• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lục Triển Đình cúi sụp đầu không lên tiếng lặng lẽ xoay người rời đi. Ở trên đường, y không mục đích thủng thỉnh bách bộ khắp phố chợ, đi đến trước một sạp hàng bán gương đồng bỗng y thoáng thấy Diệp Tuệ Lan lén lén lút lút theo phía sau, y ngừng bước cắn môi một chút đoạn xoay người đi về phía nàng ta.

Diệp Tuệ Lan giật bắn người, cuống quít núp bên cạnh một quầy thư họa kéo căng bức tranh che khuất chính mình. Lục Triển Đình giật mở ra bức họa, Diệp Tuệ Lan gượng gạo nói: “Ủa, ngươi cũng đi dạo phố sao?”

“Cô có tiền không?”

“Hả?”

“Cô có tiền không?”

Diệp Tuệ Lan sờ túi một chút lấy ra một cái hầu bao thêu tơ vàng tinh xảo nhanh chóng bị Lục Triển Đình đoạt lấy, nói: “Cho ta mượn trước, sau này ta sẽ trả lại cho cô!” Y nhét hầu bao vào ngực xoay người bước đi.

Diệp Tuệ Lan đi theo sau y, nói: “Nè Sửu Bát Quái, ngươi cần tiền làm gì?”

Lục Triển Đình không phản ứng lại cô nương ta, y di chuyển nhanh cước bộ tiến vào một cửa hiệu hành nghề châu báu, cầm hầu bao thêu tơ vàng nọ của Diệp Tuệ Lan đặt trên quầy hàng, nói: “Đem châu báu, đồ trang sức mới nhất lên đây hết cho ta.”

Ông chủ mặc áo gấm thêu hoa văn đồng tiền màu đỏ tía nghe thế lập tức từ trong ngăn tủ lấy ra một bảng triển lãm, đoạn nói: “Vị khách quan này nhãn lực tốt quá, ở đây đều là hàng mới nhất, cực tốt trong thành Kim Lăng, đã có rất nhiều nương nương trong cung phái người đến đây chọn đấy.”

“Ngài xem xem, màu sắc của chiếc vòng ngọc này đích xác là Lam Điền ngọc thượng đẳng đó, ngài nhìn kiểu dáng cây trâm mạ vàng khảm ngọc này xem, không dối gạt ngài…”

Ông chủ hạ giọng nói thần bí: “Cái này còn là của một vị Thái phi nào đó trong cung, nghe nói gần đây trong tay túng thiếu quá mới bất đắc dĩ kêu thái giám cầm ra chuyển một ít tiền.” Ông ta nói xong chợt đảo mắt trông thấy Diệp Tuệ Lan vén rèm đi vào thì sửng sốt vội vã cười khan nói: “Ây dô, nhớ lầm rồi, là một vị phi tử nào đó còn rất trẻ tuổi, ngài xem món này đi…”

Lục Triển Đình đã cầm lấy một chiếc vòng tay vàng rồi, ở hai đầu chiếc vòng được tách bung ra kết nối với một chiếc lá phong được làm bằng một vài lát vàng, trên bề mặt lá phong còn tô điểm thêm một hàng trân châu trắng mịn trông rất độc đáo.

“Bao nhiêu tiền?” Lục Triển Đình quơ quơ vòng tay.

Ông chủ thở dài một tiếng, nói: “Vị khách quan này quả nhiên biết nhìn hàng, đừng xem thường chiếc vòng này, nó chính là do Thẩm Bích Thủy một trong đương kim tứ đại tài tử thiết kế đấy, Thẩm tài tử lại còn khắc trong vòng một hàng ấn triện 『 Bích Thủy vô ngân 』 『 Nước xanh không ngấn 』. Vật này ít nhất phải ba trăm lượng bạc.” Ông ta nói xong mắt phiêu đáp trên cái túi tiền be bé.

“Ta mặt khác cho ông một thứ còn đáng giá hơn thế.” Lục Triển Đình nói xong cười cười, nắm lấy bút lông ghi chép sổ nợ của ông chủ, đề hai hàng chữ trên tường của ông ta:

Ánh quang chiếu rọi nghênh đón khách Xuân hạ thu đông

Gió dẫn dắt người người liên thành Đông nam tây bắc ghé thăm.[1]

Y viết xong đề bút ở dưới lạc khoản ba chữ: Lục Triển Đình, sau đó lấy ra ấn giám rồi hà hà hơi ấn mạnh vào tường. Ông chủ kích động lắm, vội vàng từ phía sau quầy chạy lại nhìn câu đối nọ từ trên xuống dưới một lần rồi một lần rồi lại tỉ mỉ nghiên cứu ấn giám kia một phen mới gật đầu nói: “Không sai, là hàng thật.”

Lục Triển Đình cười nói: “Thế nào, viết một bức câu đối thế này ở trong đây có giá trị ba trăm lượng bạc không?”

Ông chủ hết ngắm nghía nhìn ngó lại phiêu mắt vào cái hầu bao trên bàn, vuốt cằm. Lục Triển Đình cười nói: “Tiền trong hầu bao này cũng đều thuộc về ông.”

Đầu mày ông chủ lập tức nhướng cao, nói lia lịa: “Như thế lão già này mới không lỗ vốn a.”

Lục Triển Đình cười, cầm lấy chiếc vòng dùng khăn tay gói lại thật kỹ rồi cất vào trong ngực, còn chưa đi ra khỏi cửa lại bị ông chủ giữ chặt lấy, lão ta cười mỉa nói: “Lục đại tài tử à, bức câu đối này của ngài được thì được thật đấy, thế nào lại không thể cho thêm hoành phi[2] chứ, cho thêm hoành phi nữa đi!?” Lão nói xong nhét bút lông vào tay Lục Triển Đình.

Diệp Tuệ Lan trợn mắt nói: “Cái ông này sao lòng tham không đáy vậy hả?”

Ông chủ trầm mặt, nói: “Vị tiểu cô nương này rất không hiểu giá cả thị trường rồi, đã là câu đối thì nhất định phải có hoành phi, nếu không có hoành phi thì cũng như dây chuyền trong tiệm của già đây chỉ xâu có một nửa, Đại sí hoa[3] chỉ đánh có nửa mặt thôi, làm sao già có thể bán cho khách nhân đây?”

Diệp Tuệ Lan định cãi lại, Lục Triển Đình đã di chuyển đến trước bức tường kia rồi, y thì thầm: “Ánh quang chiếu rọi nghênh đón khách Xuân hạ thu đông. Gió dẫn dắt người người liên thành Đông nam tây bắc ghé thăm đúng không?”

Ông chủ gật đầu lia lịa, vui mừng nói: “Đúng vậy! Thêm một câu chúc mừng nữa, hoành phi khí thế một chút.”

Lục Triển Đình cười, xê dịch ghế đứng lên soàn soạt soàn soạt đề bốn chữ hoành phi, sau đó nhảy xuống kéo Diệp Tuệ Lan ra cửa.

Ông chủ ngửa mặt thấy không rõ lắm, đành phải lùi từng bước một về sau thấy Lục Triển Đình đề bốn chữ rồng bay phượng múa: Nguyện người mắc câu đành bất đắc dĩ cười gượng không thôi.

Diệp Tuệ Lan thấy Lục Triển Đình rầu rĩ không lên tiếng mà cứ đi về phía trước, cô đi chầm chậm theo sau y hỏi: “Ngươi vì cái gì muốn mua một cái vòng tay hở?”

Lục Triển Đình ảm đạm cười, nói: “Tặng cho một nữ nhân mà ta quý mến.”

Diệp Tuệ Lan nhẫn nại hết nổi rồi mới lại hỏi: “Ai chứ?”

Lục Triển Đình cười ngoảnh đầu lại nói: “Dù sao cũng không phải cô a!”

Diệp Tuệ Lan nổi cáu mắng to sau lưng y, nói: “Ai thèm đồ của Sửu Bát Quái ngươi!” Lục Triển Đình giữa tiếng chửi rủa của cô nương ta bước vào cửa Lục phủ.



Lục phủ là nhà dòng dõi Nho học khét tiếng. Trong phủ, nào cúc nào lan nở rộ, bóng dáng tre trúc đu đưa lào xòa nơi nơi chốn chốn nhưng Lục Triển Đình lại chỉ vẻn vẹn thích cây đại hòe duy nhất ờ sân sau. Y từng dưới tàng cây đùa nghịch, nằm ôn sách có khi hoa hòe rơi rụng tung bay lác đác xuống dưới, mật ngọt giữa nhụy hoa thấm sâu vào phần ký ức ngọt ngào ấy thủy chung vương vấn trong lòng không chịu triệt tan.

Người hầu bên dưới trông thấy Lục nhị thiếu gia lâu lắm rồi không gặp, biểu cảm trên mặt không hơn kém bộc lộ một phần ngạc nhiên lại có chút ít quái lạ. Vị thiếu gia Lục Triển Đình này mơ ước tới chị dâu, gàn bướng, tài hoa cùng tiếng tăm lan rộng khi chỉ mới độ tuổi thiếu niên, với nhà họ Lục này vẫn luôn không hợp nhau. Họ đều luôn cho rằng Lục Triển Đình một khi bước ra khỏi gia môn rồi thì sẽ không trở về nữa.

“Tử Thanh có đây không?” Lục Triển Đình thật vất vả mới bắt được một nô bộc chạy đi trốn không nhanh chân lắm.

“Có ạ!” Nô bộc vừa mày chau mặt ủ đáp vừa ngó quanh quất bốn phía.

“Ở đâu?”

“Tiểu Thúy hầu hạ cho Thiếu phu nhân nói Thiếu phu nhân cảm thấy không được thoải mái, hôm nay sẽ không ra khỏi cửa.” Lục Triển Đình buông lỏng tay, người hầu nọ ba chân bốn cẳng bỏ chạy không thấy bóng dáng đâu nữa.

Lục Triển Đình quen đường cũ đi đến trước của phòng Tô Tử Thanh, y vừa định đẩy cửa  vào trong bỗng khựng người lại một chút rụt tay đổi thành gõ nhẹ cửa phòng.

“Ai đó? Không phải đã nói hôm nay ta rất chóng mặt sao, không cần dâng bữa trưa lên nữa.”

“Là đệ, Tử Thanh.”

Rất nhanh, hai tay Tô Tử Thanh mở rộng cửa phòng kinh ngạc nói: “Đệ về rồi sao?” Nàng nghiêng người kéo Lục Triển Đình vào phòng lại hỏi: “Con khỉ bướng đệ sao giờ lại biết phép tắc thế này, hiểu được gõ cửa rồi?”

Lục Triển Đình thấy tóc mai nàng xoã tung liền tiện tay cầm cây lược trên bàn trang điểm, cười nói: “Tử Thanh, đệ chải đầu cho tẩu.”

“Đệ chải đầu cho ta, đệ nhổ lông cho ta thì có, mỗi lần đều là bị đệ búi cho một bó tóc lớn.” Tô Tử Thanh nói tới nói lui nhưng vẫn cười chúm chím ngồi xuống bên gương đồng.

Lục Triển Đình nhẹ nhàng giúp nàng chải tóc, Tô Tử Thanh ngạc nhiên nói: “Con khỉ con này đã lớn rồi, tay biết được thế nào là nặng nhẹ rồi.”

Lục Triển Đình vừa chải đầu vừa cười nói: “Tử Thanh, đệ hiện giờ với đệ của quá khứ dĩ nhiên khác nhau rồi, đệ đã thành người lớn, nếu còn hồ đồ như vậy thời gian đó không phải để cho chó sống rồi sao?”

Tô Tử Thanh trợn trắng mắt, nói trách: “Đệ sang tuổi cho chó còn ít chắc?”

Lục Triển Đình giúp nàng gài cây trâm cuối cùng mới cười nói: “Phải đấy, cho nên sau này mới phải sống cho thật tốt!”

Sắc mặt Tô Tử Thanh dường như có chút ảm đạm, nói: “Đệ quả thực phải sống tốt mới được, phải biết đau tiếc chính mình…” Nàng nói đến đoạn này nghẹn ngào một tiếng dường như nói chừng mực đi xuống.

Lục Triển Đình bôi chút dầu lên tóc nàng cười nói: “Nói cũng phải, đệ không thể mãi trông chờ người khác đến đau tiếc chính mình.”

Tô Tử Thanh trầm mặc một lúc, bỗng nhiên nàng xoay người bắt lấy tay Luc Triển Đình, phân vân lưỡng lự mới nói: “Triển Đình, đệ còn muốn để ta giúp đệ nữa không? Ta cho rằng lần này nhất định có thể được!”

Lục Triển Đình ngồi xổm bên chân Tô Tử Thanh nắm tay nàng cười nói: “Tử Thanh, kỳ thật đệ vẫn muốn nói với tẩu, không có tẩu có lẽ căn bản không có Lục Triển Đình này. Nhiều năm qua như vậy, tẩu đối tốt với đệ, đệ đều xem là lẽ đương nhiên, kỳ thật không phải như vậy, đệ nợ tẩu rất nhiều.”

Nước mắt Tô Tử Thanh không thể khống chế mà cứ rơi, nàng rút tay ra nâng lấy mặt Lục Triển Đình, nói: “Triển Đình, nữ nhân tồi tệ như ta có đệ nhớ nhung ta, kỳ thật là ta phụ đệ rất nhiều.” Nàng cầu xin nói: “Triển Đình, đệ tin ta, hãy để ta giúp đệ nữa đi!”

Lục Triển Đình nhẹ nhàng lắc đầu, vẻ mặt tựa như có chút phân li, nói: “Kỳ thật như vậy cũng không xấu, Tử Thanh.”

Tô Tử Thanh biến sắc, nàng nắm vai Lục Triển Đình nói: “Đệ không phải…không phải đối với người kia…” Nàng gào khóc sướt mướt, nói: “Ngươi…đứa nhỏ này, sao học mãi cũng không thông minh vậy chứ…”

Lục Triển Đình không trả lời từ trong ngực lấy ra một chiếc khăn tay nhét vào trong tay Tô Tử Thanh cười nói: “Vừa rồi dạo phố bỗng nhiên nhớ tới chưa bao giờ mua cho Tử Thanh thứ gì cả…” y đứng lên, ậm ờ nói: “Tử Thanh, từ nay về sau xin tẩu hãy bảo trọng.” Y nói xong xoay người nhanh chóng từ trong phòng ra ngoài.

Tô Tử Thanh khóc lóc mở khăn tay ra thấy chiếc vòng tay tinh xảo kia càng khóc dữ dội hơn nữa. Tiểu Thúy đi vào thấy nàng khóc lóc thút thít không thành tiếng, sợ hãi nói: “Thiếu phu nhân, Người sao vậy?”

Tô Tử Thanh hai mắt đẫm lệ nhìn mông lung chiếc xuyến, khóc như mưa tuôn ào ào nói: “Tiểu tử chết bầm này, chỉ một chiếc vòng tay vàng không đến vài lượng liền đuổi ta đi mất rồi.”

* * *

Trong lòng Lục Triển Đình lấp đầy khó chịu, y hệt như một con ruồi không đầu hoảng loạn trên đường phố, áp đặt lòng phát điên lên với ý niệm trong đầu muốn gặp Diệc Nhân, y đứng trước Đông Trực Môn suy đi nghĩ lại vẫn là vào Hoàng thành.

Y lưỡng lự trước cửa Thượng Thư phòng một ít thời gian. Lúc này đã trưa rồi, có lẽ Diệc Nhân đang nghỉ ngơi, Thượng Thư phòng có vẻ yên tĩnh vô cùng. Mắt Lục Triển Đình xoay tròn một chút, y tìm một cây Cổ Bách sát tường rồi trèo lên, quả nhiên nhìn bao quát toàn bộ trong viện Thượng Thư phòng không xót gì. Diệc Nhân dường như không nghỉ ngơi đang ngồi bên cửa sổ cúi đầu viết vội.

Lục Triển Đình biết Diệc Nhân là võ công cao thủ cho nên cố hết khả năng nín thở tĩnh khí, giữa lúc y đang vất vả nhẫn nại thì bất chợt thấy tay Diệc Nhân vung lên, y đang rầu rĩ không Diệc Nhân làm gì, chợt nghe “Vèo” một tiếng, một nhánh bút lông cắm nghiêng nghiêng giữa búi tóc y.

Lục Triển Đình hoảng hốt không phải là nhỏ, lộn từ trên cây xuống đau một cú đau điếng mà ngã trên mặt đất. Y bưng cái mông dường như nứt ra thành mấy cánh hoa, nói lầm bầm trong miệng thấy Diệc Nhân cười tủm tỉm nhìn y.

Lục Triển Đình chật vật từ trên mặt đất đứng lên, nghiêm mặt hừ một tiếng khập khiễng định rời khỏi nhưng Diệc Nhân đã ôm lấy y từ phía sau mất rồi, hờ kéo hờ ôm Lục Triển Đình với những cú đá dữ tợn vào thư phòng. Hắn đặt Lục Triển Đình lên sạp, mắt đối mắt, chóp mũi đối chóp mũi.

Nửa canh giờ sau đó Lục Triển Đình nói: “Ta chẳng qua chỉ trèo lên một gốc cây trong hàng vạn cây nhà ngươi thôi mà ngươi nỡ hại ta ngã một cú đau điếng rồi, còn muốn thế nào nữa?”

Diệc Nhân chớp chớp mắt, thản nhiên cười nói: “Ta không phải trừng phạt ngươi trèo cây… Ta là trừng phạt ngươi xem ta như Tô Tử Thanh!” Diệc Nhân trông thấy ánh mắt Lục Triển Đình cuống quít lảng tránh, nói: “Triển Đình, ta không phải Tô Tử Thanh, ngươi muốn gặp ta bất cứ lúc nào đều có thể tới tìm ta, không cần nhìn trộm!”

Lục Triển Đình thét: “Ngươi đừng tự cho là đúng, ai nhìn trộm ngươi chứ!”

Diệc Nhân không muốn tranh cãi với y nữa, tay hắn đặt giữa hai chân Lục Triển Đình xoa nắn, Lục Triển Đình nhấc chân muốn đá hắn nhưng thuận thế bị hắn đặt ở hai bên hông.

Lục Triển Đình cả giận nói: “Ngươi thấy ta ngoài chuyện này ra còn có thể làm được gì khác!”

Diệc Nhân nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói: “Làm cái này trước, làm xong cái này rồi cái khác nói sau!”

Lục Triển Đình ương nghạnh không chịu hợp tác, nói: “Ngươi điên rồi, nơi này các vị đại thần ra ra vào vào đấy.”

Đôi tròng đen của Diệc Nhân sáng ngời ngời, cười nói: “Nguyên nhân chính là vì ra ra vào vào mới kích thích.”

Tay Diệc Nhân cực nhanh, giữa những ngón tay hết sức tài tình khéo léo mà đè ấn huyệt đạo Lục Triển Đình của hắn dù cho y có phản kháng cũng có thể khiến y trong nháy mắt bủn rủn vô lực.

Sau đó Lục Triển Đình phát hiện, tí ti giãy dụa của bản thân đều không thể giảm bớt tốc độ cởi quần áo của Diệc Nhân cho mình mà còn khiến hứng thú của hắn càng sục sôi hơn nữa, y bèn dứt khoát nhắm lại mắt mặc ý Diệc Nhân chi phối, phát giác cũng rất hưởng thụ, không biết sao trong lòng có một chút bi thương, phải dốc hết toàn lực nước mắt mới không thể rơi.

Lục Triển Đình sửa sang lại quần áo từ Thượng Thư Phòng đi ra thấy Thẩm Hải Viễn mặt không chút biểu cảm đứng ở cửa viện, y thoáng sững sờ nhưng theo sau đó giương lên khóe miệng, hướng  gã vái một cái chào thật sâu, nói: “Ngài vất vả rồi!”

Y nói xong nghênh ngang mà đi trái lại Thẩm Hải Viễn có một chút hỗn tạp, chăm chú nhìn bóng dáng y dần dần mất hẳn ở lối nhỏ sâu tận. Thẩm Hải Viễn xoay người vào Thượng Thư Phòng bắt gặp Diệc Nhân mặt mày hớn hở ngồi ở nơi ấy, nói: “Chủ tử, hôm nay Lục Triển Đình đã gặp cọc ngầm của Trang thị rồi.”

Diệc Nhân đề bút phác hoạ, cười nói: “Tốt lắm!”

“Chủ tử khẳng định Diệc Dụ sẽ có liên lạc với thế lực của Trang thị?”

Diệc Nhân nói: “Trang thị là thế lực duy nhất ở Trung Nguyên mà Diệc Dụ trước mắt có thể hoàn toàn tin cậy, nếu hắn còn sống nhất định sẽ lấy được liên lạc với chúng!”

“Tốt quá, lúc này dẫn xà xuất động, chúng ta có thể triệt để đưa Diệc Dụ vào chỗ chết!”

“Ngươi sai rồi, mục tiêu lúc này của chúng ta không phải Diệc Dụ!”

Thẩm Hải Viễn kinh động nói: “Chủ tử, không phải Diệc Dụ?”

Diệc Nhân thản nhiên nói: “Vào thời điểm Bát Tông Thân Vương bị nhốt trong Từ Ninh Cung thì thế lực của ông ta đã bị nhất cử nhất động của chúng ta làm cho tan rã rồi, hắc giáp kỵ binh cũng đã suôn sẻ tiếp nhận binh quyền các doanh trại. Thế lực lớn nhất của Diệc Dụ trong cung cũng bị quét sạch rồi, ngươi cho rằng hắn còn có thể làm gì?”

“Trang thị đã khác biệt rồi, chúng có Diệc thương Diệc binh ở Tây Bắc, hơn nữa thế lực xung quanh A Nhĩ Mộc mới là đại hoạn tâm phúc của chúng ta.”

“Ý Vương gia là?”

“Trang gia có một vị độc tử tên là Trang Chi Mộng, Trang Chi Điệp là người thân duy nhất cũng là muội muội duy nhất mà hắn yêu chiều nhất. Ta đã nhận được tuyến báo, Trang Chi Mộng đã vài ngày rồi không thấy bóng dáng, ta đoán hắn nhất định là đích thân Nam hạ tới đón muội muội của hắn!”

Thẩm Hải Viễn cười nói: “Cho nên mục tiêu lần này của chúng ta là Trang Chi Mộng!”

Diệc Nhân ném bút vào trong ống đựng, cười nói: “Không sai!” Hắn nói xong mở rộng giấy trắng trước mặt, bức tranh rõ ràng có vài phần mang phong cách biếng nhác uể oải của Lục Triển Đình, y cắn trong miệng một cuống cỏ đuôi chó, ánh mắt không biết nhìn về phương nào, tùy tính lại tùy ý.

Thẩm Hải Viễn trông thấy bức họa ấy có một chút do dự nói: “Nếu như Lục Triển Đình hộ tống Trang Chi Điệp, chúng ta chẳng phải là ném chuột còn sợ vỡ bình?”

Diệc Nhân mỉm cười nói: “Cho nên ta sắp xếp bữa tối Thọ thần lên sớm nửa canh giờ, rút ngắn thời gian Triển Đình có thể hộ tống Trang Chi Điệp lánh nạn.”

“Trang Chi Điệp chỉ có sau bữa cơm trưa thời điểm nghe hí kịch ở Xuân Mãn Viên mới có thể trốn đi. Khoảng thời gian này lại không thể dùng được trọn vẹn, dù có đầy đủ lợi dụng cũng chẳng qua chỉ mới một nửa canh giờ. Triển Đình phải vừa đi vừa về tuyệt đối không thể hộ tống Trang Chi Điệp vượt qua núi Thái Bình. Cho nên người Trang gia nhất định sẽ không để Trang Chi Điệp một mình vượt Thái Bình sơn cốc, chúng chắc chắn tới đón trước thời hạn.”

Hắn nhìn bức chân dung cười nói: “Tử Vân Câu của ta là kỵ mã thất thiên hạ thần, không những chuẩn ta diệt Trang Chi Mộng còn có thể tranh thủ trở về ăn một bát mì thọ của Tuệ Mẫn Hoàng Thái Phi!”

* * *

Tiểu Lộc Tử uống một ngụm trà trừng mắt khiển trách Tiểu Đồng Tử: “Ngươi pha thế nào vậy hả, trà này là cho người uống à? Ấy vậy mà cũng không xem xem hôm nay là ngày gì, hôm nay dâng cho gia ngươi Bích Loa Xuân ngươi muốn buốt dạ gia ngươi chắc? Đổi ấm Thiết Quan Âm lại đây!”

Tiểu Đồng Tử liên tiếp vâng vâng bê ấm trà chạy như bay xuống dưới, Quan thương phía dưới đều gắng gượng nghiêm mặt cười bồi. Tiểu Lộc Tử lật bản danh sách giọng the thé nói: “Các ngươi chớ không cam lòng, Tuệ Mẫn Hoàng Thái Phi này là ai? Các ngươi thật đúng là mới từ trong Lãnh Quan đồng nhất phóng thích ra ngoài mặc sức cá nhân à?”

“Đó chính là bác của Hoàng hậu nương nương tương lai, lẽ nào cả đám bị gà mổ mất tròng rồi. Không nói nhiều lời, hai rương da chồn này, ta khinh, cho nương nương làm đệm lót còn thiếu!”

Lục Triển Đình ở ngoài cửa  nghe đến đó thì bật cười, Tiểu Lộc Tử vừa mới nới sắc mặt đảo mắt trông thấy Lục Triển Đình tiến vào, vội vã đứng dậy nói: “Lục đại nhân, ngài thế nào lại có thời gian tới đây!” Hắn nhường lại chỗ ngồi, nói: “Ngài ngồi đi, ngài ngồi đi!”

Lục Triển Đình mỉm cười nói: “Ấy đừng, đừng, vẫn là thủ lĩnh Thái giám công công ngài ngồi đi! Ta tới là muốn hỏi mượn ngài một vật!”

Tiểu Lộc Tử mau mắn hỏi: “Lục đại nhân ngài cứ nói, ở đây cái gì cần có đều có hết!”

“Ta muốn phiền ngài tìm cho ta hai quả lôi hỏa đạn phích lịch dùng trong gánh xiếc tạp kỹ.”

“Lục đại nhân, ngài muốn vật đó làm gì?” Tiểu Lộc Tử khó xử nói: “Tuy rằng không có uy lực gì nhưng nó rốt cuộc là cấm vật trong cung.”

“Không có gì, ta lấy chơi thôi, ngài thật sự thấy phiền hà thì thôi quên đi!”

Tiểu Lộc Tử ưỡn ngực, nói: “Đại nhân nói vậy là nói thế nào, vì đại nhân tan xương nát thịt Tiểu Lộc Tử cũng không chối từ, chỉ sợ chỗ của tiểu nhân không hữu dụng cho đại nhân thôi. Hạ ngọ ta sẽ đi chuẩn bị cho ngài!”

Không đến đêm, Tiểu Lộc Tử cầm đến mấy viên cầu đen sì cỡ bằng nắm tay, nói: “Đại nhân à, ngài muốn chơi thì chỉ có thể ở không gian rộng rãi chơi thôi, hiện giờ cuối thu mọi vật hanh khô dễ bốc cháy.”

Lục Triển Đình nghe xong tiện tay ném một quả ở trong sân, “ầm” một tiếng, khói mù mịt bốc lên rất nhiều, trong viện cũng bùng lên một dải lửa nhỏ nhưng nhanh chóng bị dập tắt. Y cười nói: “Không tồi, rất thích hợp.”

Tiểu Lộc Tử một phen đắc chí không nói gì hơn.

Chớp mắt Thọ thần Tuệ Mẫn tới rồi, ngày đó đại khái Quan nhị phẩm trở lên đều được mời đến. Hoàng thành đã lâu không tổ chức yến hội như thế, nhất thời tiếng người ồn ào huyên náo nơi nơi đều náo nhiệt lạ thường.

Phó tướng Diệp Tuệ Minh nhìn nhìn ngó ngó số người đến dự, nhẹ giọng nói với Diệp Tuệ Minh: “Tướng quân, dường như hôm nay Vương gia gọi toàn bộ võ tướng không cầm quyền đến đây, lại tăng phái rất nhiều nhân thủ, đây là muốn đại quyết toán trước ngày đăng cơ sao?”

Diệp Tuệ Minh ngáp một cái, nói: “Đừng nghĩ nhiều quá, đôi khi tình thế ác liệt chưa hẳn là đẫm máu, nói không chừng là khoan hồng!” Gã quay đầu bắt gặp Diệp Tuệ Lan lén lút xách một bao gì đó đi qua trước mắt, vội vã theo sau, đi đến chỗ không người thét gọi cô nương ta dừng lại: “Tiểu Lan, muội lại làm cái qúai gì vậy hả?”

Diệp Tuệ Lan đầu tiên là bị dọa đến giật nẩy cả người, quay đầu thấy Diệp Tuệ Minh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói: “Ca, huynh làm gì vậy, muốn hù chết muội hở!”

“Muội đừng dọa chết ta là tốt cho ta rồi! Nói, bên trong là gì?”

Diệp Tuệ Lan hì hì cười nói: “Ca, muội thấy Phượng Trĩ trong hoa viên đẹp thật đấy, muội muốn đem một con về nuôi!”

“Xằng bậy, gì đó trong Ngự Hoa Viên há có thể tùy tiện lấy à!”

Diệp Tuệ Lan bĩu môi hừ nói: “Muội lấy một con gà trong nhà tỷ tỷ mình thì có gì ghê gớm chứ!”

Diệp Tuệ Minh đi lên giật lấy, tặc lưỡi nói: “Muội đúng là càn quấy!”

Hai người một giành một giật, bao trùm bị kéo xé bung ra, tức khắc lông vũ tung bay tán loạn, Diệp Tuệ Minh nhìn chằm chằm vào con chim đầu óc đang quay mòng mòng trên mặt đất, kinh hãi thất thanh: “Muội thật to gan, cư nhiên dám bắt Hải Đông Thanh của Vương gia!”

“Gì mà Hải Đông Thanh, còn không phải bị muội quất cho mấy roi bất tỉnh rồi!” Diệp Tuệ Lan khinh thường nói.

“Nếu nó không biết muội, muội sớm bị nó xé xác rồi!” Diệp Tuệ Minh hoảng hốt dùng vải bố phủ kín lấy Hải Đông Thanh, một mặt ngó nghiêng xung quanh xem có người phát giác hay không, gã đè thấp thanh âm nói: “Muội thành thật mà nói ta biết, muốn bắt Hải Đông Thanh để làm gì?”

“Muội tưởng nó là con gà thôi chứ!” Diệp Tuệ Lan lầu bầu nói, cô nương ta thấy sắc mặt Diệp Tuệ Minh biến thành một màu đen thùi lùi mới không cam chịu nói: “Lục Triển Đình nói, nếu hôm nay muội có thể xách Hải Đông Thanh về cho hắn coi, hắn sẽ công nhận muội đích thực là đệ nhất cao thủ.”

Khí sắc Diệp Tuệ Minh càng đen hơn nữa, tựa hồ muốn phải chửi ầm lên, vất vả lắm gã mới nhịn xuống nói: “Chúng ta mau mau đem con ưng này đặt ở một nơi không người, nó tự mình tỉnh lại là tốt rồi!”

Diệp Tuệ Lan đá đá cỏ dưới chân, nói khẽ: “Qua một lúc nó cũng khó mà tỉnh lại được!”

“Vì sao?”

“Muội lén chuồn đến chỗ trộn thức ăn gia súc cho nó, rắc vào bên trong vài nắm thuốc mê rồi. Nó không ngủ mười bảy, mười tám canh giờ, chí ít mười canh giờ cũng không tỉnh lại được đâu.”

Cô ta trông thấy giữa sắc mặt đen kịt của Diệp Tuệ Minh còn mang theo sắc tím tía, vội vàng nói thêm: “Nơi ấy thủ vệ nghiêm ngặt lắm đó, không phải loại cao thủ khinh công như muội đích xác khó mà quay về như thường được đâu.”

Kết quả Diệp Tuệ Minh đành phải kéo theo Diệp Tuệ Lan xách con Hải Đông Thanh hôn mê bất tỉnh lén lút chuồn êm ra Hoàng thành, thương lượng hết lần này đến lần khác mãi mới nhét nó vào chuồng gà của một hộ nông gia cho xong chuyện.

Người trong Hoàng thành bấy giờ đã bắt đầu thưởng thức hí kịch, Bát Tông Thân Vương bất mãn nói: “Lục Triển Đình này gì mà được xem như tài tử, ngay cả phép tắc thẻ bài thứ tự diễn cũng không biết. Từ trước đến nay chỉ có văn hí trước, tiếp đó mới là võ hí, lúc này đây người người mới có tinh thần xem chứ, hắn ngược lại chọn một đoạn Mộc Lan nhập ngũ[4] múa đao lộng thương.”

Lão nói xong lời này tựa như cãi nhau, chúng nhân thì vừa nghe hát vừa cắn hạt dưa say mê cũng không tiện đáp lại ông ta. Lục Triển Đình cười, nói với tiểu thái giám bên cạnh: “Đem những thẻ bài này đưa cho Bát Tông Thân Vương để lão nhân gia ngài ấy chọn kịch!”

Tuệ Mẫn hất mày nói: “Không bằng đem hết đống này qua đấy đi, người ta tốt xấu sẽ cho chút thể diện, cho dù chọn không được như ý cũng sẽ không chọn ba lấy bốn.”

Lục Triển Đình vội hạ giọng nói với bà: “Thái Phi Nương Nương ngàn vạn lần đừng như vậy, Người hiện tại cao cao tại thượng, phong thái ngời ngời sao có thể tùy tiện giảng lời giận dỗi.”

Tuệ Mẫn nghe cũng phải nhếch môi cười, điểm đầu Lục Triển Đình một cái mặc ý Lục Triển Đình sai người đem thẻ bài diễn đưa đến cho Bát Tông Thân Vương. Xuất diễn thứ hai, Bát Tông Thân Vương chỉ định diễn Quý Phi say rượu[5], Hoa Đán nọ hoá trang nào ngờ khoan thai lộng lẫy lắm, giọng hát cũng thanh lệ khiến người người trước mắt sáng ngời, Tuệ Mẫn xem cũng phải như si như say.

Lục Triển Đình cười nói với Tuệ Mẫn: “Con ra sau hậu trường xem chút!”

“Vậy con đi sớm quay lại!” Tuệ Mẫn thuận miệng nói.

“Con biết rồi.”

Lục Triển Đình chuyển đến hậu trường, thấy một gánh hát võ hí đang trang thức lại xe diễn chuẩn bị rút đi. Y cùng với người trong đoàn trao đổi ánh mắt đoạn cùng nhau đến Đông Trực Môn. Bọn thị vệ tiến lên lục soát, vừa định xốc bung mui xe vũ khí, Lục Triển Đình tiến lên cười nói: “Vị thị vệ đại ca này, có trông thấy Diệp tướng quân Diệp Tuệ Minh đâu không?”

Bọn thị vệ biết Lục Triển Đình tương lai sẽ là đại hồng nhân bên cạnh Hoàng Thượng, lại cùng thượng cấp lãnh đạo Diệp Tuệ Minh là bạn thân nào dám chậm trễ, tới tấp tiến lên trả lời câu hỏi.

“Ban nãy còn nhìn thấy Diệp tướng quân mà, ngài ấy không ở trong Viện nghe diễn sao?”

“Tôi trông thấy Diệp tướng quân cùng Diệp nhị tiểu thư ra Tây Trực Môn rồi.” Một thị vệ khác nói.

Lục Triển Đình à một tiếng, đảo mắt thấy gánh hát còn đứng trân tại chỗ liền cau mày nói: “Còn không mau đi, sao lại chắn kín cổng thế kia, để cho gánh hát bên trong với đoàn tạp kĩ khác còn phải ra ngoài nữa chứ!”

“Đi mau, đi mau!” Bọn thị vệ quát ô ô.

Lục Triển Đình thấy bọn họ ra ngoài cổng rồi mới cười hỏi: “Ô Mã Chuy của Diệp tướng quân còn ở đây chứ?”

“Còn chứ ạ!” Bọn thị vệ cười nói: “Nó buộc ngoài chuồng ngựa kia kìa, con ngựa này ngạo mạn quá thể, không muốn một chuồng với ngựa khác!”

Lục Triển Đình mỉm chi cười nói: “Nó mong muốn chung chuồng với con lừa!” Y bỏ mặc ánh mắt kỳ quái của bọn thị vệ, tháo dây cương cựa mình lên ngựa nói: “Thấy Diệp đại ca nói với huynh ấy một tiếng, ngựa này ta dùng rồi!” Y nói xong hai chân kẹp lại, chiến mã tựa như lốc xoáy chớp mắt phóng ra khỏi tầm mắt bọn thị vệ. Thị vệ người nào người nấy nhao nhao thán phục ngựa tốt, ngựa tốt.

Lục Triển Đình bắt kịp gánh hát, bọn họ đang đỡ Trang Chi Điệp từ đáy xe ra ngoài, đoạn đưa lên một chiếc xe ngựa mui đen. Lục Triển Đình nói: “Các vị dự định đi đường nào?”

“Không phải Lục công tử đã bàn bạc cùng chúng tôi kĩ lắm rồi, vượt qua sơn đạo núi Thái Bình sau đó khởi điểm từ đường thuỷ đi Tây Bắc.” Một người diện mạo ngăm đen cười nói.

Lục Triển Đình rũ mi một lúc, cười nói: “Vậy được rồi! Các vị có mấy người hộ tống?”

Đại hán ngăm đen nói: “Chúng tôi có sáu người, vài người còn lại đều là đào kép thật nên không thể hộ tống Hoàng Hậu.”

Trang Chi Điệp bỗng nhiên run giọng nói: “Triển Đình ca ca, không bằng huynh trở về…”

Lời còn chưa dứt, hán tử ngăm đen đã cười chen ngắt lời nàng ta rồi: “Có Lục công tử ở đây, nếu dọc đường gặp lại ai đó có người phối hợp thì tốt quá!”

Trang Chi Điệp không lên tiếng nữa.

Lục Triển Đình thản nhiên nói: “Cũng được, chỉ có điều ta không thể đưa các vị qua sơn đạo núi Thái Bình được, vì nếu đến bữa tối không tìm thấy ta sẽ rất dễ lộ dấu vết.”

“Không cần, không cần!” Đại hán ngăm đen cười nói.

Lục Triển Đình cùng với sáu người họ cặp hai bên xe ngựa một mạch gấp rút bôn tẩu, đến khi trông thấy bóng dáng núi Thái Bình xa xa, y ghìm cương ngựa nói: “Ta đã đưa các vị đến đây rồi, đường phía trước tự các vị hãy cẩn thận một chút vậy.”

Hán tử ngăm đen cười khan vài tiếng, nói: “Lục công tử, công tử đưa Phật đưa đến Tây phương, đường phía trước bên trái là sườn núi, bên phải là vách núi, nếu bị mai phục há chẳng phải nguy hiểm cho Hoàng Hậu.”

Lục Triển Đình thản nhiên nói: “Nếu Diệc Nhân có ý giết các vị ở nơi này, cho dù hơn một người ta đây hắn cũng sẽ nhất định không nương tay!”

Hán tử ngăm đen cười nói: “Lục công tử, chuyện công tử làm đều đã làm đến đây rồi, hiện tại công tử lại nói lời này, nếu như phía trước có cọc ngầm, Hoàng Hậu có thể xem như là công tử hại chết rồi.”

Lục Triển Đình gật gật đầu nói: “Được, ta đưa các vị qua sơn đạo núi Thái Bình.”

Trên mặt hán tử ngăm đen vui vẻ không kềm được, Lục Triển Đình từ trong ngực lấy ra một cây thảo căn cắn nát trong miệng.

Thế sườn núi Thái Bình chẳng hề dốc đứng, thế nhưng phía trên đầy cây cối sinh trưởng rậm rạp. Hiện giờ tiết trời đã cuối thu, núi non trút bỏ hết tận ý xanh, dưới chân núi lại đắp đầy lá khô từ trên cao phiêu bay xuống đất. Vó ngựa tám con thất mã giương cao giẫm đạp lên gió nổi lên từng đợt lá rụng bụi mù.



Diệc Nhân đứng trên đỉnh núi Thái Bình cau mày trông về không trung, hỏi: “Trang Chi Mộng cách nơi này có xa lắm không?”

“Không đến hai dặm!

Diệc Nhân uốn cong khóe miệng cười nói: “Trang Chi Điệp đến các ngươi hãy bắn tên, ta không tin Trang Chi Mộng hắn không chịu xuất hiện! Hắn vừa hiện thân thì ra hiệu cho hắc giáp kỵ binh hai bên lăn đá xuống chặt đứt sơn đạo, ta muốn  bắt gọn ba ba.”

Thẩm Hải Viễn cười nói: “Vương gia nói phải!” Gã cười bất thình lình thất thanh nói: “Vương gia, ngài nhìn kìa!”

Diệc Nhân thu hồi ánh mắt dõi về nơi xa thấy Lục Triển Đình cưỡi một con Hắc mã phụ ở hai bên một chiếc xe ngựa nhẹ nhàng tiện lợi, giữa đôi lông mày hắn không khỏi lún sâu.

Giọng Thẩm Hải Viễn căm hận nói: “Thảo nào y lớn mật như vậy, ngựa y cưỡi chính là Ô Mã Chuy Tuyết Đề của Diệp Tuệ Minh!”

Gã xoa xoa tay nói: “Chuyện này biết làm thế nào cho phải?”

Diệc Nhân ngây ngẩn trong chốc lát, trầm giọng nói: “Đưa tên cho ta!”

Thẩm Hải Viễn đưa qua một cây cung tên gỗ Đàn Hương, Diệc Nhân cài tên nhắm ngay Lục Triển Đình, ngón tay thon dài nới lỏng rồi lại sít chặt, sít chặt rồi lại nới lỏng, Thẩm Hải Viễn đành phải nói: “Chủ tử, hay là để cho thuộc hạ làm đi!”

“Không cần!” Diệc Nhân lạnh lùng thốt: “Nếu ngươi thất thủ, ta sẽ chém ngươi!”

Diệc Nhân nhắm ngay phía trên chân trước Ô Mã Chuy, hắn muốn cho mũi tên quyẹt thương Ô Mã Chuy làm cho nó phát túc chạy lồng đi, kéo xa khoảng cách xe ngựa của Trang Chi Điệp. Hắn buông lỏng tên trong tay, mũi tên đó xen lẫn tiếng gió gào rít xuyên thấu bắn đi.

====

Chú giải:

[1]    Nguyên bản:

光华能照乘迎春夏秋冬客

身价重连城驾东南西北风

Phiên âm:

Quang hoa năng chiếu thừa nghênh xuân hạ thu đông khách

Thân giới trùng liên thành giá đông nam tây bắc phong.

Chị tài thế chị ơi T_T

[2] Hoành phi – Câu đối:

Xưa, mỗi khi nhà ai đó có việc trọng như: mừng nhà mới, vinh quy bái tổ, chúc thọ thầy, mẹ… người theo Nho học thường tặng nhau đôi câu đối vàng tâm sơn son – thếp vàng hoặc bạc; sang hơn thì tặng cả bức hoành. Người Kẻ Chợ vẫn giữ nếp này; có điều nay thợ chuyên nghề này đã vãn, nên lấy “trướng” thêu, “phong bao” thường thế chỗ. Câu đối quý nhất treo ở đôi cột đại đặt trên đế đá xanh tại gian giữa ngôi nhà “ba gian hai chái”.

Còn bức hoành, đương nhiên bố cục theo chiều ngang- hoành- thường treo ngay xà ngang gian giữa, ở phía trên câu đối. Hoành phi – câu đối luôn đi thành bộ, thành một chỉnh thể trong lối chơi chữ được người dân trăm họ ưa chuộng từ lâu. Người có của – lấy của che thân – thường có hoành phi – câu đối sơn son – thếp vàng. Thứ đến, nhà không đủ ngân lượng để thếp vàng, thì vẫn nền son, nhưng chỉ thếp bạc thôi. Kẻ hàn sĩ không vàng cũng chẳng bạc, chỉ có son nải vóc để tỏ lòng tôn kính, còn nét chữ là chút nhựa- sức sống- cây sơn lấy ở mé đồi. Còn câu đối tre năm chữ hoặc bảy chữ – phần nhiều theo lối “đá thảo” – thường thấy nơi vách nhà mấy cụ đồ Nho. Thứ dân xưa- vắt mũi đút miệng- chẳng đủ, nhà tranh vách nứa, mơ gì đến hoành phi – câu đối; nhưng kính chữ của Thánh hiền, họ vẫn xin các bậc cao niên dăm nét trên giấy điều mỗi khi có dịp, dán lên vách, lên cửa.

[3] Đại sí hoa: “là một trong những phục sức thường thấy thời xưa ( Đại Thanh) giới nữ dùng để trang trí tóc. Bởi vì hình dạng trọng đại, cho nên dùng lượng từ “mặt”” – Triệt Dạ Lưu Hương. XD~

[4] Một phân đoạn múa võ trong “Hoa Mộc Lan”

<>

[5]“Quý Phi say rượu” còn có tên gọi là “Bách hoa đình”.

Một hôm vua Đường Huyền Tống hẹn hò với Qúy Phi, ra lệnh cho mở tiệc tại Bách Hoa đình, để cùng đi ngắm hoa cùng uống rượu, hôm sau, Dương Qúy Phi đến Bách Hoa Đình trước,  chuẩn bị đầy đủ bữa tiệc chờ Huyền Tống, ai ngờ chờ mãi không thấy đâu, xe của vua Đường Huyền Tống không thấy đến, chờ mãi, chờ mãi. Đến khi nghe báo rằng, nhà vua đang vui thú với Giang Phi trong cung, Dương Quý Phi nghe vậy rất đau buồn, không muốn sống nữa. Dương Quý Phi vốn có tính hẹp hòi hay ghen, mà phụ nữ trong trường hợp đợi chờ, rất dễ bộc lộ cái tính lẳng lơ. Trong lòng đang tình tứ đầy ắp, mà lại không có chỗ nào để khuây khỏa được ngay, thế là nàng liền uống rượu để giải sầu, chỉ ba ly vào là đã say, tình tứ tràn trề, không kiềm chế được mình. Thế là nàng liền lờ đi tất cả, ưỡn ẹo khiêu dâm, làm những động tác say rượu trước mặt hai Thái Giám là Cao Lực sĩ và Bùi Lực sĩ, để thỏa mãn dục vọng trong mình, mãi cho đến khi mệt lừ rồi mới chịu trở về cung.

<>

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK