• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sức khỏe Kiều Sân từ nhỏ đã kém nên Phó Qua cũng không nghĩ nhiều, anh nhìn người lớn đang vừa đi vừa nói chuyện phía trước, hỏi cô: "Có cần đi bệnh viện khám không?"

Kiều Sân chỉ là thuận miệng nói dối chứ không phải thật sự không khỏe, ngay lập tức cô kéo tay Phó Qua, lóng ngóng nói: "Không cần đâu, Qua ca. Chỉ là chút bệnh cũ, chắc là vừa nãy ngồi bên trong lâu quá nên có chút bức bối thôi ạ, ra ngoài hít thở không khí một chút là được."

Mặt Phó Qua đầy vẻ quan tâm, nhẹ nhàng lấy tay giúp cô thuận khí, giọng nói cũng dịu dàng hơn: "Em thấy không khỏe thì nên nói sớm với anh, dì Đường cũng không phải là người tính toán so đo."

Kiều Sân nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh, tâm trạng bởi vì Kiều Niệm mà không vui cũng tan dần, ngọt ngào thẹn thùng kéo tay Phó Qua: "Vâng."

Đáp lời xong, cô ta như nhớ tới cái gì, giả mù sa mưa nói: "Vừa rồi em nhìn thấy chị, sao chị ấy lại chạy tới Thủy Tạ Hiên? Em nhớ ba từng nói là ba mẹ ruột chị ấy là người huyện Tháp Hà, mỗi ngày tàu hỏa chạy từ Nhiễu Thành đến huyện Tháp Hà chỉ có một chuyến, có phải là chị ấy không mua được vé không?"

Nghe vậy, Phó Qua cũng cau mày quay đầu nhìn Thủy Tạ Hiên, nhưng cũng không quá để tâm: "Có lẽ vậy."

Kiều Sân cắn môi hồng, ngập ngừng nói: "Thực ra hôm nay trước khi chị gái em đi, chị ấy có cãi nhau với bà nội, chị ấy không lấy tiền mà bố đưa cho chị ấy. Có vẻ chị ấy nghĩ là chúng ta đuổi chị ấy đi! Còn có chuyện của em và anh...em... Qua ca, em quá tham lam, lẽ ra em không nên cướp anh khỏi tay chị ấy."

"Không liên quan tới em!" Phó Qua thấy mắt Kiều Sân ngấn nước, ngực đau nhói, lập tức nói: "Là anh thích em trước. Kiều Niệm...sẽ chúc phúc cho chúng ta."

Từ nhỏ Kiều Sân sức khỏe không tốt, nhu nhược yếu ớt, chuyện dũng cảm duy nhất dám làm là ở bên anh. Làm một người đàn ông, anh không thể nào không chịu trách nhiệm.

Kiều Sân yếu đuối như vậy, không có anh chăm sóc, anh thật sự không yên tâm. Còn Kiều Niệm, anh chỉ có thể nói xin lỗi.

"Dạ."

Kiều Sân thấy nét mặt Phó Qua vô cùng lạnh lùng khi nhắc tới Kiều Niệm, cũng không có bao nhiêu tình cảm dư thừa, tâm trạng cô đã dễ chịu hơn, nhẹ nhàng đáp một tiếng.

Trong lòng thì đang suy nghĩ lý do Kiều Niệm đến Thủy Tạ Hiên.

Có thể là giống như bà nội nói, Kiều Niệm đến đây chỉ là trùng hợp.

- ---

Tâm trạng Kiều Sân vui vẻ, khóe miệng mỉm cười, đột nhiên, cô liếc thấy ở một góc khác có người đi ra.

Kiều Niệm?!

Kiều Niệm vẫn mặt bộ quần áo khi ra ngoài lúc trưa, áo sơ mi kẻ sọc bên ngoài áo phông và quần đùi denim màu xanh nhạt bên dưới, để lộ ra hai chân xinh đẹp thẳng tắp và đôi mắt trắng sáng ngời.

Khuôn mặt đó cũng nổi bật không kém, đôi mắt đen nhánh với hàng mi cong vút, trên người cô như đang ẩn giấu một thứ mê lực nào đó.

Phó Qua cũng nhìn thấy Kiều Niệm, kinh ngạc thốt lên: "Kiều Niệm?"

Trừ Kiều Niệm hắn còn thấy những người khác.

Bọn người Kiều Vi Dân đang đi phía trước, nghe thấy tiếng của Phó Qua liền dừng lại nhìn qua.

Đường Vi vốn đang đi ở phía trước, không biết đã nhìn thấy ai, đột nhiên ngừng nói chuyện với Hà Ngọc Quyên.

Bà để con gái dìu sang, đi tới trước mặt Giang lão gia, vui vẻ nhẹ nhàng chào hỏi: "Giang lão, sao ngài lại ở Nhiễu Thành?"

Giang lão?

Đám người Kiều gia đồng loạt sững sờ?

Không biết Phó phu nhân nghĩ tới cái gì, sắc mặt hơi thay đổi, đảo mắt nhìn lướt qua đoàn người Giang gia.

Giang?

Bà từng nghe qua dòng tộc này, chắc không phải là họ Giang mà bà đang nghĩ tới chứ?

Hào môn ở Nhiễu Thành cũng chia thành ba sáu chín loại, Kiều gia chỉ vừa bước chân vào cái vòng này, cũng lắm chỉ được coi là hạng chín, Phó gia mạnh hơn Kiều gia nhiều vì Phó gia có người là quan chức.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
︵ƔƊ
︵✿ɣêʊ ɣêʊ ɗâʊ‿✿21 Tháng sáu, 2023 10:05
Mình sẽ cố gắng ra nhiều chương
T
tien18 Tháng sáu, 2023 22:16
Sao ít chương mới ad, ra nhiều hơn ad
KL
Khương Ly14 Tháng sáu, 2023 12:38
huhu hóngggggg
TT
Trần Trinh17 Tháng năm, 2022 13:44
Hóng chương mới
BÌNH LUẬN FACEBOOK