• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tưởng Thiên Du dứt khoát hoàn toàn không để ý đến hai người đàn ông còn lại trong phòng thẩm vấn, cô khẽ gật đầu.

“Mong cô xem xét thật kỹ những thứ trên mặt bàn, khi cần thiết cũng có thể lựa chọn chạm vào cảm nhận, nếu như cô cảm thấy cô đã sẵn sàng thì hãy nhắm mắt lại.”

Cô rất nghe lời tỉ mỉ quan sát từng thứ một.

Nếu như trong nháy mắt khi xảy ra tai nạn, Chu Nhã thông qua đèn xe chói mắt có thể nhìn thấy cái gì, thì thứ đầu tiên lọt vào mắt cô chính là đồ trang trí và mặt dây chuyền ở phía sau cửa kính trước mặt. Cảnh sát lựa chọn hai món đồ này cũng là ôm ý tưởng có thể truyền cảm hứng kích thích trí nhớ của cô tốt hơn.

Ngay sau đó, cô nhắm mắt lại và nặng nề thở ra.

Bên tai vang lên tiếng dẫn dắt trầm tĩnh nhưng vẫn có lực của cảnh sát Ngô, gần như trong chớp mắt đó Tưởng Thiên Du đã xuất hiện trên con đường nhỏ ở phố Trương Hoàng, thậm chí cô còn có thể cảm nhận được thỉnh thoảng lại có vài giọt mưa lạnh lẽo rơi trên mu bàn tay, xung quanh yên tĩnh chỉ còn lại tiếng va chạm giữa giày cao gót và đường nhựa.

Cô chậm rãi đi về phía trước, không biết đã qua bao lâu, cuối cùng thì phía sau cũng truyền đến âm thanh quen thuộc khi bánh xe lăn qua những viên đá.

Bíp ——Cô nhanh chóng quay đầu lại, lần này lại vô cùng thuận lợi xuyên qua ánh sáng trắng từ đèn xe trước mặt và trực tiếp nhìn thấy đồ trang trí trâu vàng phía sau cửa sổ xe và mặt dây chuyền thủy tinh đang rung động kịch liệt.

Sau đó là đôi tay nắm chặt vô lăng.

“Tay? Tay như thế nào?” Cảnh sát Ngô vội vàng hỏi.

“Nổi gân xanh… Dường như mu bàn tay còn có vết thương, thoạt nhìn giống như tay của đàn ông.” Tưởng Thiên Du vẫn nhắm chặt hai mắt, khách quan miêu tả vài chi tiết.Đột nhiên toàn thân cô bắt đầu run rẩy dữ dội!

Thì ra ở trong ký ức của Chu Nhã, cô đã bị xe Jeep tông mạnh và bay ra ngoài, thậm chí sau khi rơi xuống đất còn có thể cảm giác được máu đang chậm rãi chảy ra từ vết thương ở phía sau đầu.

Cô mệt mỏi mở to mắt, lúc này cô chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng chói mắt, thông qua tiếng động cơ thì có thể phán đoán được hẳn là xe Jeep đã dừng lại.

Cộp, cộp, cộp.

Là tiếng bước chân, vậy mà tài xế lại bước xuống xe.

Cô giãy dụa cố gắng mở to mắt thế nhưng cũng chỉ có thể nhìn thấy đôi chân mơ hồ trong ánh sáng chói mắt, trên chân đối phương đang mang… giày thể thao?

Khi người kia càng ngày càng đến gần, ngoại trừ mùi máu tươi phảng phất trong không khí thì dường như còn có thêm mùi hương khác.

“Mùi gì?” Cảnh sát Ngô ở bên cạnh cố gắng giúp cô đánh thức hoàn toàn ký ức và giác quan của mình.

“…” Tưởng Thiên Du hít sâu một hơi, không chắc chắn nghiêng đầu: “Có hơi quen thuộc…”Đó là mùi rất giống mùi xăng dầu hòa với mùi gỗ, lại thêm lúc ấy xảy ra tai nạn khi đang có mưa phùn, nước mưa, bùn đất, máu và mùi khí thải xe hơi che giấu tối đa các đặc điểm trên người đối phương làm cho việc phân biệt trở nên khó khăn hơn.

Nếu như không phải mùi hương mơ hồ này thật sự mang đến cho cô cảm giác quen thuộc thì có lẽ là ngay từ đầu cô đã bỏ qua nó rồi.

Chờ đã!

Tại thời điểm ký ức đang chìm vào trong nỗi lo lắng, Tưởng Thiên Du vô thức nín thở.

Ngộ nhỡ người cảm thấy quen thuộc với mùi hương này không phải là thân thể của Chu Nhã mà chính là cô thì sao đây? Từ khi cô tỉnh dậy từ trong cơ thể của Chu Nhã, tính toán đâu ra đấy thì cũng không lâu, những người cô đã gặp, những gì cô đã trải qua đều rất có hạn.Ở đâu… Cuối cùng thì cô đã từng ngửi thấy mùi hương này ở đâu…Những ký ức ít ỏi dường như đã biến thành những mảnh vỡ giống như bông tuyết bay giữa không trung, cô ngửa đầu cố gắng tìm kiếm điều gì đó từ hình ảnh ấy.

Nổi gân xanh, trên mu bàn tay có vết sẹo mờ nhạt.

Ngược đèn xe dẫn đến việc giày thể thao trông hơi cũ kỹ và thay đổi màu sắc.

Mùi xăng hòa với mùi gỗ trên người.

Vài ký ức đặc biệt tạo thành vòng tròn trước mắt cô, tung bay rồi lại rơi xuống, dường như đang cười nhạo cô không bao giờ nhận ra điểm mấu chốt trong đó.

Thời gian chậm rãi trôi qua từng giây từng phút, Kỳ Tử Ngang dựa vào cửa nhìn người phụ nữ ngồi trên ghế thẩm vấn, trên trán cô lấm tấm mồ hôi, sau đó anh lại tiến hành trao đổi ánh mắt với cảnh sát Ngô, lo lắng có nên cứng rắn kêu dừng lại hay không.

Dù sao thì thoạt nhìn đối phương cũng vô cùng khó chịu, cho dù là vì phá án thì bọn họ cũng không muốn nhìn thấy người liên quan đến vụ án xuất hiện bóng ma tâm lý, hơn nữa Chu Nhã còn là nạn nhân của vụ án gây tai nạn rồi bỏ trốn.Đột nhiên Tưởng Thiên Du đứng bật dậy từ trên ghế, cô không ngừng thở dốc, khàn giọng nói: “Là gã!”

“Là kẻ bắt cóc con tin trong bệnh viện, là gã!”

Cô nói lời này vô cùng chắc chắn, bởi vì khi vụ án bắt cóc con tin xảy ra thì cô đã tiếp xúc gần với gã bắt cóc, hẳn là cô sẽ không nhìn lầm các chi tiết trên người đối phương.

Lý do mà lúc trước cô không thể liên tưởng hai người này với nhau, thật sự là vì lúc đó cho dù có bắn đại bác thì cũng không thể ngờ được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK