• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngọc Lam dậy sớm nấu cơm xong thì lấy quần áo của cả nhà ra giặt rồi phơi lên thì trời cũng đã sáng,cô cũng đã đun nước pha trà và quét dọn trước sau sạch sẽ rồi gặp mẹ anh nói:

- Thưa bác! Lát nữa bác có thể cho Minh Tiên đưa cháu đến mảnh vườn để cháu bắt đầu làm việc luôn được không ạ?

Thật ra đêm qua mẹ của Minh Lãm đã tính toán sáng nay sẽ bắt Ngọc Lam đi làm sạch mảnh vườn nhưng khi bà còn chưa kịp mở lời thì cô đã nói trước nên cũng không có cớ gì để gây khó dễ cô nên bà chỉ:" Ừ " một tiếng mà thôi.Đúng bảy giờ sáng Minh Tiên đưa Ngọc Lam đến mảnh vườn rộng khoảng hai nghìn mét vuông vẻ mặt của Minh Tiên hơi hoang mang nhìn cô bạn nói:

- Mảnh vườn này nhà mình đã để hoang ba,bốn năm không có ai làm rồi liệu một mình bạn có thể làm được không?.

Ngọc Lam nhìn mảnh đất rộng lớn mọc đầy cây, cỏ dại thì chỉ biết cười trừ ậm ừ cho qua chuyện với cô bạn thôi chứ cô biết nói gì bây giờ vì Minh Tiên vừa may đồ vừa chăm sóc mẹ nên cô phải về nhà còn một mình Ngọc Lam tự động viên bản thân nói:

- Ngày xưa ông bà còn phải đi khai phá rừng làm rẫy giờ mình chỉ là dọn dẹp cái đống cỏ dại này thôi,mình sẽ làm từng tí một thế nào thì cũng xong,cố lên Ngọc Lam.

Miệng thì nói nghe thấy nhẹ nhàng nhưng khi Ngọc Lam bắt tay vào việc thì chỉ muốn nằm vật ra trên mảnh vườn này do vườn để hoang mấy nằm nên cỏ mọc nhiều, đất thì khô cứng nên cô gái nhỏ lần đầu cuốc cỏ mà tay chân như muốn rụng rời,chiều hôm ấy khi Ngọc Lam về đến nhà thì trời cũng đã nhá nhem tôi cô vội vào bếp xem cơm nước Minh Tiên đã nấu chưa nếu không cô phải đi nấu ngay kẻo mẹ anh lại nói này nói kia.

Khi cô mở lồng bàn ra thì thấy có một phần cơm để lại thì Minh Tiên đi vào nói:

- Cơm mình để phần cho bạn đấy Ngọc Lam, bạn mau đi tắm rửa rồi ăn cơm nha,mình thấy muộn rồi bạn chưa về nên nấu cơm cho mẹ ăn để mẹ còn uống thuốc.Mà cô nông dân hôm nay làm việc thấy thế nào? Có ổn không đấy?.

Ngọc Lam mặc dù làm việc rất mệt nhưng vẫn nở một nụ cười tươi nói:

- Mình thấy ổn, cũng không quá khó như mình tưởng tượng nhưng chắc mình phải mất vài tuần mới dọn sạch được cỏ rác bên ấy trong thời gian này nếu chiều mình về muộn bạn có thể giúp mình nấu cơm không?.

Minh Tiên nhìn ra cô bạn này khá tậm tâm với công việc của nhà mình nên cầm tay của Ngọc Lam lên nhìn thấy hai lòng bàn tay cô bạn đã đỏ lên và phổng dộp thì thương cảm nói:

- Bạn cứ yên tâm làm việc của mình đi còn việc nhà khi nào rảnh thì làm cũng được,mình cũng là một cô gái đảm đang không thua gì bạn đâu đấy nhá.

Mặc dù Minh Tiên đã nói như vậy nhưng Ngọc Lam vẫn cố gắng dậy sớm tranh thủ làm xong hết mọi công việc nhà rồi mới đi làm vườn,sau hơn ba tuần cuốc cỏ rồi cào gọn vào thành đống đốt thì mảnh vườn đã sạch sẽ nhưng trên từng tấc đất ấy đã thấm đượm rất nhiều giọt mồ hôi của Ngọc Lam đã rơi xuống.Và cho dù có mệt như thế nào đi nữa thì Ngọc Lam cũng không hé răng than mệt lấy một lời nhưng Minh Tiên lại là cô gái rất hiểu cho hoàn cảnh của bạn nên cô cũng hay nhỏ to tâm sự và động viên Ngọc Lam.

Mà cũng kể từ hôm đám cưới đến nay ba mẹ của Ngọc Lam cũng không hề đến thăm con gái sống như thế nào ở nhà chồng còn Ngọc Lam thì ngay hôm rước dâu mẹ cô đã dặn dò:" Con qua nhà Minh Lãm rồi thì đừng có gây chuyện gì khiến ba mẹ phải xấu mặt đấy nghe không? Mà con cũng không cần phải về thăm ba mẹ làm gì khi nào ở nhà có việc quan trọng mẹ sẽ nói bác Hà qua nhà bên ấy xin cho con về."

Hôm nay,Minh Tiên phải đi lấy vải về may cho khách nên Ngọc Lam ở nhà cùng mẹ anh,khi cô đang lúi húi chà nồi ở sau nhà thì nghe tiếng mẹ anh gọi:

- Ngọc Lam! Cô mau vào đây tôi có việc cần cô.

Ngọc Lam vội rửa tay lau khô rồi chạy nhanh lên phòng khách lễ phép nói:

- Dạ bác cần gì để cháu làm giúp cho ạ.

Mẹ của Minh Lãm ngập ngừng nói ra:

- Tôi muốn đi vệ sinh,cô có ngại không?

Trong những ngày Ngọc Lam ở đây thì vệ sinh cá nhân và tắm gội cho mẹ anh đều do Minh Tiên làm nhưng giờ con gái không có ở nhà nên bà phải lên tiếng nhờ cô con dâu hờ này vậy,mẹ anh có suy nghĩ riêng rằng Ngọc Lam có lẽ sẽ không dám giúp một người ngồi xe lăn đi vệ sinh hôi thối đâu nhưng bà còn chưa kịp nghĩ xong thì Ngọc Lam đã đẩy xe lăn của mẹ anh đến trước phòng vệ sinh rồi cúi xuống đưa hai cánh tay của mình ra mạnh mẽ bế mẹ anh lên rồi nói:

- Thật ra cháu đã nhìn thấy Minh Tiên giúp bác làm vệ sinh cá nhân rồi nên bác cứ yên tâm để cháu giúp bác nha.

Ngọc Lam bế bổng mẹ của Minh Lãm rời khỏi xe lăn rồi đi vào trong đặt mẹ anh ngồi nhẹ nhàng lên bồn cầu xong cô đi ra ngoài nói vọng vào:

- Cháu sẽ đứng ngay ở ngoài bác cần gì cứ gọi cháu ạ.

Sau khi Ngọc Lam giúp mẹ anh vệ sinh cá nhân xong thì lại bế bà ra ngồi xe lăn rồi đẩy bà ra phòng khách rồi mới ra sau nhà tiếp tục công việc khi nãy đang làm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK