• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Võ Hậu nhìn Thái Bình cùng Lý Đán trở về yến tiệc, lạnh giọng trách mắng, “Không biết quy củ!”

Lý Đán rụt rụt cổ, không dám trả lời.

Thái Bình không phục mà quay đầu nhìn về Võ Hậu, “Chỉ là con nghe nói hôm nay tam ca tuyển phi, nhất thời tò mò, nhịn không được muốn đi đến chỗ mệnh phụ bên kia nhìn một cái thôi.”

Lý Đán vội vàng kéo kéo ống tay áo của Thái Bình dưới bàn.

Võ Hậu bán tín bán nghi khi nghe cái lý do này, ánh mắt hướng về Bùi thị ở một bên. Bùi thị khẽ gật đầu, công chúa xác thật không có đến Tử Thần Điện.

Thật sự là nàng nghĩ sai rồi?

Võ Hậu tự nghĩ mình xem như cũng hiểu rõ Thái Bình, đứa nhỏ này không nhân cơ hội chạy tới thăm Uyển Nhi, ngược lại chạy tới xem mệnh phụ. Hôm nay gia quyến của quan thần tới hơn trăm người, Võ Hậu suy nghĩ cẩn thận cũng không hiểu được, Thái Bình cho dù có nhìn trước, cũng đâu biết Tam Lang sẽ chọn ai làm Thái Tử Phi.

Vào lúc này Lý Trị lại nở nụ cười, “Thái Bình muốn mặc giá y sao?”

Thái Bình chỉ cảm thấy trái tim chợt lạnh, nàng có muốn mặc giá y, thì cũng chỉ nghĩ cùng Uyển Nhi mặc giá y, bái thiên bái địa, nguyện một đời không rời. Còn nhi tử của các triều thần, hiện nay mỗi một người nàng đều chướng mắt. Tuy ngày ấy nàng đáp ứng Lý Trị, về sau phò mã sẽ do phụ hoàng làm chủ, nhưng nếu có cơ hội, nàng vẫn muốn liều mình một phen, tìm mọi cách chặt đứt niệm tưởng của phụ hoàng.

Đời trước Uyển Nhi nhìn nàng gả đi hai lần, nhìn nàng làm thê tử, làm mẫu thân người khác, đổi lại, Uyển Nhi chỉ làm Chiêu Dung của tam ca mấy năm, Thái Bình liền khó chịu mấy năm.

Tư vị này, thật sự rất khó chịu.

Uyển Nhi hiện giờ còn bị thương, nàng không nghĩ vào ngay lúc này lại cho nàng ấy một đao.

Thái Bình ra vẻ xấu hổ, vội la lên: “Phụ hoàng! Hôm nay là ngày lành của tam ca! Sao lại nói đến con rồi!”

Lý Trị nhịn không được cất tiếng cười to, giương mắt đảo qua chúng thần, lời nói có ẩn ý: “Cũng phải, từng chuyện từng chuyện mà làm.” Ý của Thiên Tử đã không thể minh bạch hơn nữa.

Công chúa từ trước đến nay là thịt trên lòng bàn tay Thiên Tử, ai có thể có được công chúa, đó là vinh hạnh to lớn, cũng là nguy hiểm không lường.

Võ Hậu bất động thanh sắc mà cầm tay Lý Trị, ôn nhu nói: “Nếu bệ hạ hiện nay đã thoải mái hơn, không ngại nhìn xem Thái Tử sẽ chọn ai làm Thái Tử Phi?”

Lý Trị mỉm cười gật đầu, “Mị Nương đã mở lời, trẫm có đau, cũng sẽ bồi nàng.” Bồi nàng, đấu đến một khắc cuối cùng.

“Vậy liền tuyên mệnh phụ vào điện đi.” Võ Hậu cười to, giương giọng hạ lệnh, liền có nội thị đem lời nàng cao giọng xướng lên.

“Tuyên mệnh phụ vào điện yết kiến ——”

Thái Bình khẽ thở phào một hơi, Lý Đán cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Lý Hiển chờ mong mà đem ánh mắt hướng về phía cửa đại điện, hôm nay hắn vinh quang như vậy, hiếm khi có thể tùy tâm sở dục mà chọn một người mình thích, hắn nhất định phải mở to hai mắt chọn một người thật tốt!

Nhóm mệnh phụ nghe thấy thanh âm nội thị truyền triệu, nhao nhao sửa sang lại dung nhan, người quen biết còn nhìn nhìn lẫn nhau, giúp đỡ nhau vuốt lại tóc mai, sợ ở trước mặt Nhị Thánh thất lễ, chọc ra đại họa.

Thái Bình than nhẹ, nếu Vi thị nhất định phải làm Thái Tử Phi Đại Đường, vậy chuyện sau này nàng phải tính lại. Nàng âm thầm thề, tuyệt đối sẽ không để Vi thị diễu võ dương oai giống như đời trước, càng không thể để Vi thị lại có cơ hội tát Uyển Nhi.

Nhóm mệnh phụ dựa vào phẩm cấp lần lượt vào điện yết kiến, sự chú ý của mọi người đều đặt trên người hai mươi mấy tiểu thư thế gia chưa xuất giá. Các nàng sớm đã biết, hôm nay còn sẽ tuyển phi, cho nên trang điểm ăn diện, đều để tranh giành vị trí Hoàng Hậu tương lai.

Có tâm, sẽ mang trâm cài lóa mắt, cố ý, sẽ ăn mặc cực kỳ diễm lệ, thậm chí còn có, trang điểm sắc sảo, sợ không thể hấp dẫn ánh mắt Thái Tử.

Thái Bình vội vàng nhìn lướt qua, chỉ cảm thấy dung tục. Vốn định cúi đầu uống mấy ly rượu nho, hôm nay cũng chỉ xem diễn mà thôi. Nào biết, nàng mới nâng ly uống một ngụm, tầm mắt liền bị một người trong đó hấp dẫn —— tiểu thư kia mặc một thân váy màu đỏ cam, trên cánh tay quấn một dải lụa màu đỏ rực, búi tóc như mây, chỉ cài một cây trâm bạch ngọc. Giữa dàn tiểu thư thế gia diễm lệ, trang phục của nàng không tính là tươi đẹp nhất, nhưng trang dung của nàng tuyệt đối là người đặc biệt nhất.

Vi thị, Vi Diễm.

Tất cả những ký ức của đời trước về vị tẩu tẩu này nảy lên trong lòng, rõ ràng là người nhận thức mấy chục năm, hôm nay nghĩ nghĩ, nàng mới nghĩ ra tên người này có một chữ diễm.

"Diễm" trong thủy quang liễm diễm.

Hôm nay trang dung của nàng ta, cũng đảm đương nổi một chữ "diễm" khác.

Da như ngưng chi, mày như lá liễu.

Vi Diễm hơi hơi ngẩng đầu, nàng dường như biết nên ngẩng đầu đến đâu, không có cao quá mức thất lễ, cũng không giống người khác chỉ biết cúi xuống, vẽ trang dung thật đẹp, lại chỉ là uổng phí tâm cơ. Thái Tử đứng ở trên đài cao, làm sao thấy được rõ ràng một cái hai cái trang dung.

Vi Diễm không giống vậy, tư thế của nàng, không kiêu ngạo không siểm nịnh, nửa khuôn mặt đều có thể ánh vào mi mắt Thái Tử. Trên trán họa một đóa mẫu đơn cực kỳ đỏ tươi, như cả người nàng vậy, đang ở độ tuổi niên hoa kinh tâm động phách mỹ diễm nhất. Xinh đẹp như vậy, lại chỉ có thể nhìn thấy một nửa, sẽ làm người khác cồn cào khó chịu.

Đời trước tuyển phi, Thái Bình cũng không có ở đây. Hôm nay nhìn thấy Vi Diễm trang điểm như vậy, nàng không khỏi cười lạnh một tiếng, ánh mắt đầu tiên đã thu hút tứ phía, tam ca làm sao có thể không động tâm.

Thái Bình lười nhìn đến nàng, liếc mắt nhìn Lý Hiển. Quả nhiên như nàng dự đoán, đôi mắt Lý Hiển đã nhìn thẳng, một khắc đều không muốn từ trên mặt Vi Diễm dời đi.

Nhân duyên sớm định, quả nhiên trốn không thoát.

Thái Bình đem rượu nho còn lại trong ly uống cạn, một màn văn võ cả triều cùng diễn tuồng, nàng chỉ cảm thấy không thú vị. Nếu có thể, nàng hận không thể lập tức chạy đến bên Uyển Nhi, cho dù chỉ có thể ghé vào mép giường lẳng lặng nhìn Uyển Nhi nghỉ ngơi, cũng thoải mái hơn ngồi ở chỗ này.

Xuân Hạ nhìn thấy ly rượu của Thái Bình đã cạn, liền khom người tiến lên châm rượu.

Thái Bình dứt khoát nói: “Rót đầy!”

Xuân Hạ kinh ngạc một chút, vừa định khuyên nhủ công chúa rượu nhiều hại thân, liền nhìn thấy Thái Bình đưa ánh mắt cho nàng. Xuân Hạ đã quá quen thuộc với ám chỉ này của công chúa, cười trộm rót đầy ly rượu cho Thái Bình.

Hôm nay ở trên điện hầu hạ, so với ngày thường còn phải cẩn thận hơn, nếu có thể đi theo công chúa đến chỗ Hồng Nhụy trong chốc lát, tuyệt đối là chủ ý không tồi.

Thái Bình một ngụm uống xong, vui vui vẻ vẻ mà chỉ vào chén rượu, “Lại rót đầy!”

Lý Đán cảm thấy Thái Bình không thích hợp, ho nhẹ hai tiếng, “Thái Bình, uống nhiều quá sẽ hại thân thể.”

“Tứ ca, hôm nay như thế nào mà cứ nhìn chằm chằm ta?” Thái Bình không vui mà trừng mắt nhìn Lý Đán một cái, cố ý nghiêng ngả về phía Lý Đán, “Hôm nay ngươi lại quản ta, ta liền tìm hai con bồ câu tới, làm gãy cánh rồi lặng lẽ ném vào cung uyển của mẫu hậu, xem thử mẫu hậu sẽ đem việc này tính lên đầu ai nha.”

Lý Đán mở to hai mắt nhìn lại, không thể tin được.

“Tứ ca nếu mở một con mắt, nhắm một con mắt, ta liền sai người đưa mấy túi gạo kê cho Cô Cô ăn.” Nói xong, Thái Bình chớp chớp mắt với Lý Đán, cười đến thiên chân vô tà.

Lý Đán lại cảm thấy lạnh sống lưng, tính tình kiêu căng của Thái Bình mà nổi lên, loại sự tình này cũng không phải sẽ không làm. Vốn dĩ quản nhiều chuyện, cũng không có chỗ tốt, hắn chỉ là lo lắng Thái Bình hồ nháo lại bị mẫu hậu trách phạt mà thôi. Nhưng nhìn bộ dáng này của Thái Bình, căn bản không sợ mẫu hậu trách phạt, ngược lại như là cố ý khiêu khích mẫu hậu.

Bo bo giữ mình, bớt quản một chuyện thì hay một chuyện.

Lý Đán cuối cùng cũng nhịn xuống, chính mình uống rượu của chính mình, không thèm nhìn Thái Bình.

Thái Bình đắc ý mà cười, một ngụm uống cạn rượu nho, lại vội vàng mà chỉ chỉ chén rượu.

Xuân Hạ rót rượu, Thái Bình lại uống liền một hơi.

Uống rượu quá gấp, thực mau hai má Thái Bình đã đỏ bừng.

Xuân Hạ vội vàng buông bầu rượu, tiến lên đỡ Thái Bình, “Điện hạ uống say sao?” Thanh âm không lớn không nhỏ, vừa vặn để cho Bùi thị nghe thấy.

Bùi thị lặng lẽ đến gần, nhìn thấy trên mặt công chúa như vậy, thấp giọng hỏi: “Điện hạ sao lại uống say như vậy?”

“Bổn cung muốn uống, cũng phải để ngươi quản?” Thái Bình mắng lại một câu.

Bùi thị không dám chọc giận Thái Bình, hôm nay trên đại điện này nếu công chúa nổi lên tính tình, chính là đại họa. Nàng vội vàng cúi đầu, “Nô tỳ không dám.”

“Xuân Hạ, bổn cung choáng váng, ngươi đỡ bổn cung trở về nghỉ ngơi.” Thái Bình mang theo ba phần men say, đi trước hai bước, thân mình lảo đảo, cố ý để Võ Hậu cùng Lý Trị chú ý tới nàng.

Nàng cung kính nhất bái với Nhị Thánh, “Con say rượu, lúc này không thoải mái, xin cáo lui trước.”

Võ Hậu mới không tin nàng thật sự sẽ say rượu, đưa ánh mắt cho Bùi thị, “Trở về nghỉ ngơi cũng tốt, miễn cho uống nhiều quá nổi lên tính tình, làm người khác chê cười.”

“Vâng.” Thái Bình nói xong, lại nhất bái với Lý Trị, để Xuân Hạ đỡ, rời khỏi Hàm Nguyên Điện.

Bùi thị ngầm hiểu mà cũng rời khỏi Hàm Nguyên Điện.

Lý Trị nhìn thấy ở trong mắt, không vui nói: “Mị Nương, Thái Bình chỉ là hài tử, mê rượu mà thôi, hà tất trách móc nặng nề như vậy?”

Võ Hậu cười khẽ, “Tuy là hài tử, nhưng cũng là công chúa Đại Đường, nếu ở tiền điện thất lễ, sẽ bị thiên hạ vạn dân chê cười.”

Lý Trị tự biết nói không được Võ Hậu, đơn giản thay đổi đề tài, “Thái Tử, con có nhìn trúng ai không?”

Lý Hiển bị gọi một tiếng, cuối cùng cũng phục hồi tinh thần từ trong trầm mê, lấy lại bình tĩnh, “Con có.”

“Tiểu thư nhà ai vậy?” Lý Trị cười hỏi.

Lý Hiển đến gần phụ thân, thấp giọng nói hai câu, ánh mắt nhìn về phía Vi Diễm.

Võ Hậu ngược lại đã mở miệng trước, “Nữ nhi của Dự Châu thứ sử Vi Huyền Trinh, Vi Diễm.”

Lý Trị sợ Võ Hậu can thiệp, nhắc nhở: “Lúc trước Mị Nương đã đồng ý với trẫm.”

“Nếu A Hiển thích……” Võ Hậu ra vẻ sủng nịch, duỗi tay sờ sờ khuôn mặt Lý Hiển, “Vậy liền thuận theo A Hiển của ta.”

Trong lòng Lý Hiển nở hoa, lập tức quỳ xuống dập đầu tạ ơn.

Bên này Thái Bình cùng Xuân Hạ vừa ra Hàm Nguyên Điện, đi chưa được mấy bước, liền cảm thấy phía sau có Bùi thị đi theo. Mấy ngày này, Thái Bình chỉ có thể cách mấy ngày mới được gặp Uyển Nhi một lần, còn phải xem mẫu hậu có ngầm đồng ý hay không, nếu không ngay cả cửa cung Tử Thần Điện nàng cũng không thể nào vào được. Nàng biết đây là mẫu hậu quản chế nàng, miễn cho nàng chạy đến Tử Thần Điện quá thường xuyên, làm cho Lý Trị nghi kỵ. Nhưng Uyển Nhi bị thương, nàng làm sao không tới thăm? Còn không phải là do mấy ngày đầu đến thường xuyên quá sao, kết quả đã bị mẫu hậu quản chế như vậy.

Không được! Thật vất vả mới có cơ hội, cũng không thể để Bùi thị làm hỏng.

Thái Bình chuyển tâm tư, chưa kịp nghĩ đến cái gì, liền nhìn thấy nội thị hầu hạ Lý Hiền vội vã chạy đến.

“Nhị ca làm sao?” Thái Bình cảm thấy không ổn.

“Bẩm điện hạ, hắn…… hắn giống như điên rồi……” Nội thị gấp giọng trả lời.

“Ta đi nhìn một cái!” Thái Bình than dài, nàng chỉ muốn nhìn Uyển Nhi một chút thôi, như thế nào mà phía sau có cái đuôi đi theo, phía trước còn xảy ra chuyện.

Khó, khó muốn chết!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK