• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: uyenuongmong

Beta: Moè 🍋 và thanhthanh

Đầu tháng chín, những cơn gió lớn điên cuồng thổi, từng giọt mưa nặng hạt thi nhau rơi xuống. Một chiếc xe hơi màu đen dừng tại đầu hẻm, tài xế không ngại bẩn một chân dẫm lên vũng nước bẩn phía dưới, vội vàng bung dù xuống xe, hơi khom lưng mở cửa sau xe, hơn phân nửa chiếc dù đều đưa về phía trước.

Trong xe, một người đàn ông trung niên xua tay thấp giọng nói: " Không cần phải che cho ta, mau đi che cho tiểu Hề".

Tài xế ở trong mưa gấp giọng hô to:" Lão gia, ngài lỡ dính mưa rồi cảm mạo thì không có tốt."

"Ta không có việc gì, mau đi che dù cho Tiểu Hề "

Tài xế "Ai nha" than một tiếng: " Vâng thưa lão gia".

Hắn gấp gáp vòng về phía bên kia để mở cửa xe. Mưa càng lúc càng nặng, một người phụ nữ trung niên cầm ô chạy tới đối với tài xế xua tay:" Để ta tới, ngươi đi che cho lão gia, tiểu Hề để ta."

Từ trong xe bước xuống một tiểu cô nương nho nhỏ, gầy yếu, trên chân là đôi giày trắng, vải đã sờn cũ, xung quanh còn bung lớp keo dán đế. Khiến người nhìn phải đau lòng.

Nhan Hề một đầu tóc ngắn đáng yêu, một đôi mắt đen nhánh lung linh nước, có chút nhút nhát, không biết đối diện với nữ nhân trước mặt như thế nào, phản ứng có chút câu nệ, nói lắp

"Dì....dì khoẻ!"

Cô nói thanh âm có chút nhỏ, vừa nói ra liền hòa vào cùng màn mưa nghe có chút không rõ. Chung Vân không nghe thấy, chỉ lo che dù cho nàng, một bên đau lòng nói:" Tay như thế nào lạnh như vậy, lại đây, xỏ vào trong túi của dì a."

"Tiểu Hề, chậm một chút, cẩn thận chỗ này có vũng nước."

"Lập tức về tới nhà, ta và Hà thúc thúc con trụ tại Lộc Nhi Loan số 35, Dương thúc thúc con trụ tại nhà số 34."

Đi ngang qua một cây anh đào là tới Lộc Nhi Loan số 35, Nhan Hề nghiêng đầu xem số 34, trước cửa cổng số nhà 34 có một cái hố nước sụt xuống thật lớn, đại môn đóng chặt.

Chung Vân đẩy cửa đại môn bước vào, Nhan Hề theo sát, ánh mắt đầu tiên nhìn đến chính viện là một cây hòa già, Nhan Hề ngửa đầu muốn nhìn xem nó có bao nhiêu cao, tầm mắt lại bị cây dù che khuất.

"Tiểu Hề, mau vào đi, lại đây dì xem có bị ướt không? Ai da, ống quần cùng giày đều ướt hết rồi, con mau đem giày cởi ra."

Đồng phục màu xanh trắng trên người Nhan Hề ướt hơn một nửa, giày vải cũng dính đầy nước bùn, cô cảm giác được tất cùng chân đều bị ướt.

Hơn nữa tất của cô đều bị rách, hôm trước mới khâu lại, nên cô có chút ngượng ngùng khi cởi giày.

Cô đang gian nan do dự, Chung Vân liền ngồi xổm xuống:" Để ta nhìn xem, giày có phải hay không đều bị nước vào?"

"Đừng, dì, người để con tự cởi....."

Nhan Hề sức lực nhỏ, không thể ngăn được, Chung Vân đã cởi giày cho nàng.

Chung Vân nhìn đến đôi tất cô mang thì sửng sốt, trong mắt hiện lên một trận đau lòng, không tiếng động mà giúp nàng cởi vớ, sờ sờ lòng bàn chân cô, một mảng lạnh lẽo:" Đứa nhỏ này, chân như thế nào lại lạnh như vậy, so với tay còn lạnh hơn.."

Chân tay cô nhiều năm nay đều lạnh như vậy, nay bỗng nhiên lại cảm thấy nó dường như ấm hơn.

*

Quần áo và giày của Nhan Hề đều ướt, Chung Vân dẫn cô đi vào phòng tắm, tắm nước nóng, dặn dò cô tắm rửa xong thay quần áo sạch sẽ, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại đi ra ngoài.

Chung Vân xoay người đi đến một gian phòng cửa đóng chặt, thử gõ nhẹ cửa:" Con trai, trong nhà có khách, con có muốn ra một chút hay không?"

Dì giúp việc thấy vậy đi tới:" Thiếu gia buổi sáng đã đi ra ngoài, còn chưa có trở về, phu nhân, hiện tại muốn ăn cơm sao?"

"Chờ một lát, chờ Tiểu Hề tắm rửa xong đã."

Chung Vân ra tới phòng khách nhìn người nam nhân:" Lão Hà, ông đã cùng Tiểu Dã nói chuyện Nhan Hề tới hay chưa? Hắn có thái độ gì? Ông không nói với hắn tối nay sẽ cùng Tiểu Hề ăn cơm cùng nhau sao? Hắn như thế nào còn không có trở về?"

Hà Chính Đông nhíu mày nhìn vợ:" Đợi chút đợi chút, bà không cùng Tiểu Dã nói chuyện Nhan Hề muốn tới sao?"

Hai vợ chồng bốn mắt nhìn nhau, đồng thời bừng tỉnh đại ngộ:" Xong rồi."

Hai người công tác đều vội vàng, đều cho rằng đối phương đã cùng con trai nói xong, kết quả lại ai cũng chưa nói.

Chung Vân nhíu mày:" Tư Dã tính tình thối như vậy, ông không nói cho nó biết liền đã mang Nhan Hề về, hắn lại phát hỏa tới. Anh em tốt của hắn xin vào trường học tốt nhất,rồi mới nói cho hắn phải đi, đến giờ hắn vẫn còn đang sinh khí đâu, tức giận đến thế vận hội Olympic cũng không đi."

Hà Chính Đông bật thốt lên:" Đều tại bà chiều nó."

Chung Vân nghe không vui:" Ai chiều? Tôi một người là có thể chiều hư hắn? Ông mau gọi điện cho hắn, nói với hắn một tiếng."

Hà Chính Đông lập tức gọi điện thoại cho con trai.

Ba giây sau, ông nhíu mày:" Hắn tắt máy."

Chung Vân đau đầu hỏi:" Hai vợ chồng Dương Phong khi nào thì trở về? Lúc này mới vừa thu dưỡng Nhan Hề, liền gặp lão nãi nãi qua đời, Nhan Hề tâm tư mẫn cảm, lại cho rằng chính mình khắc phụ khắc mẫu khắc trưởng bối, trong lòng chắc chắn khó chịu a."

Hà Chính Đông thở dài:" Như thế nào cũng đến đầu tuần xong việc rồi lại trở về đi. Hơn nữa thủ tục nhận nuôi còn chưa có xong xuôi, Nhan Hề năm nay đã mười lăm tuổi, pháp luật lại yêu cầu dưới mười bốn tuổi, còn không biết sau này làm sao a."

Nhan Hề nỗ lực tắm rửa nhanh chóng, mặc quần áo sạch sẽ Chung Vân đưa. Là một bộ thể thao màu hồng nhạt, còn có nội y cùng màu.

Nhưng giống như là có hai bộ nội y.

Nhìn tới một bộ màu hồng nhạt có hoa văn ở ngực cùng một bộ màu hồng đậm có nơ.

Chung Vân tri kỷ chuẩn bị cho nàng hai bộ để cô tự chọn a.

Cô chọn bộ màu hồng đậm có nơ mặc vào, đổi quần áo, lau khô nước trong nhà tắm, giặt sạch sẽ quần áo dơ, mới cẩn thận bước ra ngoài.

*

Thời điểm dùng cơm chiều, Nhan Hề nhìn đến trên bàn đầy đồ ăn, cũng không dám duỗi tay gắp, chỉ dám ăn những thức ăn gần mình nhất.

Chung Vân nhìn thấy, không nhịn được mà hướng chén cô gắp đồ ăn, nhẹ giọng ôn nhu:"Tiểu Hề, sau này con liền coi đây là nhà của mình đi, cái gì cũng đều đừng lo lắng. Hôm nay thứ bảy, ngày mai lại ở nhà hảo hảo nghỉ ngơi, ngày mốt ta đưa con đi học."

Nhan Hề gật đầu, thanh âm rất nhỏ:" Cảm ơn dì."

Chung Vân cùng Hà Chính Đông liếc nhau, nàng nhẹ giọng:" Còn có chuyện nhỏ này, ta trước tiên cùng con nói một tiếng."

Nhan Hề ngẩng đầu, hai mắt rõ ràng sáng ngời lại mê mang.

Chung Vân ôn nhu nhỏ giọng:"Là như thế này, ta có đứa con trai, hắn kêu Hà Tư Dã, con kêu hắn Tư Dã ca là được, hắn so với con lớn hơn 2 tuổi, hắn khai giảng tới học lớp 12."

"Bà nội hắn tháng 7 mới qua đời, hắn cùng bà nội đặc biệt thân, trong lúc nhất thời không tiếp thu được chuyện này nên hắn đặc biệt đau khổ. Hai lần sinh bệnh nặng, đến vừa rồi mới tốt một chút, nhưng hắn vẫn là không quá thích nói chuyện."

"Hắn ngày mai hẳn là có thể trở về, nếu con nói với hắn một lời, hắn không trả lời, thì cũng đừng nóng giận, hắn không phải cố ý, hắn cũng không có không chào đón ngươi a."

Nhan Hề mắt nhẹ rũ, lông mi mấp máy:" Vâng, dì. Con đã biết."

Cô ở trong lòng nghĩ, thúc thúc cùng dì đối với mình tốt như vậy, liền tính Tiểu Dã ca không chào đón, mình cũng nên nhường hắn.

*

Nhan Hề một giấc ngủ này thật sự trầm, không có bị lạ nhà mà mất ngủ, tỉnh lại khi đã là tám giờ, nhìn thấy thời gian lập tức liền gấp gáp đến đỏ mắt, theo bản năng nhảy xuống giường muốn đi nấu cơm, lại nhìn đến cảnh vật xung quanh, nàng thở nhẹ một hơi.

Không phải phòng ở trước kia.

Cô.... đã ở một nơi mới.

Quay đầu, cô nhìn đến đầu giường có để một mẩu giấy.

"Tiểu Hề

Ta và thúc thúc con buổi sáng còn có việc đi trước. Con cùng dì Tần ở nhà, dì Tần nấu cơm cho con, có cái gì muốn ăn hoặc có yêu cầu gì, liền nói cùng dì Tần. Thích đọc sách, cơm nước xong liền đi thư phòng đọc. Về sau, nơi này chính là gia đình thứ hai của con, tùy tiện đi dạo, đừng câu nệ a."

Nhan Hề đi đến phòng bếp, nhìn đến dì Tần đang nhặt đậu, nàng nhỏ giọng lên tiếng:" Dì Tần, cháu giúp ngài làm."

Dì Tần lúc này mới nghe thấy nàng nói chuyện, xoay người lại,cười nói: "Tiểu Hề rời giường? Không có việc gì, không cần giúp dì. Bên ngoài hết mưa rồi, ngươi đi ra ngoài đi dạo, hoặc đi thư phòng, tiên sinh cùng phu nhân nói ngươi trung khảo cả năm đệ nhất, khẳng định thích đọc sách. Ngươi ra ngoài đợi dì chốc lát, dì mang bánh quẩy ra a."

Cửa thư phòng mở ra, hình như là cố ý mở lưu lại cho cô, tỏ vẻ hoan nghênh cô đi vào đọc sách.

Nhan Hề lúc trước không có quá nhiều thời gian xem sách, hiện tại nhìn đến một phòng toàn sách, hai con mắt nai tức khắc trở nên phát sáng.

Cô lộc cộc chạy tới, nghiêng đầu xem từng hàng sách được dựng ngăn nắp, chọn lựa.

Bỗng nhiên cô nhìn đến một cái khung ảnh được dựng trên kệ, cẩn thận lấy tới tay, nhìn đến trên ảnh là khuôn mặt hiền từ nãi nãi, cùng bà ngoại cô giống nhau, đều là ánh mắt thực từ ái.

Nhưng khung ảnh pha lê đã có vết nứt.

Vị này chính là bà nội đã qua đời của Tiểu Dã ca?

Khung ảnh vì cái gì bị nứt?

Nhan Hề đang như thế nghĩ, sau lưng đột nhiên truyền đến thanh âm lạnh lẽo của thiếu niên: " Cô là ai?"

Nhan Hề giật mình, sợ run tay........

Lời edit: Lần đầu edit truyện, còn non tay, mong mọi người lọt hố, bỏ qua sơ sót cho tại hạ. (^O^)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang