• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vương thái y tuổi đã cao bước từ trong phòng ra, ngồi bên bàn, lẩm nhẩm nói: “Kì lạ, bệnh tình của nàng ta rõ ràng đã sắp khỏi đến nơi, sao đột nhiên lại sốt cao thế này?”.

“Trời ơi, Vương thái y xin ngài đừng ngồi suy đoán nguyên nhân nữa, mau mau kê đơn bốc thuốc đi. Ngài xem chủ nhân của chúng tôi đang sốt xình xịch kia kìa.” Bách Hợp giục giã, cũng phải mà, nếu còn tiếp tục sốt nữa, chủ nhân của họ sẽ chín mất!

Nóng! Nóng! Nóng! Lẽ nào nàng đã bị Thái thượng lão quân bỏ vào lò nung linh đan rồi? Không thể nào, nàng chỉ tắm nước băng thôi, đâu có đại náo thiên cung. Chuyện gì thế này? Ai? Là ai đang đổ Hoàng liên[7] vào miệng nàng thế này? Cố gắng để mở mắt ra, Nhan Tử La thấy Bách Hợp đang nhìn nàng với vẻ mặt hết sức lo lắng.

“Ngươi sao thế?”, giọng nói đó khiến chính bản thân nàng cũng không muốn nghe, còn khó nghe hơn cả giọng vịt đực.

“Người tỉnh rồi, làm nô tì sợ muốn chết. Vương thái y nói cơ thể người còn yếu, có thể nửa đêm lại bị lạnh”, Bách Hợp bưng khay thuốc chau mày nói.

Ha ha, Vương thái y đoán sai rồi, nếu để ông ta biết là do nàng cố ý tắm băng nên mới ra nông nỗi này, không biết vị thái y thích càu nhàu đó có càu nhàu nàng tới chết không, thật là một cảnh tưởng tức cười.

“Chủ nhân? Người cười gì thế?” Bệnh nặng thêm rồi mà còn vui vẻ được? Lẽ nào sốt cao quá nên hỏng não mất rồi, xem ra lại phải phiền Vương thái y tới khám lại lần nữa thôi…

[7]Hoàng liên: Một vị thuốc rất đắng.

“Thuốc ngươi đang cầm là của ta hả?”, nhìn vẻ mặt lo lắng của Bách Hợp, Nhan Tử La lập tức điều chỉnh tâm trạng, ánh mắt đáng thương nhìn bát thuốc. Thật là không dễ dàng gì, vì Ung Chính đại nhân, hãy nhìn xem nàng đã phải bỏ ra bao nhiêu công sức? E là số thuốc đông y cả đời này của nàng sẽ được uống hết trong mấy ngày nay mất! Miệng nàng hiện giờ còn đắng hơn cả Hoàng liên đây? Có điều đã là thân nữ nhi “khi khó khăn biết kiên nhẫn chờ đợi, khi thuận lợi tích cực phát huy”. Cố gắng tới khi vị đại gia này đi rồi thì nàng đã thắng lợi! Gắng gượng ngồi dậy, nàng run run đón lấy bát thuốc từ tay Bách Hợp. Nàng cũng chẳng muốn run đâu, nhưng thực sự không còn chút sức lực nào nữa. Tiếp đó Nhan Tử La vui vẻ uống một hơi hết bát thuốc, bộ dạng cứ như sắp chết khát đến nơi, khiến Bách Hợp phải nghệt mặt ra nhìn. Chủ nhân hai ngày trước khi uống thuốc còn phải vừa dỗ dành vừa đe dọa. Hôm nay… thật lạ!

Ngày thứ hai sau khi Nhan Tử La thành công trong việc khiến bệnh tình thêm nặng, Dận Chân nhận được thánh chỉ của Hoàng thượng đi tiếp giá. Trong khu nhà chỉ còn lại phụ nữ và trẻ em. Được mấy ngày, đám vợ lớn vợ bé của Tứ gia cũng lần lượt kéo nhau về kinh thành, ở đây chẳng còn gì thú vị nữa, bức bối chết đi được. Thế là chỉ còn nàng vợ bé họ Nhan ở lại chăm sóc cho đứa con gái chưa tròn hai tuổi. Thê thảm không? Đương nhiên là thê thảm rồi, chỉ nghĩ thôi Nhan Tử La cũng thấy tức giận, cố gắng khịt khịt mũi. Khang Hy làm việc cũng thật là… loạn xì ngầu, luôn thích tấn công bất ngờ, hơn nữa lại chẳng đúng lúc gì cả. Ngay ngày hôm sau, sau khi nàng nghĩ nát óc để khiến bệnh tình thêm trầm trọng thì lại điệu người đi mất, thế thì nàng còn vờ vịt cho ai xem? Hại nàng sau khi đám vợ lớn vợ bé kia của Tứ gia đi rồi còn phải uống thêm mấy ngày thuốc nữa, hại nàng bây giờ dù ăn bất cứ thứ gì cũng chỉ thấy có một vị đắng… Thật chỉ muốn chạy qua chặt gẫy hai chân Khang Hy đi mà thôi! Có điều những ngày tiếp theo có thể nói là bình yên trở lại rồi.

Khi Nhan Tử La hoàn toàn bình phục tới mức có thể nhảy nhót vui vẻ thì đã là mùa thu, tốc độ bò của Ái Tân Giác La Khuynh Thành cũng ngày càng nhanh hơn, ngày nào cũng nghịch ngợm như một con khỉ con lấm lem.

Mùa đông, Ái Tân Giác La Khuynh Thành đã chập chững học đi, ngày nào cũng kéo Nhan Tử La đi theo mình, hại cho lưng của nàng chỉ muốn gập xuống thành dấu hỏi.

Nhan Tử La đổi giường sang kiểu giường sưởi đúng như mong muốn, hàng ngày chỉ cần Ái Tân Giác La Khuynh Thành không tới làm phiền, nàng sẽ ngủ đến khi mặt trời lên cao bằng ba con sào. Cuộc sống như vậy có thể coi là một cuộc sống hạnh phúc. Chớp mắt, đã sắp đến Tết!

Thấy Bách Hợp và bọn người dưới bận rộn quét dọn khắp trong phòng ngoài vườn, dán chữ Phúc, khâu áo mới, Nhan Tử La cũng bị lây không khí vui vẻ háo hức đó. Ở thời đại của nàng mỗi năm đón Tết không còn cảm giác háo hức nữa, đâu có khiến người ta chờ đợi trông ngóng như thế này.

Nạp Lạt thị sai người tới nói Dận Chân muốn hai mẹ con nàng hồi phủ đón Tết, nhưng có dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng thấy điều đấy là không thể, vị đại gia đó còn hứa sẽ đặt tên cho con gái, thế mà đã nửa năm trôi qua, con gái nàng vẫn tên là Khuynh Thành. Đương nhiên, không đặt tên cho nó càng tốt, tránh khiến nó trở thành một Cách cách hết sức tầm thường giống như những Cách cách khác. Nhưng hồi thành đón tết? Khó thật đấy, nàng trước nay vẫn không thích những nơi quá náo nhiệt, huống hồ còn có cả những người quen và không quen, lại thêm một xe lễ nghĩa… Nhan Tử La ngẫm nghĩ một hồi, thấy vẫn nên ở lại đây đón năm mới thôi, năm ngoái chẳng phải vẫn thế sao? Sau khi suy nghĩ kĩ càng, nàng cảm ơn ý tốt của Nạp Lạt thị, vị tỷ tỷ này có lẽ cũng thấy đã hết hi vọng ở nàng rồi.

Đêm giao thừa, ăn sủi cảo xong, bảo bối Khuynh Thành vì hiếu kỳ nên cứ đi đi lại lại, mặc một bộ y phục đỏ rực, cả người con bé cứ tròn lẳn như cục bông, có điều, mập mạp trông lại đáng yêu. Ngắm đứa con gái hiếu động, Nhan Tử La đột nhiên có chút thương cảm, ở nhà chắc cũng đang đón Tết rồi nhỉ? Bố mẹ nàng đang làm gì? Năm thứ hai không có nàng có phải họ cũng đã dần quen rồi không, hay vẫn lặng lẽ buồn bã khi ngắm nhìn những đồ vật liên quan tới nàng?

Xuống giường, đi giày xong, nàng ra khỏi phòng, không cho Bách Hợp đi theo, từ từ bước tới bên hồ, dựa vào gốc cây, không biết nước mắt giàn giụa khắp mặt từ bao giờ. “Bố mẹ, bố mẹ có khỏe không? Con gái rất nhớ bố mẹ”, nàng từ từ ngồi trượt xuống đất, ngẩng mặt lên nhìn trời, làm như thế nước mắt sẽ không rơi xuống được. Có điều nước mắt lại càng chảy ngược vào tim.

“Chủ nhân, muốn khóc thì người hãy khóc đi! Cứ kìm giữ trong lòng sẽ không tốt cho sức khỏe”, Bách Hợp cũng nghẹn ngào. Chủ nhân vào phủ đã được ba năm, nhưng chưa một lần quay về nhà mẹ đẻ, nhớ lão gia và phu nhân cũng là chuyện bình thường. Huống hồ phu nhân vẫn còn thương yêu Cách cách nhiều như thế.

“Bách Hợp, ngươi có nhớ cha mẹ mình không?”, Nhan Tử La nghẹn ngào hỏi.

“Nô tì không có cha mẹ, chỉ mong cả đời được đi theo chủ nhân thôi”, Bách Hợp đáp.

“Thì ra chúng ta giống nhau”, Nhan Tử La buồn buồn nói. Trong thế giới này họ giống nhau, đều không có cha mẹ.

“Chủ nhân không giống nô tì, lão gia, phu nhân đều rất thương yêu tiểu thư”, Bách Hợp lại nói.

“Thương yêu? Chưa thấy nhà ai thương yêu con cái mà lại đưa nó vào lao ngục thế này”, Nhan Tử La nói, trong giọng nàng không có oán hận, chỉ có chấp nhận số phận.

“Chủ nhân, người nhớ nhà có thể xin với Phúc tấn, Phúc tấn có lẽ sẽ cho phép người về thăm cha mẹ”.

“Thôi, gặp rồi càng thêm đau lòng.” Ngộ nhỡ bị lộ tẩy thì hỏng. Nhan Tử La đứng dậy, “Ôi, tết nhất mà nói mấy chuyện này làm gì, hãy vui vẻ mà đón năm mới đến. Chúng ta có nên đi đốt pháo không? Đi thôi, rất nhiều năm rồi ta không đốt pháo hoa”, nói rồi kéo Bách Hợp đi luôn.

Nhìn các loại pháo hoa bày trên mặt đất, Nhan Tử La đột nhiên không thể kiềm chế nổi, cuối cùng nàng đưa Khuynh Thành đang được bọc chặt trong tay cho Bách Hợp bế, tự mình cầm một que hương để đốt pháo. Nghe đám a hoàn kêu lên đầy kinh hãi, nàng cười, thật đúng là một đám thỏ đế, chỉ đốt pháo hoa thôi mà cũng la hét sợ hãi. Mặc kệ bọn họ, nhân dịp năm mới phải “điên” một lúc mới được. Khuynh Thành nhìn những đốm lửa bay đầy trời với vẻ hào hứng hiếm thấy, nó khua chân múa tay loạn xị, đáng tiếc là nó chỉ có thể phát ra những tiếng đơn âm “a a ê ê” để diễn tả tâm trạng vui vẻ của mình.

Sau khi ợ một tiếng vô cùng khiễm nhã, Nhan Tử La vỗ vỗ bụng, không được rồi, còn tiếp tục ăn như thế này nữa nàng sẽ nứt ra mà chết, vóc người này sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Kéo kéo cái áo chật ních trên người, nàng thầm hạ quyết tâm giảm béo, không giảm béo cứ phải lê tấm thân đầy thịt này đi đi lại lại mất sức lắm.

Mười lăm tháng Giêng là tết Nguyên tiêu, Nhan Tử La nhìn chiếc đèn bí ngô trong tay mình, cũng nặng gớm. Có điều nha đầu Bách Hợp cũng thật thà, bảo cô ta mang một quả bí ngô to to một chút, cô ta liền tìm ngay một quả cực đại đến. Thật là… khiến nàng mệt tới mức sắp mềm nhũn cả tay ra rồi. Nhan Tử La treo cái đèn lên trước cửa phòng, mặc dù nếu so sánh với những chiếc đèn tinh xảo trong cung thì nó chẳng khác gì gà giữa bầy hạc, nhưng… nàng thực sự chỉ biết làm kiểu đèn này thôi, coi như là có chút kỉ niệm của thời đại nàng đã sống, e là sau này mọi thứ sẽ không được như trước nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK