• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Quách Thừa Nhân, anh thật sự định để Thiệu Ninh Thuần ở đây ư?”

Đỗ Nhược Vi chết lặng trong giây lát, ngỡ ngàng nhìn chằm chằm đôi nam nữ đứng trước mặt, lồng ngực bỗng nhiên co rút tột cùng, cơn đau nhói lan ra khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể. Cô nàng theo bản năng lùi về phía sau vài bước, khuôn mặt trắng bệch chẳng còn sức sống. Chưa hết, Thiệu Ninh Thuần thậm chí đưa theo con trai cô ta tới đây, người phụ nữ đó đang muốn chiến tranh trực diện với Đỗ Nhược Vi sao?

Ai mà tưởng tượng nổi Quách Thừa Nhân có thể làm đến mức độ quá đáng như này cơ chứ?

Trước kia, hắn ta ra ngoài cặp kè cùng những người phụ nữ khác thì thôi đi, Đỗ Nhược Vi đã cố gắng nhắm mắt làm ngơ rồi, tuy nhiên, ngày hôm nay, Quách Thừa Nhân hoàn toàn chẳng thèm để tâm tới những cảm nhận của cô, trực tiếp đem theo bạch nguyệt quang cùng với con trai đến đây, căn nhà thuộc về vợ chồng hai người. Dẫu Quách Thừa Nhân chưa từng coi Đỗ Nhược Vi là vợ nhưng ít nhất hắn cũng nên dành cho cho cô chút tôn trọng chứ.

Làm như vậy có khác trực tiếp tát bôm bốp mấy cái vào mặt người con gái.

Bàn tay Đỗ Nhược Vi cuộn tròn thành nắm đấm cố gắng che giấu nỗi run rẩy hiện tại, một đả kích nặng nề rơi từ trên xuống đè lên vai cô khiến Đỗ Nhược Vi nhất thời chưa tài nào thích ứng được. Làm gì có ai nhịn nổi với hành động quá đáng vậy chứ? Bắt cô cùng Thiệu Ninh Thuần ở chung, đối diện với cái cảnh tượng chồng mình ngọt ngào ân ái với người phụ nữ khác, với Đỗ Nhược Vi đó là tận cùng của sự tra tấn, dày vò về cả thể xác lẫn tinh thần.

Đứa bạn thân ai nấy lo phía đối diện nếu chưa đạt được mục đích chia rẽ Quách Thừa Nhân và Đỗ Nhược Vi thì chắc chắn cô ta sẽ không bao giờ dừng tay, thậm chí, cô biết chắc rằng Thiệu Ninh Thuần nhất định giở rất nhiều thủ đoạn, đáng lo nhất là Quách Vị An, đứa con gái Đỗ Nhược Vi yêu thương, bảo bọc suốt thời gian qua.

Đáng sợ nhất khi Thiệu Ninh Thuần đánh chủ ý lên người con bé.

Đôi lông mày trên khuôn mặt Quách Thừa Nhân bất giác nhíu chặt, hắn ta ngang nhiên nắm tay tình nhân ngay trước mắt Đỗ Nhược Vi, thái độ hằn học cùng với ngữ khí khó chịu, mặt mũi sa sầm: “Thì sao? Đỗ Nhược Vi, cô có ý kiến gì à? Tôi để yên lâu ngày chắc cô bắt đầu ảo tưởng tới những thứ không thuộc về bản thân rồi nhỉ? Nếu vậy để tôi nhắc lại lần nữa, tôi chỉ là thông báo để cô biết thôi, còn cô chỉ có thể lặng im chấp nhận lời tôi đặt ra, cấm ý kiến ý cò. Cái thứ đi ăn nhờ ở đậu nhà người khác cứ tưởng mình cao sang lắm.” Từng thang âm vô cùng cay nghiệt, đến bây giờ Quách Thừa Nhân vẫn không quên đay nghiến, giễu cợt Đỗ Nhược Vi.

Sắc mặt cô nàng tái nhợt.

“Hừ, diễn quả thật rất giỏi. Đỗ Nhược Vi, tôi thấy cô nên gia nhập giới giải trí đóng phim được đấy, tôi đảm bảo rằng cô nhất định giành giải Oscar.” Người đàn ông vòng tay dịu dàng ôm lấy vai Thiệu Ninh Thuần, gầm gừ thành tiếng: “Tôi cũng chẳng ngần ngại nói cô biết rằng tôi với tiểu Thuần suốt thời gian vừa rồi luôn ở cạnh nhau, nếu không phải vì cô ấy nghĩ cho cô thì tôi đã mang tiểu Thuần về đây từ lâu rồi. An phận chút cùng cái thứ nghiệt chủng kia của cô đi, tránh ảnh hưởng tới con trai cũng như gia đình chúng tôi.”

Gia đình chúng tôi?

Nghe thấy bốn chữ vừa rồi, kỳ thực lòng Đỗ Nhược Vi chua xót tột cùng. Toàn thân người con gái như bị ai đó rút cạn sức lực, đôi bàn chân mềm nhũn đã chẳng còn đứng vững được nữa, liên tục run rẩy thiếu chút nữa ngã ra nền đất lạnh lẽo. Thứ Đỗ Nhược Vi khát khao bao nhiêu lâu nay vậy mà Thiệu Ninh Thuần chả cần tốn chút công sức nào cũng có thể đoạt được một cách dễ dàng.

Cay đắng làm sao.

Đường đường là chính thất, người vợ danh chính ngôn thuận được pháp luật công nhận, nhưng Đỗ Nhược Vi khi đứng trước Quách Thừa Nhân ngọt ngào bên người phụ nữ khác, cô hoàn toàn bất lực, lồng ngực phập phồng lên xuống theo từng hơi thở yếu ớt. Bả vai cô nàng run lên, sống lưng đổ đầy mồ hôi.

Thiệu Ninh Thuần cong môi, tuy nhiên, cảnh tượng ấy Quách Thừa Nhân không hề thấy được, trong lòng cô ta tràn trề cảm giác đắc ý đi cùng sự thỏa mãn. Tuy nhiên, người phụ nữ nhanh chóng nhập vai, ra vẻ tốt bụng khoác tay Quách Thừa Nhân, bọn họ từ nãy đến giờ luôn dính chặt lấy nhau chưa từng tách ra.

Cô ta phồng má, dựa vào vai Quách Thừa Nhân, nũng nịu mở lời: “Kìa Thừa Nhân, anh đừng gắt gỏng với Nhược Vi vậy, cậu ấy chịu khổ lắm rồi.” Thiệu Ninh Thuần nói xong tiếp tục hướng mắt về Đỗ Nhược Vi, bên ngoài thì làm ra dáng vẻ đáng thương nhưng thực chất đang cố tình chọc ngoáy, ghét bỏ: “Nhược Vi, tôi hiểu rõ xen vào vợ chồng cậu là sai, tuy nhiên nhà tôi cùng con trai đang ở hiện tại xảy ra chút sự cố, đành phiền Thừa Nhân cùng cậu một thời gian nhé. Hy vọng cậu thông cảm, đằng nào đứa trẻ cũng là con trai anh ấy, ít nhất phải gọi cậu một tiếng mẹ kế. Thằng bé ở đây chơi cùng con gái cậu chắc chắn sẽ bớt nhàm chán.”

Người phụ nữ ỷ sủng mà kiêu, khuôn mặt Thiệu Ninh Thuần vênh váo ném về phía Đỗ Nhược Vi ánh mắt lộ ra những tia khiêu khích, ý đồ thâm sâu khó lòng đoán được. Chỉ là Quách Thừa Nhân quá say đắm cô ta, chỉ chăm chăm tức giận trừng Đỗ Nhược Vi mà hoàn toàn không để ý đến hiện tại trên khuôn mặt Thiệu Ninh Thuần tràn ngập sự cay độc, âm mưu đi cùng với sự toan tính.

“Em khỏi cần nhiều lời với cô ta làm gì. Ở đây, quyền do anh quyết định, Đỗ Nhược Vi chẳng qua chỉ là tấm bình phong để trưng bày thôi.” Khác xa với thái độ kiên quyết rắn rỏi đầy tàn nhẫn vừa nãy, Quách Thừa Nhân giờ đây luôn nhìn Thiệu Ninh Thuần với ánh mắt cưng chiều vô hạn, dịu dàng với từng cử chỉ, hành động: “Em ở đây đến lúc nào tùy thích, Đỗ Nhược Vi chả là cái thá gì đâu, lần sau cứ mặc kệ cô ta đi. Đằng nào sau này em cũng trở thành nữ chủ nhân nơi đây, đợi đến lúc thích hợp anh nhất định loại bỏ một số kẻ lòng dạ độc ác, tránh rước họa vào thân.” Vừa lên tiếng, Quách Thừa Nhân vừa đá xéo Đỗ Nhược Vi phía đằng kia.

Khóe mắt người con gái đỏ ửng lên, sống mũi cay xè. Đỗ Nhược Vi cúi gằm mà xuống đất che giấu sự tang thương viết rõ trên khuôn mặt nhợt nhạt khi khiến ai nấy đều cảm thấy xót xa. Cô muốn che giấu sự yếu đuối của bản thân hiện tại, Thiệu Ninh Thuần chắc hẳn đang mong cười vào mặt Đỗ Nhược Vi lắm.

Chứng kiến một con người khác từ Quách Thừa Nhân khi quan tâm từng li từng tí với Thiệu Ninh Thuần, nói không ghen tị thì chính là Đỗ Nhược Vi đang nói dối. Cô ước ao rằng, chỉ cần hắn ta đối với mình bằng một phần ba như vậy người con gái đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Tuy nhiên, ước mơ mãi mãi chỉ là mơ ước.

Từ đó, Thiệu Ninh Thuần ngang nhiên dọn vào nhà sống cùng Đỗ Nhược Vi, cô ta thậm chí còn được đối xử vô cùng đặc biệt như thể người phụ nữ đó mới chính là thiếu phu nhân nhà họ Quách, còn Đỗ Nhược Vi như thể vô hình ở nơi đây.

Đặc biệt, Quách Vị An sau thời gian quan sát, con bé nằm trong lòng mẹ, mở miệng hỏi, thanh âm non nớt: “Mẹ ơi, cô kia với bạn nhỏ sống chung với chúng ta là ai vậy ạ? Sao ba với hai người họ trông có vẻ thân thiết?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK