• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Băng Thiên há hốc mồm vội che tay lên miệng đôi mắt đã rưng rưng như không tin vào điều anh nói. Thấy cô không có ý hợp tác Tử Phong nhăn mặt khó chịu gằn giọng ra lệnh.

- Đừng để tôi nói lần nữa, mau đeo vào.

Trái tim cô quặn đau trước câu ra lệnh của anh giong đã lạc đi vì sợ.

- Em xin cậu! Đừng bắt em đeo nó vào.

Đôi mắt cô đỏ hoe. Nếu cô đeo vào thì cô không còn là cô nữa mà trở thành người thế thân. Băng Thiên không muốn như vậy, cô không muốn làm thế thân của ai cả cô chỉ muồn làm chính cô mà thôi.

- MAU LÊN!

Anh tức giận lên tiếng quát khiến cô giật bắn mình vội co quắp người ôm lấy như sợ anh sẽ đánh mình. Thấy không có động tĩnh gì cô mới hé mắt nhìn ra nhưng cả người vẫn run lên bần bật. Khuôn mặt anh vẫn đang nhìn cô chằm chằm đầy những gân máu do tức giận.

Cô biết hôm nay không thoát được rồi, sợ làm phiền đến mọi người nên cô đành cầm cặp lens lên run rẩy đưa lên mắt mình.

Sau khi đel xong cô ngước đôi mắt hồng ngọc lên nhìn anh lúc này anh mới ngỡ ngàng. Không ngờ cô lại giống Băng Thủy như vậy. Trong trí tưởng tượng của anh cô chỉ giống vài phần nhưng không ngờ ngoài sức tưởng tượng. Tử Phong đưa đôi mắt trìu mến nhìn Băng Thiên nở nụ cười yêu chiều.

- Em đẹp quá!

Nghe câu Tử Phong khen mình đẹp cô bất giác ngỡ ngàng nhịp tim đập thình thịch. Anh đẩy cô xuống giường hôn lên đôi môi vẫn còn sưng đỏ. Nụ hôn ấy không còn mạnh bạo như lúc nãy mà thay vào đó là nhẹ nhàng, gợi tình.

- Ưm...

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Chiều Hư

2. Nhật Kí Nữ Pháp Y: Để Người Chết Được Nhắm Mắt

3. Nghiệt Duyên: Cô Dâu Nuôi Từ Bé!

4. Anh Biết Mình Sắp Mất Em

=====================================

Những tiếng chọp chẹp vang lên đầy ám muội khiến cả căn phòng trở nên đỏ phừng. Những thứ ngăn cản 2 người hòa hợp đều bị anh quăng xuống đất. Sau những màn dạo đầu anh bắt đầu đưa cái thứ của mình đã khó chịu tiến vào trong cô khiến cô nhăn mặt đau đớn.

Thấy Băng Thiên đau đớn mà Tử Phong cũng chả dễ chịu gì chỉ mới vào được phân nữa.

- Ngoan! Thả lõng ra, sẽ không đau nữa.

Sự dịu dàng của anh khiến cô không còn đau nữa mà cảm thấy hạnh phúc. Sau 1 hồi luân động cả 2 đều đi vào khoái cảm không còn đau đớn nữa. Những ánh đèn lờ mờ không rõ của chiếc đèn ngủ leo lét khiến không gian càng trở nên ám muội hơn. Đột nhiên Tử Phong lên tiếng cắt ngang bầu không khí ngượng nghịu ấy.

- Tiểu Thủy!

Cái tên được chính miệng anh nói lên khiến Băng Thiên mở to mắt đối diện với sự thật. Cô đã quên mất là mục đíc anh bắt cô đeo cặp lens ấy là gì vậy mà nãy giờ cô vẫn đang chìm đắm trong hạnh phúc đâu còn nhớ đến anh coi cô là thế thân.

Mặc kệ anh luân động ở dưới còn cô thì đang đau đớn trong lòng nước mắt trực trào rơi xuống đôi gò má. Lại 1 lần nữa cô rơi vào chính ảo tưởng không dành cho cô.

...

Phía bên này.

Băng Thủy đang loay hoay dưới bếp lướt điện thoại cũng đã gần tiếng đồng hồ chắc lúc này Minh Triết đã đi ngủ. Cô nhanh chóng cầm điện thoại nhẹ nhàng tắt đèn và đi lên lầu với tâm trạng hí hửng. Khi cô đi đến hành lang chỉ có phòng anh và phòng cô nơi đó mà phòng cô lại sau phòng anh nên có chút sợ.

Nhưng thường thì giờ này anh chẳng ra ngoài làm gì nên cô đã lấy lại tinh thần rón rén đi qua phòng anh nhẹ nhàng nhất có thể. Khi cô vừa đi qua phòng anh thấy mình đã thoát khỏi cửa ải cô vui sướng trong lòng nụ cười đã trở lại trên môi không còn lo lắng sợ hãi nữa.

Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng vụt tắt khi cô ngước đầu lên nhìn về phía cánh của phòng mình cách chỉ còn vài 3 bước nhưng trước cửa lại là bóng dáng của anh đang đứng khoanh tay trước ngực dựa vào tường nhìn cô thăm dò.

Nhìn thấy Minh Triết Băng Thủy bất giác khưng lại không bước tiếp nữa thay vào đó là đi lùi đôi mắt sợ xệt nhìn anh.

- Không...Không thể nào!

Cô nhanh chóng co giò bỏ chạy, anh thấy cô chạy cũng đuổi theo tất nhiên sao cô có thể nhanh hơn anh được cơ chứ. Cô chỉ mới chạy được 3 bước thì bị anh ôm lấy kéo vào phòng của anh mà khóa trái cửa lại ép cô vào tường.

Trong căn phòng bóng đêm bao chùm chỉ nghe được tiếng thở và nhịp tim của 2 người. Khi hồi được thần trí cô vội đẩy anh ra toan chạy đi nhưng bị anh ôm từ phía sau chặt chẽ khiến cô không thể cất bước.

- Tai sao thấy tôi em lại chạy?

Nghe anh hỏi giọng đã băng lãnh đi đôi phần khiến cô run cầm cập vội lên tiếng.

- Em...em...nhất thời giật mình nên...

- Đã ai làm gì em đâu?

- Em...em...

Biết cô sẽ không có câu trả lời cho mình Minh Triết đã hôn lên đôi môi của cô. Lúc chiều anh làm cô vẫn chưa đã nên khi ôm cục bông mềm mại như cô vào lòng thì có chút dục dịch. Rời khỏi đôi môi cô anh đi xuống cần cổ cắn nhẹ nó.

- Đừng...đừng mà!

- Tại sao lại "đừng"?

Anh hỏi cô nhưng cũng không có dấu hiệu dừng lại.

- Anh chị...vẫn đang còn bên...cạnh...nếu để họ nhìn...ưm...thấy sẽ không...ha...hay...

Những câu ngắt quảng đầy nặng nhọc của cô, đôi bàn tay nhỏ bé vẫn đang cô đẩy anh ra.

- Vậy thì em nên nhỏ tiếng 1 chút, phòng này không có cách âm.

Nói rồi anh ném cô lên giường tiếp tục làm công việc đang còn dang dở của mình.

@ Ui chào tất cả mọi người, chúc mọi người có 1 buổi tối tốt lành. Mọi người đã thi học kỳ 1 chưa. Nếu chưa thì chúc mọi người thi tốt nhé, dạo này mình cũng đang ôn thi nên không thể viết truyện cho mọi người được. Xin lỗi mọi người, mình sẽ ngưng viết truyện khoảng 2 tuần. Mong chờ gặp mọi người vào 2 tuần nữa nhé.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK