• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chân núi Thiên Chú thành, Khương Dự ngồi trong một góc hẻo lánh ở một quán rượu, đang ăn bữa tối.

Một bát cháo, hai cái bánh bao, cùng với một đĩa dưa muối

Trước ánh mắt quái dị trong mắt của tiểu nhị, hắn mặt dày mày dạn, dùng một khối sắt tinh đã qua năng lực chuyển hóa, đổi những đồ ăn này.

Đồ ăn cao cấp hơn cũng không phải không nghĩ đến, nhưng những thứ đó đều cần một viên Linh Tinh cấp thấp, chính là thứ ngày trước người trung niên của Trảm Sơn Môn dùng để mua linh trà.

Vật này, Khương Dự hiện tại không có cách nào lấy ra, cho nên cũng chỉ có thể ăn những thứ này.

Về phần đồ ăn mấy hôm xếp hàng tuyển chọn đặc biệt ở đại điện đều là do Thư sinh đẹp zai trả giúp hắn.

Khương Dự cảm giác từ lúc đi vào Thiên Chú thành, mình đột nhiên tựa như bị Tôn Ngộ Không đánh về nguyên hình, lại lần nữa trở về khoảng thời gian làm ăn mày, linh trà để uống cũng không có, cơm để ăn cũng không có, phòng ở cũng không có, so với lúc trước còn có chiếc bát mẻ.

Còn tốt, lâu lâu còn có người khác thanh toán giúp, có thể chiếm chút tiện nghi.

Yên tâm ăn cơm, thời gian gian khổ hơn ta cũng đã trải qua, cơm thừa canh cặn tưởng tượng thành bào ngư vi cá cũng trải qua, Khương Dự lạc quan an ủi chính mình.

Chỉ là một mực năm ngày ăn mấy cái đồ chơi này có chút không chịu được.

Mà trong mấy ngày này, trong lúc Khương Dự ảo tưởng các mon ăn, việc tuyển chọn đệ tử của Thiên Chú thành không sai biệt lắm sắp kết thúc, đám người chen lấn chật chội cũng trở nên thưa dần.

Gần 50 vạn người tham dự, có thể được vào Thiên Chú thành không quá 500 người, số còn lại, hoặc là được mời chào tới gia nhập các thế lực nhất cấp, hoặc được một vị luyện khí sư của Thiên Chú thành coi trọng, trở thành người phụ thuộc, nhưng càng nhiều người hơn không công mà lui, từ chỗ nào trở về chỗ đó.

Đương nhiên, cũng có người giống như Khương Dự, còn ở lại Thiên Chú thành, muốn tìm một tia hi vọng.

Không nói ở đâu chính là cách cái bàn của Khương Dự không xa.

Tổng có 6 người ngồi quanh một bàn.

Dẫn đầu trong đó là một thiếu niên tuấn lãng có tóc màu lam, quấn quanh đầu là một dải băng màu xám tro, vóc người không tính là cao, thậm chí có chút gầy gò, nhưng trên mặt hắn lại có một tia uy nghiêm nhỏ, năm người thiếu niên còn lại sắc mặt khác nhau, trong ánh mắt cũng có chút cảnh giác với hoài nghi.

Bầu không khí có chút nghiêm túc, cảm giác tình huống này có chút quỷ dị, có điểm giống với sáu người lãnh đạo của một đất nước ở trong nhà hàng này mở tiệc liên hoan.

“Tốt rồi, tư liệu đã sửa lại, vị luyện khí sư cao cấp kia có khả năng ẩn cư tại các điểm đã đánh dấu trên bản đồ”

Thiếu niên có tóc màu lam đưa ra năm phần bản vẽ, năm người thiếu niên còn lại nhao nhao nhận lấy, trên mặt tỏ ra vui mừng không kiềm chế được.

“Đã như vậy, lần hợp tác của chúng ta đến đây là kết thúc”

“Sau này ai có thể tìm được vị luyện khí sư kia trước, đều bằng khả năng của mình đi.”

Thanh niên có mái tóc lam từ tốn nói, thanh âm hạ thấp xuống.

Những thiếu niên còn lại nhao nhao gật đầu, cầm bản vẽ đã xác nhận không có gì sai sót, cùng lúc đó liếc nhau vài lần dường như có sát ý và chạm, nhưng lại gấp rút thu hồi, sau đó nhanh chóng rời đi, sợ bị chiếm trước tiên cơ.

Trên thực tế, nếu như không phải nơi này là Thiên Chú thành, không cho phép ra tay giết người, bọn họ có lẽ đã rút đao đánh nhau, muốn thanh trừ người cạnh tranh.

Khương Dự lặng lẽ ăn bào ngư vi cá trong tưởng tượng, cũng đã sớm chú ý một nhóm người này.

Đừng nhìn bọn họ chỉ sáu người, nhưng phía dưới bọn hắn còn một đám người nữa nhân số tổng cộng sợ lên tới mấy trăm, chỉ vì tìm kiếm một vị luyện khí sư cao cấp đang ẩn cư ở chân núi Thiên Chú thành.

Nói đến vị Luyện khí sư cao cấp này cũng là người kì quái, hoặc có thể nói, thế ngoại cao nhân đều có một mặt cổ quái.

Vị Luyện khí sư cao cấp ẩn cư này là một vị Luyện khí sư địa phẩm đỉnh phong danh tiếng hiển hách, lúc du lịch bên ngoài từng đạt được một bí quyết pháp môn luyện khí đặc thù, khiến cho đồ vật hắn luyện ra so với đồ vật cùng cấp thì uy lực càng cường đại hơn.

Điều này cũng khiến cho người tìm hắn luyện khí đông như trẩy hội, thời điểm mới bắt đầu, vị Luyện khí sư cao cấp này còn rất đắc ý, thường xuyên hướng đồng đạo khoe khoang, như kiểu khổng tước khoe lông.

Nhưng về sau, người tìm hắn luyện khí càng ngày càng nhiều, bên này vừa cự tuyệt còn chưa đưa đi, bên kia lại tới, để cho hăn phiền toái không yên, ngay cả chút thời gian thanh thản đều không có, mặc dù đã tăng lên phí dụng luyện khí vượt qua Thiên phẩm, nhưng nhân khí như cũ không giảm xuống.

Vị Luyện khí sư cao cấp này dưới cơn nóng giận, lựa chọn một thành khác làm địa phương ẩn cư, chỉ cho thành chủ thỉnh thoảng đưa ra nhiệm vụ, còn lại mặc kệ.

Nhưng hắn không nghĩ tới những người cần hắn luyện khí lại tự động ở trong thành tìm hắn, không thể không nói, lực lượng quần chúng đúng là cường đại, có vài lần vị Luyện khí sư cao cấp này suýt nữa bị phát hiện.

Thấy tình hình này, vị Luyện khí sư cao cấp này cũng phì cười.

Tốt thôi, các ngươi muốn tìm phải không, ta để các ngươi tìm.

Ôm dạng tâm tính này, vị Luyện khí sư cao cấp cùng ngoại giới hoàn toàn cắt bỏ, hơn nữa truyền lời nói, hắn sẽ ngụ ở dưới chân Thiên Chú thành, các ngươi có bản lãnh tìm được hắn, không chỉ miễn phí luyện chế binh khí, còn đáp ứng thu người không vượt qua 16 tuổi mà bọn hắn tiến cử làm đệ tử.

Lần này, giang hồ muốn điên rồi, gần như ở trong thành điên cuồng tìm kiếm dò hỏi.

Miễn phí luyện khí đối với bọ họ có thể không phải điều quan trọng nhất, nhưng thu đệ tử lại có ý nghĩa phi phàm, điều này đại biểu cùng vị Luyện khí sư cao cấp này thiết lập quan hệ lâu dài, hơn nữa, nếu thu đệ tử, như vậy pháp quyết luyện khí đặc thù cũng có thể sẽ truyền cho.

Nhưng mà, cũng không biết vị Luyện khí sư cao cấp này như thế nào làm được, nhiều người như vậy, lục tung phố lớn ngõ nhỏ trong ba năm, một chút đầu mối còn không có.

Dần dần, ngoại giới đối với chuyện này cũng phai nhạt đi

Hiện giờ, ở dưới chân núi Thiên Chú thành, không ngờ tụ tập một quần thể lớn như vậy.

Trước mắt xem ra, người tổ chức sau màn chính là thiếu niên có tóc màu lam này.

Đối với điều này, Khương Dự cũng phải bội phục, ít nhất đổi thành hắn là người tổ chức cũng tìm không được nhiều người như vậy.

Một lần hắn làm thủ lĩnh duy nhất là thời điểm học cấp 2 ở Địa Cầu, tổ chức tiết mục hai người di chuyển, dùng tay ném mảnh lụa đỏ gì đó…hình như còn ngồi trên đầu ông thầy giáo…

Khụ, chuyện không hay hò gì thôi thì không nói, đối với hành động của nhóm người thiếu niên tóc lam, Khương Dự dùng năng lực cộng hưởng tầm nhìn của kiến nhảy múa, sớm hiểu được hết.

Thằng nhóc tóc lam này quả thật thông minh, mượn một chút dấu vết địa điểm vị Luyện khí sư cao cấp kia ban đầu ẩn cư, mặc dù phạm vi có chút lớn, nhưng so với cả Thiên Chú thành, đã nhỏ hơn không ít.

Khương Dự cảm thấy chuyện này không có khả năng thành công, dù sao thì lúc xưa nhiều người như vậy tìm kiếm ba năm cũng không tìm đươc.

Nhưng nghĩ đến việc đề phòng vạn nhất, đám người kia, nhất là thiếu niên tóc lam, có thể tìm được đầu mối chuẩn xác hơn thì sao?

Mình cả tuyển chọn đặc biệt đều không được, nếu như có thể nhờ bọn họ tìm được vị Luyện khí sư cao cấp này, bái nhập Thiên Chú thành, có thể xem là thượng sách.

Hắc hăc, Khương Dự đang suy nghĩ làm sao có thể hốt tay trên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK