• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Cha. . . . . . Cha. . . . . . Ôm ta. . . . . .”

“Ha ha ha, cha ngươi cẩn thận một chút, đừng đem ta suất . . . . . .”

“Cha. . . . . . Đêm nay theo giúp ta đi chợ. . . . . .”

Y Ân nằm ở đống cỏ khô, đôi tai mơ mơ màng màng nghe tiếng cười đùa của đệ đệ. Cố thu nhỏ thân người, Y Ân ôm lấy một đống cỏ khô vào người, nghiêng tai nghe. Đệ đệ đang nói cái gì? Cha. . . . . . Cha?

Y Ân mạnh trợn to hai mắt, lập tức chui ra đống cỏ khô.

Cha. . . . . . Phụ thân đã trở lại rồi! Cách nơi này rất gần có phải hay không? Kia. . . . . . Có phải hay không có thể nhìn thấy phụ thân ?

Y Ân một bên nghiêng tai lắng nghe, một bên theo thanh âm vội vàng sờ soạng đi qua. Đôi mắt không nhìn thấy lúc này mở to mang theo niềm vui sướng tột cùng, hôm nay nhất định phải cùng phụ thân nói chuyện thật nhiều.

“Y Ân, ngươi muốn đi đâu?” Đột nhiên nghe được một giọng nữ vang lên bên tai, Y Ân toàn thân run lên, sợ hãi ôm đầu lui ở trên mặt đất, một cử động cũng không dám.

Tiếng bước chân dần tới gần, một bàn chân mang giày thêu đá vào lưng của Y Ân làm hắn ngã nhào ra, tiếp theo lại một cước nữa đá vào bụng của hắn. Y Ân cắn răng không dám kêu đau, chỉ biết cúi đầu cầu xin thương xót: “Mẹ, mẫu thân. . . . . .”

“Câm miệng, ai cho ngươi gọi ta mẫu thân!” Mỹ phụ hướng về phía Y Ân đá thêm mấy cái. Nhìn thấy Y Ân đau đớn ôm lấy thân co quắp lại run rẩy, mỹ phụ chợt thấy mình cũng quá sức thô bạo nên cố nén lòng lấy giọng ôn nhu, nói:” Ta làm sao xứng được ngươi gọi là mẫu thân. Cực khổ nuôi ngươi khôn lớn, vậy mà đứa con như ngươi ngay cả lời ta cũng không nghe, ta đây làm mẫu thân còn có ý nghĩa gì chứ.”

“Không, không có!”Y Ân thất kinh, hướng về phía mỹ phụ, ôm lấy chân của nàng, lại bị đá văng ra. Y Ân không nhìn thấy vẻ mặt chán ghét của mỹ phụ dành cho mình nên bối rối cố tìm cách giải thích:”Y Nhi, Y Nhi không có không nghe lời của mẫu thân! Y Nhi, Y Nhi chính là muốn gặp gặp phụ thân, một chút thôi. . . . . . Một chút thôi, một lời nói là tốt rồi!”

“Ai nói với ngươi cha ngươi tại đây? Thấy hắn? Đi nơi nào gặp?” Mỹ phụ lại là mấy đá, đem Y Ân sờ soạng đến nàng dưới chân đích thủ đá văng ra, mắng: “Hơn nữa, ngươi một cái người mù, chính là hắn đứng ở trước mặt ngươi, ngươi lại nhận ra được?”

“Y Nhi. . . . . . Y Nhi nhận được. . . . . .”Y Ân nhỏ giọng biện giải, cảm giác được ánh mắt giận dữ của mỹ phụ đang trừng trừng nhìn vào hắn, sợ tới mức thu người lại thật gọn, vùi đầu trên mặt đất, chờ đợi một trận lôi đình như thường lệ.

Nửa ngày, mỹ phụ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Y Ân, Y Ân run rẩy, lại nghe mỹ phụ thở dài: “Ngươi đã như vậy muốn gặp cha ngươi, ta sẽ đưa ngươi đi tìm hắn.”

Y Ân mạnh ngẩng đầu, kích động nắm chặt lấy tay mỹ phụ, không dám tin run giọng hỏi: “Thực, thật vậy chăng? Mẫu thân, Y Nhi, Y Nhi có thể đi gặp phụ thân?”

“Đương nhiên, đương nhiên!”Mỹ phụ rút tay về, nhìn thấy cổ tay trắng ngần của mình bị nắm mà có một vệt đen, tức giận đến sắc mặt xanh mét, thiếu chút nữa là lại cho hắn một cái tát, nhưng cuối cùng nhẫn nhịn được, đứng lên cất giọng lạnh lùng:”Ta hiện tại đã an bài cho người đưa ngươi đi. Ngươi phải thành thật đi theo hắn, đừng làm cho người ta thiêm phiền toái, biết không?”

“Y Nhi, Y Nhi nhất định sẽ nghe lời!”Y Ân ngồi dưới đất, mừng như điên đến nỗi không biết làm sao. Có thể, có thể nhìn thấy phụ thân rồi! Lung tung sửa sang lại quần áo đơn bạc, Y Ân một bên cười vừa nghĩ, phụ thân, phụ thân không biết hình dạng như thế nào? Khi nhìn thấy phụ thân sẽ nói gì đây? Nhất định phải biểu hiện thật ngoan ngoãn, đừng làm cho phụ thân tức giận a.

Đang nghĩ ngợi, liền nghe được tiếng bước chân đi tới, một giọng nói khàn khàn bảo với hắn : “Y thiếu gia, Y thiếu gia? Chúng ta nên đi thôi.”

“A? A, được rồi!”Y Ân luống cuống tay chân dựng đứng lên, lại bị người nọ rất không khách khí chộp lấy khuỷu tay, đưa hắn kéo lên. Y Ân bất chấp cổ tay đau đớn, liền như thế nắm chặt ống tay áo của người đó, sợ mình bị lạc mất.

“Cái kia, cái kia. . . . . .”Y Ân không biết như thế nào xưng hô với người này, chỉ biết hàm hàm hồ hồ kêu, hỏi: “Mẫu thân đâu? Còn có đệ đệ đâu? Bọn họ ở nơi nào? Không cùng chúng ta khởi hành sao?

“Bọn họ a? Hắc hắc, bọn họ không cần đi chung!”Người nọ cười đến kỳ quái, Y Ân nghe được rất không thoải mái, liền buông tay ra, lui về đứng yên tại chỗ, nói: “Y Nhi, Y Nhi không đi, Y Nhi muốn đi cùng mẫu thân.”

“Nói bọn họ không đi, ngươi thành thật theo ta đi, ít gây phiền toái!”Người nọ cũng lười nhiều lời, muốndắt Y Ân đi. Y Ân lại ngồi dưới đất, như thế nào cũng không chịu đứng lên.

“Y Ân, ngươi đang làm gì đó?” Thanh âm nghiêm khắc của mỹ phụ vang lên bên tai Y Ân làm hắn lúc này sợ tới mức động cũng không dám động, chỉ nghe người nọ khàn khàn nói: “Phu nhân, Y thiếu gia không chịu đi, người xem. . . . . .”

“Y Ân, ngươi lại muốn làm gì?”Một cái tát hung hăng giáng xuống mặt Y Ân. mỹ phụ nghĩ đến chuyện hôm nay muốn làm nên tâm tình lập tức dịu đi rất nhiều, hỏi:”Không phải nói muốn gặp cha ngươi sao? Ngươi lo sợ cái gì hả?”

“Y Nhi. . . . . . Y Nhi. . . . . .”Y Ân đưa tay ôm lấy má phải sưng đỏ, nở một nụ cười cố lấy lòng mỹ phụ, nhỏ giọng nói: “Y Nhi nghĩ muốn cùng mẫu thân đi gặp phụ thân!”Phụ thân cho tới bây giờ không quay nhà, mẫu thân nhất định cũng rất muốn đi gặp phụ thân!

“Không cần, ngươi thật sự là. . . . . .”Mỹ phụ chán ghét dùng khăn lụa chà lau bàn tay vừa đánh Y Ân, không kiên nhẫn nói: “Ngươi hãy đi trước, ta với đệ đệ ngươi sẽ theo sau. Đi mau, đừng chậm trễ canh giờ.”

“Ân. . . . . . Ân. . . . . .”Nghe ra mẫu thân đích không kiên nhẫn, Y Ân không dám nói nhiều hơn nữa, lại theo trên mặt đất đi lên. Lần này người nọ cũng không cho hắn nắm ống tay áo nữa tái, chỉ nói một tiếng: “Y thiếu gia thỉnh.”Liền thẳng xoay người tránh ra.

Y Ân ở tại chỗ do dự một hồi, nghe được mẫu thân không kiên nhẫn đích hừ mộtt tiếng, liền không dám dừng lại, theo tiếng bước chân người nọ mà nghiêng ngả lảo đảo đi về phía trước, ngay cả khi té ngã vài lần cũng không dám dừng lại.

Cửa sau của Y phủ có mấy cái bậc thang nhỏ, thế nhưng lại không ai nói cho Y Ân biết. Y Ân sờ soạng mới ra cánh cửa, bước hụt chân liền lăn dài xuống mấy bậc thang, đầu đụng vào càng xe, trên trán một mảnh sưng đỏ.

“Y thiếu gia mời lên xe.” Giọng nói khàn khàn lạnh lùng lại vang lên, người nọ cũng không tính là sẽ đến giúp Y Ân.

Y Ân nắm lấy càng xe khó khăn đứng lên, không biết rõ hắn nói lên xe là có ý gì, giật mình sửng sốt nửa ngày mới thật cẩn thận hỏi: “Lên xe. . . . . . Phải . . . . . Đi bằng cái này sao?”

Thứ này nói là xe ngựa thật là có điểm khoa trương , bất quá là đã phá tấm ván gỗ chấp vá cái giá, lấy một con ngựa gầy trơ xương kéo xe, ngay cả rơm rạ phụ điếm đều không có. Bất quá Y Ân không biết, hắn cho tới bây giờ không ra con gái đã xuất giá, không biết cái gì là xe ngựa, càng không ngồi qua.

Chỉ biết mình phải ngồi này”Xe ngựa”Đi gặp phụ thân đích thời điểm, Y Ân trừ bỏ mừng như điên ra còn có thể biết cái gì đơn sơ hay không đơn sơ. Y Ân luống cuống tay chân leo lên xe ngựa, chỉ nghe kia khàn khàn đích thanh âm quát một tiếng “Cái”, xe ngựa liền chi lăng làm vang , lắc lắc lắc lắc hướng tới nơi mà Y Ân không biết là phương hướng nào chạy tới.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang