• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tối hôm đó, các nàng hàn huyên một hồi, Kiến Nguyệt vì lo sợ nhiều chuyện sẽ dẫn đến nghi ngờ, đành từ chối khéo về nghỉ ngơi sớm.

Căn phòng của Khánh Vy để các nàng nghỉ ngơi tuy không tính là lớn, nhưng cũng sạch sẽ tiện nghi. Kiến Nguyệt vừa về phòng đã uể oải úp mặt xuống giường, Bạch Tinh thay nàng khóa cửa, có tâm nhắc nhở, "Mau ngủ đi."

"Ngày mai chúng ta sẽ làm gì?" Kiến Nguyệt lười biếng nằm ở trên giường, động cũng chẳng muốn động, mí mắt đều nặng xuống.

"Chuyện ngày mai để mai tính." Bạch Tinh nói xong, liền thổi tắt cây nến.

Kiến Nguyệt nhìn nhìn Bạch Tinh, do dự một lúc mới nói, "Hay ngươi cũng nằm cùng ta đi, ta không muốn nửa đêm mở mắt thấy một nữ nhân tóc trắng đứng ở bên cạnh." Nghĩ đến cảnh tượng ấy liền rùng mình, cho dù là người can đảm nhất cũng sẽ thấy không thoải mái đi.

"Ngươi sợ?" Bạch Tinh cười cười, nhưng vẫn nghe lời nàng, để nàng nằm ở trong, mình nằm ở bên ngoài.

"Ta không sợ, ta ám ảnh." Kiến Nguyệt thở dài, thực ra nàng lâu nay cảm thấy Bạch Tinh tướng mạo giống quỷ, một con quỷ xinh đẹp, nhưng vì cảm giác an toàn từ nàng phát ra quá lớn, nên cũng mặc kệ.

Bạch Tinh định dịch người lại gần, lại bị Kiến Nguyệt né, "Người ngươi lạnh."

"Bây giờ tiết trời còn nóng, ngươi trước đây chẳng phải rất hưởng thụ sao?"

Kiến Nguyệt nghe lời nàng nói, vành tai liền đỏ bừng, câu này nghe một chút cũng không đúng đắn, "Kệ ngươi, ta đi ngủ."

"Nguyệt nhi, nghe nói hôm nay là bắt đầu tháng cô hồn. Ngươi biết đó là gì không?"

"Ngươi đừng dọa ta nữa." Kiến Nguyệt nhắm chặt mắt, bịt chặt tai, ta không muốn nghe, ta không muốn biết. Bạch Tinh ở một bên cười nắc nẻ, không hiểu sao mình vô cùng thích trêu đùa đứa bé này.

Nửa đêm, Kiến Nguyệt cũng chìm sâu vào giấc ngủ, trong mơ nàng mơ thấy mình ở trong vườn lan, còn có một bông lan khổng lồ, Kiến Nguyệt càng lại gần nó, càng thấy mát mẻ, liền chạy vào đấy trú mát.

Bạch Tinh đang đọc sách, chợp thấy có người đang nép vào trong lòng mình như chim non nép cánh mẹ, không phải vừa nãy có người còn chê mình lạnh, không muốn lại gần hay sao? Cũng không đẩy nàng ra, vuốt nhẹ mái tóc nàng.

Dường như có thứ gì đã thay đổi, lại có thứ gì vẫn như cũ.

Sáng hôm sau, mặt trời chiếu qua cửa sổ giấy, rọi lên gương mặt say ngủ của Kiến Nguyệt, nàng cảm thấy có chút chói mắt, nhíu mày lại, bản năng vùi mặt đi chỗ khác, thấy có thứ gì đó mát lạnh phủ lên mặt, đem đó là tủ lạnh, dính chặt lấy nó.

Một lúc sau, Kiến Nguyệt cảm thấy gì đó không ổn, thời đại này làm gì có những thứ gì như thế, vội vàng mở to mắt, đập vào mắt là một góc áo, lại có mùi hương quen thuộc như đã từng thấy ở đâu, ngẩng đầu lên, thấy Bạch Tinh đang chống đầu nhìn mình, thấy người trong mộng đã tỉnh, nàng liền nở ra nụ cười chói mắt, "Chim sẻ tỉnh rồi?"

"Á." Kiến Nguyệt bừng tỉnh, lùi lại bên trong, hoang mang nhìn nàng, chuyện gì đã xảy ra?

Bạch Tinh mới không quản nàng, còn chưa đợi nàng nói gì tiếp, đã chống người ngồi dậy, hóa thành con cáo, chạy ra kiễng chân khều chốt cửa, "Ngươi đi đâu thế?" Kiến Nguyệt vội gọi nàng lại.

"Ta đi tìm người đem nước đến cho ngươi rửa mặt."

Lát sau liền có người bưng nước đưa vào, thấy Khánh Vy đang bế Bạch Tinh đi theo sau, mỉm cười nhìn nàng, "Kiến Nguyệt, sớm." Nói xong thả Bạch Tinh xuống, cùng hạ nhân lui ra.

"Ngươi không phải vì chân ngắn quá, lười chạy lại nên nhờ nàng ấy bế đến chứ." Kiến Nguyệt rửa mặt xong, nhìn Bạch Tinh đang đùa nghịch với cái đuôi, còn đứng bằng hai chân để ôm lấy liếm láp, nàng ngược lại trông giống mèo hơn.

"Đương nhiên rồi, ta phải biết lợi dụng ưu thế của mình chứ, cơ thể càng nhỏ, hành động càng ngốc, càng dễ khiến người khác mủi lòng, cũng dễ dàng che mắt người khác." Bạch Tinh cười gian nói, Kiến Nguyệt cũng không bất ngờ gì, nàng cảm thấy đây mới là bộ mặt thật của nữ nhân này.

Đợi Kiến Nguyệt chuẩn bị xong, hai người ra ngoài thấy gia bộc đang xì xầm gì đó, thấy các nàng liền thôi. Lại đi một lúc, thấy Khánh Vy cùng Khương Húc Nguyệt đang đứng ở ngoài sân phơi nắng nói chuyện, Khương Húc Nguyệt nghe thấy tiếng bước chân vô cùng nhỏ nhẹ của Kiến Nguyệt, quay về hướng nàng, "Kiến Nguyệt, chào buổi sáng."

Kiến Nguyệt nghi ngờ nàng có thực sự bị mù hay không, đè nén nghi hoặc xuống, mỉm cười nói, "Sớm, nhị vị tiểu thư."

"Gọi ta là Húc Nguyệt được rồi." Khương Húc Nguyệt mỉm cười, Khánh Vy ở một bên gật đầu, còn nói thêm, "Dù gì đã trở thành bằng hữu rồi."

Kiến Nguyệt cũng không ý kiến.

"Kiến Nguyệt chắc cũng chưa ăn sáng. Chúng ta cùng đi nhé." Khương Húc Nguyệt đứng dậy, lấy gậy chỉ đường ra.

"Khánh Vy, mọi người đang bàn tán gì thế?" Đợi bữa sáng kết thúc xong, Kiến Nguyệt thấy gia bộc bên ngoài vẫn đang truyền nhau chuyện gì đó, người này thì thầm với người kia, ai nấy cũng kinh ngạc, trên mặt viết rõ chữ "không thể tin được."

Khánh Vy cau chặt mày, "Vừa nãy ta cùng Húc Nguyệt nói chuyện này. Kiến Nguyệt có lẽ là lần đầu đến đây, không biết con trưởng nhà họ Vũ, nghe nói đêm hôm qua xảy ra chuyện, gia bộc nghe thấy tiếng hét của hắn ở cổng nhà, còn nghĩ đã nghe lầm, rõ ràng còn thấy Vũ thiếu gia đã thổi nến đi ngủ, cũng đã khóa chặt cổng, lúc đi ra thấy Vũ thiếu gia mặt mày tái mét, còn lẩm bẩm là 'có quỷ', sau đó hôn mê bất tỉnh, đến giờ vẫn bất tỉnh, dù đại phu đã cố gắng cho hắn cứu chữa cũng vô ích. Vũ thúc thúc liền treo thưởng, ai làm Vũ thiếu gia tỉnh lại, sẽ trao thưởng hai mươi lạng bạc."

"Dẫu sao tháng cô hồn vừa mới bắt đầu, chuyện trùng hợp này quá dễ khiến dư luận hoang mang."

Kiến Nguyệt mới đầu nghe còn có chút sợ, nhưng nghe thấy "hai mươi lạng bạc", mắt liền sáng lên, ở thời đại này, một lạng bạc có thể mua được gần hai mươi bao gạo a. Nàng vội kéo Bạch Tinh ở bên cạnh, nói nhỏ, "Thần tài đến."

Bạch Tinh liếc nàng một cái, thẳng thắn nói, "Hắn nhất định là đã mời hết tất cả đại phu giỏi nhất trong thành đến rồi, ngươi tự tin đến vậy sao?"

Kiến Nguyệt ngập ngừng, nhưng cơ hội đều đã đặt ở trước mắt rồi, khác gì mỡ để trước mặt mèo, bạo gan nói, "Không thử sao biết."

Bạch Tinh cũng không phản đối, mặc Kiến Nguyệt tự quyết lấy. Nàng thấy Bạch Tinh không ngăn cản mình, vui mừng nói, "Khánh Vy, Húc Nguyệt, ta có thể đến thử không?"

Khánh Vy ngạc nhiên nàng nàng, "Đương nhiên là được, Kiến Nguyệt biết y học sao?"

"Một chút chút." Kiến Nguyệt khiêm tốn nói, đúng là nàng không quá hiểu rõ Đông y.

"Vậy ta cho người chuẩn bị xe, đưa Kiến Nguyệt đến phủ Vũ."

"Ta muốn đi cùng." Khương Húc Nguyệt đột nhiên nói.

Kiến Nguyệt có chút chần chờ, xem bệnh thôi mà kéo nhiều người thế, sẽ không bị người ta đuổi ra đấy chứ. Khánh Vy thấy nàng nói thế, có chút ngoài ý muốn, "Nếu Húc Húc đi, ta cũng sẽ đi."

Thế là cả ba người thêm một con cáo đứng ở trước cổng biệt viện của Vũ lão gia, người qua đường cũng xúm lại bàn tán. Thấy là Đại tiểu thư của Đề đốc đến gõ cửa nhà mình, Vũ lão gia vội vàng chạy ra tiếp đón, "Ôi trời ơi, là vinh dự nào cho Vũ phủ để được Lê tiểu thư đến thăm." Nói xong, nhiệt tình mời các nàng vào trong nhà, đích thân pha mời trà.

"Không biết bệnh tình của Vũ thiếu gia thế nào rồi?" Khánh Vy lạnh nhạt hỏi hắn.

Vũ lão gia nghe nàng hỏi xong liền buồn rầu, "Dạ thưa, đến giờ Vũ thiếu gia vẫn chưa tỉnh."

"Vậy đúng lúc, ta có một bằng hữu có tài y, muốn xem bệnh Vũ thiếu gia, có được không?" Khánh Vy đưa tay về phía Kiến Nguyệt.

Vũ lão gia nhìn Kiến Nguyệt, lòng có chút hoảng, thực ra từ lúc đầu hắn đã để ý nàng rồi, dù gì cũng chưa từng thấy một mỹ nhân nào kiều diễm đến thế, vội nói, "Được, được. Mời quan khách vào trong nhà, viện có chút nhỏ, mong quan khách không chê."

Vũ lão gia đưa các nàng đến phòng của Vũ thiếu gia, khẽ thở dài, đứng ở ngoài cửa để Kiến Nguyệt đi vào. Lúc nàng vén màn lên, bị dọa đến giật mình, người này không phải bị hút sạch máu rồi chứ, so với Bạch Tinh càng trắng. Nàng vén mí mắt của hắn lên, lại cho người lấy nước lạnh ra đây, vì không có bơm tiêm, lấy tạm lá cuốn lại, nhỏ nhẹ vào lỗ tai, sau một lúc mới bắt đầu bắt mạch.

Bạch Tinh nhìn động tác kì quái của nàng, đại phu nào chạy đến cũng là lao đến bắt mạch, nàng lại làm những hành động khó hiểu. Kiến Nguyệt bắt mạch rất lâu, bắt xong lại ngồi chờ một lúc mới bắt lại lần nữa, mọi người đều căng thẳng theo nàng, đột nhiên nàng mở lời, "Vũ thúc, có thể giúp ta chuẩn bị một ít Đương quy hoặc Hoàng kỳ đem hầm với thuốc bắc không?"

Vũ lão gia nghe lời nàng nói, liền vội vàng cho gia bộc đi bốc thuốc.

"Kiến Nguyệt hắn sao rồi?" Khánh Vy không kìm được tò mò, liền bước lên hỏi.

"Hắn hôn mê rất sâu, không có một chút phản ứng nào với bên ngoài, chứng tỏ đã mất hết nhận thức." Kiến Nguyệt ở một bên cau mày, một bên đồng tử mất phản xạ, chẳng lẽ là tổn thương dây thần kinh, nhưng chuyện tính sau, bổ huyết cho hắn trước đã.

Kiến Nguyệt có chút khó xử, với thời đại này, dù là do gì đi nữa, khả năng lớn nhất cũng là não hoặc dây thần kinh bị chấn thương, nàng có khả năng phải bó tay chịu trận. Nhìn sang Bạch Tinh đang phe phẩy đuôi ở bên cạnh, Kiến Nguyệt nhớ nàng ấy cũng trồng một ít dược thảo, có khả năng đối với y dược cổ đại sẽ có hiểu biết nhất định.

Vũ lão gia rất nhanh đã trở lại, trên tay còn cầm một bát thuốc, từ sáng đến nay có vô số đại phu đã bắt nhi tử nhà hắn uống đủ mọi loại rồi, có điều đều vô ích, hắn cũng đã nản chí, chẳng qua trước mặt Lê tiểu thư, vẫn là không nên tỏ thái độ.

Kiến Nguyệt đột nhiên bảo mọi người đi ra ngoài, chỉ để Bạch Tinh ở lại, đợi cửa phòng đóng lại, mới thấp giọng nói, "Bạch Tinh, dựa vào lời kể, hắn vì bị kích động mà hôn mê chứ không phải vì bệnh tật. Có uống nhiều thuốc cũng vô dụng, vấn đề là hắn hôn mê vì không muốn tỉnh lại, hoặc không thể tỉnh lại. Nếu duy trì trạng thái dài, có thể nguy hiểm đến tính mạng."

Bạch Tinh nhìn người nằm trên giường sắc mặt trắng bệch, môi cũng đang thâm lại, "Ta biết."

"Ngươi biết? Hắn là có chuyện gì?"

"Đoạt hồn."

"Đoạt hồn?" Kiến Nguyệt có chút không ngờ đến, việc này cũng quá tâm linh rồi, nhưng gia nô nói hắn bất tỉnh là bởi vì lúc đó nhìn thấy thứ gì đó mà hoảng loạn, nên đáp án này tương đối hợp lí, bèn nói, "Ngươi có cách nào không?"

"Bước vào trong Quỷ giới, gọi hồn của hắn trở về. Nhưng người đi không thể là ta, nếu nhìn thấy ta, linh hồn tội lỗi của hắn sẽ lập tức bị tan biến, thà rằng cho hắn đi đầu thai thì còn hơn. Có điều để người khác đi, ta cũng không ủng hộ phương pháp này, đến cả những đạo sĩ, những kẻ thuộc quỷ đạo thông thạo Quỷ giới cũng phải e dè phương pháp này." Bạch Tinh lạnh lùng nói, bản thân nàng rất ghét dùng cách này, nguy hiểm chập chùng, chưa kể nhiều kẻ vì đi vào trong Quỷ giới, đã bị linh hồn vất vưởng khác lợi dụng cơ hội mà đoạt xác, khiến chung không có đường để quay trở về, mà chính kẻ ấy nếu như bị phát hiện bản thân là người còn sống, nhất định sẽ bị đám ma quỷ bâu lại trêu đùa, căn bản là sẽ không buông tha cho đi. Bản thân nàng là người hiểu rõ nhất về mối đe doạ này, và cũng vô số lần bắt gặp những kẻ lạc vào Quỷ giới, kết cục thường rất thảm thê.

Kiến Nguyệt nghe nàng giải thích, chớp chớp mắt, nàng tuy không nghe hiểu gì, nhưng sống lưng ớn lạnh, buồn bã nói, "Vậy là không cách nào sao?"

"Ngươi trước để ta suy nghĩ một chút, chắc là sẽ có cách tốt hơn." Bạch Tinh đi đi lại lại.

Ba người kia còn đang ở bên ngoài chờ đợi, đột nhiên cánh cửa bị mở ra, là Kiến Nguyệt, "Vũ thúc, chuyện khẩn cấp, ngươi mau giúp ta chuẩn bị những thứ này."

Vũ lão gia vội vàng chạy ra, cẩn thận nghe, hắn ngạc nhiên há miệng, đây vì sao lại giống đồ cúng thế, Kiến Nguyệt thấy hắn chần chừ, vội giục, "Vũ thúc mau đi, kẻo qua giờ lành."

Vũ lão gia chạy đi thúc giục hạ nhân, Khánh Vy và Khương Húc Nguyệt ở một bên nghi hoặc, liền hỏi, "Kiến Nguyệt, ngươi là muốn làm gì?"

"Đợi lát nữa sẽ nói cho hai ngươi." Kiến Nguyệt gãi gãi đầu.

Không để các nàng đợi lâu, gia bộc của Vũ phủ đã đem đồ đạc cần đến, Khánh Vy nhìn thứ bọn hắn cầm, không phải là đồ cúng đó chứ, lẽ nào chữa bệnh bất thành, liền giúp hắn chuyển sinh luôn.

Kiến Nguyệt nhận đồ xong, liền đóng cửa sập lại, không cho bất kỳ ai nhìn vào bên trong. Bên trong Bạch Tinh sắp xếp đồ, Kiến Nguyệt nhìn cách bố trí, nàng là muốn làm nghi thức gì đây.

"Bạch Tinh, ngươi muốn làm gì thế?"

"Vướng bận ngươi, ta không thể đi lang thang như trước. Chỉ có thể gọi Hồn Quỷ đến đây, bảo hắn lôi hồn kẻ này về." Bạch Tinh nói xong, liền dẫn Kiến Nguyệt đứng ở giữa vòng tròn, sau đó chỉ nói duy nhất một câu, "Ủy khuất ngươi."

Kiến Nguyệt còn chưa kịp hỏi, mắt tối sầm lại, mở mắt lại đã thấy mình đứng trước một khoảng không đen tối vô tận, lại thấy Bạch Tinh ngồi trước mặt nàng, liền đi đến lại gần, "Bạch Tinh, chuyện gì thế?"

Bạch Tinh ngẩng đầu lên, cả đôi mắt đều đỏ như máu nhìn nàng, khiến Kiến Nguyệt giật nảy mình lùi lại, kinh hãi nhìn nàng, "Đừng sợ, là ta, ở đây linh hồn của ngươi sẽ được bảo vệ." Bạch Tinh nói xong, lại nhắm mắt ngồi thiền.

Không đợi nàng nói tiếp, đã cảm thấy mình như đang bị lôi kéo, Kiến Nguyệt lần nữa mở mắt, thứ ấn tượng đầu tiên là khí lạnh quen thuộc cùng mùi hoa lan thoang thoảng, nàng thấy mình đang nằm trong lòng Bạch Tinh, lại nghi hoặc nhìn xung quanh, đây chẳng phải là phòng của các nàng ở trong phủ Lê hay sao?

"Ngươi tỉnh." Bạch Tinh dịu dàng xoa đầu nàng.

Kiến Nguyệt trí óc nhất thời trì độn, mặc kệ động tác của nàng, chỉ hỏi, "Chúng ta đang ở trong phủ Lê?"

Bạch Tinh gật đầu, bình tĩnh kể một nửa câu chuyện đã xảy ra. nàng đã mượn thể xác của Kiến Nguyệt để Hồn Quỷ nhập vào, Hồn Quỷ giải thích cho Bạch Tinh biết, Vũ thiếu gia là ký kết bán linh hồn cho quỷ dữ, nay quỷ muốn đòi mạng hắn, Hồn Quỷ cũng hết cách, đây không phải là chuyện mà hắn có thể làm được. Nếu là bình thường, Bạch Tinh cũng sẽ mặc kệ, nhưng vì không để Kiến Nguyệt thất vọng, nàng liền tự tạo "Lưu hồn thạch" để cho linh hồn của Vũ thiếu gia được thêm vài ngày sống, kịp chăng trối với thế gian, bản thân nàng cũng sẽ không bao đồng giúp hắn phá vỡ khế ước, dù sao cùng quỷ ký kết, chứng tỏ lòng đã không ngay thẳng rồi.

Đương nhiên, Bạch Tinh sẽ không kể toàn bộ sự thật, chỉ nói Vũ thiếu gia cùng quỷ kế khế ước, Hồn Quỷ đồng ý cho hắn kéo dài thêm một ít mạng sống, nhưng sẽ không kéo dài quá một tháng, mạng đã tận, không ai dám tự ý đổi loạn.

Vũ lão gia ban đầu còn nóng lòng, thấy trời đã xế chiều, lại càng bất an đi lại trước cửa, đột nhiên Kiến Nguyệt mở cửa, bế Bạch Tinh ra ngoài, không nói không năng, đằng sau là Vũ thiếu gia đang sụt sịt nước mắt, nhìn thấy Vũ lão gia, liền lao lên ôm lấy.

Khánh Vy và Khương Húc Nguyệt thấy ngươi đã ra, cũng chạy lại hỏi thăm tình huống, nhưng Kiến Nguyệt dường như vô hồn, chỉ đáp cho có lệ. Khánh Vy nghi hoặc nhìn nàng, cũng chỉ cho là nàng mệt, liền đưa nàng về phủ.

Vũ lão gia mừng rỡ như điên, gọi Kiến Nguyệt là thần y, liên tục chạy đến phủ Lê để cảm ơn, thậm chí còn đưa năm mươi lạng bạc, bị Bạch Tinh lấy thân phận Tiểu Hắc từ chối, toàn bộ trả lại.

"Bởi vì thân thể không chịu nổi Hồn Quỷ, nên chỉ mới để hắn nhập vào một chút, kết quả hôn mê suốt hai ngày." Bạch Tinh vuốt mái tóc mềm mại kia.

Kiến Nguyệt hưởng thụ để nàng vuốt, vì đầu nàng quả thực rất đau, người lại mỏi nhức, nàng bị hàng nghìn chuyện dày vò, mà trong đó có vấn đề mà nàng ngày càng để ý, cũng ngày càng nghi vấn.

Bạch Tinh rốt cuộc là ai?

Nàng giúp mình tìm hiểu thế giới này, hết lần này đến lần khác giúp đỡ mình, nhưng lại chưa từng đòi đền đáp, chưa từng nghi hoặc mình vì sao lại mù tịt về mọi thứ đến thế.

Vì sao chuyện gì nàng cũng biết?

Vì sao đến các thế lực siêu nhiên khác cũng phải e ngại nàng ấy?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK