy bỏ tai nghe ra và nhìn mọi người một cách đầy thắc mắc. Quế Chi và Vĩ Diệp đứng bật dậy, họ quyết định sẽ đến phòng Liên Hương tìm cô ta, trong khi Trúc Đào lo lắng về việc họ có thể đến muộn giờ kiểm tra. Quế Chi có quay sang Vĩnh Lộc, nhưng trông cô ta có vẻ đang tập trung cho chuyện khác nên Quế Chi không làm phiền cô ta thêm. Vĩnh Lộc bị bỏ lại một mình, nhưng không hẳn là cô ta nhận thức được điều đó. Cô ấy vẫn chăm chú quan sát Tuấn Anh, người đang ngồi cùng một nhóm ở bàn khác. Anh ta đang thoải mái nói cười cùng mọi người, hoàn toàn bình thường. Nhưng Vĩnh Lộc vẫn chờ đợi. Bài kiểm tra sáng nay chính là thử thách. Việc anh ta có tiếp tục giao kèo với Tú Cầu hay không, tất cả sẽ được chứng minh trong sáng nay. Nhưng cô ấy đang ngồi rình mò tìm cơ hội vạch tội anh ta sao? Vĩnh Lộc chột dạ, cô ấy đang muốn chứng minh rằng anh ta vẫn đang qua mặt cô? Để sau đó cô có thể giận dữ lao tới vạch mặt anh ta và tuyên bố chia tay? Vĩnh Lộc nhìn xung quanh và nhận ra mọi người trong bàn đã đi đâu mất từ bao giờ. Cô ấy phân vân không biết mình phải làm gì. Đột nhiên, cô ấy để ý đến bàn của bọn Đan Thanh. Con nhỏ đó lại đang múa mép về chuyện gì đó. Trông mặt nó có vẻ rất khoái chí trong khi hai đứa con gái kia thì lại có vẻ không đồng tình lắm. Thậm chí Ngọc Quí còn quay mặt lại nhìn cô một cách đầy ái ngại. Nhận thấy có chuyện bất ổn liên quan đến mình, Vĩnh Lộc tiến tới chỗ bọn họ để làm cho rõ ràng. Đan Thanh lập tức ngồi ngay ngắn và im lặng ăn bánh khi nhìn thấy vẻ mặt của cô ta đang hậm hực bước tới.

- Chào buổi sáng, có chuyện gì mà các em trông vui vẻ vậy?

Đan Thanh nhún vai trong khi miệng vẫn nhai nhồm nhoàm. Ngọc Quí vẫn giữ vẻ mặt e dè không dám ngước lên trả lời cô ta. Chỉ có Cát Anh là không thể bỏ qua cơ hội đâm thọc Đan Thanh.

- Cô ta vừa kể một chuyện cô ta vừa gặp trong nhà vệ sinh. Ai đó bị nhốt trong buồng vệ sinh. Không ai quan tâm đến việc giúp đỡ cô gái đó ra ngoài. Giống như Đan Thanh đây, chỉ cười đùa và bỏ ra ngoài tán dóc.

Đan Thanh trừng mặt nhìn Cát Anh nhưng cô ta chẳng có chút uy lực nào có thể đe dọa được Cát Anh. Lúc ban đầu, Vĩnh Lộc có hơi mơ hồ một chút nhưng rồi cô ta nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Cô ta đã định nói gì đó với Đan Thanh nhưng con nhỏ đó đã vội phân bua.

- Không phải là tôi! Lúc tôi vào thì chuyện đã thế rồi!

- Nhưng cô chỉ đứng đó và cười nhạo nó!

- Thì sao?! Tất cả bọn nữ sinh ở đây đều sẽ làm như thế! Chị sẽ đấm vào mặt tất cả bọn tôi vì em gái chị là kẻ bị ghét bỏ nhất trường à?!

Vĩnh Lộc quăng cô ta về lại chỗ ngồi và chạy đi tìm em mình. Qua việc đó, Ngọc Quí có thể nhận ra chị em bọn họ cũng không đến nỗi tệ bạc với nhau như ấn tượng ban đầu. Nhưng tất nhiên là họ vẫn không thể nào thân thiết được như chị em cô. Ngọc Quí nhìn sang chị mình, chị ấy đang mỉm cười trước ánh mắt bực tức của Đan Thanh.

- Cái gì nhập vào cô ta thế không biết?! Một ả điên! Mà có chuyện gì với bồ thế hả?! Muốn giết tôi à?!

- Phải. Hì.

Phòng khi ai đó không để ý, bạn cần phải biết rằng: Cát Anh rất hiếm khi mỉm cười.

Tuấn Anh đứng dậy rời khỏi bàn. Mọi người nghĩ anh ta sẽ đuổi theo Vĩnh Lộc, nhưng anh ta lại dừng chân tại hành lang, đối diện với Tú Cầu. Cô ta mỉm cười với anh ta rồi bấm nút gửi. Đề kiểm tra sáng nay đã được chuyển sang máy của anh ta. Điện thoại của anh ta rung lên và nhấp nháy, anh ta mở máy ra kiểm tra và mỉm cười hài lòng. Từ ngày hôm qua đến giờ, anh ta chẳng dám mó đến điện thoại vì lúc nào Vĩnh Lộc cũng kề bên giám sát anh ta. Đã tưởng không có cơ hội nào, thì lại có dịp Vĩnh Lộc bỏ đi như thế này.

- Tôi có thể giúp anh vào lúc này, nhưng còn lúc kiểm tra thì thế nào. Chị ta sẽ quan sát anh còn nghiêm khắc hơn cả giáo viên đấy. Chẳng lẽ anh định ngăn không cho chị ta tham gia kiểm tra luôn sao?

- Không cần, dù gì cô ấy cũng phải làm bài của mình chứ. Không gắt gao thế đâu, tôi có thể qua mặt cô ấy.

- Thế nào thì cũng mặc anh. Nhưng tốt nhất là anh nên giữ chị ta tránh xa chuyện riêng của tôi. Đừng có để mối quan hệ của anh gây rắc rối cho tôi.

Trước sự cứng rắn của cô ta, Tuấn Anh chỉ có thể xuề xòa xoa dịu.

- Được rồi. Nhân tiện, cám ơn vì đã giúp. Cô đã nhốt con bé kia vào buồng vệ sinh thật à? Thật là trò cổ điển của trẻ con.

- Chứ anh nghĩ mọi thứ trên đời xảy ra đều là do may rủi à. Tất cả đều là do bàn tay con người nhúng vào đấy. Đừng có kiếm chuyện giễu tôi.

Tú Cầu quay lưng tiến bước lên lớp. Giao kèo của anh ta và cô vẫn còn hiệu lực.

XOX

Vĩnh Lộc bước vào căn phòng và ra dấu cho tất cả mọi người ra ngoài. Cô ấy lập tức nhìn thấy căn buồng bị chặn cửa. Nhiều đứa khác đã nhân cơ hội dán thêm mấy tờ giấy với mấy lời lẽ chế nhạo lên đầy cánh cửa. Cô ấy gỡ hết chúng xuống và mở cửa buồng ra. Lưu Ly đang ngồi bệt trên sàn, lưng tựa vào vách, mặt cô ấy hướng nhìn về phía cánh cửa nhưng tuyệt nhiên không có vẻ gì là đang cố gắng muốn ra ngoài. Có lẽ cô ấy đã mệt mỏi và hết hi vọng là sẽ có ai đó thương tình mà cho cô ấy ra ngoài. Khi Vĩnh Lộc mở cánh cửa ra, Lưu Ly ngước lên nhìn và thốt lên:

- Dĩ nhiên là chị rồi.

Vĩnh Lộc đưa tay muốn đỡ cô ấy đứng dậy nhưng Lưu Ly lắc đầu từ chối. Cô ấy muốn ngồi ở đây một lúc nữa. Vĩnh Lộc thở dài nhìn cô ấy rồi lại nhìn đồng hồ. Cuối cùng, Vĩnh Lộc quyết định bước vào trong buồng bên cạnh. Cô ấy ngồi bệt xuống, lưng đối lưng với Lưu Ly. Giữa bọn họ bây giờ chỉ còn là một bức vách, bọn họ có thể nghe thấy hơi thở của nhau, mặc dù không hề phải nhìn thấy mặt nhau. Có lẽ lần này cuộc nói chuyện giữa họ sẽ không kết thúc trong cãi vã. Lưu Ly lên tiếng trước:

- Tại sao bọn họ luôn nhắm vào em? Tiểu học, trung học, bọn con trai, bọn con gái… không có gì thay đổi cả.

- Chị không muốn nói về chuyện đó...

- Em sẽ nổi điên với chị nếu chị thử lí giải cho em hiểu lí do em luôn là kẻ bị tẩy chay. Phải rồi. Chị không nên nói về chuyện đó.

Lưu Ly im lặng một chút rồi lại tiếp tục:

- Nhưng bản thân em có thể thử tự lí giải. Em không có và không muốn có bạn. Em hay lầm lũi một mình trong phòng, vẽ vời hay tô nặn những thứ kì lạ. Thỉnh thoảng em lại thất thần, hoặc la hét và nói về những chuyện kì quặc. Thật là lập dị!

- Em không kinh khủng đến mức đó đâu. Đó là tính cách và lối sống của em. Khi em không làm hại gì đến ai, chẳng ai có quyền phán xét về cách em sống cả. Chỉ là, đây là trường học, những kẻ ở đây chỉ biết một cách duy nhất để khiến bản thân mình trông thật tuyệt vời: đạp những kẻ khác xuống.

- Em thật sự ghen tỵ với chị. Chị cũng không khá hơn em bao nhiêu về việc kết giao với bạn bè. Chị chẳng có lấy một đứa bạn thân thật sự nào. Chị là một con khốn mà chả ai dám ở trong cùng một phòng với chị. Làm sao chị có thể sống sót ở đây trong khi em lại phải chịu khổ sở?

- Bởi vì em là một cô gái còn chị là một con khốn. Hãy nhìn Quế Chi hay Thục Oanh xem, một con khốn thì còn rắn hơn cả kim cương.

Lưu Ly bật cười.

- Vậy thì em thật sự muốn là một con khốn.

- Một con khốn chỉ sống tốt ở trường học thôi, em gái.

Vĩnh Lộc cười và nói với Lưu Ly như thể đó chỉ là một lời nói đùa. Nhưng Lưu Ly lại cảm thấy có một nỗi buồn trong đó.

- Chị có nghĩ rằng việc chị sắp tốt nghiệp khiến cho bọn chúng mạnh tay với em hơn không?

- … Có thể? Chị hứa sẽ xử lí đứa đã gây ra chuyện hôm nay để làm gương cho bọn chúng.

- Không cần đâu. Em nghĩ tốt hơn là em nên tự mình giải quyết. Chị có thể giúp em. Chị có thể dạy em.

- Chị sẽ truyền dạy cho em mọi thứ trước khi chị ra trường.

- Kể cả chuyện làm thế nào để gây sự chú ý với bọn con trai?

Lưu Ly buột miệng nói ra điều mà ngay lập tức đã làm cho cô xấu hổ. Sự thoải mái làm cô ăn nói không có phòng vệ như lúc bình thường. Vĩnh Lộc kinh ngạc thốt lên:

- Cái gì?! Ai?!

- Làm ơn!!!

- Thôi được rồi. Một bí mật nữa. Chị sẽ không bới móc đâu… Nhưng thật sự là, chị không đủ tự tin để dạy dỗ em về khoản đó. Chị rất tệ trong chuyện với bọn con trai.

- Ổn thôi. Chúng ta là chị em. Chúng ta giống nhau.

Lưu Ly thò bàn tay của mình qua khe hở bên dưới bức vách và nắm lấy bàn tay chị mình. Vĩnh Lộc liếc nhìn đồng hồ. Cô đã trễ bài kiểm tra. Có lẽ cô sẽ xin làm bài riêng. Không vấn đề gì cả, nó rất xứng đáng.

XOX

Tuấn Anh vừa cảm thấy lo lắng vừa cảm thấy nhẹ lòng khi nhìn về phía chiếc bàn trống của Vĩnh Lộc. Giáo viên đã bắt đầu đếm số đề trong khi cô ấy vẫn chẳng xuất hiện. Tuấn Anh thắc mắc không biết chuyện gì đã giữ cô ấy lại nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại tâm trạng khấp khởi vui mừng vì lại có cơ hội thoát khỏi ánh mắt của cô ấy, đặc biệt là trong giờ kiểm tra này. Giáo viên bắt đầu trao xấp đề bài cho những đứa ngồi bàn trên cùng. Đúng lúc những tờ đề chuẩn bị được chuyền xuống thì bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại của một đứa nào đó vang lên. Giáo viên cau mày nhắc nhở nó cúp máy, nhưng rồi lại một tiếng chuông khác vang lên. Khi giáo viên bắt đầu phát bực với sự vô lễ, tiếng chuông lại tiếp tục vang lên và như châm thêm dầu vào lửa. Lần này, những tiếng tít tít vang lên từ rất nhiều cái điện thoại khác nhau. Một đứa không nén được đã mở tin nhắn ra và nó chìa ra cho những đứa xung quanh xem. Bọn kia cũng bắt đầu đọc tin nhắn của mình và chúng nhận ra đó cùng là một thứ. Các tin nhắn đều giống nhau, và nội dung của nó cũng giống y hệt như cái đề kiểm tra đang nằm trước mặt chúng. Chỉ có một điều khác biệt nhỏ thôi. Tin nhắn của chúng còn hào phóng hơn khi tiết lộ đáp án trên đó. Đến lúc này thì giáo viên chỉ biết than:

- Bài kiểm tra này rốt cuộc vẫn không thể nào được hoàn thành sao?!

Ở trong đầu mình, Tuấn Anh cũng đang la hét một cách thất vọng.

XOX

- Thật thú vị! Đề kiểm tra bị lộ rồi! Thật là may, vừa đúng dịp chúng ta không có mặt ở đó để làm.

Trúc Đào ve vẩy chiếc điện thoại cho cả hai người kia cùng nhìn, dù bọn họ cũng đã nhận được tin nhắn đó. Quế Chi không bận tâm đến bài kiểm tra, cô ấy tiếp tục lục soát căn phòng của Liên Hương, trong lòng thì không ngừng nguyền rủa.

- Con bé biến đi đâu rồi nhỉ?

Vĩ Diệp bỏ cuộc, cậu ta ngồi xuống giường, ngay bên cạnh Trúc Đào, người vốn dĩ đã bỏ cuộc ngay từ khi không nhìn thấy Liên Hương trong phòng. Quế Chi khó chịu thốt lên:

- Tui không tìm thấy đoạn phim đó, con bé cũng chẳng để lại lời nhắn nào! Nó biến đi đâu rồi?!

- Tui không nghĩ là nó về nhà… Tui không nghĩ là nó dám làm gì mà không báo cho bồ biết.

Vĩ Diệp thận trọng nhìn sắc mặt của Quế Chi. Họ hiểu là có một nguy cơ rất lớn đang hiện diện ở đây. Trúc Đào la lên:

- Mất tích?! Lại một vụ mất tích nữa?!

Cô ấy nhìn ánh mắt đồng tình của Vĩ Diệp và nói tiếp:

- Nhưng hầu hết các vụ mất tích… đều là do chúng ta, hay chí ít là đều được thông qua chúng ta...

- Nhưng vẫn có một số vụ là không nằm trong sự hiểu biết của chúng ta.

Quế Chi vẫn còn nhớ đến các vụ mất tích như thế, vụ gần nhất là vụ của Thiên Minh. Có vẻ như kẻ nào đó đã biết được việc làm của Liên Hương, và hắn đã cho cô ta biến mất.

- Quên đi, chúng ta sẽ đi xin một đoạn băng khác và tự mình xem chúng.

Vĩ Diệp nhìn Quế Chi lạnh lùng bỏ ra khỏi phòng. Cậu không thể tin cô ta có thể máu lạnh đến mức đó. Nhẫn tâm với kẻ địch hoặc những kẻ bên ngoài là một chuyện, nhưng Liên Hương là chuyện khác. Con bé đó đã lẽo đẽo theo cô ta suốt cả năm trời, như một kẻ giúp việc và thờ phụng cho cô ta. Và cô ta chỉ bỏ mặc cho con bé biến mất không sủi tăm như thế? Càng ngày thì cấp độ khốn nạn của cô ta càng khiến cho cậu ta kinh ngạc.

- Bồ đang cố tỏ ra cứng rắn hay là bồ thật sự không quan tâm gì đến con bé đó thế?

- Lo lắng thì làm được gì chứ? Đằng nào con bé cũng đã biến mất. Bồ muốn tui dành đầu óc lo nghĩ mấy thứ dư thừa vô ích sao? Bớt cảm xúc, thêm hành động. Chúng ta đi thôi!

Trong khi chờ bọn họ đóng cửa phòng lại, Trúc Đào chợt nhớ ra vị trí mà mình đang đứng. Căn phòng của Liên Hương nằm gần ngay góc cuối hành lang. Trúc Đào không thể nén được kích động, và bước sâu hơn vào góc tối của hành lang. Ánh mắt thám hiểm của cô quét xung quanh và dừng lại ở cái máng đổ rác của cả tầng. Cô ấy dỏng tai lên nghe ngóng, không có tiếng động gì cả. Có lẽ bây giờ còn quá sớm… Quế Chi và Vĩ Diệp đứng chờ cô ấy phát huy trí tưởng tượng của mình được trong một chốc thì Quế Chi đã mất kiên nhẫn, và bắt đầu càu nhàu. Vĩ Diệp tiến tới định kéo tay cô ấy đi nhưng cậu ta cũng dừng lại và nhìn sâu vào cái máng. Quế Chi không hiểu một cái máng rác bẩn thỉu thì có gì để cho bọn họ chăm chú đến thế. Nhưng rồi cô ta chợt hiểu ra, dưới cái máng này có thể là bất kì thứ gì. Cô ta bước tới và nhìn thấy vết máu vẫn còn in trên lòng máng. Cái máng này dẫn đến hầm rác được đặt dưới tầng trệt. Bọn họ ngay lập tức chạy xuống dưới đất và gọi người đến mở cửa hầm rác ra. Một chốc sau, bọn học sinh cả trường lại được nghe thấy tiếng còi xe cứu thương quen thuộc vang lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK