• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một con chim to màu đen đột nhiên xuất hiện trước mắt, nàng theo phản xạ vươn tay, nó đậu trêи cánh tay nàng, thu cánh, dùng đôi mắt sáng nhìn nàng chằm chằm.

“Ngươi bị hâm hả?” Nàng trừng mắt nhìn nó hỏi.

Con quạ vẫn không nói gì, mà chỉ nghiêng đầu.

Nàng nhíu mày, kết quả lại chỉ nhìn nam nhân kia.

Nam nhân kia cũng nhìn nàng, lại nhìn con quạ đen kia, không phản đối.

Trong chớp mắt, nam nhân kia nắm tay vu nữ, cả con quạ kia mà biến mất trong cánh đồng.

Phillips đãc chết.

Bonn ở trêи chiến trường nhìn thấy hắn té trêи mặt đất, trong hồi quần ma loạn vũ kia thì bộ áo giáp sáng ngời của hắn không những không giúp bảo vệ hắn mà khi hắn ngã xuống còn bị vó ngựa giâm lên. Bonn đoán hắn đang trêи đường tẩu thoát thì ngã ngựa rồi bị ngựa giẫm chết.

Bên ngoài chiến trường, binh lính của Phillips bởi vì bị chiến linh công kϊƈɦ nên chạy tán loạn.

Nhưng đại quân của bá tước ở đằng sau lại vẫn chưa lui binh. Bọn họ không ở tiền tuyến, không nhìn thấy những chuyện đã phát sinh mà chỉ nhìn thấy người đào tẩu.

Đám đào binh bị tóm lại thì đều nói những chuyện linh tinh về tiền tuyến. Có người nói xuất hiện ma sói, có người nói vu nữ gọi ra chiến linh, có người nói thấy thiên sứ, cũng có người nói ma vương đã đến, còn có vài người còn kêu hẳn tục danh của thần địa ngục.

Trong lúc hoãn loạn kia, chỉ có một tin duy nhất chính xác đó là Phillips đã chiến bại.

Bá Tước Watts áp chế đại quân, án binh bất động, lại định cho người đi phía trước điều tra quân tình thì đã thấy phía trước có nhiều lá cờ xuất hiện. Trừ bỏ cờ của hai thị tộc phương bắc thì còn có cờ của một đám người hoàn toàn mới.

Trêи lá cờ kia có một con gấu ngửa mặt lên trời rống lên, hai cái rìu giao nhau, còn có lúa mạch vây quanh.

Không cần người khác nói thì hắn đã biết đó là cờ của Swartz.

Mỗi người đều nghe nói thành chủ Swartz lấy sức một người mà đánh lui được con gấu ngựa trong truyền thuyết.

Mà bọn họ thấy đoàn người tiến đến vô cùng đông đảo, cờ xí xuất hiện trong rừng rậm, trường mâu và ánh đao ẩn hiện sau rừng cây, cơ hồ vây quanh bọn họ.

Rồi sau đó trêи trăm tên kỵ sĩ võ trang hạng nặng, ăn mặc chỉnh tề cưỡi ngựa đi từ trong rừng rậm đi ra.

Kỵ sĩ đi đầu tren người không phải chiến giáp mà là một bộ da gấu, ở bên cạnh hắn còn có một tên kỵ sĩ to lớn như sơn quái, giơ cao lá cờ có con gấu kia.

“Gấu đại nhân! Gấu đại nhân! Gấu đại nhân!”

“Bonn —— Bonn —— Bonn —— ”

Dưới tiếng hét rầm trời của mọi người, lá cờ kia tung bay trong gió.

Nam nhân kia giơ nắm đấm lên, tiếng hô lập tức ngừng lại.

Bá Tước Watt lập tức thấy rùng mình, thấy tình huống không đúng, biết Phillips đã thua trận. Mà tên kỵ sĩ trước mặt đúng là đang đội một tấm da gấu khiến binh lính của hắn trong lòng sinh ra e ngại.

Biết không thể chiếm được tiện nghi nào nên hắn lập tức hạ lệnh lui binh.

Bonn ngồi trêи lưng ngựa, cùng Sebastian, và Michael ở hai bên cùng nhau thở nhẹ ra.

Bọn họ có thể thấy, những kỵ sĩ mặc khôi, cùng binh lính giương lá cờ màu đỏ bắt đầu lui dần. Bonn không có dẫn người đuổi theo mà chỉ tiếp tục nhìn, sau đó phái người đi theo dõi bọn họ, thẳng đến khi xác nhận bọn họ đã hoàn toàn rời khỏi lãnh thổ mới thôi.

Sau khi Linh bị mang đi, Bonn ôm Khải, dưới sự bảo hộ của A Lãng Đằng và Tú Dạ mà trở về tòa thành. Hắn biết hắn phải nhanh chóng hành động. Phillips không có khả năng ngóc đầu dậy nhưng Bá Tước Watt sẽ không chết tâm.

Lúc hắn nhìn đến cờ trêи tòa thành thì sửng sốt nhưng đồng thời cũng nghĩ ra chủ ý.

Khải dẫn theo toàn bộ phụ nữ tìm vải dệt vẽ ra hoa văn hoàn toàn mới kia, trong thời gian cực ngắn mà chế tạo ra rất nhiều cờ mới hoàn toàn.

Sebastian cùng Michael, thêm cả Marks cùng Moritz nhìn thấy khói lửa thì liền dẫn người bay nhanh trở về.

Càng làm cho người ta thêm vui mừng là Muller cùng Lãng Cách thế nhưng cũng còn sống. Bọn họ bị thương, tổn thất một ít nhân thủ, Muller còn chặt đứt một bàn tay, nhưng bọn hắn vẫn sống sót .

Lúc Khải thay Muller xử lý bàn tay bị đứt thì Bonn nói cho mọi người về kế hoạch của hắn và không có người phản đối.

Bọn họ mỗi người cầm hai lá cờ, thậm chí cột cả vào xe ngựa kéo.

Rồi sau thê tử của A Lãng Đằng còn đề nghị hắn đem vũ khí dư thừa và khôi giáp cho mọi người biết cưỡi ngựa mặc vào, khiến bọn họ trông giống kỵ sĩ, khiến cho đội quân thêm đông đảo. Nàng cũng đề nghị bọn họ hô khẩu hiệu, thậm chí còn vạch ra lộ tuyến tấn công và lui quân cho bọn họ. Như vậy thì kể cả bọn họ không thể dọa được đám quân của Bá Tước Watts thì vẫn có thể che chở cho nhau an toàn rút lui về thành.

Mà một chiêu này vô cùng hiệu quả.

Nếu Watt quyết định đánh đến cùng hoặc chỉ cần tiến lên chút thì sẽ phát hiện bọn họ thực sự không có nhiều kỵ sĩ đến thế.

Bonn nhẹ nhàng thở ra, mang binh trở lại tòa thành.

Khi đó, trời cũng sắp tối đen.

Vào ban đêm khô lạnh, trong tòa thành ánh sáng vẫn tản ra, từ xa người ta đã có thể nhìn thấy, vô cùng ấm áp.

Đó là nhà.

Đột nhiên, lồng ngực hắn co rút nhanh. Hắn kẹp bụng ngựa, ra roi cho con ngựa mang theo mọi người chạy nhanh về. Khi bọn hắn đi đến tòa thành thì thấy các nữ nhân đã sớm chờ ở đàng kia.

Thấy bọn họ trở về thì vội vàng mở cửa.

Hắn nhìn cầu treo thả xuống dưới, thấy dây xích sắt căng lên, rồi Khải xuất hiện ở nơi đó, hướng hắn chạy vội mà đến. Hắn cong lưng phóng ngựa qua, ôm nàng lên ngựa rồi cúi đầu hôn nàng.

Trêи tháp cửa thành và tường thành đứng đầy người. Bọn họ thấy một màn này thì rất nhanh hiểu rằng bọn họ đã chiến thắng. Mọi người liền hoan hô như sấm dậy, ào ào hôn môi và ôm ấp người bên cạnh.

“Ta yêu nàng.” Hắn nhỏ giọng nói với nàng trong tiếng ồn ào náo động kia.

Nàng rưng rưng bật cười, vỗ về khuôn mặt góc cạnh của hắn, ngẩng đầu lại hôn hắn, “Ta yêu chàng.”

Trong lúc nhất thời, xúc động dâng lên, hắn cố nén trụ nước mắt trào ra, đem nàng ôm chặt vào trong ngực, ngửa đầu nhìn tòa thành, giơ cao trường kiếm lên với mọi người.

Bọn lính đi sau cũng vui vẻ học hắn mà giơ kiếm lên, mọi người đều reo hò.

Đêm hôm đó, mọi người cười, nhảy múa, ăn uống, cùng nhau nâng chén chúc mừng.

Bonn không có bởi vậy mà thả lỏng đề phòng. Hắn vẫn điều một bộ phận lính canh gác. Marks cùng Moritz mang theo nhân mã của mình cùng nhau vui chơi giải trí. Bọn họ giống quỷ chết đói mà ăn uống điên cuồng nhưng Bonn cũng không để ý bởi vì hắn biết tư vị của đói khát.

Marks cùng Moritz vừa ăn vừa cùng hắn thảo luận việc lương thực cùng phân phối lúa mạch. Hắn yêu cầu bọn họ phái nhân thủ cùng nhau thu gặt.

Mà đó cũng chẳng phải vấn đề gì quá lớn.

Khiến hắn bất ngờ chính là Moritz ăn được một nửa thì lại nhìn mọi thứ rồi đột nhiên mở miệng hỏi hắn chuyện nông nô.

“Ngươi vì sao lại làm thế?”

Bonn đem lý do Khải từng nói mà lặp lại, sau đó nói cho hắn biết lần này tòa thành có thể có thu hoạch tốt chính là vì mọi người đang kiếm tiền cho mình. Moritz trầm mặc nửa ngày, Bonn đoán lão nhân này sớm nghe nói về chuyện này nhưng vẫn muốn tự tai nghe hắn nói.

Marks nghe xong, nhịn không được hỏi: “Cho nên, ngươi thật sự tính toán sau này sẽ lập chợ, và thương hội sao?”

“Nếu có thể.” Bonn mở miệng nói: “Chúng ta tuy rằng không ở cạnh sông lớn nhưng nếu có thể khai một con đường đi qua rừng rậm thì có thấy lấy xe vận chuyển hàng hóa, đem lúa mạch, rượu mạch, vải đay ra ngoài bán. Nếu gặp phải nạn đói cũng có thể vận chuyển đồ ăn từ ngoài vào.”

“Mua bán giao dịch là chuyện của thương nhân.”

Moritz hừ một cái nói. Nhưng Bonn nhìn ra được là hắn chẳng phải thực sự nghĩ thế, cũng giống bản thân mình mấy tháng trước.

“Thế giới đang thay đổi, những thành bang tự do ở bên ngoài ngày càng nhiều. Nếu chúng ta không thay đổi thì sẽ có một ngày chúng ta mất hết.”

Moritz trầm mặc không nói, Marks cũng nhướng mày. Nhưng Bonn biết, bọn họ thực sự bắt đầu nghĩ về chuyện này, giống như lúc hắn lúc trước vậy.

Muốn thay đổi tư tưởng của những quý tộc này là rất khó, nhưng hắn biết, nếu hắn làm ra thành quả, bọn họ cũng sẽ thấy. Rồi có lẽ sẽ có người muốn bắt đầu thử thay đổi.

Đêm đã khuya, mọi người ăn uống no đủ thì bắt đầu đi nghỉ ngơi.

Khải cùng Lysa và Sophia dàn xếp cho bọn họ. Nàng vừa bước tới quảng trường thì thấy Bonn theo tháp cửa thành đi ra. Hắn thấy nàng thì liền đi tới.

Kìm lòng không đậu nàng cũng hướng hắn đi đến. Nàng đi đến bên hắn, còn hắn cúi đầu nhìn nàng.

Rồi sau, lại một lần nữa hắn đem nàng bế dậy.

Nàng thở nhẹ một tiếng, ôm lấy vai hắn, “Bonn, chàng đang làm cái gì?”

“Mang nàng trở về phòng.” Hắn nói.

Mặt Khải ửng đỏ, nhắc nhở hắn, “Cái này không được, trong này còn có người ngoài nữa.”

“Đây là tòa thành của ta. Chỗ này do ta định đoạt.”

Hắn mắt cũng không chớp nói, sau đó ôm nàng đi trở về tháp thành chủ, cũng không thèm để ý đến những người khác.

Hắn biết nàng mệt mỏi vì chân nàng lại khập khiễng lên. Trải qua việc ban ngày, hắn cũng không muốn rời khỏi nàng nữa. Nếu không phải tình thế không cho phép, Watts còn đang uy hϊế͙p͙ thfi hắn căn bản không muốn rời khỏi nàng. Hiện tại thật vất vả nàng lại ở trong lòng hắn, nhiệt độ cơ thể, tiếng tim đập của nàng đều vô cùng trân quý, an ủi hắn khiến hắn không thể thả nàng xuống.

Thấy hắn kiên trì, Khải cũng không nói nữa. Nói thật, nàng thật sự mệt mỏi cho nên nàng dựa vào người hắn, ngoan ngoãn để hắn ôm, xuyên qua quảng trường, lên lầu, xuyên qua đại sảnh đang đầy người đang ngủ trêи đất mà đi lên thang lầu, trở về phòng của thành chủ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK